Phong Mang

Chương 277: Giấu tay chút



Từ hôm Hạ Hoằng Uy bị Nguyên Trạch mang đi, mãi cho đến khi cả đoàn phim đã rút lui khỏi tiểu đảo xinh đẹp, Du Minh vẫn chưa thu được chút tin tức nào về hắn.

Ngay cả Vương Trung Đỉnh mấy lần muốn liên hệ làm thông đạo đều bị chặn.

Giữa lúc mỗi người tâm tình khó chịu, đều cũng lựa chọn cách sống thoải mái nhất. Du Minh thời gian này thường thường một mình chờ đợi ở ký túc xá, cái gì cũng không làm.

Nói đến cùng, cậu vẫn là thích tĩnh lặng.

Nếu như không có đoạn tình cảm kia tác động, cậu sẽ không bước ra khỏi thế giới đơn độc phong bế này. Nếu như không có ham muốn cùng Hạ Hoằng Uy kề vai, cũng sẽ không giống tiêm như máu gà hối hả chạy vạy ngược xuôi.

Quay xong tổ màn ảnh cuối cùng của mình, Hàn Đông đến gõ cửa Du Minh.

"Hạ Hoằng Uy có tin tức gì chưa?"

Du Minh lắc đầu.

"Cậu cũng không thử đi tìm chút?" Hàn Đông hỏi.

Du Minh nói: "Tôi căn bản không biết đi đâu tìm."

"Đi đến nhà hắn a..." Hàn Đông vừa nói xong cũng ý thức được không ổn, "Cha mẹ chắc chắn sẽ không để hắn ở chính nhà mình, những chỗ khác cậu đã hỏi thăm qua chưa?"

Du Minh thản nhiên trả lời: "Không có chỗ nào khác, chỉ có khách sạn hoặc hội sở."

Nghe nói như thế, Hàn Đông bất đắc dĩ thở dài.

"Nếu hai người trước kia vẫn luôn trải qua như vậy, kia còn không bằng tháo gỡ khúc mắc, bước qua cửa này sớm một chút."

"Bỏ đi, không nói tôi nữa, phim của cậu quay xong rồi sao?" Du Minh hỏi Hàn Đông.

Hàn Đông gật gật đầu, "Quay xong rồi, ngày kia chính thức hơ khô thẻ tre. Lễ Chúc Mừng cậu nhất định phải tới a! Lỗ đạo diễn dặn đi dặn lại rồi, tuyệt đối không thể thiếu cậu."

"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ tham gia."

Hàn Đông lại nhìn chằm chằm Du Minh chốc lát, nói: "Mấy ngày nay tôi không đến chỗ Vương Trung Đỉnh nữa, ở lại ký túc xá cùng cậu."

"Ít làm trò." Du Minh sớm đã nghe đến ngán, "Cậu lần đó nói theo bồi tồi, không phải mộng du lên lại trộm chạy về đi?"

"Lần này cam đoan sẽ không." Hàn Đông thề son sắt.

Du Minh thái độ quyết đoán, "Vậy cũng không cần."

"Vì cái gì a?" Hàn Đông nghĩ mãi mà không rõ.

Du Minh tức giận nói: "Tôi thật vất vả mới bỏ được tình cảm đối với cậu, cậu đừng có tới vời tôi nữa."

Hàn Đông đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó lại hậu trứ kiểm bì cười ha ha.

"Cậu tiếp tục yêu thích tôi đi, lão tử cô độc một mình, ngay cả một thân thích cũng không có, tuyệt đối không ai làm khó dễ cậu."

Du Minh hừ lạnh một tiếng, "Thân thích thì không có, tình địch so với thân thích còn nhiều hơn."

Hàn Đông, "..."Buổi tối, bởi vì chuyện của công ty chưa xong, Vương Trung Đỉnh liền một mực ngồi ở bàn máy tính xử lý công vụ, Hàn Đông chỉ có một mình lăn lộn trằn trọc ở bên cạnh không ngủ được.

"Em tiếp tục lăn một cái nữa thử xem." Vương Trung Đỉnh quả nhiên đen mặt, "Thay người ta hao tâm vớ vẩn cái gì?"

Hàn Đông liền không nhúc nhích nữa.

Một lát sau, Vương Trung Đỉnh nhìn qua bên kia, mắt Hàn Đông còn đang mở trân châu.

"Có chuyện gì phải không?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Hàn Đông không nói gì.

"Lại đây xoa bóp eo cho tôi." Vương Trung Đỉnh nói.

Hàn Đông miễn cưỡng: "Vì sao phải xoa bóp eo cho anh?"

"Ngồi quá lâu, thắt lưng mỏi."

