Phù Diêu

Chương 562: Huyện văn sơn (3)



Hai vị nói chuyện rất có ý tứ. Ý ngầm là Vương Cảnh Lược lát y mời khách hai người ăn uống một trận. Vương Quốc Hoa trả lời rất có ý tứ, uống rượu là không thỏa đáng. Khái quát lại chính là ý như vậy, Vương Cảnh Lược đề nghị hai người lén uống rượu, Vương Quốc Hoa tỏ vẻ quan hệ của đôi bên chưa tới mức ấy.

Đây có phải là không cho mình thể diện không? Vương Cảnh Lược không khỏi có chút tức giận nhưng nhanh chóng cười cười tự giễu, mình quá nóng nảy. thực tế Vương Cảnh Lược sốt ruộc cũng là có căn cứ. Tỉnh đã truyền ra vài âm thanh nói Dương Quốc Minh như đang hoạt động để hy vọng điều Vương Cảnh Lược đi.

Rời khỏi địa bàn kinh doanh nhiều năm, Vương Cảnh Lược đương nhiên không muốn. Đừng nhìn Bắc Sơn phát triển chậm nhưng Vương Cảnh Lược vẫn muốn làm ra sự nghiệp ở đây.

Bữa ăn không quá nhiệt liệt, Vương Quốc Hoa cúi đầu ăn cơm không nói chuyện là người đầu tiên buông đũa.

- Các vị ăn tiếp.

Vương Cảnh Lược cũng bỏ đũ nói:

- Tôi đưa chánh văn phòng Vương về phòng nghỉ.

Lưu Truyền đứng lên nói:

- Tối còn có hoạt động giải trí, hai vị lãnh đạo có yêu cầu cụ thể gì không?

Vương Cảnh Lược không nói chuyện, chỉ là nhìn Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa cười nói:

- Thôi, tôi định đọc tài liệu rồi đi nghỉ.

Vương Cảnh Lược lúc này mới nói:

- Chánh văn phòng Vương đi đường vất vả cũng nên nghỉ sớm một chút.

Vương Quốc Hoa đi trước , Vương Cảnh Lược âm trầm làm bữa ăn trở nên nặng nề.

- Ăn đi, mọi người sao thế?

Vương Cảnh Lược cầm đũa, người khác mới cố gựơng cười ăn tiếp.

Vương Cảnh Lược ăn xong bỏ đũa nói:

- Lưu Truyền, thị xã còn có việc tôi phải về, anh nói với chánh văn phòng Vương là tôi xin lỗi.

Lưu Truyền có chút kinh ngạc nhưng vẫn gật đầu nói:

- Được, tôi lát sẽ tới truyền lời.

Vương Quốc Hoa không thấy Vương Cảnh Lược tới mà lại thấy Lưu Truyền. Vương Quốc Hoa không hề khó hiển, Lưu Truyền giải thích một câu thì đó mới là bình thường. Vương Cảnh Lược dù sao cũng là thị trưởng, nếu ý này Vương Quốc Hoa không hiểu thì uổng mấy năm làm việc vừa qua.

Giải thích xong Lưu Truyền không đi ngay mà có chút do dự nói:

- Chánh văn phòng Vương, tôi muốn nói chuyện với anh.

Vương Quốc Hoa có chút bất ngờ nhưng vẫn gật đầu nói:

- Ngồi xuống nói chuyện.

Vừa nói hắn thuận tay đưa điếu thuốc tới. Vương Quốc Hoa có ấn tượng tốt đối với Lưu Truyền, mặc dù có vài điểm như ra vẻ nhưng nói tóm lại Lưu Truyền ở vị trí bí thư huyện ủy vẫn làm khá tốt. Nó tốt hơn nhiều so với đám quan liên.

