Phù Diêu

Chương 368-1: Tất cả đều nắm trong tay (1)



Trước mặt công chúng, Vương Quốc Hoa vẫn luôn giữ được vẻ lạnh lùng và bình tĩnh. Hắn đi nhanh về phía trước, ba tên phóng viên bị một loạt ánh mắt lạnh như băng nhìn tới làm cho sợ hãi.

Lâm Tĩnh hy vọng có thể thấy được một tia yếu thế và xin xỏ của Vương Quốc Hoa, đáng tiếc chút hy vọng đáng thương đó cũng không thành công. Lâm Tĩnh gần như gặp ánh mắt đầy địch ý. Không sai, đây chính là ánh nhìn của Vương Quốc Hoa.

Cảm giác bất an và phẫn nộ đan xen vào nhau, Lâm Tĩnh gần như không thể khống chế cơn tức giận trong lòng, Mạnh Vũ Vi biết ý tiến lên một bước, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía mấy tên phóng viên.

Vương Quốc Hoa hơi dừng một chút, bước chân cũng chậm hơn một chút, vẻ mặt cũng dịu đi. Một giây trước hắn thậm chí nghi ngờ Vương Quốc Hoa có phải là đạt thành ăn ý với ai đó nên đám phóng viên mới kịp thời xuất hiện như vậy không? Nhưng Mạnh Vũ Vi thể hiện giải thích việc này không có quan hệ với Lâm Tĩnh. Vương Quốc Hoa hiểu rõ Mạnh Vũ Vi nên tin cô.

Bí thư thị ủy Lâm Tĩnh đang ở trạng thái xấu hổ lẫn tức giận, một giây vừa rồi cô là lãnh đạo cấp giám đốc sở không ngờ bị một cấp dưới dùng khí thế ngăn chặn lại, Lâm Tĩnh cảm thấy rất khó tin, điều này không phù hợp thực tế.

- Bí thư Lâm tới thị sát sao không thông báo một tiếng, chúng tôi cũng tiện đi đón ngài.
Trên mặt Vương Quốc Hoa không có nụ cười như bình thường, giống như hai người ngang hàng. Hiện tượng này làm Lâm Tĩnh rất không hài lòng nhưng lại không thể tránh được.

- Đồng chí Vương Quốc Hoa, anh có thể giải thích đã xảy ra chuyện gì không?
Lâm Tĩnh giơ tay chỉ về phía đối diện, trên tầng hai vang lên những tiếng đập phá, mắng chửi đủ để người ta biết trên đó xảy ra chuyện gì.

Vương Quốc Hoa không có giải thích, hắn đi tới xe cảnh sát bên cạnh, ánh mát nhìn chằm chằm vào mấy tên cảnh sát đang luống cuống tay chân. Hắn đoạt lấy loa trong tay tên cảnh sát cầm đầu lớn tiếng nói:
- Thưa các đồng chí nhà máy thuốc, tôi là chủ tịch quận Vương Quốc Hoa, hành vi của các vị đã vi phạm pháp luật quốc gia. Tôi hy vọng các vị lập tức đình chỉ tất cả hành động bạo lực cực đoan, khống chế tâm trạng, chính quyền sẽ có câu trả lời thích hợp với các vị.

Lúc này lại là một trận còi cảnh sát vang lên, một đội cảnh sát tới hiện trường, dẫn đội là phó trưởng công an quận Quân Minh Thành. Hắn đầu đầy mồ hôi chạy tới trước mặt Vương Quốc Hoa nói.
- Chủ tịch quận, chúng tôi đã tới, có cần cưỡng ép công nhân rời đi không?

Vương Quốc Hoa lạnh lùng nhìn tới, Quân Minh Thành run lên.

Có lẽ do thấy cả một toán cảnh sát đông đảo nên tâm trạng quần chúng dần khống chế lại, trên lầu đã khôi phục bình thường, đám người dần dần rút xuống nhưng vẫn chặn trước cửa căn nhà. Hai công nhân hơi lớn tuổi chút bị đẩy ra làm đại diện.

- Chủ tịch quận, không phải chúng tôi muốn gây chuyện mà là nhà tư bản quá tham lam.
Một người trong đó gào lên, trăm người cũng gào lên như vậy, rất có khí thế. Đám người đứng sau Vương Quốc Hoa đều tái mặt, lúc đỏ lúc tráng. Ba vị phó công an quận đều cúi đầu, mấy phóng viên bị cảnh sát ngăn không thể tiến lên đành phải đứng ở xa xa quay phim chụp ảnh.

