Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Chương 87: Võ lâm tái xuất thiết đầu công



Ở cách đó khoảng chừng mười thước, các chiêu thức của Khang thân vương thoạt nhìn có vẻ nhẹ nhàng chậm rãi song khi cần lại vô cùng nhanh gọn dứt khoát, chớp mắt đã qua lại hơn ba mươi mấy chiêu với hai tên sát thủ. Bọn chúng quả thật không hổ là người do Ngao Bái đào tạo, võ công không phải hạng tầm thường, nên mới có thể cầm cự lâu đến như vậy.

Cũng phải nói mấy năm gần đây, Khang thân vương có tâm muốn chiêu nạp nhân tài. Vì vương gia hiểu rằng, bọn người ham công danh lợi lộc mà đi theo nhóm tam mệnh đại thần trong giang hồ có cả đàn, đông đúc không sao giết hết cho xuể. Thế nên ngài bỗng nghĩ ra một ý, tại sao ta không làm ngược lại? Chỉ cần bỏ công chiêu mộ được những kẻ đó, giúp lực lượng ấu chúa lớn mạnh, lo gì không có cơ hội trở cờ. Thành thử trong lúc ra tay, Khang thân vương nhẫn nhịn rất nhiều.

Cục diện cứ thế giằng co sang tới chiêu thứ bốn mươi, ngay khi Khang thân vương bắt đầu nổi sát tâm, một trong hai tên sát thủ bỗng nhắm vào ngực Vương gia, hữu quyền phóng vụt ra. Nhanh như chớp ngài đảo mình, tránh né về phía bên trái, thì bị tên sát thủ kia chụp lấy vai.

Tên sát thủ đó mừng húm, nhưng hắn mới vừa hít vào một hơi, chưa kịp vận lực đạo để quật đối thủ xuống đất thì Khang thân vương đã xoay người một vòng, tung cú đá sấm sét trúng vào cánh tay. Hắn kêu hự lên một tiếng, không sao tránh kịp, thành thử lãnh trọn cước hiểm, loạng choạng suýt ngã. Tay này ôm lấy tay kia, đau đớn đành bước thoái lui.

Khang thân vương quyết không cho đối phương thoát khỏi vòng chiến. Ngài vừa mới đắc thủ, nào chịu bỏ qua để cho địch có thời gian nghỉ ngơi điều tức, bèn lập tức tung tuyệt kỹ cước pháp. Trong võ thuật, bất kể là quyền hay cước, nếu muốn biến chiêu thì thường phải thu hồi chiêu trước rồi mới phát ra chiêu sau được. Nhưng thủ thuật của vương gia kỳ diệu ở chỗ bất luận đối phương ra sức chống đỡ hoặc né tránh chiêu trước như thế nào, chiêu sau ngài vẫn có thể thuận thế xuất ra, giống như nước chảy mây trôi, từng chiêu tiếp nối liên miên không bao giờ dứt.

Cú trước vừa chạm đích, Khang thân vương liền nhanh nhẹn thu chân lại, song chẳng cần lấy thêm đà, tung tiếp một cú đá xoay bằng cạnh bàn chân vào thẳng cổ đối thủ.

Rắc! Tên thích khách bị gãy cổ, té xuống đất chết tươi.

Tên sát thủ còn lại thấy đồng bọn của mình bỏ mạng, thay vì giận dữ liều chết xông lên, thì mặt cắt không còn một giọt máu. Trong thâm tâm, hắn đương nhiên không muốn noi theo tấm gương xui xẻo đó, liền lật đật thối lui.

Thoát khỏi tầm chân của địch nhân rồi, hắn định mở miệng nhờ một trong ba tên sát thủ đang giao đấu với ba binh sĩ Chính Bạch Kỳ ở gần đó đến tiếp cứu thì thấy Khang thân vương không nói không rằng, lừ lừ tiến tới.