Lưu Truyền cầm thuốc châm hút vài điếu như sửa lại suy nghĩ. Vương Quốc Hoa từ tốn cầm chén trà rất kiên nhẫn đợi. Hút hết điếu thuốc, Lưu Truyền rốt cục mở miệng nói:

= Chánh văn phòng Vương, tôi không nói dối trước mặt anh. Tôi hy vọng anh có thể giúp thị trưởng Vương. Thị trưởng Vương mặc dù hà khắc một chút nhưng muốn làm tốt công việc. thị trưởng Vương ở thị xã Bắc Sơn tám năm, kinh tế thị xã Bắc Sơn không quá khởi sắc không phải do thị trưởng Vương không có năng lực mà là bị nhiều cản trở.

Quan điểm này rất đặc biệt, không giống một số người nói chuyện đều viện dẫn các lý do khách quan. Đối với cái này Vương Quốc Hoa coi như bình tĩnh chỉ nhướng mày thản nhiên nói:

- Anh nói tiếp đi.

- Thôi, không nói nữa, chánh văn phòng Vương coi như tôi chưa nói đi.

Lưu Truyền có lẽ ý thức được gì đó nên đứng dậy cáo từ. Vương Quốc Hoa không giữ lại mà đứng lên đưa về.

Lưu Truyền đi không lâu, chủ tịch huyện Tiền Hưng Bang gõ cửa vào. Vương Quốc Hoa thấy là Tiền Hưng Bang liền cười nói:

- Chủ tịch huyện Tiền có việc?

Tiền Hưng Bang nhìn qua có chút khẩn trương, y cười lấy lòng:

- Chánh văn phòng Vương, dưới lầu có phòng hát, nếu cần tôi bảo mấy nữ đồng chí ở văn phòng cùng nhảy, hát với ngài.

Vương Quốc Hoa không nói chỉ cười cười nhìn Tiền Hưng Bang làm đối phương sợ, hắn lúc này mới thản nhiên nói:

- Cảm ơn, tôi đi cả ngày nên hơi mệt muốn nghỉ sớm một chút.

Tiền Hưng Bang cười khổ một tiếng rồi mới hậm hực đi ra. Sau khi cửa phòng đóng lại, Tiền Hưng Bang lộ một tia nghi ngờ giống như đang cân nhắc gì đó. Trong phòng nụ cười trên mặt Vương Quốc Hoa thoáng cái đọng lại rồi lộ ra một tia tức giận.

Vương Quốc Hoa không phải thánh, cũng không phải người không có nguyên tắc. Theo Vương Quốc Hoa thấy loại cấp dưới để nữ đồng chí tiếp lãnh đạo chính là hiện tượng không có nguyên tắc. Hành vi lấy lòng này của Tiền Hưng Bang xem ra trước đây làm không ít, cũng có hiệu quả tốt. Nhưng hôm nay Vương Quốc Hoa tới đây nên y mới phản tác dụng.

Vương Quốc Hoa rất rõ ràng biết được chuyến đi này không thể sơ sót. Thị xã Bắc Sơn mặc dù là khu vực chậm phát triển nhưng thực tế tình hình còn phức tạp hơn tưởng tượng nhiều. Nghèo có nghĩa ít tài nguyên, tài nguyên ít cũng có nghĩa tranh đoạt càng kịch liệt hơn. Bất luận kẻ nào ở trên xã hội đều muốn bản thân thoải mái hơn một chút. Thoải mái này có vật chất cũng có tinh thần. Vương Quốc Hoa cũng là như vậy, cũng nhận thức được rõ bản chất của vấn đề này.

Vương Quốc Hoa xuống lần này có mục đích rất đơn giản đó là công chính. Mà Vương Cảnh Lược cùng cấp dưới của y lại lo lắng vấn đề gì?

Lưu Truyền sau khi nói chuyện với Vương Quốc Hoa xong liền gọi điện cho Vương Cảnh Lược. Nói xong nội dung, Lưu Truyền còn bổ sung thêm ý kiến của mình.

- Tôi cảm thấy Vương Quốc Hoa là người khá chính trực, điểm này từ việc hắn lén tới rồi công khai là có thể nhìn ra được.

