Phong Mang

Chương 94: Tiến tới thắng lợi



Sau khi Du Minh trở về, Hàn Đông tiếp tục "Múa bút thành văn".

Đàn ghi-ta để cạnh tay, năm lần bảy lượt muốn sờ, đều cắn răng nhịn xuống.

Theo tình tiết phát triển, đỉnh đầu Hàn Đông bao phủ u ám ngày càng nặng, bả vai cứng ngắc run rẩy đến càng lợi hại, cảm giác ký tự trước mắt cũng bắt đầu nhảy nhót. Trong mơ mơ màng màng, hắn nhìn thấy gương mặt Hạ Hoằng Uy nhe răng cười hiện ra trên mặt bàn, răng nanh hung ác đã muốn vươn ngoài màn hình.

"Cậu cũng dám đem Du Minh nhà tôi viết chết? Tôi đem cậu trói lại ném xuống giếng."

Hàn Đông cảm giác mặt sàn dưới ghế sa-lon rõ ràng vỡ ra một cái hố lớn, thân thể hắn không thể khống chế bị rơi xuống. Tầm mắt phía trên đột nhiên biến thành một cái miệng giếng, Hạ Hoằng Uy đang ghé vào âm trầm cười.

"A ── "

Hàn Đông tru lên một tiếng rồi chạy ra khỏi phòng.

Kỳ thật vừa rồi trong quá trình viết, Hàn Đông cũng đã là đang ngủ.

...

Hai ngày này Tây Tây bị đưa đến nhà cha mẹ Vương Trung Đỉnh, Vương Trung Đỉnh liền một mực ở lại văn phòng.

Nửa đêm đang ngủ mơ mơ màng màng, nghe được một trận tiếng bước chân dồn dập. Vương Trung Đỉnh mới vừa bật đèn bàn lên, Hàn Đông đã thần tốc phá giải xong khóa mật mã ở cửa văn phòng. Tiếp theo như gặp phải đuổi giết vọt vào phòng ngủ, quần áo cũng chưa cởi liền chui vào ổ chăn, ôm cổ Vương Trung Đỉnh đang muốn đứng dậy.

Cả người Vương Trung Đỉnh cứng đờ, quay đầu nhìn sang, Hàn Đông là nhắm mắt.

Hàn Đông ngày thường như một cái bếp lò, lúc này đã muốn hóa thành tảng băng lớn, toàn thân tỏa ra hàn khí.

Vương Trung Đỉnh dò xét trán Hàn Đông, mát mẻ, không có dấu hiệu phát sốt.

"Cứu cứu tôi đi, Hạ Hoằng Uy muốn giết tôi a!" Hàn Đông kêu thảm thiết.

Hạ Hoằng Uy? Hạ Hoằng Uy muốn giết cậu? Vương Trung Đỉnh hoàn toàn không biết Hàn Đông sinh ra logic này từ đâu.

"Hạ Hoằng Uy vì sao phải giết cậu?"

Hàn Đông đầu dùng sức chui vào trong lòng Vương Trung Đỉnh, cứ thế ồn ào, "Hắn muốn đem tôi ném xuống giếng, muốn đem tôi ném xuống giếng... Cứu cứu tôi..."

Vương Trung Đỉnh tay vỗ vỗ ổn định cái đầu đang lắc loạn của Hàn Đông, để cho hắn hơi tách khỏi ngực mình một chút.

"Hắn muốn đem cậu ném xuống giếng? Vì sao lại ném xuống giếng?"

Hàn Đông vẻ mặt khẩn trương nói: "Tự tôi nhảy giếng a! Du Minh bị tôi viết chết..."

Đoạn nhảy giếng phía trước Vương Trung Đỉnh nghe không hiểu, nhưng là một câu phía sau Vương Trung Đỉnh nghe rõ, Hàn Đông đây là viết kịch bản viết đến điên rồi, tự mình dọa mình thành như vậy.

Vương Trung Đỉnh nín giận dỗ vài câu: "Đừng sợ, đều là giả."

Hàn Đông vẫn nói không lên lời, "Đây đều không phải là giả a! Đây đều là thật sự! Hai ta lần đầu tiên gặp mặt tôi đã nhảy giếng ... Tôi... Tôi... giếng sâu hơn ba mươi mét a, cừ thật, nước giếng lạnh thấu xương! Ngay lúc mạng tôi ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên nhảy ra một anh hùng, chỉ thấy anh hùng này chiều cao tám thước, mũi cao mắt đẹp, nói thì chậm xảy ra thì nhanh..."

Toàn bộ kiên nhẫn Vương Trung Đỉnh đều hóa thành mắt lạnh.

"Du Minh tựa như một con cọp ngồi lì ở trên người của tôi vặn vẹo, oa a a a ..." Hàn Đông lại rối loạn.

