Phong Mang

Chương 59: Có thể đừng các ông như vậy không?



Phùng Tuấn mới vừa vào văn phòng liền nhíu mày, "Sao tôi lại ngửi thấy trong phòng anh có mùi hương thung a?"

Vương Trung Đỉnh nói bâng quơ: "Mũi rất linh."

"Mùi nồng như vậy anh còn không đoán ra?" Phùng Tuấn bất ngờ, "Tôi nhớ trước kia anh đặc biệt mẫn cảm với mùi hương thung, trong bát bay vào một cọng hương thung cũng đem cơm đổ bỏ hết."

Kết quả, Vương Trung Đỉnh không chỉ có không cãi, còn đem đồ ăn ăn dính đầy mùi hương thung ăn đến không còn một vụn.

Chẳng lẽ là lỗ mũi của mình có vấn đề? Phùng Tuấn cũng không tiếp tục rối rắm, nói thẳng chính sự.

"Vấn đề người quản lý của Hàn Đông, anh tính xử lý như thế nào?"

Vương Trung Đỉnh nghĩ nghĩ, "Đổi thành Quý Đào đi."

"Tôi cũng nghĩ như vậy, tính tình Quý Đào so với anh cũng không khác biệt lắm, ánh mắt nhìn không sót một hạt sạn, theo đó mà nói có thể đem toàn bộ tật xấu trên người Hàn Đông chỉnh nghiêm."

Phùng Tuấn mới vừa nói xong, liền có người gõ cửa.

"Vương tổng, Vạn tiểu thư nghe nói buổi chiều ngài phải đi công tác, đặc biệt dặn dò chúng tôi đưa đến đây một ít điểm tâm, xin ngài mang đi ăn trên đường."

Vương Trung Đỉnh gật đầu, "Cám ơn, để đó đi."

Phùng Tuấn trêu ghẹo: "Thật là săn sóc a."

Buổi chiều, Vương Trung Đỉnh vừa lên xe liền hướng Phùng Tuấn hỏi: "Có mang theo điểm tâm không?"

"Có mang, bây giờ muốn ăn sao?"

Kỳ thật Vương Trung Đỉnh không hề muốn ăn, nhưng trong lý tưởng sinh hoạt của y, những món điểm tâm ngọt không thể để qua ngày hôm sau, vả lại chỉ có thể ăn vào buổi trưa, qua buổi trưa thì nhất định phải giải quyết trước bốn giờ.

Đã 3:55, đối với đồng hồ sinh học cực kỳ nghiêm khắc của Vương Trung Đỉnh mà nói, y chỉ còn 5 phút. Vượt qua 5 phút này, dù quý trọng tâm ý cũng thành đồ bỏ đi.

Không còn cách nào khác, chứng cường bách con số chính là đòi mạng ở điểm này.

"Chậc chậc... bữa trưa ăn không ngon, chỉ có thể ăn điểm tâm lót dạ đỡ đói sao!" Hàn Đông mặc 5 6 tầng áo khoác (?), đứng ở một góc bí mật nói mát, "Nhìn xem đói bụng đến mức đó, ăn như hổ đói, ăn vội vã như vậy cũng không sợ nghẹn sao! Đây là lại phải đi công tác sao? Suốt ngày chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, ngay cả bữa cơm no cũng không kịp ăn, quá đau lòng..."

Đang nói nói, Hàn Đông đột nhiên cảm thấy: mình sao lại đạo đức giả như vậy đây?

Ý thức được loại suy nghĩ nguy hiểm này, Hàn Đông vội vàng tự tẩy não.

Nhân từ với quân địch chính là tàn nhẫn với chính mình, hạnh phúc không phải thỏa hiệp được mà là ngoan cường được!

Vì thế, Hàn Đông dựng dựng áo, lãnh khốc bước đi về ký túc xá.

Tối hôm sau Vương Trung Đỉnh mới trở về, lần công tác này có một kinh hỉ ngoài dự liệu —— đấu giá thành công chiếc đồng hồ siêu đại hình độc nhất vô nhị trên thế giới. Ngay cả quần áo cũng không kịp cởi liền nhanh chóng lôi bảo bối ra, cẩn thận tỉ mỉ chăm chú nhìn, thưởng thức như mê muội tới nửa đêm.

Hàn Đông cũng mất ngủ, không biết điên cái gì, nửa đêm lại khoác áo ra ngoài tản bộ. Đi đến dưới văn phòng, ngẩng đầu nhìn lên, đèn văn phòng Vương Trung Đỉnh quả nhiên còn sáng.

Ta phi, lấp đầy bụng sao liền thức đêm?

Không đầy một lát, Hàn Đông lại tỉnh táo lại. Người ta thức hay không thức đêm liên quan rắm gì đến ngươi a? Ngươi mẹ nó có thể đừng các ông như vậy hay không? Thấy ai cũng muốn bảo hộ bằng được! Tâm tính quá tốt không có chỗ sử dụng sao?

(Các ông: đàn ông, nam tính)

Kháo! Trở về ngủ, ngày mai tiếp tục huân nha!

Kết quả, trưa hôm sau, khi Hàn Đông bưng hộp đồ ăn đi vào đại lầu công ty, đột nhiên lại nhớ tới cảnh tượng Vương Trung Đỉnh ăn điểm tâm "đỡ đói" cùng ánh đèn phòng thâu đêm kia, bất luận cố gắng thế nào cũng không bước chân tiếp được.

Bỏ đi, hôm nay tha cho y một lần, coi như cho mình hướng thiện!

Hàn Đông vừa muốn vứt hộp đồ ăn đi, liền phát hiện ở cửa thang máy cách đó không xa hiện lên một thân ảnh lạnh lùng. Dii? Đây không phải là Vương Trung Đỉnh sao? Y làm sao lại đi thang máy bên này đây?

Aiii... Nhất định là bị mùi hương thung của mình huân đến sợ! Nghĩ đến đường đường một vị tổng tài, lại bị mùi hương thung bức đến nông nỗi chen chúc thang máy cùng với công nhân, Hàn Đông có cảm giác đau lòng chua xót.

Nhưng mà không còn cách nào, Vương Trung Đỉnh đã nhìn thấy hắn.

Nếu nhìn thấy, đồng nghĩa với hộp đồ ăn trong tay Hàn Đông không thể ném. Không chỉ có không thể ném, còn phải ra vẻ một bộ Hôi Thái Lang nhìn thấy hỉ Dương Dương một mực tiến lên, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ tổn nhân bất lợi kỷ (hại người nhưng không lợi mình). Không có cách nào khác, Hàn Đông không thể để Vương Trung Đỉnh nhìn ra nội tâm dao động của mình, một chút cũng không được.

(Hôi Thái Lang (sói xám), HỉDương Dương (cừa non) trong phim hoạt hình Cừu vui vẻ và sói xám

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.