Biết không thể nào “hoãn binh” với người trung niên trước mặt, tên sát thủ không chờ tiếp viện nữa mà mím môi mím lợi vung tay đánh thẳng. Cú đấm vừa tung ra, chưa đi hết đà thì hắn bỗng trợn mắt khi không thấy bóng dáng đối phương đâu. Vội vã xoay người lại tìm, hắn mới thấy Khang thân vương đã vòng ra sau lưng từ hồi nào, bèn vung tay định chụp lấy cổ tay ngài để đấu sức.

Vốn dĩ hắn tuổi tác còn trẻ, tự cho mình thân hình cao to, sức lực khỏe mạnh hơn hẳn nên không sợ ngạnh công của đối phương. Nào ngờ Khang thân vương né tả tránh hữu hai lần, không những khiến hắn không nắm được cổ tay ngài mà cả y phục cũng không sao chạm được.

Gương mặt lộ nét lo lắng rõ rệt, hắn không biết phải làm sao để chế ngự đối phương bèn đổi quyền thành cầm nã thủ, hai tay gấp rút chộp bắt Khang thân vương.

Hai người đấu thêm mấy chiêu nữa, Khang thân vương lại vụt biến mất. Qua khóe mắt, tên sát thủ thầm than khổ khi phát hiện vương gia đã lòn xuyên qua nách mình. Còn chưa kịp phản ứng thì bị ngài túm lấy cánh tay quật mạnh xuống đất như trời giáng.

Bịch!

Lối ra đòn nhanh gọn của Khang thân vương khiến những tên sát thủ khác hồn vía lên mây, mặt mày nhớn nha nhớn nhác như quạ vào chuồng lợn. Tuy hè nhau kéo rần rần đến vây quanh nhưng chúng đã chết khiếp, chỉ dám đứng lườm lườm nhìn ngài, bụng dạ hết ham tham chiến.

Lại nói tới Sách Ngạch Đồ và Sách Ni, trong tích tắc sau khi hạ được ba tên sát thủ, lại có thêm mấy tên nữa như tên bắn phóng nhanh tới, lập tức thi triển quyền cước, tay đấm chân đá.

Sách Ngạch Đồ hoàn toàn không tránh né, cũng chưa chống đỡ, mà chờ đòn quyền của tên hắc y nhân đến thật gần mới đối kháng bằng cách mang đòn chân ra ứng phó. Sách Ngạch Đồ dùng tay phải nắm tay áo của địch kéo ghị xuống, tay trái kéo bổng vai địch lên cao khiến cho địch nghiêng hẳn người, đồng thời cũng kéo địch về phía trước và quét chân phải vào đầu gối của địch, quăng mạnh về phía sau. Một loạt động tác ấy, nói ra thì chậm, thực tế lại nhanh như chớp giật.

Cũng giao chiến ở gần đó, Sách Ni vừa là sư phụ vừa thân phụ của Sách Ngạch Đồ thành thử võ công lợi hại gấp bội, lần nào xuất thủ cũng hiển lộ thân pháp cực nhanh.

Tên hắc y nhân đối đầu Sách Ni cũng thừa biết ông có võ công cao cường, hơn hẳn Sách Ngạch Đồ vài bậc nên càng không dám khinh xuất. Hắn thận trọng thi triển đòn tay nhằm vào yết hầu của Sách Ni mà chặt ngang.

Sách Ni không màng lánh né, lập tức tung tay lên chụp lấy cổ tay của địch trước khi phản đòn bằng một công phu thượng thừa trong quyền thuật nội gia. Trước tiên, Sách Ni đẩy cho tên áo đen lùi lại một bước, chờ hắn gượng người trụ lại mới nương theo thế mà kéo địch vào mình. Tên áo đen bị mất thăng bằng, toan nhấc chân bước tới để bám trụ thì lại bị Sách Ni dùng chân trái quét ngang mắt cá. Hắn liền rú lên đau đớn, té lộn nhào ôm chân lăn lộn.

