Phụ Ái Tình Độc Lam Tịch

Chương 40



“Lam Tịch, ông nội năm đó cho cháu cả thế lực dưới tay, vậy mà cháu tự tiện chạy thoát đi ra ngoài, không nghĩ tới cháu lại về cạnh Vân Long?”

“Thực xin lỗi, ông nội, dù thế nào cháu cũng không bỏ cha được.”

Lão gia tử thở dài một hơi, Lam Tịch đích thật là dựa vào năng lực của mình giành được quyền lợi, hiện tại thế lực của đứa cháu lớn hơn mình nhiều lắm, mình không còn gì để uy hiếp bọn họ. Xem ra muốn chặt dứt tình cảm của hai người thật sự là quá khó khăn. Nhưng mà…

“Mặc kệ hai người nói gì chăng nữa ta cũng không đồng ý tình yêu đó, nếu còn coi ta là ông, là cha của hai người thì hãy mau chặt đứt đoạn tình cảm này, không thì chúng ta sẽ không còn quan hệ gì cả!”

“Cha, cha vĩnh viễn là cha của con! Từ nhỏ con vẫn luôn kính trọng cha, nghe lời cha, chỉ riêng chuyện này là không thể, đời này kiếp này con sẽ không rời đi Lam Tịch.”

“Con…này nghịch tử. .”

“Ông nội, cháu và cha không muốn lén lút cả đời, chúng ta chỉ muốn ông chấp nhận cho đoạn tình cảm này, đừng ép chúng ta vào đường cùng!”

Lam Tịch lấy ra một bình thuốc trong người, đặt trước mặt lão gia tử.

“Độc này là “xuyên tràng độc dược”, uống vào chốc lát có thể cướp mạng người. Nếu ông không thể chấp nhận tình cảm của cháu cùng cha, hai người chúng ta nguyện đồng sinh cộng tử.”

Lão gia tử nhìn chằm chằm độc dược trước mặt, rồi lại nhìn khuôn mặt kiên định của hai người, họ thà vậy chứ không tách ra hay sao? Lão gia tử xoa xoa thái dương, ông chỉ có thể than thở, một người là đứa con mình hết mực cưng chiều còn một người là đứa cháu mình vô cùng hài lòng, chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn hai người tự sát, nhưng chuyện bại hoại gia môn như vậy sao có thể đồng ý? Lão gia tử cứ như vậy khổ não phân vân nghĩ ngợi, hai người kia chỉ im lặng ngồi đối diện.

“Ai, ta không thể để con mình tự sát trước mặt, mà cũng không thể để hai người làm chuyện vi phạm luân thường như vậy được, thôi, để cho gia pháp định đoạt tất cả… Người đâu?”

“Vâng, lão gia có gì phân phó?”

“Lấy gia pháp!”

“Dạ!”

Vệ sĩ nghe vậy ra ngoài, lát sau mang theo một quyển gia pháp trở về.

“Đọc!”

“Vâng! Con cháu Hàn gia làm việc đại nghịch bất đạo, trái luân thường đạo lý, phạt ba trăm roi.”

“Lam Tịch giờ cháu là lão đại hắc đạo, ông không quản được cháu, nhưng ông quản được con của mình! Vân Long, chỉ cần con chịu được hình phạt của gia pháp, từ nay về sau cha không can hệ đến quan hệ của hai đứa nữa!” Hàn Vân Long nghe vậy mà kích động vô cùng.

“Vâng! Con đồng ý nhận hình phạt gia pháp.” Lam Tịch vội vàng ngăn cản.

“Cha không cần, ba trăm roi đánh xong khác nào lấy cả mạng người?”

Hàn Vân Long nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu “Lam Tịch, đừng lo lắng, cha sẽ cố gắng, chỉ cần chúng ta có thể danh chính ngôn thuận ở cùng một chỗ.”