- Hồ đồ, hắn không đơn giản như anh nghĩ đâu. Chẳng qua nói ra rồi thì không cần nhiều lời làm gì.

Vương Cảnh Lược nói không có quá nhiều tâm trạng giống như bị cuộc điện này làm mất đi cảm xúc gì đó.

- thị trưởng, tôi là hy vọng hắn có thể làm khách quan cùng công chính, dù là tương đối cũng được.

Lưu Truyền giải thích một câu rồi dập máy, tiếng tút tút làm người ta chói tai, xúc động. Vương Quốc Hoa không qua thị xã đã xuống huyện Văn Sơn làm Lưu Truyền cảm thấy bất an. Mấy hạng mục của huyện Văn Sơn được phê chuẩn là nhờ Vương Cảnh Lược giúp. Về hạng mục thì Lưu Truyền không lo gì nhưng đáng tiếc ở vòng tròn này không phải anh muốn làm tốt là có thể làm tốt được. Điểm này Lưu Truyền cảm thấy rất rõ ràng

- Mấy năm nay tài chính của huyện tập trung chính ở hai phương diện một là giáo dục hai là đường. Đáng tiếc huyện Văn Sơn nghèo làm giáo dục nên không vay được bao tiền nữa để xây dựng giao thông.

Xuống xe thấy Vương Quốc Hoa cau mày, Lưu Truyền có chút căng thẳng vội vàng giải thích một câu.

Trạm thứ nhất hôm nay là hạng mục du lịch Quan Âm các. Theo khảo sát Quan Âm các là kiến trúc từ thời Minh, do vị trí địa lý nên bảo tồn khá tốt.

Vương Quốc Hoa nghe xong Lưu Truyền nói, hắn khẽ lắc đầu đưa tay chỉ một nhà vệ sinh công cộng ven đường nói:

- Anh không cảm thấy vệ sinh công cộng này phá vỡ hiện tượng của khu du lịch sao?

Vừa nói Vương Quốc Hoa lững thững đi qua nhà vệ sinh công cộng, nhà vệ sinh công cộng ở ngay cạnh khu nhìn qua khá rách nát, từ xa đã thấy mùi khai thối.

Lưu Truyền biến sắc quay đầu lại nhìn thư ký:

- Sao lại thế này? không phải bảo bọn họ chuẩn bị rồi sao?

Thư ký Triệu vẻ mặt đau khổ nói:

- Tôi đã sớm thông báo, ai biết bọn họ lại làm như thế này.

Bên trong nhà vệ sinh công cộng không tính là bẩn, cũng đã được quét dọn. Vấn đề xảy ra là ở nước tiểu chảy quanh khu vực. Vương Quốc Hoa vào cửa nhìn thoáng qua rồi đi ra, Lưu Truyền đuổi theo định giải thích nhưng lại không biết nói gì cả. Vương Quốc Hoa đi ra sau nhìn quanh một vòng quả nhiên phát hiện gần đó có một thôn.

Quan Âm các nằm ở sườn núi, đi lên trên thì xe không thể đi, phải đi theo bậc thang đá mà lên. Vương Quốc Hoa không tỏ vẻ gì rời khỏi nhà vệ sinh công cộng rồi trực tiếp đi lên núi. Vương Quốc Hoa đi rất nhanh, đám cán bộ huyện Văn Sơn đi sát theo sau. Một lần lơ đãng quay đầu lại, Vương Quốc Hoa phát hiện Lưu Truyền dường như không có việc gì, chủ tịch huyện Tiền Hưng Bang bắt đầu mệt mỏi.

- Chánh văn phòng Vương, có phải là nên nghỉ một lát hay không?

Lưu Truyền còn tưởng Vương Quốc Hoa mệt nên vội vàng đưa ra đề nghị. Vừa nãy quua nhà vệ sinh công cộng, Vương Quốc Hoa còn không tỏ thái độ cụ thể làm zz có chút lo lắng. Hạng mục Quan Âm các này trước đó huyện đã bỏ không ít tâm huyết, sau khi tài chính xóa đói giảm nghèo vừa đến liền làm theo quy hoạch bắt đầu khởi công xây dựng.

