Phong Mang

Chương 39: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn



Chỉnh sửa: Gấu và Thỏ

* * *

Ngày thứ hai, Nhị Lôi vừa tới chỗ Vương Trung Đỉnh thông báo tình hình.

“Hai ngày nay cậu ta rất rảnh rỗi, không phải đi bộ thì là tới phòng tập thể thao, bình thường vận động mười mấy tiếng đồng hồ.”

Vương Trung Đỉnh hết sức ngoài ý muốn với sự chuyển biến bất ngờ của Hàn Đông, “Không nằm trên giường nữa?”

“Không những không nằm, ngồi cũng rất ít, đọc tạp chí cũng phải đứng lên đi đi lại lại trong phòng.”

Vương Trung Đỉnh lại hỏi: “Ăn uống thì sao? Có ăn nhiều giống như mấy ngày trước không?”

“Theo tôi đoán thì là có, mỗi sáng sớm tôi đều cho đủ loại thức ăn vào tủ lạnh, chờ lúc tôi trở về thì hết sạch. Hồi trước nằm không cậu ta cũng ăn nhiều như thế, bây giờ còn vận động nữa tủ lạnh vừa tới đầu tối đã được dọn sạch.”

“Thế này đi, cậu nói đầu bếp nấu thêm cho cậu ta vài món mặn, rồi đổi cái tủ lạnh to hơn một chút, bỏ thêm nhiều đồ ăn vặt vào.”

Nhị Lôi gật đầu, vừa muốn đi lại bị Vương Trung Đỉnh gọi lại.

“Loại thịt trong tủ lạnh của tôi cậu cũng lấy thêm cho cậu ta một ít.”

“Được, tôi đi phân phó.”

Hàn Đông lòng tràn đầy chờ mong bước lên cân, không ngờ một xíu cũng không nhích, đậu má! Cái cân này có phải bị hư rồi không? Đang phiền muộn, đột nhiên một đám người mang một cái tủ lạnh chuyên dụng cho tiệm ăn vào.

“Làm gì vậy?” Hàn Đông khó hiểu, “Tủ lạnh kia đang tốt sao phải đổi?”

Nhị Lôi nói: “Vương tổng sợ cậu ăn không đủ no, cố ý bảo chúng tôi đổi tủ lạnh to hơn tới.”

Đúng là đáng ghét! Hàn Đông trong lòng âm thầm chửi thề, ông đây đang muốn giảm béo mi lại muốn làm phản!

Chẳng qua là đang đứng trước mặt Nhị Lôi, Hàn Đông không dám biểu hiện ra ngoài, lỡ bị nhìn thấu, bị cưỡng ép ăn thì thảm rồi.

Nhị Lôi đi rồi, Hàn Đông mở tủ lạnh, vừa muốn lấy hết đồ bên trong ra, đột nhiên ý thức được làm vậy là không xong. Tủ lạnh lớn như vậy, mình xử lý quá nhanh, mấy người đó thể nào cũng nghi ngờ.

Vì vậy, Hàn Đông một lát xử lý một đống, lát sau lại xử lý một đống khác.

Mặc dù tiếc thì tiếc thật, nhưng mấy món đồ ăn vặt này chỉ có thể tạm thời giấu dưới gầm giường. Lại sợ mình mộng du lại lật giường ra, Hàn Đông đành phải giấu chúng vào trong vali rồi làm vài cái đạo phù.

Vương Trung Đỉnh sáng sớm tới công ty, vừa mở cửa phòng làm việc, phát hiện khóa mật mã trước cửa phòng có dấu hiệu bị cạy mở.

Công ty lớn như vậy, phòng làm việc của tổng giám đốc khẳng định bảo mật hết sức nghiêm ngặt, có thể phá giải loại mật mã này nhất định không phải người bình thường. Nếu có thể tránh thoát tầng tầng lớp lớp bảo vệ, nhất định đã lên kế hoạch từ lâu. Vậy nên thứ đầu tiên Vương Trung Đỉnh nghĩ tới chính là những tài liệu cơ mật của công ty sẽ bị đánh cắp, thứ hai có khả năng là lượng đồng hồ đeo tay xa xỉ trong phòng…

Kết quả, kiểm tra xong phát hiện không mất gì hết, ngoại trừ hai hộp thịt không cánh mà bay…

Vẻ mặt của Vương Trung Đỉnh lúc đó giống như vừa ăn phải thuốc chuột dỏm.

Điều tra rõ chân tướng, Vương Trung Đỉnh phân phó đặt một khóa mật mã trước cửa phòng Hàn Đông, mật mã do hắn tự thiết lập, sau đó căn dặn Nhị Lôi lúc tên kia ngủ nhớ phải khóa cửa lại.

Kết quả, sáng ngày thứ ba, hai cái khóa bị giải, mất bốn hộp thịt.

Hàn Đông lần thứ hai bước lên cân, kinh hỉ phát hiện mình giảm được nửa cân!

Mau chóng lấy thước đo trong ngăn kéo, gấp rút đo lại các số đo của bản thân, không ngờ lại không thay đổi gì.

Nói chung, giảm béo ba ngày trước là giải thoát các chất thừa cặn bã trong cơ thể, hai ngày sau mới có thể lộ rõ… Hàn Đông tự an ủi nói, nỗ lực lên! Kiên trì và thắng lợi!

Khẩu hiệu còn chưa hô xong, Nhị Lôi đem vào hai túi đồ ăn, nhét đầy vào tủ lạnh.

Hàn Đông sửng sốt, “Ủa? Không phải sáng sớm nay anh vừa bỏ đồ ăn vào rồi sao?”

“Vương tổng nói, chỉ cần trong tủ lạnh có chỗ nào hở ra là nhét tiếp vào, nhét cho đầy thì thôi.”

“…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.