Vương Trung Đỉnh đưa tay mở tủ đầu giường lấy ra một cuộn băng dính từ trong ngăn kéo, trực tiếp dán chặt miệng Hàn Đông.

Giờ tôi xem cậu lắm mồm như thế nào? Ngoan ngoãn ngủ cho tôi!

Kết quả, Hàn Đông không nói nữa, tứ chi lại bắt đầu làm loạn, nhất là cái chân thối kia, liên tục cọ loạn trên đùi Vương Trung Đỉnh ... Tựa như một 'Đại Mao Trùng' (con sâu lông lớn) đang ngọ nguậy, nị nị oai oai rất khó chịu.'

Vương Trung Đỉnh trực tiếp đạp chân Hàn Đông trở về.

Kết quả không đầy một lát, "Đại Mao Trùng" bất khuất kia lại chậm rãi bò trở về, lại đổ bộ đến chân Vương Trung Đỉnh, bắt đầu quá trình mài kỷ trường kì.

Nếu trên nóc nhà có một cái camera, lúc này trong màn ảnh sẽ xuất hiện hai thân thể quấn lấy nhau. Một người thân thể cứng ngắc, không nhúc nhích, mang trên mặt chán ghét cùng ẩn nhẫn vô tận. Người kia thì loạn chui xung quanh, cọ loạn nơi nơi, híp mắt hưởng thụ.

Vương Trung Đỉnh rốt cục tức giận mắng, "Tôi cho cậu biết, tôi có thể lưu cậu lại đã là may mắn rồi, nếu cậu còn dám không biết đủ, thì lập tức biến đi cho tôi!"

Hàn Đông rốt cục ngoan ngoãn rồi, tuy nhiên loại này nghiêm túc này được giới hạn đối với phạm vi lặn lộn trên giường, còn có một vài biên độ nhỏ khó có thể khắc phục. Ví như nghiến răng, ngáy, đô đô rang rang... Ví như Vương Trung Đỉnh mới vừa nhắm mắt bên cạnh lại ầm một cái xoay người, mới vừa có chút buồn ngủ một cái chân nóng sực bò lên eo lại nhanh chóng rút lại...

Vương Trung Đỉnh thật vất vả mới ngủ được, kết quả lại bị một trận ngứa ngáy bức tỉnh.

Bộ móng vuốt của Hàn Đông không biết khi nào đã đưa vào trong áo ngủ Vương Trung Đỉnh, ở trên lồng ngực tinh tráng cấm dục đã lâu kia lim dim sờ phủ một trận. So sánh với Vương Trung Đỉnh sinh hoạt sung sướng, bàn tay Hàn Đông tuyệt đối đủ thô đủ sần có đủ lực ma sát, không quá vài cái đã khiến cho Vương Trung Đỉnh trán nổi gân xanh, trên vầng trán tràn ngập nồng đậm khí diễm đàn ông.

"Cậu ─ thành ─ thực ─ chút ─ cho ─ tôi!" Gần như là nặn ra từng chữ lạnh cứng từ trong kẽ răng.

Hàn Đông tiếp tục, "Người mù" này rất nhanh đã lần tới "con voi".

Vương Trung Đỉnh đột nhiên chồm lên, một cái xoay người sắc bén hung hăng áp chế Hàn Đông dưới thân. Hai tay giữ chặt cổ tay Hàn Đông, ánh mắt hung hãn trừng hắn, một ngụm khí hùng hồn trào lên.

"Tôi bảo cậu ngoan ngoãn chút nghe thấy không?"

Hàn Đông không lên tiếng, xem ra là sợ rồi.

Vương Trung Đỉnh cương sửng sốt thật lâu, mới buông Hàn Đông ra, trở mình về ngủ tiếp.

Kết quả, không đầy một lát lại mò đến đây.

Vương Trung Đỉnh sau khi răng hàm đều sắp mài nhỏ rồi, lúc ấy trong đầu liền có một ý niệm: ngươi nếu không đem qua cái kịch bản đã nói, lão tử băm ngươi!

Sau đó, mặt cứng nhắc lật người, trực tiếp giữ chặt tay Hàn Đông ngủ.

Đêm, rốt cục yên ổn trở lại.

...

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, Vương Trung Đỉnh đã gọi Nhị Lôi đến.

"Mang người này về." Ngón tay chỉ vào trong phòng.

Nhị Lôi nhìn Vương Trung Đỉnh với ánh mắt kinh ngạc, anh thế mà lại giữ người qua đêm sao?

Vương Trung Đỉnh vẻ mặt không vui, "Nhìn cái gì? Còn không nhanh chóng chuyển đi?"