Cứ như thế, từng tên thích khách bị Sách Ngạch Đồ và Sách Ni lừa thế quật ngã. Chúng thi nhau gục xuống, âm thanh bình bịch liên tiếp vang lên, tựa muôn ngàn trái sung chín gặp cơn lốc dữ quét qua, lộp bộp rụng xuống như trút trên nền đất cứng.

Chiến trường xác chết ngổn ngang. Quân binh và phản tặc rối làm một đám, cùng loạn đả. Di trường Mộc Lan thường ngày vốn yên tĩnh là vậy, nhất thời hôm nay thành một bãi chiến trường thảm liệt. Từ tiền trận lan ra hậu trận, phút chốc rồi cả khu rừng, núi đồi và trời đất cả thảy chìm trong tiếng la hét thất thanh cùng tiếng hí của đám chiến mã hoảng sợ lồng lên, đến nỗi lũ thú rừng phải thót tim lạnh gáy mà chạy cho xa.

Trong bầu không khí quỷ dị khó tả đó, Liên Hoa sát thủ mường tượng nhớ lại thảm cảnh ngập màu máu của gia đình nàng năm xưa, nơi đáy lòng sát khí nổi lên bừng bừng. Tức thì nàng vứt bỏ nguy cơ lạc bại thân vong sang một bên, một chút sợ hãi cũng không có, liền phăm phăm quyết chí tiến vào trận địch, khí thế hào hùng đánh thốc tới xa giá như chẻ tre.

Có điều đoàn thiết giáp quân có rất đông binh lính, lại vận áo giáp bất khả xâm phạm thành thử tuy nàng hạ gục được nhiều binh sĩ nhưng đánh hồi lâu cũng thấm mệt. Ý nghĩ bỗng xoay chuyển, nàng hừ lạnh một tiếng, bèn vận toàn lực vào cánh tay cầm trường kiếm, ngõ hầu dùng chiêu số lấy cứng chọi cứng tấn công chính diện. Kiếm là một thứ binh khí thuộc mười tám món binh khí chuẩn, vốn không thiên về cứng rắn mạnh mẽ mà cực kỳ âm hiểm lợi hại nên rất khó luyện. Song thanh kiếm trong tay Liên Hoa sát thủ lúc này dũng mãnh như sấm rung chớp giật, lại đẹp tựa rồng lượn gió bay.

Đám binh lính triều đình tự lúc nhìn thấy nàng tuốt vũ khí ra thì đã tức khắc lưu tâm để ý.

Soạt! Soạt!

Liên Hoa sát thủ dốc toàn lực xuất chiêu, công liền hai kiếm. Hai tên lính vận áo giáp bạc trước mặt nàng thất kinh hồn vía, cuống quýt nhảy tránh. Thuận đà, nàng thi triển thêm hai chiêu nữa, kiếm phong rít veo véo tấn công liên tiếp không cho đối phương kịp thở. Lưỡi gươm bén nhọn lập tức chém trúng ngực một tên.

Tuy tên lính đó khoác áo giáp dày nhưng ẩn chứa bên trong lưỡi kiếm là một nguồn nội lực vô cùng hùng hậu, thành thử kim loại dẫu có cứng tới đâu vẫn không cản được nội lực xung kích qua lớp giáp.

Bịch!

Sau khi chiến y bị cắt đứt lìa, tên lính đó dù da thịt may mắn không bị tổn thương nhưng cũng trào máu miệng, mất thăng bằng té nhào. Lăn lộn một hồi, hắn vẫn lồm còm bò dậy, cố gắng đứng lên tiếp tục tác chiến. Tên còn lại chật vật nghiêng mình ra phía sau tránh, rốt cuộc cũng né được hết trong đường tơ kẽ tóc.

Ngay sau đó có thêm ba binh sĩ nữa cầm trường mâu xông vào cùng lúc giáp công.

