Phong Mang

Chương 6: Tầm quan trọng của nhân vật phụ phụ phụ!



Edit & Beta: Gấu và Thỏ

* * *

Lý Thượng theo Hàn Đông về chỗ ở hiện tại của hắn, hai người vừa đi vừa tán gẫu.

“Anh từng diễn cái gì rồi?” Lý Thượng hỏi.

Hàn Đông nói: “Thì cứ vậy thôi, bản remake của Tây Du Ký tôi diễn nhân vật quan trọng trong phim.”

Lý Thượng khó nhịn hưng trí, “Nhân vật quan trọng nào?”

Hàn Đông nhướn lông mày, “Cậu đoán thử coi.”

Lý Thượng đã từng xem bộ phim kia, nhưng trong phim toàn là đầu trâu mặt ngựa, vốn không có mặt người, nên muốn đoán cũng rất khó, không khỏi nhỏ giọng lẩm bẩm, “Nhân vật quan trọng… Khẳng định không thể nào là Tôn Ngộ Không…”

“Tuy rằng không phải Tôn Ngộ Không, nhưng có quan hệ mật thiết với Tôn Ngộ Không!”

Lý Thượng cả kinh, “Không phải là Lục Nhĩ Mỵ Hầu chứ?”

[Lục Nhĩ Mỵ Hầu: Là con khỉ có 6 tai biết được tất cả mọi chuyện. Giả làm Tôn Ngộ Không hòng cùng đi thỉnh chân kinh với Đường Tăng]

“Cái quan hệ mà tôi nói không phải là giống, mà là đối thủ!”

“Còn có đối thủ nữa hả?” Lý Thượng cực kỳ hâm mộ nhìn Hàn Đông, “Diễn Tôn Ngộ Không là một diễn viên nổi tiếng, anh còn có thể làm đối thủ của tai to mặt lớn nữa? Không phải là diễn vai Đông Hải long cung Tam Thái tử đó chứ?”

Hàn Đông lắc đầu, “Đoán nữa đi.”

“Ngưu Ma Vương? Thái Bạch Kim Tinh? Thái Thượng Lão Quân? Thác Tháp Thiên vương? Nhị Lang thần? Yêu quái?…” Cuối cùng ngay cả Thiến Phiến Công chúa cũng suýt chút nữa bị nêu ra, Hàn Đông vẫn kiên trì lắc đầu.

“Mấy nhân vật cậu nói đều phải casting trước, tôi chỉ là diễn viên quần chúng, chọn cấp tốc làm gì được diễn được mấy vai như thế?”

Lý Thượng ngẫm lại cũng thấy có lý, “Vậy rốt cuộc anh diễn vai nào?”

“Tôi là cứu binh quan trọng của Hoa Quả Sơn Mỹ Hầu Vương lúc chả gặp cảnh hiểm nghèo, không có tôi là thằng cha đó xong đời rồi!”

“Anh… Đừng nói là vai Kim Cô bổng chớ?” Lý Thượng nghẹn họng trân trối.

Hàn Đông đấm một đấm lên đầu hắn, “Phải tài năng cỡ nào mới được diễn Kim Cô bổng hả!”

Lý Thượng cười tới ho khan, “Vậy… Vậy rốt cuộc là vai nào?”

Hàn Đông không kiêu ngạo không siểm nịnh, cực kỳ khí phách nói: “Chính là khi Đại Thánh gia huýt sáo gọi khỉ, con khỉ đầu tiên chính là tôi!”

Lý Thượng suýt nữa thì ngất xỉu, “Cái này cũng gọi là vai diễn đối thủ hả?”

“Sao lại không? Tôi có lời thoại mà.”

“Lời thoại gì?”

Hàn Đông lập tức giả giọng khỉ, “Đại Vương!”

Lý Thượng chà sát trán đã đầy mồ hôi lạnh, “Quả là vai diễn ‘quan trọng’, có điều tôi thấy anh không hợp với vai Hầu tử lắm, hợp với vai Đại vương kia hơn.”

“Có ý gì đây?” Hàn Đông tà liếc hắn.

Lý Tượng cười xấu xa, “Thì có thể thổi đó!”

“Ai thổi với cậu?” Hàn Đông nhàn nhã hít một điếu thuốc, “Mình cần phải xác định rõ vị trí, tôi chỉ là diễn viên quần chúng, có một câu thoại là đã tốt lắm rồi, bao nhiêu người diễn hơn cả chục bộ phim đều chưa chắc có thoại! Chờ trở về chỗ tôi tôi cho cậu xem mấy bộ phim tôi đã đóng, cậu là một trong những người hiếm hoi được xem đấy nhá!”

Lý Thượng vừa muốn mở miệng, đã nghe Hàn Đông buông câu cợt nhả.

“Hey, người đẹp, có muốn xem tướng một cái không, không lấy tiền của cô em, chỉ cần số điện thoại là được rồi.”

Người đẹp trừng mắt liếc Hàn Đông, “Biến thái.”

Hàn Đông y như cũ không thèm kiêng nể tế nhị cứ nhìn chằm chằm người ta, mãi tới khi người đẹp bước nhanh để trốn hắn mới chịu quay mặt nhìn Lý Thượng, ngậm nửa điếu thuốc nhếch miệng cười xấu xa, giọng nói như thể tỉnh ngộ, “Ai, tiểu tao nha, mặc thành như vậy rồi…”

[tao: lẳng lơ; nha: gọi con gái, vd như nha hoàn…]

Lý Thượng không thể không thừa nhận, cô gái vừa rồi Hàn Đông trêu chọc quả thật gãi đúng chỗ ngứa của người khác!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.