Nhị Lôi vội vàng tiến vào phòng, vừa nhìn thấy người trên giường là Hàn Đông, lúc ấy hưng phấn a nhiệt tình a, chỉ kém giơ tay hô to một tiếng: "Tiểu chủ vạn tuế, tiểu chủ rốt cục đã cho nô tà nhẹ nhõm một hơi!"

Nhị Lôi vác Hàn Đông ra cửa, Vương Trung Đỉnh đột nhiên lại gọi hắn lại.

"Sao vậy?" Nhị Lôi hỏi.

Vương Trung Đỉnh mở miệng nói: "Cõng."

Nhị Lôi kinh ngạc, "Vác và cõng có gì khác nhau sao?"

"Bảo cậu cõng thì cõng đi."

Vương Trung Đỉnh không nói nhiều mà trực tiếp ôm Hàn Đông xuống, thay đổi tư thế đặt lên sau lưng Nhị Lôi.

Hàn Đông đi khỏi không đầy một lát, Hạ Hoằng Uy đã tới rồi.

"Tôi muốn đầu tư một bộ phim." Hành văn gãy gọn.

Vương Trung Đỉnh lập tức liền hiểu ra là bộ phim nào, vì thế mở miệng ngăn cản, "Bộ phim điện ảnh kia căn bản không đáng tin, cậu vẫn là đừng phung phí tiền."

Hạ Hoằng Uy có thể chịu nghe Vương Trung Đỉnh khuyên bảo sao? Vĩnh viễn là ngữ khí "Tôi chỉ đến để thông báo".

"Năm ngàn vạn (năm mươi triệu) đầu tư, đây là hợp đồng!" Trực tiếp đặt xuống trước mặt Vương Trung Đỉnh.

Năm ngàn vạn đầu tư mặc dù ở thị trường điện ảnh hiện nay không coi vào đâu, nhưng đối với thể loại phim kịnh dị mà nói là quá mạo hiểm rồi. Hơn nữa đoàn phim không có một diễn viên tên tuổi, đạo diễn cũng là Đại Tân sinh (thế hệ mới), sức hấp dẫn phòng vé cũng không đủ. Phải biết rằng lúc trước 4 bên hùn vốn mới gom đến ba ngàn vạn, hiện tại một mình Hạ Hoằng Uy đã ra năm ngàn vạn, quả thực chính là tìm đường chết!

Vương Trung Đỉnh trực tiếp đẩy hợp đồng trở về, "Cậu có thể tìm những công ty chế tạo khác xuất hàng, tôi sẽ không nhận."

"Tôi chỉ cần ở công ty các cậu!" Hạ Hoằng Uy gằn từ chữ.

Bốn mắt chạm nhau, lại kích lên một mảnh khói súng chiến hỏa.

"Bây giờ ngay cả kịch bản cũng không có." Vương Trung Đỉnh nhắc nhở.

Hạ Hoằng Uy cười lạnh một tiếng, "Cậu biết không? Bộ phim này lỗ, Du Minh sẽ theo tôi!"

Lời này vừa nói ra, Vương Trung Đỉnh không còn dư âm muốn mở miệng cự tuyệt.

"Hợp đồng trước tiên để đây, nếu có vấn đề gọi cho tôi, tôi có việc đi trước."

...

Buổi chiều, Hàn Đông cầm tác phẩm đầu tay của mình vui vẻ dương dương tự đắc tiến vào văn phòng Vương Trung Đỉnh.

"Dạ, xin người vui lòng chỉ giáo."

Vương Trung Đỉnh cầm lấy bài viết, mới vừa quét mắt một lượt mặt lập tức trầm xuống.

"Đây là cậu viết?"

"Đúng vậy. Hàn Đông ra vẻ tự cảm thấy tốt đẹp."

Vương Trung Đỉnh đập mạnh bài viết xuống bàn làm việc, "Môn ngữ văn của cậu là do giáo viên thể dục dạy sao?"

"Sao anh lại biết? Ở tiểu học tất cả các môn của tôi đều là một giáo viên dạy."

Vương Trung Đỉnh, "..."

"Anh đừng nhìn hình thức, cái đó đều là mây bay, đến lúc sẽ có biên kịch đặc biệt sửa cho tôi. Anh chỉ xem nội dung, xem các ý chính thôi." Hàn Đông lại đem bài viết thật cẩn thận đặt trước mặt Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh miễn cưỡng tin tưởng hắn một lần, lại cầm bài viết đến đọc, kết quả đọc không đến một phút đồng hồ liền đứng lên, trực tiếp kéo Hàn Đông ra cửa.

"Sao lại đuổi tôi đi a?" Hàn Đông bất minh sở dĩ.(không rõ lý do)

Vì cái gì đuổi ngươi? Vương Trung Đỉnh đã không muốn nói gì nữa. Không tách đoạn, một cái dấu câu cũng không có, lỗi chính tả thông thiên, logic hỗn loạn, ngôn ngữ lơ mơ... Ngươi đây là đến đùa giỡn sao?