Liên Hoa sát thủ bèn đổi cách ứng phó, dùng phương pháp tá lực đả lực, mượn thế tấn công của năm tên lính mà đánh trả. Công phu của nàng hết sức tuyệt diệu, thoạt trông thì nhẹ nhàng vô lực nhưng thực thực hư hư, trong nhu có cương, hễ ai chạm vào người nàng đều bị bật ra ngoài ngay tức khắc. Chẳng hạn như năm tên lính vừa rồi đụng vào vai nàng, chưa kịp vận kình lực để chế phục thì bị nàng xoay người một cái, mượn sức hất văng đi.

Tận mắt chứng kiến toán quân thiết giáp từng người một té nhào thảm bại, tám tên lính trong đoàn binh Chính Bạch Kỳ cầm xà mâu xông ra cản.

Liên Hoa sát thủ liền vung kiếm mấy vòng. Trường kiếm sắc bén trong tay nàng phát ra những chiêu vô cùng tuyệt diệu, kiếm quang lấp loáng bao trùm khắp cả bốn phương tám hướng vừa hay giúp nàng che kín thân thể, tiện đà chặt đứt luôn tám mũi mâu.

Binh lính triều đình ai nấy kinh hồn khiếp vía, chỉ còn biết vừa bước thoái lùi vừa tìm chỗ hở để phản công nhưng vô dụng. Trong lòng họ bỗng có cảm tưởng dường như bất luận là ai, có bản lĩnh thế nào cũng không sao chạm vào nàng được, dẫu chỉ là chéo áo.

Ở cách đấy một quãng khá xa…

Dương Tiêu Phong thấy tinh binh của mình bị nữ tử áo trắng này ép đến loạn cả tay chân thì lòng nóng như lửa đốt, muốn đến tiếp viện lắm song còn phải ở cạnh xa giá để bảo vệ ấu chúa. Hơn nữa Phủ Viễn tướng quân cũng không hề rãnh rỗi khi bị mười tên thích khách cầm chân. Vì ngay từ ban đầu, Liên Hoa sát thủ đã đặc biệt hạ lệnh cho mười thích khách tinh nhuệ nhất của nàng chuyên tâm đối phó y. Cho nên khi nàng ra hiệu tiến công, mười tên thích khách bèn nhanh chóng tập kích sau lưng Dương Tiêu Phong. Mỗi người một món vũ khí khác nhau, nào kiếm nào đao, rồi thương côn đà bổng đủ cả… vây y vào giữa.

Tuy rằng Dương Tiêu Phong có võ thuật lợi hại nhưng hai tay khó phân, vừa trấn áp được người này thì những kẻ khác lập tức xông tới, không thể không thu chiêu về chống đỡ. Đôi bên giằng co qua lại thêm một lúc nữa, Dương Tiêu Phong bị mười tên thích khách càng đánh càng buộc phải lùi ra xa. Chung cụôc chỉ còn chừng ba mươi binh sĩ đứng vòng quanh cỗ xe ngựa.

Khang thân vương đảo mắt một vòng, phát giác tình thế của hoàng đế lúc bấy giờ rất là bất lợi, bọn thích khách đông đảo đang thừa cơ tiếp cận xa giá. Thành ra ông phóng luôn hai quyền về phía hai tên sát thủ bắt chúng phải vội vã lánh né để lộ ra một khoảng trống. Kế đó ông co chân, tống ra một cước trúng ngực tên thứ ba, xong rùn gối xuống vọt đi một cái, nhảy ra ngoài vòng đấu.

Đúng lúc vương gia bỏ trận đang đánh, chạy đến cứu giá thì Liên Hoa sát thủ nhanh như chớp lấy từ trong ngực áo ra một mồi lửa ném xuống bánh xe ngựa. Sách Ni, Sách Ngạch Đồ và Dương Tiêu Phong thấy vậy sắc mặt không hẹn mà cùng biến đổi.

Khang thân vương thừa biết bên dưới lòng đất có chôn hỏa dược. Thay vì nhảy tránh, ngài không hề do dự vận lực đánh một chưởng vô thành xe. Vù một tiếng, hai bàn tay chưa đến chưởng phong đã đến trước, đẩy xa giá dạt ra phía sau một quãng.

