Phong Mang

Chương 33: Xe cứ thế lăn bánh



Chỉnh sửa: Gấu và Thỏ

* * *

Lúc tiệc rượu kết thúc, bên trong ghế lô là cảnh tượng ngã trái ngã phải do men rượu, miễn cưỡng có vài người còn giữ được thần trí dắt díu nhau ra ngoài. Diệp Thành Lâm say đến mức không biết trời trăng gì, vì ngày mai phải lên xe lửa từ sớm nên chị dâu đành phải nhờ người khiêng lên taxi đưa anh tới khách sạn trước.

Hàn Đông cũng đã rời đi từ trước đó, hầu như không ai biết hắn rời đi lúc nào.

Đầu đường Bắc Kinh đêm đông khắc nghiệt, Hàn Đông tay cầm một sợi dây thừng khóc rống. Hơi cồn xộc lên não, tâm tình càng lúc càng không kiềm chế được, hắn chạy như điên trên đường, lấy cả dũng khí xé rách cả quần áo. Từ áo khoác tới áo sơ mi, từ quần ngoài tới quần trong…

Không hổ là diễn viên quần chúng, phát tiết cảm xúc một cái là siêu triệt để.

Nếu có thêm một đoạn nhạc bi thương, ghép vào phim thần tượng “Âm mưu biệt ly”, có thể hút được một đống fans não tàn.

Giờ đó phút đó, công ty Trung Đỉnh bắt đầu sự kiện chủ đề “Ảnh thị chi dạ” (*) ở khách sạn năm sao xa hoa.

[*: phim đêm?!?! ;___;]

Ngoại trừ dàn sao của công ty Trung Đỉnh, còn có đạo diễn và hàng trăm vị khách quý và nhân vật nổi tiếng của các giới. Phóng viên các tạp chí vây kín cửa ra vào, tiếng tách tách và đèn flash chớp nháy liên tục. Cùng phía với thảm đỏ ngoài đại sảnh, số lượng siêu xe xe thể thao nhiều không kể xiết làm nổi bật thân phận của chủ nhân, ngôi sao và các siêu mẫu bước trên thảm đỏ cùng khoe sắc.

Lý Thượng dắt tay vài người mới cùng nhau sóng bước, tuy độ nổi tiếng chưa cao nhưng vẫn đủ để phóng viên tranh nhau quay chụp. Một khắc kia được trở thành trung tâm của màn ảnh, Lý Thượng rốt cuộc hiểu được tại sao nhiều người muốn nổi tiếng như vậy.

Tại hội trường, chỗ ngồi đều được sắp xếp cẩn thận.

Năm hàng đầu là của người trong giới, từ hàng sáu tới hàng tám là của lãnh đạo cấp cao của công ty Trung Đỉnh, từ hàng chín trở về sau là các ngôi sao đã ký hợp đồng, dựa vào độ nổi tiếng mà số hàng càng cao. Lúc Lý Thượng bước vào, nhìn chỗ ngồi dán một đống poster của người nổi tiếng, đột nhiên có cảm giác như bị quáng mắt.

Rốt cục, Lý Thượng tìm được chỗ ngồi của mình.

“Hể? Không ngờ tôi không phải ở hàng cuối cùng?”

Chẳng lẽ còn có người còn kém nổi tiếng hơn mình? Lý Thượng tò mò quay đầu lại nhìn, phát hiện có một vị diễn viên vô cùng quen mắt, hình như ba năm trước còn rất nổi tiếng, về sau lại mai danh ẩn tích.

Ngồi bên cạnh Lý Thượng, Phan Tùng nhỏ giọng nói cho hắn, “Đây đều là người của ‘lãnh cung’ đó.”

Lý Thượng cũng đã nghe qua “nhánh” đặc biệt này, cơ hồ đều là người bị công ty ghẻ lạnh, hợp đồng chưa hết hạn không thể đi ăn máng khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn nhân khí hao hết. Những người đó đại đa số đều không muốn tham gia loại hoạt động này, cho nên chỗ ngồi của hàng cuối đều trống không.

Lý Thượng liếc sang chỗ ngồi phía sau mình dán ba chữ to – Đào Duẫn Duẫn.

Ban đầu công ty quản lý của Đào Duẫn Duẫn vốn không phải là Trung Đỉnh, nhưng từ sau lần lợi dụng Vương Trung Đỉnh lấy danh tiếng, công ty quản lý của cô đã bị Phùng Tuấn mua lại với giá cao, còn ký hợp đồng kéo dài năm năm. Quãng thời gian tốt nhất của tuổi thanh xuân, một ngôi sao đang trên đà phát triển, lại bị chôn vùi tương lai trong một bài báo thậm chí còn chưa được phát hành.