"Không đến mức đi? Mới ngồi như vậy hai ngày, xương sống đã gánh không được sao? Sau này như thế nào tiếp tục với anh đây?"

Vương Trung Đỉnh tức giận, "Thời điểm chưa có em, thắt lưng này của lão tử ngồi trên mười ngày nửa tháng cũng không có vấn đề gì."

"Anh còn đổ cho em? Mỗi lần đều là anh chủ động được không?"

Vương Trung Đỉnh lại nói: "Em nếu không gây sức ép, tôi có thể động thủ với em sao?"

"Em gây sức ép như thế nào?" Hàn Đông cố ý hỏi.

Vương Trung Đỉnh mặt lạnh trả lời: "Em gây sức ép như thế nào, tự trong lòng còn không rõ sao?"

"Em không rõ ràng lắm, cầu Vương ca chỉ điểm." Hàn Đông cười xấu xa.

Vương Trung Đỉnh hơn nửa ngày mới nghẹn ra hai chữ.

"Sờ tôi."

Hàn Đông lại hỏi: "Em sờ anh như thế nào?"

"Em nói sờ thế nào sao? Em nếu chỉ sờ tóc tôi, tôi có thể nổi hứng 'Thu phục' em sao?"

Hàn Đông hậu trứ kiểm bì cười hắc hắc.

"Đừng nhiều lời, nhanh lại đây." Vương Trung Đỉnh nói xong liền nằm úp sấp trên ghế sa lon, chờ Hàn Đông đến xoa bóp.

Hàn Đông thuận theo đi tới, ban đầu còn nghiêm túc xoa bóp, sau lại quẳng gánh giữa đường, giống như con rùa lớn bám trên người Vương Trung Đỉnh quyết không động đậy nữa.

Vương Trung Đỉnh động thân một chút, "Làm gì đây?"

"Cơ bắp trên lưng anh, thực sự rất dễ chịu." Hơi thở nóng bỏng của Hàn Đông phả lên mặt Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh nghiêm túc nói: "Đừng làm loạn nữa a, nói cho em biết, tôi hôm nay còn có công việc chưa làm xong đâu."

"Em biết, em không làm loạn."

Vương Trung Đỉnh lặng im nhìn cái bàn tay đang với vào đũng quần mình, hỏi: "Vậy em hiện tại đang làm gì?"

"Giấu tay chút."

Vương Trung Đỉnh, "..."

Dưới tình huống bình thường, một khi Hàn Đông trở nên quá đói khát, chính là biểu hiện của thiếu cảm giác an toàn.

Điểm này Vương Trung Đỉnh đã sớm cảm thấy, loại đứng ngồi không yên này của Hàn Đông cũng không phải là hoàn toàn là lo lắng cho Du Minh, cũng có một bộ phận là ưu sầu cho chính bản thân.

Quả nhiên, sau khi thích xong, loại cảm xúc này liền biểu hiện ra ngoài rồi.

"Em hiện tại phát hiện không cha không mẹ thật tốt, cũng không cần xuất quỹ."

Vương Trung Đỉnh, "... Em thật lạc quan."

"Nếu hài tử của anh tính hướng không bình thường, anh cũng sẽ ủng hộ sao?" Hàn Đông hỏi.

Vương Trung Đỉnh thản nhiên trả lời: "Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của nó."

Trên thực tế không tôn trọng cũng không còn biện pháp, chính mình cũng là cái đức hạnh này, còn có tư cách gì hạ lệnh cưỡng chế nhi đồng?

"Em đột nhiên phát hiện một phương án hoàn mỹ, có thể giúp cho ba miệng nhà chúng ta tiếp tục vui vẻ hòa thuận, hơn nữa sẽ không bị cản trở ở phía phụ mẫu."

"Cái gì?"

"Em và Tây Tây cùng một chỗ."

"..."

Mười giây đồng hồ sau, Vương Trung Đỉnh một tay túm Hàn Đông nhấc lên.

"Tôi thấy em chính là quá rảnh rỗi, nếu không muốn nghỉ ngơi, vậy luyện vũ đạo đi, miễn cho đến lúc lên chương trình lại mất mặt."

Chương trình tống nghệ Hàn Đông tham gia lần đầu này có một đoạn khách quý khiêu vũ mở màn, Vương Trung Đỉnh biết rõ trình độ của Hàn Đông, cho nên gần đây luôn luôn đốc thúc hắn luyện tập.

"Đã trễ thế này còn luyện? Em buồn ngủ rồi, nhảy không nổi."

Vương Trung Đỉnh nói, "Vừa rồi ở trên người tôi không phải xoay đến rất phấn chấn sao? Xoay như vừa rồi vậy, tuyệt đối không thành vấn đề."

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.