- Nếu các vị có đầy đủ lý do thì có thể phản ánh lên chính quyền. Tôi rất sẵn lòng nghe các vị nói đạo lý. Bây giờ các vị dùng phương pháp cực đoan thể hiện nguyện vọng chỉ có thể phản tác dụng mà thôi. Là lãnh đạo ủy ban quận, tôi yêu cầu các vị chọn ra đại biểu, do chính quyền ra mặt bố trí đại biểu công nhân nói chuyện với nhà đầu tư. Tôi có thể cam đoan chính quyền tuyệt đối công bằng.

Hai lão công nhân đứng trước mặt dơ có chút do dự, chột dạ. Vương Quốc Hoa thấy thế thêm mồi lửa.
- Tôi nói lời giữ lời, ở đây không chỉ có người của quận, bí thư thị ủy Lâm cũng tới.

Lâm Tĩnh đứng sau bời vì lời này làm cô không thể không tiến lên. Cô tức giận trừng mắt nhìn hắn, sau đó cầm mic lớn tiếng nói với quần chúng.
- Tôi là bí thư thị ủy thị xã Giang Đông – Lâm Tĩnh. Vừa nãy đồng chí Vương Quốc Hoa nói, tôi cũng nghe thấy. Cá nhân tôi cho rằng hành vi cực đoan của mọi người là không lý trí, dùng biện pháp không hợp pháp để bảo vệ lợi ích của mình, đó chính là khiêu chiến tôn nghiêm của pháp luật.

Lâm Tĩnh nói không nhanh, mọi người ở đây đều nghe thấy. Có thể do vầng sáng của bí thư thị ủy quá lớn khiến đám đông nhanh chóng bình tĩnh lại. Sau một phen đùi đẩy, năm lão công nhân thành đại biểu.

Vương Quốc Hoa thở dài một tiếng quay đầu lại nhìn thoáng qua ba vị phó công an quận. Được ánh mắt khẳng định của Ngôn Bá Thân, Vương Quốc Hoa mới quay đầu lại.

Quần chúng tản đi, mấy đại biểu được mời lên xe, Vương Quốc Hoa và Lâm Tĩnh không vội vàng rời đi mà cùng nhau lên tầng. Ba vị phó bí thư khác theo phía sau.

- Phóng viên là sao hả?
Trong văn phòng Dương Quốc Minh, Miêu Vân Đông không hề che giấu cơn tức giận. Hắn lạnh như băng nhìn về phía thị trưởng đang hút thuốc.

- Anh nói xem.
Dương Quốc Minh có vẻ rất nhẹ nhàng.
- Anh ở trên thị xã, chuyện này không liên quan tới anh.
Miêu Vân Đông cố gắng duy trì bình tĩnh nhưng mặt lại vặn vẹo. Hắn cười lạnh nói:
- Nói con mẹ mày, ông là bí thư quận ủy, xảy ra chuyện lớn như vậy còn không liên quan tới ông ư?

Dương Quốc Minh khinh thường nhìn tới nói.
- Đã như vậy thì anh nói nên làm bây giờ?
Miêu Vân Đông cười cười đầy quỷ dị, hắn mệt mỏi đứng lên đi tới cửa.
- Dẹp yên.

Dương Quốc Minh lộ ra một tia đắc ý không thể khống chế, nó ngược lại với vẻ mặt đầy tức giận của Miêu Vân Đông. Là hai người đại biểu cho Miêu hệ ở thị xã Giang Đông, hai bên gần như không có tình cảm gì. Miêu Vân Đông chán ghén Dương Quốc Minh, Dương Quốc Minh cũng vậy, nhưng hai người đều biết nếu như hai người có quan hệ tốt đẹp thì sẽ có người không hài lòng.

Vẻ đắc ý của Dương Quốc Minh còn chưa tan đi thì cửa lại bị đẩy ra. Dương Quốc Minh đầy ngạc nhiên nhìn Miêu Vân Đông hổn hển lao vào. Miêu Vân Đông chống lên bàn gào lên.
- Con mẹ nó, Lâm Tĩnh lén đến quận Hồng Sam, vừa lúc xuất hiện ở hiện trường, anh nói làm sao bây giờ?
Dương Quốc Minh há hốc mồm, hắn không ngờ xảy ra chuyện như thế này. Chuyện rất đơn giản, chuyện ở quận Hồng Sam nếu Lâm Tĩnh không ở đó chỉ nghe báo cáo thì sẽ có kết quả khác, còn báo cáo như thế nào thì ai chẳng biết. Vấn đề là Lâm Tĩnh có mặt ở đó, như vậy rất nhiều chuyện đã không nằm trong phạm vi khống chế. Giờ phút này Dương Quốc Minh luôn tự xưng luôn nắm giữ mọi thứ trong tay bắt đầu có chút bối rối.

