Phong Mang

Chương 60: Hình dáng đáng thương



Hôm nay tập đoàn có tổ chức một hoạt động, đại bộ phận nhân viên đều đến tham dự, đại sảnh thanh tĩnh khác hẳn thường ngày, trong thang máy chỉ có hai người Hàn Đông và Vương Trung Đỉnh.

Vừa đứng lại, Hàn Đông nhanh chóng mở hộp đồ ăn ra.

Nếu lần này thang máy không xảy ra vấn đề, như vậy hắn chỉ còn hơn mười giây thời gian. Trong thời gian ngắn ngủi như vậy làm sao đạt tới hiệu quả ghê tởm được, đây chính là tình huống để khảo nghiệm một người diễn viên a.

Mà một trong những tiêu chuẩn trọng yếu để đánh giá kỹ năng diễn xuất chính là ánh mắt.

Lực chú ý của Hàn Đông thủy chung ngắm nhìn trên những nhánh hương thung, loại ngắm nhìn này không phải tận lực nhìn chằm chằm, mà là đảo qua một cách tự nhiên. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là: lúc Vương Trung Đỉnh đưa tay ấn phím thang máy, Hàn Đông tuy rằng liếc liếc y, nhưng ánh mắt hời hợt, chỉ có quay lại trong hộp đồ ăn mới có thể gọi là ngắm nhìn, đủ thấy công lực này đã đạt tới độ tuyệt hảo.

Tương tự như vậy, diễn kịch cũng cần đầu óc.

Tựa như cách Hàn Đông điều khiển đũa, rõ ràng là kẹp trứng chim, lại kẹp bằng đỉnh tròn trên cùng của đũa! Biết người xem là một con số khống, cho nên chọn một góc độ cùng lực tay vô cùng chính xác, làm lực ma sát đạt tới cực đại, tốc độ kẹp nhanh tối đa, biểu diễn một trạng thái giống như sắp chết đói.

Cuối cùng, tài nghệ xuất sắc có thể khiến cho nhân vật tỏa sáng rực rỡ.

Hàn Đông diễn tả đầy đủ các bước trong phương pháp "bài tập dây chuyền sản xuất" mà hắn tự sáng tạo ra: bài tập miệng, răng nanh, đầu lưỡi, yết hầu kết hợp, quá trình không gián đoạn. Chính là ngay khi khi hắn há mồm, đã có răng nanh nhai nuốt trứng chim, lại có đầu lưỡi lướt lên lá hương thung, còn có nuốt thức ăn xuống yết hầu ... 6 quả liên tiếp, thật "Tiểu thanh tân" biết bao!

Tiểu Thanh tân: tươi mát

Nếu không phải trước kia Vương Trung Đỉnh đã dùng nhánh hương thung để thử, giờ phút này căn bản nhìn không ra là Hàn Đông đang diễn.

Hàn Đông diễn đến rất thỏa thích, ăn đến vô cùng thống khổ, làm diễn viên thật không dễ dàng a! Nhất là làm nhân vật phản diện, dọa người khác ghê tởm xong còn nhân tiện ghê tởm chính mình một trận, mưu kế gì đây a?

Ding một tiếng, kèn thắng lợi rốt cục thổi lên rồi.

Ngay khi Hàn Đông chuẩn bị đi ra ngoài, tin dữ lần thứ hai truyền đến, cửa thang máy mở không ra !

Kỳ quái, lần này ta đâu có động tay động chân gì trên thang máy, nó làm sao lại không mở được đây?

Hơn nữa sớm không hỏng muộn không hỏng, cố tình giở chứng ngay tầng văn phòng Vương Trung Đỉnh! Cái này sao giống với dùng ngụm nước cuối cùng trong sa mạc để rửa mặt, quá con mẹ nó gài người!

Cùng lúc đó, ánh mắt Vương Trung Đỉnh lần thứ hai hướng sang Hàn Đông.

Hàn Đông đột nhiên ý thức được gì đó, tầm mắt lại chuyển về món hương thung, tựa như thấy được đồ đao Hitler.

Ngay khi hắn còn chưa quyết định động đũa hay không, Vương Trung Đỉnh thế nhưng phá lệ mở hộp cơm của mình ra ngay trong thang máy tràn ngập vị hương thung, lộ ra một bánh mì cỡ lớn vỏ ngoài nướng vàng giòn rụm cùng một hộp tương thịt đầy tràn. Sau đó làm giống như khi Hàn Đông mộng du, đem khối thịt cùng tương cuộn vào trong bánh, bắt đầu ăn không để ý đến ai.

Hàn Đông đôi mắt trông mong đứng bên cạnh nhìn, nước miếng chảy đến có thể tưới hai mẫu ruộng.

Cho nên mới nói ngươi cứ tiếp tục biểu diễn kỹ xảo lợi hại, ánh mắt tiếp tục chăm chú, đũa tiếp tục linh hoạt cũng vô dụng, người ta một cái bánh nướng hai khối thịt là có thể "làm" ngươi!

Một các ông cứng rắn kiên cường, lại có thể nhận thua nhanh như vậy sao? Ngay cả đồ ăn thiu cũng phải ăn... Hàn Đông vừa nuốt nước miếng vừa dùng cặp mắt đồng cảm bị hương thung ngược đến vô cùng thê thảm kia nhìn Vương Trung Đỉnh.

Sau khi cửa thang máy mở, Hàn Đông vẫn theo sau Vương Trung Đỉnh không bỏ, rõ ràng là muốn chạy theo hành hạ y, lại bị y một phen kéo vào văn phòng.

"Ăn đi, đều là tôi vừa mới bảo nhà bếp làm, không có vị hương thung." Vương Trung Đỉnh nói.

Hàn Đông nhìn bánh mì lớn cùng thịt thịt trên bàn làm việc, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc rất thân thiết, hơn nữa loại cảm giác chết tiệt này thế nhưng làm sao đuổi thế nào cũng không đi.

"Anh không ăn?" Hàn Đông hỏi Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh cũng không ngẩng đầu lên: "Tôi no rồi."

Hàn Đông khẩn cấp dùng bánh nướng áp chảo cuốn lên miếng thịt, hung hăng cắn nuốt, như trước một bộ dạng nhiễu loạn, "Hắc, tôi nói... Ăn bánh nướng áp chảo của anh là cho anh mặt mũi, nhưng không có nghĩa là ngày mai tôi sẽ không tiếp tục ăn hương thung!"

"Tùy cậu." Vương Trung Đỉnh ngữ khí thản nhiên.

Hàn Đông thấy Vương Trung Đỉnh ngay cả một câu phản bác cũng không nói, trong lòng khó chịu hừ một tiếng: xem bộ dạng đáng thương của ngươi đi, thật làm cho người ta chịu không nổi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.