Buổi lễ khai mạc chuẩn bị bắt đầu, các siêu sao đi trên thảm đỏ càng lúc càng có tiếng tăm, một lát sau, khi các siêu sao đều đã xuất hiện, mọi người ở đây bắt đầu tò mò về người sẽ xuất hiện cùng Vương Trung Đỉnh sẽ là ai đây;

Rốt cục, một chiếc xe siêu cấp sang trọng thiết kế riêng chậm rãi tiến vào hội trường.

Hai bên cửa xe mở ra, Vương Trung Đỉnh cùng vị nữ khách mời bí ẩn cùng bước xuống xe, ánh đèn flash liên tục đến chói mắt.

Vương Trung Đỉnh mặc một bộ tây trang nghiêm túc, áo ghi-lê trong màu xám, áo sơ mi trắng, cà vạt đậm màu, bả vai, cổ áo, tay áo, tất cả đều đạt tới loại đẳng cấp khiến người khác hít thở không thông mà phục tùng. Bạn gái đi cạnh mặc quần áo cao cấp thiết kế riêng mang đậm màu sắc Trung Quốc, kết hợp với các loại đá quý cổ xưa, mỗi một bước đi mỗi một tư thái đều hiển lộ ra đây là người sống an nhàn sung sướng.

Đã tham gia rất nhiều sự kiện như thế này, bước trên thảm đỏ đã bao nhiêu lần, đổi qua rất nhiều bạn gái. Đây là người đầu tiên, đi cạnh Vương Trung Đỉnh rất có cảm giác của chính thất. [vợ cả =))]

Lý Thượng ngay cả người này là ai cũng không biết, ở đây rất nhiều người cũng không biết cô ấy. Chỉ biết người đó tên Vạn Lý Tình, hậu nhân của một thế gia, kết giao thân mật với Vương Trung Đỉnh.

Về phần quan hệ của hai người họ như thế nào, đến nay vẫn còn là bí ẩn.

Trước khi bước vào hội trường, Vương Trung Đỉnh theo thường lệ được phỏng vấn nhanh.

“Vương tổng, nghe đồn công ty đang lên kế hoạch quay một bộ phim bom tấn của năm, người chuẩn bị chính là anh có đúng không?”

Vương Trung Đỉnh thẳng thắn gật đầu, “Đúng, là tôi.”

“Chúng tôi phát hiện, phàm là bộ phim qua tay ngài đều chọn những diễn viên vô cùng lão làng hoặc chọn tân binh, xin hỏi bộ phim này có tiếp tục theo lối đặc sắc như vậy nữa không?”

“Phải, bộ phim này vẫn sẽ chỉ chọn người mới thôi.”

Vừa nghe lời này, các phóng viên nháy mắt phấn khởi.

“Vương tổng, xin hỏi hiện tại nam nữ diễn viên đã bắt đầu chọn người chưa?”

“Vương tổng, có thể tiết lộ một chút về đề tài của bộ phim này không?”

“Vương tổng, ngài đối với doanh thu phòng vé của bộ phim này có kỳ vọng gì nhiều?”

“…”

Phùng Tuấn chạy tới, phất tay với các phóng viên, “Các bạn phóng viên, cảm tạ mọi người vẫn luôn ủng hộ Tập đoàn Ảnh thị Trung Đỉnh, sự kiện sắp bắt đầu rồi, Vương tổng phải vào vị trí ngồi. Xin anh chị em bên truyền thông cũng vào trong hội trường để an vị, cảm tạ mọi người đã phối hợp…”

Sau nghi thức lễ khai mạc chính là lễ trao giải, những người nhận thưởng đều phải lên sân khấu, rất nhiều người là những nhân viên đằng sau cánh gà không thường được lộ diện, đứng lên sân khấu đều rất vui mừng.

Thời điểm cả bầu không khí đang náo nhiệt, điện thoại của Vương Trung Đỉnh vang lên.

Vạn Lý Tình quay đầu, nhìn vẻ mặt Vương Trung Đỉnh đầy mây đen cúp điện thoại, hoàn toàn trái ngược với những khuôn mặt đang vui cười xung quanh.

“Tây Tây lại có chuyện gì sao?” Vạn Lý Tình hỏi.

Vương Trung Đỉnh gật đầu, “Sốt cao không dứt.”

“Em biết ngay mà, cảm xúc của anh mà thay đổi chắc chắn là có chuyện liên quan tới thằng bé.” Vạn Lý Tình bất đắc dĩ an ủi, “Có lẽ là do khí hậu không hợp thôi, anh nghĩ lại đi, thân thể thằng bé vốn không tốt, anh còn đem nó từ Hải Nam ngàn dặm xa xôi về đây như thế.”

