Phong Mang

Chương 306: Cái giá thê thảm phải trả



Vương Trung Đỉnh vừa đưa Lý Thượng vào phòng cấp cứu, liền nhìn thấy Hàn Đông đang được đẩy ra ngoài.

"Bác sĩ..."

Vương Trung Đỉnh lời còn chưa hỏi xong, đã có người tranh phía trước: "Tình huống thế nào?"

Bác sĩ hướng Thái Bằng nói: "Tạm thời không có gì vấn đề gì lớn, chỉ có chút nhiễm lạnh, tiếp tục quan sát một thời gian đi." Nói xong liền đẩy Hàn Đông đến phòng gián sát đặc biệt.

Vương Trung Đỉnh chậm rãi đi đến bên cạnh Thái Bằng, lẳng lặng nhìn gã.

"Làm sao lại ở đây?"

Thái Bằng không chút để ý trả lời: "Tôi vì cái gì không thể ở đây?"

Trong mắt Vương Trung Đỉnh nhiễm lên một tầng đỏ ngầu, hai tay hung hăng túm cổ áo Thái Bằng, giận dữ chất vấn: "Có phải ngươi làm không? Có phải ngươi hay không?"

Thái Bằng nắm chặt cổ tay Vương Trung Đỉnh, lạnh lời nói: "Buông tay."

"Ta đang hỏi ngươi, nói, có phải ngươi làm hay không?" Thanh âm Vương Trung Đỉnh phát ra càng hung hãn.

"Là tôi, nhưng tôi không phải ..." Lời còn chưa nói đến một nửa, đã trúng một quyền của Vương Trung Đỉnh, nháy mắt nổi trận lôi đình, "Lão tử so với ngươi còn đau lòng hơn đó!"

Vương Trung Đỉnh lần thứ hai vung quyền, "Ngươi con mẹ nó có tư cách gì đau lòng? Đến lượt ngươi đau lòng sao?"

"Tim sinh trưởng trong người lão tử, lão tử thích đau thì đau, đến lượt ngươi quản sao?" Thái Bằng cũng ra tay đánh trả.

Hai người càng lúc càng hung hăng, cuối cùng thì kéo cả bác sĩ tới rồi. Người ta mới mặc kệ ngươi là chủ tịch tập đoàn hay là doanh nhân tinh anh, trực tiếp xả xuống một trận mắng.

"Muốn đánh đi ra ngoài đánh, đừng ở chỗ này quấy nhiễu trị liệu!"

Vương Trung Đỉnh lúc này mới miễn cưỡng thu tay lại, cuối cùng còn trừng mắt liếc Thái Bằng một cái, nhanh bước về hướng phòng bệnh Hàn Đông.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng hét của bác sĩ.

"Ai là người nhà Lý Thượng? Người nhà Lý Thượng ở đâu?"

Hàn Đông đang mơ mơ màng màng ngủ, nghe được thanh âm mạnh mẽ ngồi dậy.

"Lý Thượng làm sao? Lý Thượng làm sao vậy? Lý Thượng..."

Hỏi mấy lần mới phát hiện sắc mặt Vương Trung Đỉnh không đúng lắm, nhưng mà phát hiện thì phát hiện, vẫn tiếp tục đỏ mặt tía tai hỏi: "Hắn làm sao vậy? Tình hình hắn hiện tại thế nào?"

Vương Trung Đỉnh dùng giọng điệu âm u nhất từ khi sinh thời hỏi lại: "Hắn làm sao, thì lại liên quan gì đến em?"

"Là hắn cứu em a, nếu không có hắn em đã mất mạng!"

"Hắn cũng là tôi cứu, nếu như không có tôi hắn cũng không còn mạng rồi."

Vương Trung Đỉnh đến nay vẫn chưa thôi hối hận vì quyết định này, người ta là cứu người mình yêu, y cứu thế nhưng lại là tình địch.Bác sĩ lại hô lớn trong hành lang,"Người bệnh đang trong tình trạng cần phẫu thuật khẩn cấp, có người nhà ở đây hay không?"

Hàn Đông nghe nói như thế muốn xuống giường, kết quả bị Vương Trung Đỉnh kiên quyết đè lại.

"Tôi đi."

Sau khi Vương Trung Đỉnh ra ngoài, bác sĩ nói: "Phần lớn chân của người bệnh đã bị nhiễm trùng, cần lập tức làm phẫu thuật cắt bỏ."

"Cắt từ đoạn nào?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Bác si một biểu tình thật có lỗi, "Từ đầu gối trở xuống sợ là không giữ được."