Vương gia cứu giá xong, tất nhiên tránh không khỏi cửa tử, chỉ đành nhắm mắt lại.

Ầm!

Đất cát nổ tung, lửa văng tung tóe.

Sách Ngạch Đồ thấy người phe mình chết thảm, đỏ mắt giận dữ quát:

- Tiện nhân đáng chết! – Xong háy mắt với Sách Ni thi triển khinh công đến giáp mặt Liên Hoa sát thủ quyết báo thâm thù.

Sách Ni hiểu ý, bất ngờ cùng Sách Ngạch Đồ lao lên phía trước. Hai cha con đồng lượt xuất chiêu, phóng cả song quyền tới sát thủ liên hoàn.

Riêng Dương Tiêu Phong thì sững sờ khi thấy lão bằng hữu của mình mất mạng, phải mất đến mươi giây mới bừng tỉnh. Sau đó cắn răng nén nỗi bi thương, cũng quyết chí bắt sát thủ liên hoàn về quy án, chủ yếu là buộc ả đứng trước thẩm đường khai người chỉ đạo ở phía sau lưng.

Liên Hoa sát thủ lâm vào cảnh địch đông ta ít song không hoảng sợ một mảy may. Dung mạo vẫn lạnh lùng như thép nguội. Nhưng khi nàng ngó thấy xa giá của Khang Hi chẳng hề sứt mẻ dù chỉ một tí thì trong lòng thất vọng lắm. Lại thêm đứa trẻ đương ngồi bên trong cỗ xe lúc này bất chợt ló đầu ra ngoài khung cửa khóc than thân phụ của nó, Liên Hoa sát thủ mới biết trận này đã bị lừa. Hoa dung diễm lệ tái hẳn đi, nàng tức giận nhủ thầm “Té ra tiểu tử đó không phải Khang Hi”. Trong lúc đó vẫn không ngừng suy tính tìm cách dụ rắn khỏi hang.

Nghĩ là làm, nàng liền triển khai khinh công chạy như bay thoát khỏi trùng vây, lẩn vào rừng hoa anh đào với ý muốn đối phương đuổi theo truy sát.

Quả y như những gì ân sư của nàng dự liệu, địch nhân mắc lừa, Dương Tiêu Phong không chần chừ lập tức đuổi theo còn Sách Ni và Sách Ngạch Đồ thì ở lại giao đấu.

Liên Hoa sát thủ đoán rằng trên cõi đời này sẽ không có ai sở hữu khinh công bằng nàng nên chắc mẩm đối phương không thể đuổi kịp được. Nào ngờ địch nhân bám sát như hình với bóng. Nàng ta liền vung tay một cái, đề khí hòng tăng tốc độ. Đang chạy Liên Hoa sát thủ chợt nghe tiếng gió lộng lên sau gáy, ba phi tiêu nhỏ và mỏng bay vù vù tới sau lưng nàng từ khi nào. Tức thời nàng vẫy kiếm gạt được hai mũi phía trên, hai chân đồng thời nhảy lên tránh mũi thứ ba nhắm vào hạ bàn, phất áo tiếp tục chạy nữa. Thân ảnh chao đi như én liệng vô cùng thần kỳ.

Dương Tiêu Phong thấy nàng né được hết ám khí, trong lòng không khỏi khâm phục.

Rừng anh đào muôn cây đương khoe sắc thắm, bỗng có một cơn gió nổi lên lồng lộng, cuốn theo hàng vạn cánh hoa tung bay tán loạn như những cánh bướm.

