Phong Mang

Chương 67: Tôi chỉ có thể giúp cô đến đây



"Tôi có thể ký tên cho anh, nhưng có hai điều kiện." Hàn Đông hướng Vương Trung Đỉnh nói.

Vương Trung Đỉnh ý bảo hắn cứ mở miệng.

"Thứ nhất, đổi đồ gia dụng mới cho tôi; thứ hai, cho tôi một trợ lý mỹ nữ." Nói đến hai chữ mỹ nữ, Hàn Đông cố ý đặc biệt luyến giọng, như là muốn cho Vương Trung Đỉnh nghe rõ.

Kết quả Vương Trung Đỉnh trả lời: "Điều thứ hai có thể xem xét, điều thứ nhất không bàn nữa."

Hàn Đông trăm ngàn lần không ngờ, ngay cả điều 2 cũng có thể xem xét, điều thứ nhất lại bị cự tuyệt!

"Vì gì không thể đổi đồ? Công ty thiếu tiền đến thế sao?"

"Cái này không liên quan đến tiền bạc, mà là liên quan đến thói quen cá nhân của cậu."

Lông tóc toàn thân Hàn Đông đều dựng ngược, "Tôi dùng đồ hơi không phải là thói quen, là bởi vì tôi không có tiền! Hiện tại công ty các người lại không thiếu tiền, tại sao không thể cho tôi đổi?"

Vương Trung Đỉnh nhìn Hàn Đông một lúc, hỏi: "Vì cái gì nhất định phải đổi?"

Hàn Đông nín thở, "... phá hỏng rồi."

"Sao lại phá?"

Hàn Đông ném ánh mắt về hướng khác, giọng điệu cà lơ phất phơ nói: "Còn có thể vì sao? Đồ hơi vốn đã không chắc chắn, tùy tiện rút một hơi liền hỏng."

"Những thứ này thuộc tài sản công ty, hư hại là phải bồi thường."

Không đổi đồ cho tôi coi như thôi đi, còn bắt tôi bồi thường tiền!! Hàn Đông lúc ấy liền đen mặt, là ngươi một mực đòi lão tử phải ký tên cho ngươi, không phải lão tử vội vàng muốn ngươi mang, có nhăn mặt cũng chỉ có thể là ta vứt đến a!

"Tôi đây không ký tên được không? Tôi chạy lấy người được không?"

Vương Trung Đỉnh đáp ứng vô cùng thống khoái, "Chỉ cần cậu giao đủ tiền bồi thường, bấy cứ lúc nào cũng có thể đi."

Hàn Đông lúc này vỗ bàn: "Bao nhiêu? Tính tổng đi."

Vương Trung Đỉnh từ trong ngăn kéo rút ra ra hoá đơn đưa cho Hàn Đông, Hàn Đông vừa nhìn lập tức trợn tròn mắt, chỉ một cái giường đã hơn hai vạn, đây không phải ăn cướp sao?

"Giường của cậu đệm không phải đệm hơi bình thường, mà là đặc biệt định chế căn cứ theo chiều cao thể trọng, hình thể thể chất của cậu. Hoàn toàn ăn khớp đường cong cơ thể, có thể phát ra tác dụng nhất định bảo vệ mỗi bộ phận."

Hàn Đông quả thực muốn nói tục, ngươi con mẹ nó bị ngu sao? Số tiền kia có thể mua được cả một bộ đồ gia dụng thật đẹp bằng gỗ!

"Anh khẳng định là đang lừa gạt tôi! Tôi cho anh biết, thị trường bán sỉ Tiểu Vũ Cơ, không thể quá hai trăm."

"Tôi không có bản lĩnh kia của cậu." Vương Trung Đỉnh dùng ngón tay chọc chọc hoá đơn liên, "Tổng cộng 71225, kỳ hạn sử dụng chưa đến một tháng, giảm đi phí hao mòn là 56980, cậu quét thẻ hay là trả tiền mặt?"

Hàn Đông liếc nhìn túi áo, tổng cộng không đến 50 tệ, ngay cả một hơi cũng mua không được.

Vương Trung Đỉnh còn nói: "Nếu thật sự không có tiền, cậu có thể lấy vật gán nợ."

