Phong Mang

Chương 95: Phu phu liên thủ



Một giờ sau, Hàn Đông lại bị áp giải trở về văn phòng Vương Trung Đỉnh.

Bên cạnh bàn công tác Vương Trung Đỉnh có một bàn làm việc phụ, bình thường lúc bận Phùng Tuấn sẽ tới đây hiệp trợ. Ổn định hai ghế cạnh nhau, ngày hôm nay tiểu đồng Hàn Đông có được vinh hạnh đặc biệt này.

"Nhìn tôi cái gì? Tôi sửa bài viết cho cậu!" Vương Trung Đỉnh nghiêm khắc chỉ thị một tiếng.

Hàn Đông dựa theo yêu cầu của "Vương lão sư" đem nội dung đơn giản hoá, sau đó phân đoạn, hơn nữa đặt dấu ngắt câu, cảm giác không còn gì có thể sửa chữa, phất tay ý bảo: "Tôi sửa xong rồi."

Vương Trung Đỉnh chỉ là đơn giản nhìn lướt qua, mà dường như đã muốn bắt đầu bắn liên hồi răn dạy.

"Tôi vừa rồi đã nói với cậu hình thức như thế nào? Khi chuyển đối tượng đối thoại cần cách xuống một hàng, cái này sao vẫn tụ lại?"

"Còn có câu này, tự cậu đọc xem, đây là tiếng người sao? Có thể đọc được lưu loát sao?"

"Lớn như vậy lỗi chính tả bày ra rành rành ở đây cậu còn nhìn không thấy?"

"Sửa lại a! ! !"

Hàn Đông mải miết hự hự sửa nửa ngày, cuối cùng ngẩng đầu, thăm dò hỏi Vương lão sư.

"Lúc này được rồi đi?"

Vương lão sư mới vừa nhìn hai mắt, lại một tát quất lên trán Hàn Đông, "Cái chỗ này phải là thêm dấu câu gì? Là kí hiệu chỉ tên sách sao? Cậu tiếp tục hảo hảo ngẫm lại."

Hàn Đông cười khan một tiếng, "Nhầm rồi nhầm rồi, phải là gạch xiên."

"Ở đâu đặt gạch xiên? Đó là cặp dấu ngoặc kép!"

"Đúng đúng đúng rồi, cặp dấu ngoặc kép, tôi nhớ nhầm rồi."

Thật sự là chứng cưỡng chế gặp nhị hồ đản (kẻ hồ đồ lôi thôi), tinh anh gặp thất học, có thể nào không sốt ruột?

Vương Trung Đỉnh phê chữa xong từng câu từng chữ, cho rằng không còn vấn đề gì, sắc mặt mới dịu đi một chút.

"Lại đây, tôi dạy cho cậu làm thế nào đem một câu chuyện đổi thành kịch bản." Vương Trung Đỉnh ngoắc.

Hàn Đông kéo ghế đến bên cạnh Vương Trung Đỉnh ngồi xuống, ghé qua nhìn màn hình máy tính, ra vẻ thật sự hiếu học.

"Cậu đã từng quay phim điện ảnh, cũng đã từng nhìn kịch bản rồi, biết kịch bản khác câu chuyện khác ở chỗ nào. Trừ bỏ cốt truyện, còn phải có bối cảnh, thuyết minh động tác biểu cảm, đối thoại..."

Vương Trung Đỉnh đang nói, đột nhiên thấy một cái cẩu móng vuốt mò lên bàn tay điều khiển chuột của mình.

"Tay anh thật sạch sẽ." Câu môi cười xấu xa.

Vương Trung Đỉnh lớn tiếng mắng: "Bỏ ra!"

Hàn Đông nhanh chóng buông tay, lại ra vẻ vẫn thật sự lắng nghe.

Kết quả Vương Trung Đỉnh nói không một lúc, đột nhiên lại lên tiếng: "Chìa tay ra."

Hàn Đông tuy rằng bất minh sở dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn vươn tay lên.

Vương Trung Đỉnh hỏi: "Tay cậu sao lại thô như vậy?"

Đêm qua lúc ngủ y nắm phải bàn tay Hàn Đông cũng cảm giác được, bàn tay hàng này không phải thô bình thường. Mỗi bộ phận trên người đều rất nhỏ mịn, chỉ riêng hai bộ móng vuốt này, quả thực giống như giấy ráp.

"Tôi là con nhà nông dân, đây là một đôi tay trải qua các công trường, trải qua việc nhà nông! Là đôi tay này của chúng tôi cần cù thông minh tạo nên các cao lầu cao ốc của thành phố, thành phần tri thức tinh anh các người mới có thể ở bên trong nhàn nhã!"

Vương Trung Đỉnh liếc xéo hắn, nói thầm: "Mới đi làm một ngày liền rơi giếng, cũng xứng nói mình là công nhân?"

