Phong Mang

Chương 72: Chàng trai tốt bụng



Ngày hôm sau, Hàn Đông không bước chân ra khỏi nhà, một mực ở trong phòng gõ gõ đánh đánh.

Tới lúc chạng vạng Du Minh đi qua liếc mắt một cái, phát hiện giường gỗ cơ bản đã hoàn thành, chỉ thiếu sơn bên ngoài. Hàn Đông bận việc cả ngày, mệt đến giống như điều tử cẩu, hai cái chân đã mềm nhũn còn muốn đi ra ngoài mua nước sơn.

"Cậu làm gì mà vội như vậy? Ngủ ở trên ghế sa lon thêm mấy ngày không được sao?"

Hàn Đông khoát tay, "Cậu không hiểu, ngày hôm qua tôi tự tính cho mình một quẻ, quẻ nói tôi cùng cái giường này không có duyên. Nếu tôi không tăng ca thêm giờ, chỉ sợ ngủ một lần cũng không được." Nói xong liền vội vàng ra ngoài.

Kết quả không đến mười phút, Hàn Đông lại hai tay trống trơn trở về, sắc mặt có chút kém.

"Sao không mua?" Du Minh hỏi.

Hàn Đông nói: "Đại lí đối điện đó quá đắt, 1L sơn gỗ đòi tôi 300 tệ. Sau đó tôi vừa hỏi, cậu đoán thế nào? Đại lý kia có cổ phần công ty chúng ta, không ngờ tiền tôi bị hố đó đều làm lời cho họ Vương. Mẹ nó, lão tử không mua ở chỗ của ngươi được không? Lão tử đi chợ bán sỉ được không?"

"Vậy tại sao cậu lại quay về?"

"Lấy vé xe bus."

"Theo tôi từ đây đến chợ bán sỉ gần như vậy, bắt xe cũng không mất bao nhiêu tiền đi?"

Hàn Đông vẻ keo kiệt hiện lên đuôi lông mày, "Nhớ kỹ, lão tử sẽ không phung phí một phân tiền."

Du Minh, "..."

Kết quả, hai giờ sau Hàn Đông trở về vẫn như trước hai tay trống trơn.

"Tại sao lại không mua?"

"Giờ cao điểm tan tầm rồi, ngang qua vài xe bus cũng không chen lên được, chờ tôi lên được cửa hàng đều đóng cửa rồi."

"..."

Ngày hôm sau, một nghi thức ký hợp đồng chủ đề "Từ Y mà Trung" cử hành ở hội sở Bắc Kinh.

Lãnh đạo công ty Trung Đỉnh đều có mặt, danh đạo tai to mặt lớn tụ họp, bạn bè Y Lộ cũng đến đây cổ động, trong đại sảnh tinh quang rạng rỡ, trên thảm đỏ trăm hoa tranh diễm.

Lý Thượng mặc hoa phục kiểu cách vô cùng tỏa sáng, nổi bật đến che khuất đại tỷ Phương Vân bên cạnh. Nhất là cái quần tu thân lượng sắc bó sát người kia, cặp chân dài cực kỳ đáng hâm mộ bày ra tinh tế, trong lúc nhất thời thu hút mọi ánh mắt.

Phương Vân tìm đến ghế của mình an vị, Lý Thượng thì bị Lương Cảnh kéo đến bên cạnh Vương Trung Đỉnh cùng Hà đạo diễn.

Hà đạo diễn là danh đạo hạng nhất nhì trong nước, cũng là đạo diễn Trung Đỉnh đầu tư đặt trước, vẫn luôn tìm kiếm người mới nổi danh. Hắn và Lương Cảnh đã từng hợp tác 3 lần, hai người giao tình không cạn.

Hà đạo diễn cười cùng Lương Cảnh đùa giỡn: "Đây là 'Tân sủng' của cậu đi?"