Cửa kính trên tầng hai bị đạp vỡ, cửa bị đạp, bên trong càng lộn xộn hơn, bàn ghế đổ tứ tung, văn bản rơi đầy đất. Một đám người đang ở trong đó dọn dẹp.

Tổng giám đốc Công ty dược Huy Hoàng - Đổng Diễm Phương mặt đầy bi phẫn, ánh mắt lạnh như băng nhìn hai vị lãnh đạo đi đằng trước. Lâm Tĩnh đang định suy nghĩ làm như thế nào an ủi Đổng Diễm Phương nhưng thấy bên trong lại có hai người nước ngoài lao ra, người đàn ông đi trước vung tay lên đầy tức giận.

Trong lòng trầm xuống, Lâm Tĩnh cảm thấy không thở nổi, sao có người nước ngoài ở đây? Vương Quốc Hoa kịp thời tiến lên một bước chắn trước mặt Vương Quốc Hoa. Tên người nước ngoài kia lớn tiếng nói, cô ả người nước ngoài thành phiên dịch tạm thời có chút tức giận nói.
- Thưa chủ tịch quận tiên sinh, Joe Cole tiên sinh rất thất vọng về sự vô năng của chính quyền quý quốc, sẽ đề nghị tập đoàn Đổng rút lại kế hoạch đầu tư ở quận Hồng Sam.

Lâm Tĩnh rất muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể há hốc mồm không dám đứng lên. Vương Quốc Hoa nhưng thật ra rất bình tĩnh nhìn Joe Cole, hắn dùng tiếng Anh trả lời.
- Joe Cole tiên sinh, chẳng lẽ quý quốc cũng không phát sinh việc bất ngờ gì sao? Tôi nhớ không lầm thì mấy vị tổng thống nước anh đã bị ám sát.
Câu này làm người nước ngoài đỏ mặt, Mạnh Vũ Vi nghe rõ lặng lẽ nhỏ giọng nói bên tai Lâm Tĩnh, vẻ mặt Lâm Tĩnh thoáng tốt hơn một chút. Cô quay đầu lại nhìn quanh mấy vị phó chủ tịch quận.
- Về đi, nơi này giao cho đồng chí Quốc Hoa xử lý.

Lý Quốc Quang tiến lên nói.
- Tôi ở lại cùng chủ tịch quận.
Lâm Tĩnh liếc nhìn Lý Quốc Quang nhưng không nói gì xoay người.

Đội ngũ cán bộ vì thế không hề thu nhỏ mà còn tăng lên. Thạch Vân Thanh dẫn đầu đám người quận ủy chạy tới, hiện trường trở nên chật chội.

Vương Quốc Hoa trao đổi khá thuận lợi với người nước ngoài, đối phương nhanh chóng bình tĩnh lại xoay người đi vào văn phòng. Lưu Linh nhỏ giọng nói gì đó bên tai Đổng Diễm Phương. Đổng Diễm Phương vẫn không có cơ hội nói chuyện lúc này đi lên nói.
- Chủ tịch quận, tôi hy vọng chính quyền có thể có câu trả lời hợp lý cho tập đoàn chúng tôi.

Hiện trường xuất hiện người phương tây làm đám cán bộ ở đây rất giật mình, nhất là Lâm Tĩnh. Trung Quốc là như vậy, chỉ cần dính tới người phương tây đều không dễ giải quyết. Một trăm năm trước tàu của người phương tây phá vỡ phòng tuyến triều Thanh, bắt đầu từ đó suy nghĩ của người Trung Quốc đã thay đổi. Sau khi thành lập Trung Quốc, một bài viết “Không hợp tác với người phương tây” được người Trung Quốc hoan hô, cảm thấy hãnh diện. Nhưng việc đóng cửa giao thương với phương tây làm Trung Quốc suy yếu. Sau khi cải cách lối suy nghĩ theo phương tây đã xuất hiện trở lại, nhất là ở chính quyền thì suy nghĩ này càng tăng nhanh hơn.

Vương Quốc Hoa khá lạnh nhạt đáp lại.
- Tôi thay mặt ủy ban quận sẽ cam đoan có câu trả lời thuyết phục với quý công ty, đảm bảo có đãi ngộ công bằng.
Lâm Tĩnh nghe xong không khỏi nhíu mày, Vương Quốc Hoa nói tiếp.
- Về phần người nước Mỹ vừa rồi thì cũng có đãi ngộ như quý công ty, chính quyền chỉ có thể đảm bảo công bằng cho tất cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.