Lưu Truyền không khỏi khó hiểu, Vương Quốc Hoa đến là giám sát việc áp dụng công khai của hạng mục, chạy đến thực địa làm gì? Trong lòng nghĩ như vậy kết hợp với đoạn đường vừa rồi không quá tốt càng làm Lưu Truyền thêm lo.

Vương Quốc Hoa dừng chân quay đầu lại nhìn xuống chân núi. Vị trí của hắn bây giờ không quá cao, mới leo khoảng năm trăm bước, còn một đoạn tương ứng mới lên tới được Quan Âm các.

- Tôi đề nghị mở nhà hàng ở Quan Âm các, hơn nữa thêm một quan niệm mới.

Vương Quốc Hoa đột nhiên nói một câu như vậy, Lưu Truyền có chút sửng sốt nói:

- Mời chánh văn phòng Vương nói.

Vương Quốc Hoa hai tay chống nạnh nhìn chân núi nói:

- Chăm sóc sức khỏe thiên nhiên cùng với tập thể hình nữa.

Lưu Truyền suy nghĩ một chút, trước đây chiêu bài của Quan Âm các đều là lịch sử, văn hóa, không cân nhắc mấy điểm này.

- Tiết tấu cuộc sống hiện đại nhanh, nhất là bây giờ người dân đô thị đều ở trạng thái này. Huyện Văn Sơn nếu xuất phát từ góc độ này mà phát triển hạng mục thì sẽ tạo được hiệu quả khá tốt. Anh xem xem, hệ thực vật ở đây được bảo vệ rất tốt, chất lượng không khí tuyệt đối là đứng hàng đầu. Anh nhìn khu đất trống ven rừng đi, ở đó tôi thấy có thể làm vài căn nhà gỗ cho khu du lịch thuê. Còn có thung lũng kia cây cối vây quanh hoàn toàn có thể xây dựng một khách sạn nghỉ ngơi. Tôi đã rất cẩn thận xem qua quy hoạch của các anh, chỉ việc thu phí vào khu du lịch thì còn xa chưa đủ. Nếu là tôi thì thu vé vào cửa cần phá bỏ, trực tiếp tiến hành vào việc phục vụ và khai thác buôn bán chứ không phải là tro cổ trên một cành cây.

Vương Quốc Hoa nói nhưng Lưu Truyền không quá rõ. Y đang định hỏi thì Vương Quốc Hoa lại nói tiếp.

- Từ con đường đá này có thể thấy huyện ủy, ủy ban huyện đã bỏ không ít công sức mà sửa chữa. Với tình hình tài chính của huyện Văn Sơn mà nói làm được như vậy là không dễ dàng. Quan Âm các cách huyện thành có năm cây, đường khá bình thường. Tôi cho rằng cần mở rộng, đầu tư cụ thể thì anh có thể lên Sở giao thông tìm giám đốc Ngôn, nói là tôi giới thiệu anh tới. Vài km chắc cũng không tốn bao nhiêu tiền.

Lưu Truyền hoàn toàn giật mình, đầu óc hỗn loạn. Tên Vương Quốc Hoa này muốn làm gì?

Đang khi Lưu Truyền không biết nên nói như thế nào, Vương Quốc Hoa đã tiếp tục đi về phía trước. Lưu Truyền vội vàng đuổi theo nói:

- Chánh văn phòng Vương, vừa nãy ngài nói tới Sở giao thông tỉnh là sao vậy?

Vương Quốc Hoa dừng bước cười nói:

- Sở giao thông tỉnh vì hiệu triệu lời kêu gọi xóa đói giảm nghèo của tỉnh ủy nên đưa ra một khoản tài chính chuyên môn. Anh có thể lên tranh thủ một chút, tôi quen với giám đốc sở Ngôn, chút quan hệ này có thể có tác dụng. Lưu Truyền, anh có phải rất tò mò là tại sao tôi giúp huyện Văn Sơn?