Lương Cảnh đầu tiên là liếc Vương Trung Đỉnh một cái, sau đó nói: "Hà đạo, lời này của ông nói sai rồi, cậu ấy không phải 'Tân sủng' của tôi, phải là của Vương tổng. Vương tổng mới là Bá Nhạc chân chính, tôi chỉ là kẻ chen giữa thôi."

"Ha ha ha ha... Đúng đúng đúng, hẳn là Vương tổng, Vương tổng." Hà đạo diễn vừa cười vừa đánh giá Lý Thượng, trong mắt tràn đầy ý thưởng thức, "Chàng trai này quả thật không tệ, có khí thần, không luống cuống!"

Vương Trung Đỉnh đã rất lâu không gặp Lý Thượng, thấy tinh thần diện mạo hắn đã khá lên nhiều, trong lòng cũng rất cao hứng.

"Gần đây quay phim thế nào? Có thuận lợi không?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Lý Thượng gật đầu, "Vâng, rất thuận lợi, mọi người trong đoàn phim rất chiếu cố tôi."

Đối với chuyện Lý Thượng bị đạo diễn nhục mạ ở đoàn phim, Vương Trung Đỉnh có nghe qua. Hiện tại Lý Thượng im lặng không nói, có thể là không so đo, cũng có thể có thể là sợ Vương Trung Đỉnh sinh ra nghi ngờ với năng lực của mình, tóm lại phong độ đáng khen. Chuyện này nếu đổi là Hàn Đông, lúc mộng du không đem đạo diễn bóp chết chính là vạn hạnh!

Vừa nghĩ tới Hàn Đông, ánh mắt Vương Trung Đỉnh dọc theo thảm đỏ luôn chuyển tới cửa, cũng không phát hiện bóng dáng của hắn.

Tiểu tử này lại chạy đi đâu rồi?

Hàn Đông vốn đã lề mề, đối với trường hợp gặp gỡ trọng yếu như hôm nay, lại càng được dốc sức phát huy triệt để một phen. Không bỏ tiền bắt taxi, cũng chỉ có thể đợi xe bus, bởi vậy ở trên đường lại hao phí không ít thời gian.

Chờ Hàn Đông đến cửa hội sở, tất cả mọi người đã vào bàn bàn.

Cho dù như vậy, Hàn Đông như trước nhìn đông một lúc, ngó tây một phen, bắt được ai lại cùng người đó tán gẫu vài câu. Thật vất vả vào đến tầng trệt, kết quả cửa thang máy vừa mở ra, một tiểu mỹ nữ khóc lóc đi tới, hắn lại cùng người ta ngồi xuống.

"Bọn họ lại...coi như ... trước mặt nhiều người như vậy ...mắng...mắng tôi...cũng là ông ta bắt tôi ăn mặc đẹp... đẹp một chút...... A..."

Tiểu mỹ nữ khóc sướt mướt tố khổ, Hàn Đông nghe xong nửa ngày cuối cùng cũng rõ.

Mỹ nữ này là nghệ sĩ công ty N theo con đường khổ luyến, lăn lộn ba bốn năm mới được yên ổn. Trước mắt vào một đoàn phim rồi, như trước diễn vai phụ, mà lần này tham gia ký nghi thức hợp đồng cũng là theo tổ tới. Vì không muốn tỏ ra quá mức bủn xỉn, nàng không tiếc vay tiền đặt mua một bộ trang phục và phụ kiện hai vạn tệ. Kết quả bởi vì ăn mặc rực rỡ hơn so với những diễn viên khác, lại bị phó đạo diễn chỉ vào mặt chửi cút đi. Hai vạn tệ trực tiếp bị trôi theo dòng nước, ngay cả một góc thảm đỏ cũng chưa được giẫm lên.

Kỳ thật chuyện này ở trong giới vẫn thường xảy ra, đổi lại người bình thường ai sẽ quản? Nhưng Hàn Đông là kinh thành đệ nhất rắn rỏi, đại sư đức nghệ song toàn, sao có thể dễ dàng bỏ mặc nữ nhân khóc trước mặt mình đây?