Vương Trung Đỉnh không nói chuyện, sắc mặt nặng nề.

Vạn Lý Tình đột nhiên có loại dự cảm không tốt, “Anh đừng nghĩ muốn đi. Đây là sự kiện của tập đoàn anh, giải thưởng quan trọng cuối cùng còn cần anh trao giải đó.”

Kết quả Vương Trung Đỉnh không những muốn đi, mà còn muốn đi một mình, để Vạn Lý Tình ở lại.

“Cái gì? Em vất vả đi cùng anh vậy mà anh còn dám vứt em ở đây? Ở đây em chỉ biết có một mình anh thôi đấy.”

Vương Trung Đỉnh nói: “Tí nữa em giúp tôi trao giải, tất cả bọn họ sẽ biết em.”

“Này, anh…”

Vạn Lý Tình còn chưa nói xong, Vương Trung Đỉnh đã đứng dậy rời khỏi.

Hàn Đông mặc mỗi cái quần lót trần truồng chạy giữa đường, tới trước cửa một khách sạn nhà hàng năm sao, rốt cuộc dừng lại. Lúc này cặp mắt cũng bị lạnh tới nheo lại, da thịt trần trụi gặp gỡ với gió đêm, không phải lạnh bình thường đâu!

Rượu trong người Hàn Đông còn chưa hết, say ngất ngưởng xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới bãi đỗ xe, phất tay chặn lại mấy chục chiếc xe trống.

Trong khách sạn đúng là đang diễn ra sự kiện của Tập đoàn Trung Đỉnh, một rừng siêu xe ở ngoài đương nhiên cũng là xe nhà của các vị tai to mặt lớn. Bởi vì người tham gia sự kiện này có tới mấy trăm vị, người đi xe cũng chỉ có tám mươi cái, cho nên trừ bỏ sắp xếp số ghế dựa trên danh phận, bãi đỗ xe bên ngoài cũng là nơi để thể hiện.

Hàn Đông tự mình đa tình vẫy vẫy tay một lúc lâu, đi tới vị trí siêu cao quý của bãi đỗ xe, gõ gõ cửa kính xe nói với ghế tài trống không bên trong: “Sư phụ, hoặc là ngài dừng lại, hoặc là tôi đánh ngài.”

Không có ai đáp lại.

Hàn Đông hai tay ôm quanh người, cặp giò mảnh khảnh trần trụi không ngừng run rẩy.

“Sư phụ, ngài nhanh một chút được không! Con sắp… sắp bị đông chết rồi!”

Cửa xe vẫn im lìm như trước.

Hàn Đông nóng nảy, dùng sợi dây quất bốp bốp vào đèn xe, dùng gót giày đá vào cửa xe, nước bọt phun phì phì văng lên kính xe thành từng đốm nhỏ, “Đê ma ma! Dừng xe mà không mở cửa xe là cái thái độ gì đây? Hay là gần quá không muốn chở? Có tin ông tố cáo mi…”

Nếu như là ngày bình thường, có người dám ở bãi đậu xe quậy phá như thế đã sớm bị bảy tám bảo vệ vây lại xử lý. Nhưng ngày hôm nay vừa hay bên khách sạn C có mấy người quậy phá, bảo vệ đều đã được điều qua bên kia duy trì trật tự, kết quả là lúc này không có ai ngăn được hắn.

Vương Trung Đỉnh thường có thói quen ra tới cửa khách sạn là dùng điều khiển mở khóa cửa, vừa muốn về xe chợt nghe Phùng Tuấn phía sau hô một tiếng: “Vương tổng!”

Hàn Đông kéo cửa xe một cái, ý? Cửa mở!

Cấp tốc mở cửa xe chui vào, vừa lúc thấy phía sau có trải thảm, không nói hai lời lập tức nằm úp sấp trên đó, quấn kín thật kín, aa~ thật ấm áp…

Vương Trung Đỉnh quay đầu lại nhìn Phùng Tuấn, “Sao vậy?”

“Tài xế vừa xin nghỉ, tôi đưa anh về.”

“Không cần.” Vương Trung Đỉnh phất tay, “Tôi tự mình lái xe, cậu giúp tôi đưa Lý Tình về nhà là được rồi.”

Chờ Vương Trung Đỉnh ngồi ngay ngắn trên xe, Hàn Đông đã ngủ khì.

Vương Trung Đỉnh nóng ruột về nhà không kịp nhìn ghế sau, Hàn Đông nằm thẳng trên ghế, kính chiếu hậu vừa hay bắt không tới.

Vì vậy, chiếc xe cứ thế lăn bánh…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.