Phong Mang

Chương 78: Đại dấu giày



Sáng sớm hôm sau, Hàn Đông tỉnh lại trên ghế salon liền đứng dậy đi về phòng, muốn thưởng thức "kiệt tác" đêm qua một chút, kết quả lật nửa ngày cũng không tìm được kia thanh lược gỗ kia.

Kỳ quái... hôm qua rõ ràng để ở đây, sao lại không thấy?

Hàn Đông lại chạy đến phòng Du Minh tìm, Du Minh vốn rất ghét người khác lục loạn đồ đạc của mình, nhất là Hàn Đông, mỗi lần lục xong đều giống như hiện trường tai nạn, vì thế đè tay Hàn Đông lại hỏi: "Cậu tìm cái gì?"

"Tôi hỏi cậu, đêm qua có phải tôi thật sự làm một cây lược gỗ không?"

"Ầm ĩ tôi cả đêm, cậu nói có phải thật hay không?"

Đột nhiên, Hàn Đông quét đến cây sáo nhỏ cách đó không xa, nghĩ đến câu nói Vương Trung Đỉnh nói kia, trong lòng giống như hiểu ra điều gì. Mạnh mẽ dậm chân một cái, nhất định là người đó, nhất định là anh ta đến đây đánh lén rồi, không đề phòng a!

Nghĩ vậy, Hàn Đông không nói hai lời, đội một cái mũ hình đầu chó poodle liền hướng đi đến văn phòng.

Vương Trung Đỉnh đến phòng làm việc, bên trong lễ vật chồng chất như núi, hầu như đều chưa kịp mở. Chỉ riêng hộp quà Hàn Đông đưa tới, hắn vừa tới lập tức mở ra.

Không ngờ là một cây lược gỗ, hơn nữa là hoàn toàn làm bằng tay... Nam nhân tặng nam nhân lược, Vương Trung Đỉnh ít nhiều có chút không ngờ đến. Đang muốn nhìn xem đây là làm bằng gỗ gì, chuông cửa liền vang lên.

Vương Trung Đỉnh thông qua hộp màn hình trò chuyện, thấy Hàn Đông mặt đằng đằng sát khí cùng với tạo hình Einstein có một không hai kia, tâm tình vui vẻ đều sớm bị phá hủy. Nói Hàn Đông là người đa nhân cách bất quá thật sự thỏa đáng, ban ngày các loại "điên cuồng quật cường nhiễu loạn", đến buổi tối lại trở thành "Ngây thơ ngốc manh".

"Anh có phải lại trộm..."Hàn Đông mới hỏi được một nửa, đã thấy cây lược trong tay Vương Trung Đỉnh, lập tức bày ra tư thế thảo phạt "ngươi được a".

"Vương Trung Đỉnh anh thật giỏi, ngay cả trộm đồ cũng dám làm, anh có thể quân tử chút không?"

Quả nhiên, chuyện Vương Trung Đỉnh lo lắng cuối cùng đã xảy ra.

"Cậu nói đây là tôi trộm?" ngữ khí Vương Trung Đỉnh chuyển xấu.

"Không thì sao? Chẳng lẽ còn là tôi tự mình đưa tới cửa?" Hàn Đông cười đến dị thường châm chọc, "Anh nói làm liền làm, sao lại không dám thừa nhận? Sao luôn thích đổ lên đầu người khác đây? Lừa mình dối người như vậy có ý nghĩa sao?"

Mùi thuốc súng phòng bốc lên ngày càng nồng nặc.

"Tôi thật sự hi vọng cậu vĩnh viễn không tỉnh lại." Vương Trung Đỉnh đột nhiên phun ra một câu.

Hàn Đông nhe răng trừng mắt, "Vĩnh viễn không tỉnh? Anh đây mẹ nó còn muốn trộm cả đời phải không?"

Lệ khí trong mắt Vương Trung Đỉnh càng ngày càng đậm, trong phút chốc có xu hướng muốn bùng nổ.

Hàn Đông cảm thấy tình thế không hay, bật người điều chỉnh ngữ khí.