“Không thể, ông nội, van ông, nếu ông muôn đánh thì cứ đánh cháu đi!”

“Không! Lam Tịch, nghe lời, đây là chuyện của cha với ông, cứ để cha giải quyết, tin tưởng cha được không?” Hàn Vân Long ôm Lam Tịch vào trong lòng, cười an ủi…

“Vân Long, con nghĩ kĩ chưa?”

“Cha con đồng ý nhận phạt mà…” Lão gia tử thở dài một hơi…

“Người đâu đem roi lấy ra.”

Vệ sĩ vốn chuẩn bị sẵn roi đứng chờ bên ngoài, lão gia tử vừa dứt lời có hai vệ sĩ cầm roi đi vào.

“Dụng hình!”

“Dạ!”

Hàn Vân Long hôn hôn trán Lam Tịch, xoay người cung kính quỳ gối trước bài vị tổ tông, cởi áo lộ ra thân hình cường tráng, quỳ gối thẳng lưng, mặt không đổi sắc nhìn về phía trước. Hai vệ sĩ nhìn mặt lão gia tử một chút, hiểu ý, vung roi quất xuống.

“Chát. Chát. Chát. Chát…”

Vì không muốn Lam Tịch lo lắng, Hàn Vân Long luôn cắn răng không rên la một tiếng nàomà mỗi vệt roi kia quật xuống lại hằn lên những vệt đỏ, Lam Tịch nhìn thấy còn cảm thấy đau hơn cả khi bản thân bị đánh, mỗi roi vung xuống là tim Lam Tịch lại nhói lên một lần

“Quất thật mạnh cho ta!” Lão gia tử vừa lên tiếng, roi lại vung mạnh hơn rất nhiều.

“Chát.”

“A…” Lần này vung roi quất đủ nặng tay, mà lại quất đúng vào vết thương cũ, nháy mắt đau đớn đến bỏng rát khiến Hàn Vân Long không nhịn nổi mà rên lên.

“Cha. .” Lam Tịch không kìm nổi nước mắt, lớn tiếng hô.

“Bảo bối! Đừng… đừng lo lắng… cha… không không có việc gì.”

“Chát. Chát. Chát…”

Hàn Vân Long cắn môi dưới, đem toàn bộ đau đớn đều nuốt xuống, lòng tự nhủ, dù thế nào cũng không thể rên lên, không thể để Lam Tịch lo lắng. Được năm sáu mươi roi xong, sau lưng Hàn Vân Long không còn chỗ da nào lành lặn, máu chảy ra từ vết thương đỏ tươi đến chói mắt, Lam Tịch nhìn vậy mà khóc nức nở, lệ rơi đầy mặt quỳ xuống trước mặt ông nội mà cầu xin

“Ông nội, cháu xin ông, đừng đánh nữa, cha sẽ chết mất! Có đánh hãy cứ đánh cháu đi, chính cháu mê hoặc cha trước” Lão gia tử căn bản không làm gì ngoài xoa xoa trán, đơn giản là…

“Tiếp tục đi!”

“Chát. Chát. Chát…”

Lam Tịch cầu xin mãi, ông nội vẫn không tha cho cha, khi quay đầu lại nhìn lưng cha đã là một mảnh thịt da lẫn lộn, mặt đầm đìa mồ hôi lạnh, môi dưới bị cắn đến bật máu nhưng từ đầu đến cuối đều nhắm mắt không rên một tiếng nào. Tim Lam Tịch thấy cảnh này như tan nát, mạnh mẽ ôm lấy lưng của cha

“A…” Sau lưng Lam Tịch chốc lát chịu những roi quất xuống như róc da róc thịt, Hàn Vân Long kinh hãi giãy dụa mãnh liệt, Lam Tịch vẫn ôm cứng lưng hắn không buông

“Lam Tịch, con mau buông tay!”