Á... Hàn Đông cười mỉa, "Anh cũng biết sao?"

Vương Trung Đỉnh nhìn một bộ ngây ngốc của Hàn Đông, nhịn không được hừ cười một tiếng, "Đêm qua tự cậu nói."

"Tự mình nói? Đêm qua tôi gặp anh khi nào?" Hàn Đông rũ sạch nợ nần.

Vương Trung Đỉnh trực tiếp chuyển mắt về hướng màn hình máy tính, "Chúng ta tiếp tục."

"Không được!" Hàn Đông lập tức ngăn lại, "Nhất định phải nói cho rõ, tôi rốt cuộc nói cho anh khi nào? Nói với anh những gì?"

Vương Trung Đỉnh chỉ có thể nín giận thuật lại toàn bộ lời mê sảng của Hàn Đông.

Hàn Đông vừa nghe liền mơ hồ, "Tôi... Tôi nói Hạ Hoằng Uy sao?"

"Cậu không phải nói cậu ta, cậu là dính tên cậu ta lên miệng."

Hàn Đông vội vàng hỏi: "Anh chưa nói cho Hạ Hoằng Uy đi?"

"Còn chưa kịp nói." Vương Trung Đỉnh nói.

Hàn Đông hơi kém bùm một cái quỳ xuống đất, "Ngàn vạn lần đừng a, hắn sẽ giết chết tôi! Van cầu anh..."

Vương Trung Đỉnh bất vi sở động.

"Nếu anh tiết lộ, tôi sẽ lôi anh xuống cùng, dù sao hai ta là châu chấu buộc trên một sợi thừng."

Vương Trung Đỉnh buồn bực, "Liên quan gì đến tôi?"

"Sao lại không? Tôi là vì nhìn thấy anh mới nhảy xuống giếng."

Vương Trung Đỉnh càng không rõ, "Cậu nhìn thấy tôi nhảy giếng làm gì?"

"Tôi sợ anh nhìn thấy tôi." Hàn Đông đối đối hai ngón tay.

Vương Trung Đỉnh lại hỏi: "Vì sao lại sợ tôi thấy cậu?"

Hàn Đông che mặt cười đê tiện, "Đây không phải là...sợ anh nhất kiến chung tình sao..."

Vương Trung Đỉnh, "... Cậu đánh giá con mắt của tôi quá vô dụng."

Hàn Đông không hề tự biết nhục, còn hí hửng hướng Vương Trung Đỉnh nhướn nhướn mi.

Vương Trung Đỉnh vẻ mặt đề phòng, "Cậu làm gì? Tôi cho cậu biết, đừng tiếp tục xả mấy câu vô nghĩa!"

Quả nhiên, Hàn Đông chọc eo Vương Trung Đỉnh mấy cái, nói thầm: "Hai ta sau này thật sự là vợ chồng."

"Tiếp tục lắm mồm có tin tôi đập cậu không?"

Hàn Đông lập tức xoay mặt sang chỗ khác, bả vai liên tục run rẩy không thôi.

Vương Trung Đỉnh lười để ý tới hắn, quay về phía màn hình máy tính, vừa tự mình chỉnh sửa hình thức kịch bản cho Hàn Đông, vừa kiên nhẫn giảng giải lỗi sai cho hắn.

Cằm Hàn Đông tham lên tham lên liền tìm đến trên vai Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh liếc mắt trừng hắn, Hàn Đông lại một bộ biểu cảm vô lại.

"Cổ duỗi lâu như vậy quá mệt mỏi, đệm một lát, chỉ đệm một lát thôi..."

Không biết vì cái gì, Vương Trung Đỉnh lại dung túng hành vi này cho Hàn Đông.

Trong quá trình trao đổi, Hàn Đông đột nhiên hỏi: "Có thể cho tôi thêm một đoạn giường diễn không?"

"Không thể!" Trực tiếp cự tuyệt.

Hàn Đông mất mát rất nhiều nhưng lại có chút tiểu mừng thầm, cố ý hỏi: "Vì cái gì không thể thêm a?"

"Bởi vì cậu ở trên giường không hề mỹ cảm."

Hàn Đông, "... Được rồi."

Sửa xong toàn bộ kịch bản, trong lúc kí tên, Vương Trung Đỉnh trưng cầu ý kiến Hàn Đông một chút.

Hàn Đông nói: "Cứ viết là sách của công ty ta đi."

"Vì sao không viết tên của cậu?" Vương Trung Đỉnh rất ngạc nhiên.

Hàn Đông nói: "Anh viết là sách của công ty, coi như công ty trả Lỗ đạo diễn một nhân tình."

Vương Trung Đỉnh hoàn toàn không nghĩ đến Hàn Đông sẽ cân nhắc chu đáo như vậy, lại nhìn lại bộ dạng cà lơ phất phơ kia, đột nhiên lại cảm thấy được vô cùng hiếm lạ.