"Được rồi, tôi biết anh không phải cố ý, đều tại tôi đặt ở chỗ dễ thấy như vậy, khiến anh hiểu lầm đây là quà sinh nhật tôi tặng cho anh. Tuy rằng hôm nay là sinh nhật của anh, nhưng tôi vẫn là không thể không nói. Đồ vật này cho dù ở trên tay của anh, nhưng không phải xuất phát từ của chân thành của tôi, vậy anh... A!"

Hàn Đông đột nhiên cảm thấy nửa thân dưới chợt lạnh, quần đã bị người ta lột! Còn chưa kịp tự mình đa tình rống lên một tiếng "Anh dám xằng bậy", đế giày Vương Trung Đỉnh đã dán lên rồi.

Một cước này rắn chắc, tựa như bị lõm một bên mông, Hàn Đông lúc ấy lấp tức nhảy ra khỏi cửa nhe răng há mồm.

"Đá rất chuẩn!" Hàn Đông tự mình kéo quần trầm trồ khen ngợi, "Tôi quả thật đáng bị đá! Tôi làm ra việc tổn thương tâm hồn anh như vậy, anh đá tôi một cước là là phải. Nhưng tôi vẫn phải nói, lược đưa tôi đi, không phải của anh cũng đừng tiếp tục miễn cưỡng."

Cây lược gỗ nháy mắt từ trong tay Vương Trung Đỉnh bay ra ngoài, không kiêng nể nện trên mông Hàn Đông, lại cho hắn hung hăng đau một phen. Không chỉ có đau mông còn đau lòng, lược rõ ràng đã trở về, cái loại cảm giác nghẹn khuất này vẫn lái đi không được, một mực theo đến studio.

Hàn Đông vốn đã lên xong kế hoạch tự mình tặng người ta, hơn nữa thử cả trăm tuyệt kỹ sát gái - xem tướng đọc tâm, theo đuổi nữ nhân áo rồng (?) là chuyện gần như nắm chắc mười phần. Kết quả đến cuối cùng thế nhưng chưa bày tỏ được tâm tình, cả việc tặng lược cũng chưa giải quyết được.

Sau khi Hàn Đông tắm rửa, phát hiện một dấu giày trên mông, dấu giày này kì kiểu gì cũng không sạch, vì thế cứ để như vậy đi đến phòng Du Minh, lúc ấy Du Minh đang nói chuyện video với một người khác, lõa nam này đột nhiên xâm nhập dọa cậu nhảy dựng.

"Cậu làm gì vậy?"

Hàn Đông hướng lưng về phía Du Minh, "Cậu giúp tôi nhìn xem, dấu giày sao lại rửa không sạch vậy?"

Du Minh xấu hổ, "Đây không phải là dấu giày, là sưng lên rồi."

Hàn Đông âm thầm nghiến răng, Vương Trung Đỉnh ngươi thực quá nặng chân!

"Đây là ai cào?" Du Minh lại hỏi.

"Mảng phía bên trái ấy, không phải có rất nhiều vết đỏ sao? Tựa như móng tay cào vào."

Hàn Đông đưa mắt nhìn mới phát hiện, hai má nháy mắt bay lên hai luồng ráng đỏ. Chẳng trách dùng lược ném ta, thì ra là muốn tạo hiệu quả như vậy, ta phi, quá mẹ nó biến thái !

Du Minh vốn nghĩ xem thường Hàn Đông, nhưng ánh mắt luôn không tự chủ nghiêng mắt nhìn qua. Không còn cách nào khác, thân thể hắn quá gợi cảm. Hai đùi đẹp như tạc, dù bày ra tư thế gì cũng hấp dẫn tuyệt đối. Hơn nữa hình mông hoàn mỹ, rất ít nam nhân có đứng thẳng có thể có đường cong mẩy như vậy.

Đừng nói Vương Trung Đỉnh, ngay cả Du Minh cũng muốn chạm thử.

Hàn Đông mang bộ dạng cực kì mệt mỏi trở về phòng, tắm rửa xong liền nằm chết dí trên giường, bị bàn tọa đau đớn làm cho lật người, lại vượt qua một ngày.

