Phong Mang

Chương 263: Dâng lên



Bởi vì khai thông khó khăn, Vương Trung Đỉnh chỉ hàn huyên với cha mẹ nuôi Hàn Đông một lúc. Trong đó họ không hề chủ động đề cập qua bất cứ chuyện gì của Hàn Đông, cũng không hỏi qua tình hình của hắn gần đây, giống như hoàn toàn thờ ơ.

Lòng nghi ngờ của Vương Trung Đỉnh ngày càng nặng.

Cho dù bọn họ ở tại vùng núi, không nắm được tình cảnh của Hàn Đông hiện tại. Nhưng hiện tại là đến Bắc Kinh, chứng kiến bộ dạng chỉn chu xinh đẹp của hắn, cũng ít nhất phải có chút bất ngờ đi?

Cho dù bọn họ chỉ là cha mẹ nuôi trên danh nghĩa, không cần đến nghĩa vụ phụng dưỡng. Nhưng nhìn thấy tình trạng công danh thăng tiến này của hắn, cũng sẽ có chút mong đợi đi?

Nhưng mà bọn họ từ đầu đến cuối đều rất lãnh đạm.

Ánh mắt nhìn Hàn Đông chỉ có xa lạ cùng khách khí.

Bởi vì buổi chiều có việc bận phải ra ngoài, Vương Trung Đỉnh đành trước tiên an bài cha mẹ nuôi Hàn Đông đến khách sạn nghỉ ngơi.

Kết quả chờ buổi tối trở về, biết Hàn Đông đã tự tiện đưa họ quay lại Nội Mông.

Vương Trung Đỉnh lúc ấy liền nóng nảy: "Tôi còn chưa hỏi được gì, sao em đã đưa họ trở về rồi?"

"Có cái gì có thể hỏi nữa? Em ở nhà họ chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, căn bản là không có tình cảm gì, anh hỏi bọn họ còn không bằng hỏi thân thích lúc trước của em đó."

Hàn Đông không đề cập tới cái này thì thôi, nhắc tới Vương Trung Đỉnh càng tức giận.

"Thân thích của em ở đâu? Lật hết cả Nội Mông, một người tìm cũng không ra!"

Kết quả Hàn Đông so với y còn tức giận hơn, trực tiếp lớn tiếng với Vương Trung Đỉnh.

"Anh thực sự đi tìm sao? Anh ăn no rửng mỡ a? Tìm bọn họ làm gì?"

Mặt Vương Trung Đỉnh nháy mắt lạnh xuống.

"Em nói cái gì?"

Hàn Đông ngoan cố lớn tiếng: "Nói anh ăn no rửng mỡ ! Chỉ sợ đám thân thích xem trọng tiền tài kia không quấn tới a? Muốn tìm việc cho em phải không?"

Vương Trung Đỉnh cười lạnh: "Bản thân tôi còn hi vọng bọn họ quấn tới, vấn đề là đến hiện tại ngay cả cái bóng đều không có."

"Đáng đời anh." Hàn Đông nói.

Vương Trung Đỉnh đỏ ngầu mắt chất vấn: "Tôi đáng đời?"

Nóng nảy của Hàn Đông lại nổi lên, mở miệng đều là chửi mắng.

"Đúng rồi, anh con mẹ nó xứng đáng! Anh ăn no rửng mỡ !"

Nói xong, không để cho Vương Trung Đỉnh thời gian trả lời, lập tức quay đầu bước đi.

Không hề nghi ngờ, loại tức giận này của Hàn Đông duy trì không đến nửa giờ, đã hối hận đến xanh ruột rồi.

Vì thế lại mặt dày đi tìm Du Minh.

"Cái kia... Có thể cho tôi mượn chút tiền không?"

Du Minh hỏi: "Mượn bao nhiêu?"

"Ba trăm vạn đi."

Du Minh nhất thời nghẹn họng: "Ba trăm vạn? Kia còn có thể gọi là mượn 'Chút' tiền?"

Hàn Đông cười nịnh: "Đây đối với lão Hạ nhà cậu mà nói, không phải là một chút thì là gì?"