Hàn Đông chưa từ bỏ ý định, "Anh nhìn lại một chút nha, tôi mất rất nhiều công phu mới viết xong."

"Lập tức mang người này về ký túc xá." Vương Trung Đỉnh nói với bảo tiêu đối diện.

Bảo tiêu trực tiếp áp giải Hàn Đông đi rồi.

Vương Trung Đỉnh như cũ biểu tình đau đầu, bài viết lộn xộn kia mãi lắc ở trước mắt, làm gì cũng không có tâm tình. Lại buồn bực cầm lên, kiên trì đọc tiếp.

Hàn Đông làm việc mài mài chít chít, viết thứ này cũng mài mài chít chít, một cái tóm tắt nội dung xả đến ba trang. Trong lúc Vương Trung Đỉnh cầm lên đặt xuống, buông xuống nhặt lên, sau không biết bao nhiêu lần, lại thấy cũng không bỏ xuống được rồi.

Đột nhiên có cảm giác nói không nên lời.

Y lập tức trở mình lại, lại nặng đọc một lần, lần này lưu loát không ít, nội dung câu chuyện cũng dần dần hiện lên trật tự rõ ràng.

Vương Trung Đỉnh lúc đầu nghĩ Hàn Đông viết ra gì đó nhất định là thiên về bối cảnh mà không phải nội dung, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Câu truyện này không phải tách thành từng đoạn kinh dị nhỏ, cũng không phải nội dung yêu ma quỷ quái các phép thần thông tuyệt thế, mà là một bộ phim kinh dị tiêu chuẩn, cấu tứ kỳ diệu gay cấn ly kỳ.

Khiến cho Vương Trung Đỉnh không ngờ đến, là bộ kịch này sử dụng "hiệu ứng Droste", cũng chính là một loại hình thức thị giác đệ quy, là một phần nhỏ hình ảnh giống với cả hình ảnh trọn vẹn, cứ thế sinh ra vô hạn tuần hoàn.

(Hiệu ứng Droste là hiệu ứng mà một hình ảnh xuất hiện trong chính nó, trong một nơi mà một hình ảnh tương tự trong thực tế sẽ được dự kiến sẽ xuất hiện.Sự xuất hiện mang tính đệ quy: phiên bản nhỏ hơn có một phiên bản nhỏ hơn nữa ở trong, và như vậy)

Tựa như câu chuyện xưa chúng ta thường kể kia, "Trước kia có một ngọn núi, ngọn núi có tòa miếu, trong miếu có một Lão hòa thượng kể chuyện xưa cho tiểu hòa thượng, giảng cái gì đây? Chính là giảng Trước kia có môt ngọn núi, ngọn núi có tòa miếu, trong miếu có một Lão hòa thượng kể chuyện xưa cho tiểu hòa thượng, giảng cái gì đây? Chính là giảng trước kia có một ngọn núi, ngọn núi có tòa miếu..."

Hơn nữa đọc tiếp xuống mới phát hiện, toàn bộ Logic rõ ràng, bố cục chặt chẽ, một vòng khóa một vòng, hồi hộp trực tiếp kéo đến kết thúc, đột nhiên lại một đại biến chuyển, khiến cho người ta lông tóc dựng đứng.

Bên trong không chỉ có đề cập đến hiệu ứng Droste, còn đề cập đến thuật thôi miên, một loạt thần quái trong thanh minh mộng chồng chéo cùng hiện thực, thả nắm đến vô cùng lão luyện, tuyệt đối có thể tránh được lệnh cấm xét duyệt.

Đặc biệt là xây dựng kiểu nhân vật vô cùng phù hợp với Du Minh kia, quả thực khiến cho người ta kinh sợ.

Du Minh ở trong phim chính là diễn một sinh viên học viện múa đã chết, nhưng cũng là nạn nhân của quỷ áp giường bị bóng đè tra tấn. Đặc điểm lớn nhất của loại quỷ này chính là cơ thể tương đối dẻo, hắn sẽ dùng tư thế cực kỳ vặn vẹo bám ở trên người nhân vật chính. Hoàn toàn có thể tưởng tượng đến cảnh tượng kinh dị đột ngột xoay ngược eo, uốn các cơ đến rối loạn, động tác co rút các đốt ngón tay lay động răng rắc ở trước mắt ngươi, ngươi khóc lóc cuồng loạn thế nhưng hắn lại không chút đổi sắc.

Trung Đỉnh điện ảnh vàtruyền hình cho Du Minh ra nhiều phim lớn như vậy, chưa bao giờ nghĩ tới còn cóthể có một nhân vật như thế này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.