Liên Hoa sát thủ bấy giờ đã xuyên qua rừng hoa, chân khua như chong chóng toan phóng nhanh xuống núi thì bất chợt có chiếc bóng to lớn như bóng đại bàng giương cánh đáp xuống ngay trước mặt buộc nàng phải dừng lại. Dương Tiêu Phong và sát thủ liên hoàn mặt đối mặt nhìn nhau trân trối, trong đầu mỗi người đều có tính toán riêng. Nàng thì một lòng muốn trả thù, cho nên mười mấy năm qua đã khổ luyện công phu tuyệt đỉnh, bản lãnh khác trước rất nhiều. Hơn nữa trận chiến này còn có lý do khác, nàng muốn đền đáp ân tình dưỡng dục suốt bấy nhiêu năm trường của Ngao Bái.

Nhớ năm xưa, Ngao Bái đã từng lãnh giáo tuyệt kỹ Cửu Ẩn Phi Hoàn Đao của võ vương Long Thiên Hổ Nói - sư phụ của Dương Tiêu Phong. Ông vốn là truyền nhân tám đời của Trát Mộc Hợp - một vị võ thuật gia thiên hạ vô địch dưới thời kỳ hùng hậu của bộ lạc Trát Đạt Lan ở vùng thảo nguyên, từng làm thủ lĩnh của lực lượng phe đảng đối lập với Thành Cát Tư Hãn. Cả hai cùng nổi tiếng với tham vọng thống nhất các bộ lạc Mông Cổ để trở thành bá chủ thế giới thời bấy giờ. Trát Mộc Hợp cũng là tổ sư sáng lập ra hệ phái Ưng Trảo Phiên Tử Môn. Chiêu thức Ưng Trảo Công của Trát Mộc Hợp sau này còn được lưu truyền rộng rãi đến tỉnh Hà Bắc.

Kế thừa tinh hoa truyền thống, Võ vương Long Thiên Hổ không những hấp thu trọn vẹn chân truyền của bậc tiền nhân, mà còn phát huy thành bản sắc của riêng mình với tuyệt kỹ Cửu Ẩn Phi Hoàn Đao trứ danh mạc Bắc. Chính vì vậy Ngao Bái không dám khinh suất chút nào, bèn đưa ra một sách lược có tính chu toàn. Lão muốn hôm nay nàng đi tiêu hao sức lực của đồ đệ y trước, rồi mới ra tay để nắm chắc phần thắng. Về phần Dương Tiêu Phong thì không nghĩ nhiều đến thế, chỉ một lòng muốn bắt khâm phạm quy án để báo mối thù giết hại Khang thân vương.

---oo0oo---

Quay trở lại tình hình ở di trường Mộc Lan…

Mặt trời như bánh xe lửa đỏ rực ngả dần về phía Tây nhưng hỏa thế không giảm chút nào, càng lúc càng cường mãnh. Lại thêm gió núi hun hút thỉnh thoảng tạt lên, khiến sức lửa đã mạnh càng thêm mạnh. Giữa vùng hỏa ngục thiêu đốt đó, phụ tử Sách Ni và Sách Ngạch Đồ cùng đám binh lính triều đình chật vật triển khai một cuộc đột vây thảm liệt.

Sách Ngạch Đồ đoạt được thanh kiếm từ tay một tên sát thủ, dùng chính món binh khí đó chặt bay đầu địch nhân thì đột nhiên cảm thấy khác lạ. Thính giác báo cho y biết, rằng sau lưng đang có mấy món lợi khí thần tốc đâm tới từ một góc độ rất khó ứng phó.

Ở cách đó không xa, trên một ngọn đồi…

Có một nam tử vận y phục màu trắng, tay phe phẩy cây quạt cũng màu trắng, trên đầu sùm sụp một chiếc nón rơm che nửa khuôn mặt. Y đứng trên cao quan sát chiến cuộc, thấy rừng núi nơi nơi khói lửa dày đặc. Khắp bãi chiến trường đâu đâu cũng là khói đen cuồn cuộn quện lẫn cây rừng có phần hạn chế tầm nhìn của y. Quan sát cục trường hỗn loạn một thoáng, y tự nhủ với thế hợp vây biến thành hỗn chiến này, quân binh triều đình sẽ khó mà phát huy được chiến thuật lấy đông đánh ít.