Vương Quốc Hoa đầy thâm ý nói một câu.

Lưu Truyền gần như theo bản năng gật đầu, Vương Quốc Hoa cười ha hả nói:

- Vừa rồi anh nói tới đường không tốt, tôi nói thẳng với anh đường tới đây ngoài đường gần huyện thành ra thì đường ở các nơi khác cũng chính là huyện Văn Sơn tốt nhất. Không nên chỉ tìm khuyết điểm mà phải đánh giá đúng tình hình thực tế. Đây là thứ nhất, thứ hai trên đường đi tới huyện Văn Sơn nhiều núi như vậy nhưng không có núi trọc, cây cối tươi tốt. Thứ ba huyện thành rất sạch, bên cạnh có không ít cảnh sát trực ban. Tôi từng xuống xe hỏi đường, thái độ cảnh sát rất tốt. Đồng chí Lưu Truyền, anh cảm thấy hiện tượng này cho thấy điều gì?

Vương Quốc Hoa nói tới đây Lưu Truyền dừng đảo mắt, y há hốc mồm không biết nói gì. Vương Quốc Hoa thấy thế không nhịn được cười:

- Đồng chí Lưu Truyền, bộ máy huyện ủy huyện Văn Sơn rất có sức chiến đấu, đây là lời thật lòng của tôi. Các anh chưa từng nhấn mạnh nguyên nhân khách quan, không dựa vào bên trên mà đã biết tự vận động phát triển giáo dục, giữ hoàn cảnh tự nhiên và hoàn cảnh xã hội. Ở một nơi có hoàn cảnh như vậy, tôi không thể không nói anh là bí thư huyện ủy rất xuất sắc.

Mắt Lưu Truyền đỏ lên, thở hổn hển không biết nói gì. Vương Quốc Hoa nói mỗi chi tiết đều là do bộ máy huyện ủy không ngừng chú ý mới được. Chi tiết này trong mắt nhiều quan chức mà nói là không phải thành tích, ít nhất lãnh đạo cấp trên sẽ không chú ý. Nhưng mấy chi tiết này lại có liên quan trực tiếp đến cuộc sống nhân dân. Lưu Truyền chỉ huy bộ máy huyện ủy làm như vậy, hơn nữa làm rất tốt. Đây mới là điểm mà Vương Quốc Hoa coi trọng. Nói cách khác từ chi tiết này có thể thấy được người đoàn kết xung quanh Vương Cảnh Lược đều là đồng chí muốn làm tốt công việc.

Vương Quốc Hoa trước đó không nói gì với Vương Cảnh Lược, bây giờ khảo sát thực địa mới nói, đây là thái độ công chính.

Trên đường đi lên Lưu Truyền đã không cần giới thiệu gì cả. Trong lòng y biết rõ hai mắt chánh văn phòng Vương rất độc. Đoàn người cuối cùng đã lên đến Quan Âm các. Quan Âm các nằm ở khu đất bằng phẳng giữa sườn núi.

- Keng keng keng.

Tiếng chuông vang lên làm đám chim ở rặng cây xung quanh bay loạn.

Vương Quốc Hoa nhìn bức tường bên ngoài đã được làm mới, nhìn Quan Âm các nằm trong đám cây tùng xanh biếc, hắn không khỏi thở dài một tiếng, xem ra mình vẫn có vấn đề không đoán ra được.

- Chánh văn phòng Vương, ngài có thể cẩn thận nói lại đề nghị vừa rồi không?

Lưu Truyền có chút kích động nói. Năng lực của Vương Quốc Hoa, y thật ra có thể nghe được một chút, có thể được Vương Quốc Hoa đề nghị đã là chuyện hiếm có.

- Duẫn Kiệt, đưa cặp cho tôi.