Không nói hai lời, trực tiếp từ túi áo lấy ra một bông hoa hồng khắc bằng gỗ, vốn tính đưa cho nữ diễn viên của sự kiện ngày hôm nay—— Y Lộ nữ thần. Kết quả tiện tay liền đưa cho tiểu mỹ nữ, vẫn không quên vuốt một phen ở trên tấm lưng mềm nộn của người ta, bày ra giọng điệu của nam chính phim thần tượng, "Đồ ngốc, chỉ biết khóc."

Tiểu mỹ nữ hỏi: "Đúng rồi, anh tên gì?"

Hàn Đông không nói, chỉ chìa ngón trỏ lắc lư hai cái, làm bộ cô không cần biết tôi là ai.

Tiểu mỹ nữ đi ra khỏi hội sở, mới phát hiện trên cánh hoa hồng có viết số điện thoại Hàn Đông ...

Chờ Hàn Đông đến đại sảnh thì ký hợp đồng nghi thức đã bắt đầu rồi.

"Còn đi thảm đỏ cái gì? Không thấy thảm đỏ đều đã rút về rồi sao?" Bảo vệ ở cửa vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

Hàn Đông cũng không tức giận, "Vậy dù gì anh cũng phải để cho tôi vào chứ?"

"Đi vào thì có thể, đi bằng cửa nhỏ bên cạnh, đừng kinh động đến chủ tịch và lãnh đạo!"

Vì thế, Hàn Đông đành dùng phương thức ủy khuất như vậy đi vào.

Tuy rằng vô thanh vô tức, nhưng vẫn có hai người phát hiện ra hắn.

Vương Trung Đỉnh tự nhiên không cần nhiều lời, Hàn Đông mới vừa vào cửa, thiếu chút nữa bị ánh mắt của y gọt xuống một tầng thịt. Nhưng Lý Thượng cũng quá thần rồi, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào trên đài, nhưng trong nháy mắt đã nhắm trúng thân ảnh Hàn Đông.

Kỳ quái... Hắn làm sao lại tới đây? Lý Thượng nghĩ không ra, không phải chỉ có nghệ sĩ đã ký hợp đồng mới có tư cách tham gia sao?

"Sau đây chúng tôi xin mời Vương tổng lên sân khấu phát biểu."

Theo một trận vỗ tay, Vương Trung Đỉnh đi đến trên đài, lấy hộp quà trên khay của nữ nhân viên lễ nghi đưa đến tay Y Lộ, "Tôi đại diện cho điện ảnh và truyền hình Trung Đỉnh cùng toàn thể thành viên công ty bày tỏ sự hoan nghênh đối với cô."

Nhân viên lễ nghi giúp Y Lộ mở hộp ra, bên trong là một chiếc đồng hồ lấp lánh, việc Vương Trung Đỉnh thích sưu tầm đồng hồ mỗi người đều biết, nhưng đem chiếc đồng hồ yêu thích tặng cho người khác vẫn là lần đầu tiên.

"Cám ơn, cám ơn..."

Lúc MC nhượng Y Lộ phát biểu, Y Lộ kích động đến độ có chút nghẹn ngào.

"Ngại quá, tôi có chút ..."

Phương Vân ở dưới đài hừ lạnh một tiếng, sắc mặt kém đến cực điểm. Lý Thượng đưa tay tới, tùy ý Phương Vân ép tay của mình đến dồn máu, không rên một tiếng.

Đồng dạng hừ lạnh một tiếng còn có Hàn Đông.

Nhận một chiếc đồng hồ cũng kích động thành như vậy? Thiệt thòi tôi còn tôn cô làm nữ thần. Trong văn phòng kia mấy ngàn cái đồng hồ, nói không chừng sau này đều là của tôi, tựa theo như này tôi cũng phải lo lắng đến phát khóc a!

Nghi thức ký hợp đồng đi qua, Vương Trung Đỉnh vẻ mặt như đưa đám đi ra ngoài, Phùng Tuấn theo sát phía sau, nhịn không được phê phán: "Hàn Đông này quả thực bất trị rồi! Ban đầu tôi vốn không có thiện cảm đối với Lý Thượng, từ khi có hắn, tôi càng ngày càng cảm thấy Lý Thượng tuấn tú lịch sự!"