Ngẫm lại trước kia bị đạp một cước rất thích, lúc ấy Hàn Đông còn nghĩ đặc biệt giàu to rồi đăng weibo, nội dung là "một cước hạnh phúc", xứng đồ (icon?) là vết thương trên mông. Nếu hiện tại đăng, nội dung vẫn là "một cước hạnh phúc", xứng đồ lại thành "Thần thiếp làm không được a!"

Làm sao lại cao hứng không nổi đây? Hàn Đông trước khi ngủ còn đùa nghịch thanh lược kia.

Kết quả, con người tâm thần phân liệt kia ban ngày các loại cường thế tàn nhẫn, buổi tối lại đuổi giết tới văn phòng Vương Trung Đỉnh. Các loại cởi quần khóc lóc kể lể thương thế, một lần nữa trả lược cầu xin tha thứ.

"Vì cái gì đá tôi? Làm sao anh có thể đá tôi? Nhìn xem vết giày lớn này, anh thật nhẫn tâm a?"

"Tôi thật sự muốn đem chuôi lược này tặng cho anh, tôi là thật lòng a!"

"Nhận lấy đi, lần này tôi cam đoan sẽ không đòi về, nhận đi được không?"

"..."

Vương Trung Đỉnh trực tiếp đem tên "quái đản" này đuổi ra ngoài, giao cho bảo tiêu ở cửa, đồng thời hạ một lệnh giới nghiêm, "Nhớ kỹ, sau này bất cứ lúc nào, cũng không được để người này bước đến gần phòng làm việc của tôi trong phạm vi 20 thước!"

"Trung Đỉnh, tôi oan uổng a, tôi đối với anh thật lòng thiên địa chứng giám..."

Sáng hôm sau, Hàn Đông cảm giác cổ họng rất khó chịu, cảm giác giống như sau khi hô mấy ngàn lần cứu mạng trong núi sâu sau.

"Đạo diễn còn chưa cho cậu kịch bản sao?" Du Minh ngẫu nhiên hỏi.

Hàn Đông nói: "Đã sớm đưa."

Du Minh bị giọng nói phá la của Hàn Đông dọa, vội hỏi: "Cổ họng cậu sao vậy?"

"Tôi cũng không biết, ngủ một giấc tỉnh lại liền thành như vậy đi."

Du Minh nói: "Đêm qua hình như cậu đi ra ngoài, bởi vì nửa đêm tôi nghe thấy tiếng cửa mở. Trương Tinh Hồ tối hôm qua vẫn luôn không trở về, tôi đoán hẳn là cậu mở cửa."

Đi ra ngoài? Đi ra ngoài để làm gì? Ngữ khí Hàn Đông có chút mơ hồ, "Không lẽ đi luyện thanh, trong kịch bản có một đoạn gào khóc thảm thiết. Tôi đại khái chính là đi luyện cảnh kia, mới khiến giọng nói biến thành như vậy."

Nói đến kịch bản, Du Minh mới nhớ tới chuyện vừa rồi muốn hỏi.

"Sao không thấy cậu học lời thoại a?"

Hàn Đông buồn bực, "Lời thoại còn phải học sao? Quét mắt một lượt không hơn là nhớ kỹ."

"Lời thoại của cậu ít như vậy?"

"Không phải ít, là tính logic rất cao, chủ yếu là nội dung kịch bản quen thuộc, lời kịch liền thuận theo."

Du Minh nghĩ Hàn Đông lại đang khoa trương, lập tức đem kịch bản đến kiểm tra mấy đoạn, kết quả Hàn Đông thật sự một chữ không thiếu. Hơn nữa Du Minh thực xác định hắn không phải trộm học thuộc, bởi vì gần như toàn bộ thời gian riêng tư Hàn Đông đều mân mê chỗ gỗ này, kịch bản ngay cả chạm cũng chưa chạm.

Ngày qua ngày, Hàn Đông đã chính thức tiến tổ tham dự quá trình quay phim.

