Phong Mang

Chương 229: Hạnh phúc nhiều nhiều



Xem sách xong, Hàn Đông lên giường ngồi tu luyện.

Tư thế ngồi xếp bằng thật ra rất đẹp, về phần có tác dụng hay không sao ~ cái đó lại là vấn đề khác.

Vương Trung Đỉnh đối với lần này cũng là một thái độ xem thường, "Ngộ ra cái gì rồi?"

Hàn đại sư ngữ khí trầm trọng, "Ta từ trong tăm tối nhìn thấy lại có tiểu nhân ở sau lưng khơi mào chuyện tình địch."

Vương Trung Đỉnh không hỏi tiểu nhân kia là ai, chỉ hỏi: "Tiểu Tam là ai?"

"Nói ra ngươi đừng có sợ."

"Em nói đi."

"Sợ là họ Lý tên Thượng."

Vương Trung Đỉnh ngay cả một diễn cảm cũng không cấp, trực tiếp dùng ngón tay vén mí mắt Hàn Đông, nhìn xem có phải tẩu hỏa nhập ma rồi hay không.

Hàn Đông nắm lấy cổ tay của y, "Em không phải đùa."

"Tôi biết." Vương Trung Đỉnh vỗ vỗ mặt Hàn Đông, "Là tên tiểu nhân kia đùa giỡn."

"Thế nào lại để mặc hắn quấy phá như thế? !"

Hàn đại sư sát thấy có chuyện lạ rống mạnh một tiếng, thân hình nhẹ nhàng nhảy xuống đất. Viết bùa, tụng thần chú, hoa chân múa tay thật cao hứng, y y nha nha... giằng co đến vô cùng vui thích.

Sau lại gặp gương mặt lạnh lẽo của Vương Trung Đỉnh, thở hồng hộc vật lại trên giường.

"Em đã phá tai họa cho anh rồi."

Vương Trung Đỉnh lẳng lặng hỏi: "Cái này và tác pháp thay tôi phá giải bệnh phụ khoa có gì khác nhau?"

(bênh phụ khoa là bệnh chỉ có ở phụ nữ ấy, giờ mình mới biết :v lúc dịch k hiểu tưởng nam cũng có)

Hàn Đông bất minh sở dĩ, "Ý gì?"

"Cần đến em phá sao? ! !"

Được rồi... Hàn Đông nháy mắt thành thật lại.

"Suốt ngày lo mấy thứ vô dụng, làm chút chuyện có ý nghĩa được không?" Vương Trung Đỉnh lại quở trách.

Hàn Đông hỏi: "Vậy anh nói xem cái gì là có ý nghĩa?"

Đặt ở hai năm trước, Vương Trung Đỉnh đánh chết cũng không tin chính mình sẽ nói ra một hồi phía dưới.

"Em đã có thể tác pháp chiêu đào hoa, không thể tác pháp phá sao?"

(mọi ng nhớ hoa hồng, bùa, rồi nước hoa hồng quần lót viết tên VTĐ linh tinh không, lần đấy là làm phép chiêu đào hoa đấy : )))

Hàn Đông hơi có vẻ áy náy, "Có thật ra cũng có, bất quá đạo hạnh em không đủ, sợ không cẩn thận đem cả anh cũng phá cùng."

"Tôi không sợ, em phá đi." Vương Trung Đỉnh rất có lòng tin.

Vì thế, Hàn đại Tiên nhi lần thứ hai nhảy xuống đất, lại thần thần cằn nhằn vật lộn một trận, khi dừng lại đầu đã đầy mồ hôi.

"Không biết không dùng được không..." Hàn Đông vừa lầu bầu vừa đi về bên giường.

Không ngờ, Vương Trung Đỉnh đột nhiên thét ra lệnh: "Đứng lại!"Hàn Đông sợ tới mức giật nảy.

Mặt Vương Trung Đỉnh lại đã khôi phục lạnh lùng như cũ, ngữ khí lại càng không có độ ấm.

"Ai cho cậu vào phòng tôi ?"

Hàn Đông vui cười một tiếng, "Chỉnh giống như thật sự ~ "

"Tôi không có nói đùa, hiện tại lập tức đi ra ngoài."

"Đừng làm rộn..." Hàn Đông làm bộ cần cởi giày lên giường.

"Đi ra ngoài!" Vương Trung Đỉnh đột nhiên rống to.

Động tác Hàn Đông cứng đờ, lại nhìn sang Vương Trung Đỉnh thì diễn cảm rõ ràng không còn tự tại như vậy nữa.

"Nhìn chút xem, anh còn rất hăng hái a."

Vương Trung Đỉnh nhẫn nại một tia giận dữ cuối cùng nói: "Mời cậu đi ra ngoài."

Hàn Đông như trước mạnh chống, "Nói cho anh biết, đừng dọa dọa người a, loại chuyện này cũng không phải là đùa giỡn."