"Đừng nói nữa, nghĩ tới cậu ta tôi lại đau đầu." Vương Trung Đỉnh ngữ khí lạnh cứng.

Phùng Tuấn thức thời câm miệng.

Hai người đi đến cửa hội sở, thấy rất nhiều nghệ sĩ đang đứng ở đối diện chờ xe, lúc này không biết từ đâu xuất hiện một lão ăn mày áo quần rách rưới, bưng một cái chén vỡ đi qua trước mặt từng nghệ sĩ, phục lạy thở dài, rất đáng thương. Nhưng không ai để ý đến lão, hoặc là cúi đầu chơi di động, hoặc là giả vờ nhìn nơi khác, hoặc là bị trợ lý nhanh chóng ngăn lại sợ cọ bẩn y phục ...

Đúng lúc này, Hàn Đông đi qua lại lấy ra hơn mười tệ từ trong túi quần, trộm đưa cho lão.

Rất nhiều siêu sao ở trước màn ảnh nguyện ý quyên ra mấy trăm vạn, nhưng không có ai bằng lòng ở sau máy quay bố thí mấy tệ.

Ai cũng không còn dự đoán được, một kẻ ăn buffet đến phun cũng không chịu bỏ như Hàn Đông, thế nhưng lại chủ động móc tiền ra, hơn nữa còn là người duy nhất bỏ tiền.

Một màn này khiến cho nội tâm Vương Trung Đỉnh hoàn toàn chấn động, không hề thua kém khi vừa nhìn thấy ảnh chụp trắng đen của mình.

Hàn Đông không chỉ có dâng ra tiền mặt, còn dâng ra thái độ đầy quan tâm không chút nào kiêng kị trên người lão ăn xin, trực tiếp ghé bên tai lão nói: "Tôi cũng từng làm qua nghề này rồi, biết ông cũng không dễ dàng..."

Lão ăn xin đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó nắm chặt tay Hàn Đông cảm khái không thôi.

"Thật không ngờ tại đây còn có thể gặp được đồng nghiệp..."

Phùng Tuấn nhịn không được lầu bầu một câu, "Nhìn không ra a! Lại vẫn có phần này thiện tâm?"

Quản lý viên hội sở ở bên cạnh chen lời: "Cậu ta quả thật tâm tính rất tốt, vừa rồi có một tiểu cô nương bị đuổi ra ngoài, không ai quản, chỉ có cậu ấy an ủi vài câu."

Chẳng lẽ hắn đến muộn là vì chuyện này? Phùng Tuấn ném ánh mắt về hướng Vương Trung Đỉnh, sắc mặt Vương Trung Đỉnh cũng đổi đổi.

"Tôi cảm thấy hắn chính là nổi lên sắc tâm, muốn chiếm tiện nghi của tiểu cô nương." Nhị Lôi lại thật thà.

Kết quả nhân viên quản lý lại phủ định, "Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng sau tôi nghe thấy Tiểu cô nương hỏi cậu ta tên gì, cậu ta gì cũng không nói liền bước đi. Năm nay người như thế thật không nhiều, hơn nữa lại ở trong giới này, các người nên nâng đỡ quý trọng đi."

Hàn Đông cùng "Lão đồng nghiệp" tán gẫu chua xót qua lại xong, vừa định đi về phía trạm xe buýt, chợt nghe thấy một tiếng còi. Ngẩng đầu vừa nhìn, vừa lúc nhìn thấy chiếc xe Vương Trung Đỉnh thường ngồi.

"Lên xe." Vương Trung Đỉnh nói.

Hàn Đông giả vờ không nghe thấy.

Vương Trung Đỉnh trực tiếp xuống xe, một tay kéo Hàn Đông vào.

Một màn này vừa hay bị Lương Cảnh mới ra cửa hội sở nhìn thấy, lúc này mặt đổi sắc...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.