Vương Trung Đỉnh rất muốn nói: có thể thêm một đoạn nữa không? Tốt nhất đem cả cái bớt kia chặn lại... Nhưng căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo, trước tiên y vẫn là gọi điện thoại cho cha mẹ Lý Thượng.

Cha mẹ Lý Thượng đau đớn chấp nhận quyết định này.

Sau khi Vương Trung Đỉnh trở lại phòng bệnh, Hàn Đông lo lắng hỏi: "Tình huống của hắn rốt cuộc thế nào?"

Vương Trung Đỉnh trầm mặc một trận mới mở miệng: "Người hẳn là không việc gì, nhưng mà chân... giữ không được."

Hàn Đông mạnh ngã về trong chăn, hai mắt mất đi tiêu cự.

Vương Trung Đỉnh thử an ủi: "Chân của hắn trước khi sự cố phát sinh cũng đã thuộc loại thương tàn rồi, coi như không cứu em, cũng giữ không được."

Không ngờ Hàn Đông nghe xong càng khó chịu, "Đúng a, cũng đã tàn rồi, vẫn còn muốn cứu em."

Vương Trung Đỉnh, "..."

Lý Thượng phẫu thuật thành công, nhưng từ nay về sau mất đi hai chân.

Hàn Đông ở bệnh viện hơn một tuần, vừa xuất viện liền đến gặp Lý Thượng.

Lý Thượng còn chưa hồi phục lại, sắc mặt như trước tái nhợt nằm ở trên giường bệnh, cũng không thấy vẻ hiếu chiến như tiêm máu gà trong ngày thường kia.

Bất quá Hàn Đông đến vẫn khiến cho hắn cao hứng không ít.

"Cậu bây giờ không phải là hối hận đến xanh ruột rồi chứ?" Hàn Đông thử trêu chọc.

Lý Thượng miễn cưỡng mỉm cười. "Không có, tôi đã sớm biết hai cái chân này giữ không được, chỉ là sớm hơn một chú so với dự liệu. Cậu biết không? Trong hai năm qua tôi luôn mơ một giấc mộng, mơ thấy mình ngồi ở xe lăn, cậu đẩy tôi đi xem 《 Phong Mang 》, mỗi lần tỉnh lại đều là một thân mồ hôi lạnh."

Trong lòng Hàn Đông nặng nề giống như đeo chì, "Phải rồi, hai năm liều sống liều chết, bởi vì một bộ phim."

"Nhưng mà thật sự cũng không đến nỗi không thể chịu đựng, khi nghe thấy bác sĩ thương lượng phải cắt, trong lòng tôi đột nhiên có cảm giác nhẹ nhõm. Tôi mới phát hiện, gánh nặng mà đôi chân này cho tôi, đã xa hơn tác dụng của nó rồi."

"Nhưng nó cũng là một bộ phận trên người cậu a." Hàn Đông nói.

Lý Thượng thản nhiên trả lời: "Bọn họ cắt đi, chính là chân của cậu."Hàn Đông vô lương tâm trêu chọc, "Theo lời cậu nói như vậy, có phải hẳn là mặt cũng nên cắt xuống không?"

Môi Lý Thượng run lên, "Tôi cũng đã thành như vậy, cậu có thể bớt nhị chút không?"

"Vậy cậu có thể đừng giả bộ nữa không? Có ủy khuất, khó chịu gì trong đầu cứ đổ ra, lúc yên ổn bình thường cũng chưa hề giữ phép với tôi, hiện tại thành ma ốm lại bắt đầu khách khí!"

Lý Thượng nghe hiểu, 'A' lên hung hăng gật gật đầu, "Được! Lời này chính là cậu nói ! Trả nợ đi! Lão tử hiện tại không có khả năng lao động nữa, số nợ nần kia phải trả hết cho tôi!"

"Cuồng ngôn, cậu đây con mẹ nó là thấy việc nghĩa hăng hái hay là muốn lừa tiền?" Hàn Đông không khỏi cắn răng, "Cái mạng nhỏ của cậu chính là Vương Trung Đỉnh nhặt được đó, cậu trả anh ấy cái gì?"

Lý Thượng lý lẽ hùng hồn, "Vương tổng và tôi không giống, Vương tổng vốn là phẩm hạnh cao thượng. Người giống như tôi, có thể không làm bạch nhãn lang chính là nhân phẩm đại bùng nổ!"

Hàn Đông cư nhiên bị lời này nói trúng, "Nói đi, thiếu bao nhiêu?"

Lý Thượng vừa nói một con số, Hàn Đông lúc ấy lập tức nổi bão.