"Có phải cảm thấy con người tôi đặc biệt hiếm lạ?" Hàn Đông tự mãn.

Vương Trung Đỉnh giống như giận lại không phải giận đuổi hắn, "Đi ra ngoài, tôi còn bận việc của mình."

Hàn Đông cầm kịch bản đã đóng dấu xong đi ra ngoài.

Vương Trung Đỉnh đột nhiên lại gọi hắn lại, "Đợi lát."

Hàn Đông khó hiểu quay đầu lại, đột nhiên một thứ gì đó ném lại đây, đưa tay bắt lấy là một cái chai lớn.

"Trở về dưỡng tốt bàn tay của cậu đi, phim kịnh dị phi thường coi trọng hình thức tứ chi, bàn tay đại thô của cậu vừa lên kính, người xem nhất định sẽ mất hứng."

Hàn Đông gật đầu, "Tôi biết rồi, nhất định dưỡng đôi tay bóng loáng như anh."

"Đi đi đi, đi nhanh lên đi."

Hàn Đông mới vừa đi, Vương Trung Đỉnh đã gọi điện thoại cho Hạ Hoằng Uy.

"Kịch bản đã nhận được, ngày mai tôi sẽ tìm người đưa đi thẩm tra. Bất quá mức tiền đầu tư có chút thay đổi, hoàn toàn không dùng đến năm ngàn vạn, hai ngàn vạn là đủ rồi."

"Hai ngàn vạn?" Hạ Hoằng Uy không thể hiểu, "Cậu có nói đùa không? Hiện nay hai ngàn vạn còn có thể làm phim?"

"Nếu kịch bản hay, hai ngàn vạn cũng có thể thu được hai triệu tiền vé. Nếu kịch bản không tốt, hai triệu đầu tư cũng chưa chắc có thể thu hồi hai ngàn vạn." Vương Trung Đỉnh nói.

"Hai ngàn vạn quá ít, rất dễ thu hồi vốn." Nhà đầu tư Hạ khẩu khí cuồng vọng, "Năm ngàn vạn không bớt một phân, chẳng qua ba ngàn vạn kia toàn bộ cho Du Minh làm tiền mời rượu!"

Vương Trung Đỉnh cười nhạt một tiếng, "Cậu dù cho cậu ta một tỷ tiền mời rượu, bộ phim này cũng không lỗ được."

Hạ Hoằng Uy buồn bực, buổi sáng còn sống chết cản lại, lúc này lại ra vẻ cùng tôi chơi tình thế bắt buộc này! Làm cái gì vậy?

...

"Cắt!"

Lương Cảnh ra lệnh một tiếng, Lý Thượng cuối cùng được đặt xuống từ trên không.

Chân của hắn đã trải qua phẫu thuật lớn như vậy, cho dù đã khôi phục nhưng vẫn không khỏe được như lúc trước. Mới treo hơn một giờ, lúc hạ xuống đất đã có chút đứng không vững.

"Thế nào? Ổn không?" Lương Cảnh hỏi.

Lý Thượng khoát tay, "Không việc gì."

"Kỹ năng biểu diễn tiến bộ phi thường lớn." Lương Cảnh vỗ vai Lý Thượng khen ngợi nói, "Tương lai nền điện ảnh Trung Quốc phải dựa vào cậu."

Sắc mặt Lý Thượng nhất thời khá lên nhiều.

Trong lúc nghỉ ngơi, hai người lại bắt đầu tán gẫu chuyện Lỗ đạo diễn hận quay phim điện ảnh mới.

"Nghe nói là lực lượng có sẵn, kịch bản mới đuổi hoàn thành." Tiểu Văn nói.

Lý Thượng tò mò, "Là Vương tổng đầu tư sao?"

"Vương tổng lại làm việc coi tiền như rác đó sao? Dự án rủi ro như vậy, cũng chỉ có đại tài chủ của Du Minh dám nhận."

Nói đến đại tài chủ sau lưng Du Minh, Tiểu Văn nhịn không được giễu cợt, "Nếu như là người đó đầu tư, bộ phim này nhất định lỗ! Người này chính là có cừu hận với tiền bạc, ha ha ha ha..."

"Bao nhiêu?" Lý Thượng hỏi.

Lương Cảnh thản nhiên trả lời: "Nghe nói là hai ngàn vạn."

"Ít như vậy?" Lý Thượng rất ngạc nhiên, "Tài chủ kia không phải vừa ra tay liền trên triệu sao?"

"Người ta cũng không phải tên ngốc, nói trắng ra là bộ phim này chỉ là để dỗ Du Minh cao hứng, thuận tiện tìm lại chút mặt mũi cho Lỗ đạo diễn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.