"Vật gì?"

"Mông của cậu."

Cuối cùng cũng bức được tiếng lòng của tiểu tử ngươi ra rồi! ! Hàn Đông cảm thấy được một ngụm máu dồn đến cổ họng, hung hãn tự vỗ một cái lên mông, "Họ Vương tôi cho anh biết: Lão tử đây, anh đừng có mơ tưởng! Tôi dù là thiếu anh mấy triệu, cũng không để anh động đến một ngón tay !"

"Vậy sao cậu lúc trước tính rõ ràng với tôi như vậy?"

Hàn Đông sửng sốt, lúc trước? Cái gì lúc trước?

Vương Trung Đỉnh nhắc nhở: "Lúc trước là tự cậu mở bảng giá, 44 tệ một cước, 56980 chính là 1295 chân, về phần khi nào thì đá xong, còn phải xem thời gian rảnh của tôi."

Mặt Hàn Đông nháy mắt biến thành màu tím, ngu ngơ nửa ngày mới cười ra tiếng, "Cái này, không có việc gì tôi đi trước, anh làm việc đi..."

"Đứng lại!" Vương Trung Đỉnh đột nhiên gọi Hàn Đông.

Tất cả cơ bắp phía sau lưng Hàn Đông đột nhiên đóng băng, sẽ không phải... Nhìn ra được gì rồi đi?

"Cậu không phải nói cần trợ lý sao?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Thì ra là chuyện này... Hàn Đông thở dài nhẹ nhõm một hơi, xoay người lại ra vẻ không quan tâm.

"Có yêu cầu đặc biệt gì?" Vương Trung Đỉnh lại hỏi.

Hàn Đông tỏ vẻ mịt mờ: "Chỉ có một yêu cầu đơn giản-- diện mạo nhất định phải dễ nhìn. Ít nhất có thể xứng đôi tôi, hai người đi cùng cần nhịp nhàng."

"Được, tôi hiểu rồi."

Hàn Đông gật gật đầu, phi thường nhanh vút ra khỏi văn phòng.

Vương Trung Đỉnh hừ cười một tiếng, "Hỗn ngoạn ý." (quái đản)

Ngày hôm sau, trợ lý Vương Trung Đỉnh đã lựa chọn liền tới cửa tự tiến cử.

"Xin chào, em là Thẩm Sơ Hoa, là Vương tổng bảo em tới tìm anh."

Hàn Đông lúc ấy lập tức ngây ngẩn, diện mạo này... Hình dung sao đây? Chính là một loại cảm giác "kính nể", bắt Hàn Đông thà rằng bán mông cũng không nguyện ý vũ nhục nàng. Chỉ riêng dáng người thôi... Hàn Đông không thể không thừa nhận, Vương Trung Đỉnh tuyển người thật sự rất có ngoại hình. Nửa người dưới của nữ nhân này dài vừa hay tương đương nửa người trên Hàn Đông, hắn là "Ôm chân cố định, hai đầu gối quá bả vai", nữ nhân này là "Khuất thân cúi đầu, đầu chạm đất ", rất mẹ nó nhịp nhàng!

"Anh sẽ không ghét bỏ em chứ?" Thẩm Sơ Hoa thăm dò.

Hàn Đông một thân chính khí, "Em xem anh giống loại người này sao? Cái gì cũng không cần nói, chính là em đi!"

Thẩm Sơ Hoa kích động, "Anh là người đầu tiên thấy em mà gật đầu, nói thật em đặc biệt không tự tin đối với vẻ ngoài của mình, đại minh tinh căn bản đều sẽ không chọn em, tiểu minh tinh cũng chọn tam lấy tứ, em vĩnh viễn là bị kẻ bị dư lại. Chính là anh giúp cho em một lần nữa tìm được tự tin, em thật sự đặc biệt cảm động, cám ơn anh đã chọn em, cám ơn..."

"Nói xong chưa?" Hàn Đông hỏi.

Thẩm Sơ Hoa ngượng ngùng gật đầu, "Nói xong rồi."

"Cô bị từ."

"A?"

"Tôi chỉ có thể giúp cô đến đây."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.