Đúng lúc đó ánh mắt y bắt gặp Sách Ngạch Đồ thân lâm hiểm cảnh, bị hai tên sát thủ tấn công dồn dập gây rối thế hợp kích. Tuy tránh được nhát kiếm thứ nhất, song còn chưa kịp mừng thì một luồng sáng trắng nữa chớp lên, một nhát kiếm khác xé gió lao tới. Sách Ngạch Đồ kinh hãi, dùng hết sức bình sinh vặn người đưa kiếm ra gạt. Dẫu gạt trúng nhưng thủ pháp của đối phương cứ như có sức nặng ngàn cân cứ đè trĩu xuống, mà Sách Ngạch Đồ nãy giờ đấm đá cũng mệt lả, lâm vào cảnh sức cùng lực kiệt đâm ra không thể nào đỡ nổi nữa.

Quả nhiên đối kháng chưa quá hai phút, Sách Ngạch Đồ thấy tay mình nặng trĩu, trong lòng vừa buồn bực vừa phẫn nộ âm thầm cảm thán “không ngờ Sách mổ ta một đời anh hùng, uy thế vang dội, hôm nay lại mất mạng dưới tay lũ chuột này!”. Nghĩ rồi đuối sức, tay chân bủn rủn trụ hết nổi, Sách Ngạch Đồ đột ngột quỵ xuống đất, hai mắt khép hờ buông xuôi chỉ chực chờ tử thần rước đi...

Trong chớp nhoáng đó, người áo trắng đột nhiên nhún chân một cái, tựa cánh đại bàng từ trên đồi cao nhẹ nhàng bổ nhào xuống trợ giúp.

Tên sát thủ kia còn đang hăm hở chưa kịp thu kiếm về để xuất chiêu đoạt mạng Sách Ngạch Đồ bỗng cảm giác bả vai đau nhói, rồi hai mắt tối sầm. Hoàn hồn mới hay thì ra y bị một món binh khí nào đó quét trúng vai. Cơn đau dội tới thấu xương khiến y rên lên một tiếng, đành buông trường kiếm rơi xuống đất, đoạn quay phắt lại long mắt xem kẻ nào tập kích mình bất thình lình. Sau khi nhận rõ địch nhân, y tức khắc lấy ra một nhúm kim châm phóng vào mặt người áo trắng. Khoảng cách đột kích gần trong gang tấc mà kim châm lại rất nhiều, thành thử tên sát thủ đinh ninh rằng đối phương dĩ nhiên sẽ không sao né được, ắt trúng châm mù mắt ngay phen này.

Ngờ đâu người áo trắng xuất thủ nhanh như chớp, tai nghe tiếng ám khí rít lên rất gấp thì biết những mũi kim châm sắp sửa bắn tới đích. Y biết mình không sao nhảy tránh kịp nữa liền thi triển Toàn Phong Chưởng, thuộc loại âm công tối độc đứng đầu trong các loại âm công. Hữu chưởng xoay một vòng liền khuấy các mũi kim bay vuốt lên khỏi đầu ba thước, khiến chúng theo vòng xoáy như gió lốc rồi đánh trả.

Vù !

Tên sát thủ trúng chưởng khiến mặt mày sây sẩm, khí huyết nhộn nhạo. Còn chưa hoàn hồn, những mũi kim của chính y đã đâm sâu vào tứ chi khiến y cảm giác như có một luồng khí âm xâm nhập và lan tỏa khắp cơ thể. Tức thì mặt y xám ngoét, tự biết mạng mình khó giữ...

Người áo trắng xuất chưởng xong mau chóng thu hồi công lực để không phí sức, đôi mắt lãnh tĩnh nhìn đối thủ của mình loạn khí mà từ từ gục xuống chết, đoạn quét mắt ra khắp bốn phía.