"Nhiều như vậy lão tử trả tới khi nào a?"

"Không lo." Lý Thượng vẫn là rất có lòng tin đối với Hàn Đông, "Chờ 《 Phong Mang 》 công chiếu, cậu kiếm tiền giống như nhặt được, không quá mấy tháng là có thể giúp tôi hoàn thành."

Hàn Đông còn chưa chính thức trả số tiền kia mà thịt đã bắt đầu đau rồi, "Đó cũng là tiền của tôi a, dựa vào cái gì cho cậu?"

"Cậu nói chút, cậu cũng đã thu phục được một đại kim chủ rồi. Sao vẫn còn keo kiệt như vậy?"

Hàn Đông giận phun trở về: "Ai keo kiệt đây? Ai? Lão tử lúc trước còn không đòi cậu tiền thuê nhà!"

Lý Thượng cười đến miệng vết thương phát đau, "Cậu con mẹ nó còn định ghi nhớ cả đời phải không?"

Hàn Đông híp mắt một trận, miệng lầm bầm không nói chuyện.

Nụ cười trên mặt Lý Thượng dần dần gỡ xuống, còn lại một tia thương cảm khó nói thành lời.

"Nếu thời gian có thể quay ngược thì thật tốt."

Hàn Đông cũng thở dài. "Phải a, lúc ấy cậu tuy rằng không phải đại minh tinh, nhưng còn có một thân thể kiện toàn."

"Không, tôi muốn nói chính là, lúc ấy tôi ít nhất còn có thể cùng cậu ở một chỗ."

Mặt Hàn Đông cứng đờ, "Cậu đừng làm tôi sợ, cắt có hai cái chân như thế nào đã phát ra loại xúc động này rồi?"

"Không có việc gì..." Lý Thượng xoay chuyển, "Chuyện trả nợ tôi đùa với cậu thôi."

Hàn Đông không nói gì, nhìn chằm chằm tấm hình Lý Thượng đặt ở đầu giường kia, tấm ảnh hai năm trước hắn và Lý Thượng chụp chung ở cửa Bắc Ảnh.

"Tấm hình này cậu lấy ở đâu ra?" Hàn Đông kinh ngạc.

Lý Thượng nói: "Vương tổng cho tôi."

Hàn Đông cầm lên nhìn thoáng qua, hai người kề vai sát cánh, tươi cười sáng lạn, không hề có khoảng cách. Ai mà nghĩ tới, từ nơi này lại có một ngày, bọn họ từ bằng hữu biến thành kẻ địch.

"Thực nhị." Hàn Đông chua xót.

Lý Thượng không nói gì.

Bác sĩ tiến vào gõ cửa, "Người bệnh cần nghỉ ngơi."

Hàn Đông đứng lên cáo biệt, "Cậu hảo hảo dưỡng bệnh, tôi sẽ thường xuyên tới thăm."

"Chỉ sợ cậu vừa hỏa liền chẳng quan tâm nữa." Lý Thượng nói.

Điệu cười xấu xa của Hàn Đông lại đến đây, "Yên tâm, chờ lão tử phát hỏa, tuyệt đối mỗi ngày đều tới tìm cậu đắc ý."

"Cậu nha, liền một ít tiền đồ này." Lý Thượng tốn hơi thừa lời.

Hàn Đông một giây trước khi xoay người miệng còn cười toe toét, quay lại nhìn thấy cha mẹ Lý Thượng, ánh mắt liền phủ kín một tầng sương.

"Bác trai bác gái, cháu xin lỗi hai người."

Phụ thân Lý Thượng đầu tóc toàn bộ bạc trắng, nhìn Hàn Đông cất giọng khàn khàn: "Đừng nói như vậy, chúng ta còn phải cảm tạ cháu. Lần này cháu đến, tâm tình của nó tốt hơn nhiều."

Hàn Đông sợ nói thêm gì nữa sẽ khống chế không nổi, vội vàng rời đi.

Trên đường, hắn hướng Thẩm Sơ Hoa nói: "Trở về giúp tôi điều tra xem Lý Thượng còn nợ bao nhiêu."

"Anh thật là muốn giúp hắn trả a?"

Hàn Đông nói: "Tôi bắt Du Minh trả, dù sao Lý Thượng cũng là bị cậu ấy chỉnh đến suy sụp, cậu ấy lại là tổng giám đốc công ty quản lý nghệ sĩ Trung Đỉnh, là con dâu Hạ gia, ngồi trên gia tài bạc vạn, cậu ấy không trả ai trả?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.