“A. .” Lại một roi nữa quật xuống, Lam Tịch rên to, mồ hôi lạnh chảy ra, vệ sĩ vẫn không dừng tay, Hàn Vân Long không gỡ vòng tay đang ôm chặt mình ra được, duỗi tay về phía sau mạnh mẽ ôm Lam Tịch vào trong lòng, không rời.

“Cha, mau buông tay, cứ để họ đánh con đi!”

“Không, Lam Tịch, cha không muốn con bị thương!”

Lam Tịch dùng sức giãy dụa, không giãy ra khỏi vòng tay của cha, Hàn Vân Long cố hết sức ôm cậu vào trong òng, bảo vệ cậu, lại nhìn đứa con đang rơi lệ, nén đau đớn cười an ủi

“Lam Tịch! Cha… cố gắng… cố gắng được mà… Đừng lo lắng.” Lam Tịch dần dần không giãy dụa nữa, nhìn cha với ánh mắt thâm tình, giờ đây dù cha không ngừng toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn tươi cười trấn an mình, cha như một tòa núi lớn vững vàng bảo hộ mình trong đó, không để mình chịu chút nào thương tổn

“Cha, con yêu cha..!” Hàn Vân Long nghe câu này mà kinh ngạc, chốc lát không cảm thấy đau đớn từ phía sau, không một chút nào!

“Lam Tịch, cha cũng yêu con.”

Mình chỉ chịu có hai roi đã đau đớn vô cùng, cha thế nhưng có thể chịu được đến mấy chục roi mà không rên một tiếng, giờ cha đang dùng hành động để chứng minh vị trí của mình trong lòng hắn, người như vậy sao mình có thể không yêu chứ, đời này có mình cha là đủ… Lam Tịch im lặng nằm trong lòng cha, nghe tiếng roi quất đằng sau, một tay đặt trên lồng ngực của hắn, đưa vào nội lực. Hàn Vân Long cảm thấy một tia ấm áp từ tay Lam Tịch lan ra khắp cơ thể, đau xót lập tức giảm bớt rất nhiều.

“Lam Tịch, không cần lãng phí công lực, thân thể con chịu không nổi.”

“Cha, chúng ta sẽ cùng chịu hình phạt này!”

Lão gia tử chỉ đứng bên cạnh nhìn hai người, sống mũi bắt đầu cay cay, lòng khó chịu đứng lên…

“Ngừng!”

“Dạ.” chưa đến hai trăm roi mà lưng Hàn Vân Long đã huyết nhục mơ hồ máu chảy từ trên lưng xuống, tí tách trên sàn nhà, nhuộm đỏ tươi một mảng, lão gia tử không đành lòng nhìn tiếp, được vệ sĩ nâng ra ngoài. Hai người kia thở dài nhẹ nhõm một hơi, Hàn Vân Long cố gắng đứng vững không ngã xuống. Lão gia tử đứng cạnh hai người, chỉ thở dài mà nói:

“Con cháu đều có phúc của con cháu, con đường của mình thì tự mình phải đi thôi ai…”

Lão gia tử nói xong từ từ đi ra ngoài, hai người kia sửng sốt hơn nữa ngày, những lời này nghĩa là lão gia tử đã chấp nhận mối qua hệ của họ?

Nhiều năm sau có một vệ sĩ lén nói cho hai người, thực ra khi Lam Tịch nắm tay lão gia tử lúc quyết chiến, ông đã nhận ra Lam Tịch rồi, về nhà nghĩ ngợi cũng hiểu rõ mục đích của hai người, về nhà chuẩn bị sẵn gia pháp cùng roi, chỉ vì muốn thử hai người một lần mà thôi! Giờ hai người mới biết lão gia tử lợi hại đến mức nào, chỉ nắm tay một lần mà nhận ra, mà trận thua kia cũng là cố ý đi. Lam Tịch thầm nghĩ, mình sống hai kiếp cũng không vượt qua ông nội được, lão gia tử cũng quá giỏi đi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.