Sách Ngạch Đồ lúc này đã được Sách Ni dìu đứng lên. Trong khi đó, bãi chiến trường tình hình vẫn rất ác liệt. Hai cha con dìu nhau loạng choạng đến trước mặt người bí ẩn. Sách Ngạch Đồ vòng tay nói:

- Nhờ ân công rút đao tương trợ, tại hạ xin ghi tạc ở trong lòng. Xin hỏi quý danh là...?

- Không cần khách sáo, năm xưa tôi ở Giang Nam đã từng nghe danh Sách đại nhân là một hiền thần, nay có dịp trợ giúp âu cũng là vinh dự.

Sách Ngạch Đồ nghe người áo trắng bảo vậy, biết đây là một kẻ quân tử không đoái hoài tri ân, xúc động nói:

- Ơn nghĩa cứu mạng, sau này Sách mổ tôi nhất định báo đáp!

Sách Ngạch Đồ vừa dứt lời bỗng mắt hoa lên một cái, không thấy cứu nhân đâu nữa. Quay một vòng tìm kiếm mới thấy một bóng áo trắng đang thấp thoáng trong toán quân thiết giáp cùng tiễu trừ tinh binh của Ngao tông đường.

Phe bên kia sớm đã bị một chưởng pháp trầm hùng của người áo trắng khiến cho hồn vía lên mây, giờ lại thấy y đan tay tác chiến với binh lính triều đình thì cùng nháo nhác thối lui.

Người áo trắng tiến sâu vào giữa trận, chân đạp bước tới đâu, lập tức đánh cho địch nhân thất điên bát đảo, máu đổ đương trường tới đó.

Về phía binh lính triều đình, thấy có bạch y nhân võ nghệ kinh nhân tham gia công kích thì tinh thần đại chấn hẳn lên. Oán khí chồng chất suốt ngày trong lòng họ vụt bạo phát như nham thạch trong Hỏa Diệm Sơn phun trào, trên dưới đồng lòng xả thân giết địch. Phụ tử Sách gia nhìn cảnh huyết vũ đao quang này, hẳn nhiên tâm tình hả hê lắm, dưỡng sức chốc lát rồi cũng vội bám sát người áo trắng tấn công ào ạt theo.

Di trường Mộc Lan nhất thời trời sầu đất thảm, máu chảy thành sông.

Người áo trắng sử dụng một cây quạt làm binh khí. Trường kiếm của một tên sát thủ vừa đâm ra, y thấy thế kiếm lợi hại bèn né sang bên trái, nhưng gặp một cây kiếm nữa đã đánh tới nơi. Y biết nếu mình quay lại chống đỡ thì sẽ bị tên sát thủ vừa rồi lại thừa thế chém tiếp, bèn quyết định không đỡ, chỉ ngã người ra sau bằng động tác vô cùng dẻo dai liền tránh khỏi. Trong tích tắc hai thanh kiếm theo đà đâm thẳng tới, hai tên sát thủ không thu chiêu kịp, liền bị hai thanh sắt bén nhọn đâm thủng bụng, ruột lòi ra ngoài lưng. Tuy nhiên bọn chúng chưa chết ngay, một tên còn gắng gượng rút đoản đao cất giấu ở trong ngực áo ra đâm một nhát. Người áo trắng nhanh như chớp dùng phần nan tre của cây quạt kẹp chặt lấy lưỡi đao, đoạt đi binh khí. Nắm tay thu lại tung một quyền mạnh như trời giáng đánh vào chỗ nhược, đấm chết tên sát thủ ngay lập tức.

Binh lính triều đình tận mắt thấy võ công trác tuyệt của cứu nhân thì cất tiếng reo hò như sấm động. Âm thanh hô hào đó càng làm tăng khí thế uy dũng của vị cao thủ bí ẩn nọ lên gấp bội. Nhưng nếu họ biết rằng, người vận áo trắng này đã từng đại phá miếu Quan Âm ở Tây Sơn, cùng sáu huynh đệ của y hành thích Khang Hi hoàng đế, suýt gây nên một mối đại sỉ nhục cho toàn thể hoàng triều thì không hiểu nên cười hay nên khóc đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.