"Cút!"

Cái này, Hàn Đông hoàn toàn trợn tròn mắt.

Ngây ngốc bám ở bên giường, một cử động nhỏ cũng không dám, ánh mắt tinh nhuệ hiếm khi trộn lẫn vài phần khủng hoảng.

Hơn nữa loại sắc thái này càng ngày càng sâu, càng ngày càng sâu, thẳng đến khi đã kề bên giá trị cực hạn, Vương Trung Đỉnh mới hừ cười một tiếng.

"Được rồi, lên đây đi."

"A —— "

Hàn Đông rống một tiếng, nhào lên trên giường gào khóc một trận cùng Vương Trung Đỉnh, các loại hành hạ.

"Anh thế nhưng cũng sẽ làm loại chuyện loại này? Ân?"

Vương Trung Đỉnh vẫn là bộ dạng chính trực lãnh nghị kia, "Tôi vừa làm gì?"

Hàn Đông cào vào chỗ có máu buồn, "Anh nói lại? Anh nói lại? Tiểu tử, thế nhưng dám dọa ông đây..."

Vương Trung Đỉnh rốt cục giống như nhận thua nhếch nhếch khóe miệng.

"Được rồi, ngủ đi."

Vì thế, sau khi "thanh niên 2B vui vẻ", hai người ôm nhau mà ngủ.

(2B: ngớ ngẩn)

Ngày hôm sau, Hàn Đông vốn hẹn cùng Du Minh gặp mặt tại quán cà phê dưới đại lầu công ty. Kết quả hắn đã đến đây rồi, Du Minh lại dính việc gấp cho hắn leo cây.

Từ lúc tiếp nhận Hạ Dương Trác, Du Minh càng ngày càng bận rộn, Hàn Đông muốn gặp cậu đều phải hẹn trước.

Hơn nữa, đã hơn một lần Hàn Đông đến ký túc xá, phát hiện tiểu hang ổ của Du Minh thật lâu không quét dọn rồi, trên hộp thức ăn đã phủ xuống một tầng bụi.

Nhớ tới thân ảnh lười nhác từng tám giờ đã lên giường nằm ngủ, Hàn Đông đột nhiên có chút đau lòng.

Cũng may hết thảy vất vả của Du Minh đều là đáng giá.

Vốn dĩ người trong giới suy đoán nhân khí Hạ Dương Trác đã bão hoà, hơn nữa sau sự kiện tẩy trắng scandal hít thuốc phiện của Lý Thượng, Hạ Dương Trác tất phải sẽ gặp trở ngại.Nhưng mà cư nhiên cậu lại ổn định dẫn đầu trận tuyến, bằng vào kỹ năng diễn xuất trong một bộ phim nghệ thuật xuất sắc, thành công bắt được một đám fan tỷ tỷ, đem thị trường fan tiến thêm một bước lớn mạnh.

Cho nên gần đây chủ đề thảo luận nhiều nhất chính là "Hạ Dương Trác cậu đến tột cùng còn có bao nhiêu hỏa".

Dù sao cậu mới 19 tuổi.

Hàn Đông đang chuẩn bị đi tìm Vương Trung Đỉnh, đột nhiên nhìn thấy xe Lý Thượng từ nơi không xa lái đến, vội vàng tiến lên chặn đường.

Lý Thượng hạ cửa kính xe xuống.

"Tôi nghe nói gần đây cậu bị trầm cảm a." Hàn Đông cười trêu chọc nói.

Một đoạn thời gian rất dài sau khi kết thúc quay phim, Lý Thượng vẫn chưa thể thoát ra khỏi phim, hai ngày này mới thoáng điều hoà dịu lại được.

Hàn Đông lại nói: "Suốt ngày tính toán thiệt hơn, trầm cảm cũng đáng."

Lý Thượng biểu tình không kiên nhẫn, "Cũng không có việc gì? Không có việc gì thì nhường đường."

Hàn Đông nói: "Có một vấn đề cuối cùng, hỏi xong liền cho cậu đi."

"Hỏi." Lý Thượng nói.

"Cậu sẽ không phải yêu thích tôi đi?"

Lý Thượng vừa muốn trả lời, Hàn Đông đột nhiên lại mở miệng hỏi: "Cậu có phải lại chỉnh dung không?"

"Ai chỉnh?" Lý Thượng không thừa nhận.

Hàn Đông vốn định từ tướng mạo tra ra manh mối, kết quả phát hiện khuôn mặt Lý Thượng lại thay đổi. Giống như so với lần trước gặp, thì còn chưa có đẹp trai như hiện tại.

Lý Thượng cũng không tiếp tục nhiều lời với Hàn Đông, trực tiếp kéo cửa xe lên chuẩn bị chạy đi.

