Phong Mang

Chương 2: Tật xấu của nó rất rất nhiều



Edit & Beta: Gấu và Thỏ

* * *

Bên này chuẩn bị xảy ra xô xát, một đám người bên kia lại chẳng quan tâm chút nào, đều vội vàng báo danh với người quản lí.

Quản lí cũng đã từng xuất thân từ diễn viên quần chúng, không đáp lại những lời nịnh bợ xung quanh. Ánh mắt ngạo mạn đảo quanh đám người một vòng, tựa như đang nhìn bề dưới lựa chọn người phù hợp với điều kiện, “Anh, anh, anh nữa… Còn lại tản ra.”

Người trúng tuyển khúm núm theo sát quản lí, người không được chọn đành phải tiếp tục chờ đợi.

Lý Thượng bên này vừa xong, đã nhìn thấy Hàn Đông và người đàn ông trung niên kia đang đánh đấm loạn thành một đoàn, bởi vì không rõ tình huống ra sao nên cũng không dám can ngăn, bèn túm một người qua hỏi chuyện.

” Cho hỏi chút, ai đang đánh nhau bên kia vậy?”

“Là anh em cắm cọc ở đây mỗi ngày với tụi tui.”

Lý Thượng nhíu mày, “Vậy sao nó bị đánh mà mấy người còn mặc kệ?”

“Liên quan gì? Sao lại phải xen vào? Tui còn chưa lo cho bản thân xong nữa! Hơn nữa, mỗi lần quản lý chọn người, tám chín phần mười đều chọn trúng nó. Cho dù chỉ có một người, chỉ cần có nó ở đây, người khác đều không được chọn.

Lý Thượng liếc mắt đánh giá Hàn Đông, vóc cao chân dài, dáng người lại vô cùng tốt, đại khái lúc được chọn cũng nhờ dáng người giúp không ít. Về phần mặt mũi, không thể nói rõ là đẹp hay xấu, nhưng vô cùng đặc biệt, cơ bản nhìn thoáng qua đã có thể nhớ kỹ.

“Mấy người vì vậy nên mới không đợi nó hả?” Lý Thượng lại hỏi.

“Cũng không phải, nói thế nào nhỉ, người như thế không nên chơi thân.”

Lý Thượng lập tức hứng chí, “Tại sao? Người như thế nào?”

“Nó nha, tật xấu nhiều vô kể. Một là hoa tâm háo sắc, lưu manh không đứng đắn, không biết thay đổi bao nhiêu bạn gái rồi. Hai là ba hoa khoác lác, khoe khoang bản thân. Ba, chậm chậm chạp chạp, càu nhà càu nhàu, đang sốt ruột nó làm cho sốt ruột hơn. Bốn là tâm cơ, hay tính kế, người bình thường không đấu lại nó đâu. Năm là mê tín, mà cũng thần, có nhiều khi nó nhìn người cực kỳ chuẩn…”

Còn chưa nói xong, người báo tin lại đứng dậy hô to, “Lại có quản lý khác đi ra kìa, hôm nay việc không ít đâu!”

Hàn Đông bên kia còn đang “khổ chiến”, thấy đám người lại vọt tới cửa, gấp đến độ nhét nắm đấm vào cái miệng bự chảng của người đàn ông: “Đậu má, buông tôi ra!”

Trong nháy mắt người đàn ông kia bị ánh mắt lợi hại của Hàn Đông hù cho giật mình, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, túm lấy Hàn Đông tha tới đường cái, hai người lại tiếp tục loạn xà quần cấu xé nhau.

Hàn Đông tuy trẻ tuổi nhanh nhẹn, nhưng hình thể lại kém người kia, cánh tay tráng kiện của người đàn ông kia dễ dàng cặp hắn lên. Vốn định trình diễn một màn quật bả vai, kết quả không nhưng không xuống được tới đất lại mắc trên hàng rào bảo vệ. Áo sơ mi của Hàn Đông lập tức roẹt một cái rách một mảng lớn, lỗ thủng trên quần jeans mắc vào ống thép, cuối cùng nằm lộn ngược trên hàng rào.

Người đàn ông kia thở mạnh, cảm thấy cũng không tệ lắm, trực tiếp quay đầu chạy lấy người.

“Đậu! Thả tôi xuống! Có tin ông đây cho ông một cái bùa vào thẳng bệnh viện không hả?”

Hàn Đông một bên kêu la một bên không ngừng giãy [đành đạch] dụa, quần áo càng giãy càng dính chặt, không những giãy không xuống còn bị vạt áo sơ mi lật ngược phủ trên mặt, sau lưng tiếp xúc với gió lạnh, cặp chân dài kiêu ngạo giơ ngược lên trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.