Lý Thượng cũng thừa cơ truy kích, trong một tuần nhận chụp hai mươi mấy quyển tạp chí, trở thành siêu cấp tân nhân việc nhân đức không nhường ai. Lời đồn về việc hắn tham gia diễn nam chính phim lớn cũng xôn xao, dẫn dắt truyền thông đặc biệt lưu tâm đến phương diện tuyển diễn viên của bộ phim này, bên phía Lương Cảnh liên tiếp phao tin, rồi lại chính thức phủ nhận gần thời điểm phỏng vấn, tuyên truyền vô cùng sôi nổi.

Quan hệ giữa Lỗ đạo diễn và Hàn Đông ngày càng tốt, gần như đến mức độ không còn gì giấu nhau, có hôm Lỗ đạo diễn ngẫu nhiên nói về chuyện đột xuất thêm người, Hàn Đông lập tức cực kỳ hứng thú: "Ở ký túc xá tôi có một người anh em đang nhàn rỗi, có thể cho cậu ta tới thử chút."

"Tên là gì?" Lỗ đạo diễn hỏi.

Hàn Đông nháy mắt buột miệng nói ra, "Tên Du Minh."

Sắc mặt Lỗ đạo diễn đổi đổi, giọng điệu hàm hồ nói: "Xem lại chút đã."

Hàn Đông nhìn ra Lỗ đạo diễn không có cảm tình với Du Minh, vội vàng đem các loại ưu điểm của cậu nói một trận, "Ngài đừng thấy cậu ấy không có danh tiếng gì, kỳ thật hàng ngày vô cùng chăm chỉ rèn luyện. Xuất thân khiêu vũ, đặc biệt có thể chịu cực khổ..."

Trải qua vài ngày bị Hàn Đông nhõng nhẽo nài nỉ, Lỗ đạo diễn cuối cùng đồng ý cho Du Minh tới thử diễn.

Cuối tuần, Hàn Đông cùng Du Minh đi dạo khu thương mại, bởi vì công ty có chút yêu cầu đối với trang phục của nghệ sĩ, cho nên hai người chỉ có thể tập trung ở mấy khu vực cao cấp.

Du Minh nhìn trúng một áo len đan thủ công hở cổ liền áo dệt kim, thấy yết giá một vạn tư, nhất thời không còn hứng mặc thử.

"Quá mắc, vẫn là bỏ đi."

Hàn Đông vừa muốn nói, đột nhiên nghe được tiếng chào quen thuộc.

"Đông tử, cậu cũng đi dạo ở đây a?"

Hàn Đông quay đầu lại, thấy Lý Thượng cùng Phương Vân đang tay trong tay đi đến gian hàng này. Hai người đều mặc tông đen, bọc khăn quàng cổ, võ trang được tương đối kín.

"Tôi đi lang thang với bạn." Hàn Đông cố ý hướng mắt về phía Du Minh, "Thế nào? Muốn thử một lần không?"

Du Minh ra vẻ bất lực đối với giá cả, rất nhanh đặt quần áo trở về.

"Phương tỷ, cô cũng đã lâu không tới." người phục vụ vẫn luôn lãnh đạm vừa nhìn thấy Phương Vân đột nhiên nhiệt tình.

Phương Vân lộ ra nụ cười đặc biệt tươi, lập tức dùng ngón tay chỉ, "Đem toàn bộ hàng mới các người đưa ra thị trường năm nay lấy size XL đóng gói đưa đến nhà tôi, cám ơn."

Bởi vì đây là gian hàng thời trang nam, Phương Vân nói "Toàn bộ size XL" đương nhiên là mua cho Lý Thượng.

"Y phục của em quá nhiều rồi, mua về cũng mặc không hết." Lý Thượng nói.

"Lãng phí ở trên người cậu, giá trị."

Phương Vân nói xong cũng hướng Hàn Đông và Du Minh cười phất tay, "Các cậu tiếp tục chọn đi, chúng tôi sang bên kia shopping."

Lý Thượng đi rồi, Hàn Đông An an ủi Du Minh: "Đừng để trong lòng, hiện tại mua quần áo không nổi thì đã sao? Tướng mệnh của cậu đại quý như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày bỏ xa hắn."

Du Minh vẫn tỏ vẻ khôngsao, "Không có việc gì, tiếp tục đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.