Hàn Đông cướp lời một câu, "Cậu vẫn chưa trả lời tôi, cậu đến cùng phải yêu thích tôi rồi hay không?"

Lý Thượng đáp lại một câu, "Chúc mừng, tự kỷ của cậu lại lên tới một cảnh giới mới."

Hàn Đông, "..."

Buổi tối trở về, Hàn Đông tiếp tục dốc lòng tu luyện.

Dưới sự cố gắng của hai vị phu phu, Hàn Đông không chỉ có không tìm ra tình địch, ngược lại tính ra cho chính mình một cái tai họa.

"Từ hai tuần sau đến hai tháng sau đó, em có thể bị rắc rối quấn thân, cách duy nhất phá giải chỉ có trốn."

Vương Trung Đỉnh hỏi: "Trốn thế nào?"

"Càng xa ảnh hưởng càng nhỏ."

"Trốn thế nào có thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng?"

Hàn Đông suy nghĩ sâu xa xong trả lời: "E là chỉ có thể xuất ngoại rồi."

Vương Trung Đỉnh lập tức quyết định, "Vậy nhanh sắp xếp lại lịch trình đi, đi quay ngoại cảnh 《 Phong Mang 》 ở Tứ Tháp Dubai trước.

Hàn Đông lập tức mắt sáng long lanh, Dubai a, thủ đô xa hoa a, khách sạn bảy sao trên thuyền a!

Chính yếu là, không cần diễn cái nhân vật bệnh chó dại kia nữa.

Có lẽ là đắc ý hơi quá rồi, Vương Trung Đỉnh đột nhiên hỏi: "Em là thực sự tính ra hay là giả có tai họa?"

Hàn Đông lập tức thu hồi nụ cười trên mặt, "Thực sự là tai họa, em làm sao dám nói đùa loại chuyện này đây?"

Vương Trung Đỉnh hừ lạnh một tiếng, "Vậy thì chờ em trở về tiếp tục đón bộ phim điện ảnh thứ hai đi."

Hàn Đông ngạc nhiên, "Bộ phim kia không phải kế hoạch chiếu kì nghỉ hè rồi sao? Chờ em trở lại đã muộn a?"

"Không có việc gì, có thể điều chỉnh từ nghỉ hè đến quốc khánh."

Hàn Đông lại nói: "Như vậy bộ phim thứ ba cũng bị chậm rồi, còn có kịch bản 《 trộm ảnh 2》 vẫn còn chưa..."

Vương Trung Đỉnh trực tiếp ngắt lời, "Yên tâm, tôi sẽ an bài tốt, mỗi nhân vật đều không thể thiếu."

Hàn Đông, "..."

Ngày hôm sau đoàn phim nhận được thông báo, bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị các thủ tục xuất ngoại. Không đến thời gian một tuần, toàn bộ thủ tục đều đã chuẩn bị đầy đủ.

Một đêm trước khi đi, Hàn Đông lại là các loại hưng phấn.

"Ngày mai được gặp Calne đạo diễn sao!" Cố ý làm trò hô to trước mặt Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh không phản ứng chút nào.

Hàn Đông cố ý gom qua trêu đùa, "Được a ~ lần này không biến sắc sao ~ "

Vương Trung Đỉnh hừ nói, "Tôi đã sớm chết lặng."

"A, cũng đúng..."

Nhiều tình địch như vậy, nếu nhắc đến mỗi kẻ đều biến sắc, thật là một gánh nặng không nhỏ.

Kết quả, buổi tối lúc Hàn Đông mở album ảnh trong điện thoại, đột nhiên phát hiện rất nhiều ảnh chụp bị mất.

Vẻ mặt đắc ý ghé qua chất vấn Vương Trung Đỉnh: "Ngài không phải chết lặng rồi sao? Như thế nào còn xóa ảnh a?"

Vương Trung Đỉnh giả vờ không biết gì, "Ai xóa hình của em?"

"Kia như thế nào không còn nữa?"

"Quá đầy nên hệ thống nuốt đi?" Vương Trung Đỉnh lạnh lùng trả lời.

Hàn Đông lập tức bám lên cổ Vương Trung Đỉnh, hai người náo loạn một trận đến mệt mới dừng lại.

"Đúng rồi, mấy ngày này anh đừng quên lấy uống thuốc pha nước uống. Em xem giọng anh có chút khan, có thể là cảm mạo rồi."

Hàn Đông nói xong liền đem chỗ thuốc buổi chiều mua đặt tới vị trí bắt mắt nhất.

Hắn hiện tại đã không còn cà lơ phất phơ như trước nữa rồi, có đôi khi còn có thể nhắc nhở Vương Trung Đỉnh một vài việc.

Vương Trung Đỉnh trái lạikhông còn tích cực như vậy, có một vài lời Hàn Đông dặn dò, y có thể còn khôngxem ra gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.