"Vấn đề là cậu tìm tôi vay tiền, tôi cũng không thể đi tìm anh ta đòi a!" Du Minh nghiêng qua liếc Hàn Đông một cái, "Cậu nói trước đã, vay tiền để làm gì?"

"Tôi hai ngày trước thấy một cái đồng hồ đặc biệt đẹp, trong nhà vừa hay chưa có, liền muốn mua đến tặng cho Trung Trung."

Du Minh hừ lạnh một tiếng: "Người dâng ra coi như thôi, tiền cũng dâng lên nốt, cậu nói cậu đang tính làm gì đây?"

Hàn Đông xun xoe cười: "Đây không phải tình huống đặc biệt sao..."

"Tình huống đặc biệt gì?"

Hàn Đông đem chuyện đã qua thuật lại đơn giản cho Du Minh, cuối cùng cảm khái nói : "Đây là đầu tiên tôi nhăn mặt với anh ấy, cậu không biết, lúc ấy bị tôi mắng đến tiểu mặt đều trắng bệch, nhìn đặc biệt đáng thương."

Du Minh không nghĩ ra, lấy loại phẩm hạnh này của Hàn Đông, Vương Trung Đỉnh nếu nhọc lòng giúp hắn tìm thân, hắn hẳn là cảm động đến rơi nước mắt mới đúng, như thế nào lại phát cáu đây?

Hàn Đông nói: "Tôi cũng không biết vì cái gì, lúc ấy đầu óc nóng lên liền mắng ra, đại khái chính là sợ anh ấy bị người thân của tôi gây phiền toái đi, thân thích này của tôi mỗi người đều không phải đèn cạn dầu."

(không phải đèn cạn dầu: người không đơn giản, không dễ giải quyết được)

"Nhưng cậu hiện tại cũng đã là người nổi tiếng rồi, cũng chưa thấy bọn họ lộ mặt qua a."

Hàn Đông nói: "Bọn họ ở vùng núi sâu, tin tức đặc biệt nghẽn. Hơn nữa tôi chính là đi lộ tuyến điện ảnh, thoát ly quần chúng."

Du Minh do dự chốc lát, gật gật đầu nói: "Được rồi, tôi giúp cậu gom."

...

Từ lần trước bị Hàn Đông và Vương Trung Đỉnh kết phường gây đả kích như vậy, Thái Bằng ở liền trong nhà, trọng tâm đều đặt ở công việc. Không chỉ có đem hai siêu sao Hồng Kông đưa vào dưới trướng, hơn nữa mua được bản quyền một bộ tiểu thuyết huyền nghi đang bán chạy nhất hiện nay, tính toán thừa dịp 《 Trộm Ảnh 2》 đại nhiệt, đầu tư quay phim truyền hình.

(huyền nghi: loại gay gấn, hồi hộp, có nhiều tình tiết bất ngờ, giật mình)

Cho nên qua loa tính ra, Thái Bằng cũng đã gần nửa tháng không gặp Hàn Đông rồi.

Hôm nay gã đang đi trên đường, đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc ở cửa hàng đồng hồ.

"Dừng xe!" Thái Bằng hướng lái xe nói.

Xe dừng lại ở khoảng cách không xa cửa hàng, Thái Bằng qua kính xe thủy tinh dõi theo Hàn Đông.

"Mập hơn." Thái Thuận nói.

Thái Bằng lắc đầu: "Không, chỉ là mặc nhiều hơn. Một cái thu khố một quần giữ nhiệt một cái quần len, ba tầng, cho nên chân có vẻ to hơn."

(thu khố là kiểu quần tất)

"Làm sao anh biết ?"

Thái Bằng cười thần bí: "Tâm hồn cảm nhận được."

Thái Thuận nghi ngờ: "Hôm nay rất ấm, hắn cần phải mặc nhiều như vậy sao?"

Thái Bằng chỉ cười không nói.

Hàn Đông bên kia vừa ở một bên đổ mồ hôi vừa bức xúc: "Cái trứng, càng sống càng như trẻ con, không có Vương Trung Đỉnh, ngay cả con mẹ nó quần áo cũng không thể phối."

R

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.