Vương Quốc Hoa gọi một tiếng, Duẫn Kiệt vội vàng đưa cặp tới. Vương Quốc Hoa mở cặp lấy một bản quy hoạch đưa cho Lưu Truyền.

- Đây là tài liệu các anh đưa cho tôi xem, tôi đọc xong đã đưa thêm vài quan niệm, anh về đọc kỹ vào. Nếu như muốn tôi có thể giới thiệu giúp một vài người bạn làm trong lĩnh vực đầu tư khách sạn, coi như là lợi cả công lẫn tư.

Vương Quốc Hoa vừa dứt câu, Vương Cảnh Lược đã nắm chặt tay hắn:

- Chánh văn phòng Vương, thật sự cảm ơn ngài.

- Anh phải cảm ơn chính anh. Nếu không phải do anh làm tốt, để tôi thấy dấu hiệu bay lên của huyện Văn Sơn thì tôi sẽ không nói mấy điều kia với anh làm gì. Ít nhất chuyến đi này của tôi cũng không phải là làm chủ tịch huyện mà.

Vương Quốc Hoa vừa nói vừa nhìn lướt qua Tiền Hưng Bang đứng cách đó vài bước. Vẻ mặt tên này đang rất khó coi.

Rất nhanh đến giữa trưa, Quan Âm các tổ chức bữa ăn chay mời mọi người. Vương Quốc Hoa không ngừng khen. Nghe giới thiệu thì Quan Âm các ở thời kỳ cải cách văn hóa cũng không ngừng hương khói, đây có thể nói là chuyện rất thần kỳ. Việc chủ yếu liên quan đến truyền thống của địa phương. Đáng tiếc duy nhất chính là tượng phật từ trước đã bị đập phá, tượng Quan Âm bây giờ là xây mới lại.

Nhắc tới chuyện này, Lưu Truyền không khỏi có chút tiếc nuối nói:

- Trải qua mấy trăm năm chiến loạn không phá vỡ tượng phật không ngờ lại hủy trong kiếp nạn chục năm.

Vương Quốc Hoa nghe xong lời này, rất tự nhiên nói:

- Cực đoan và cố chấp, loại sai lầm này có rất nhiều. Nói tóm lại quốc gia chúng ta đang không ngừng tiến bộ, bài học quá khứ là điều cán bộ chúng ta nhất định phải ghi nhớ rõ ràng.

Trong đầu Vương Quốc Hoa không khỏi hiện lên tin tức đã đọc ở trên mạng. Một cây cầu mấy trăm năm không sao không ngờ vì một vài tên quan chức hám lợi phá hủy để xây dựng cây cầu mới. Đúng là chuyện nực cười nhất trên đời. Trong lòng Vương Quốc Hoa chỉ có thể nói đám khốn nạn kia trong nhà nước tuy là cá biệt nhưng nguy hại rất lớn. Ở nhà nước hiện nay cái gọi là chỉ vì lợi ích trước mắt như thành trào lưu. Dưới trào lưu này mà Lưu Truyền làm được vậy là quá khó khăn.

- Lưu Truyền, anh ở huyện Văn Sơn làm được như vậy nếu như anh điều đi thì sẽ được lợi cho người kế nhiệm.

Vương Quốc Hoa thuận miệng trêu đùa, không ngờ Lưu Truyền nghe xong nghiêm túc nói:

- Nói không thể nói như vậy đây không phải vấn đề ai được lợi. Tôi không muốn sau khi mình đi rồi dân chúng nhắc tới tôi đều là chửi bới.

Câu giải thích rất đơn giản nhưng Vương Quốc Hoa lại cười rất vui vẻ.

- Thực ra anh hoàn toàn có thể làm được một bí thư huyện ủy mà dân chúng không biết từng có anh mà.

Lưu Truyền nghe vậy liền cười ha hả nói:

- Vậy không bằng bị mắng.

Cơm trưa xong, nghỉ ngơi một lúc Vương Quốc Hoa lại tiếp tục hành trình khảo sát. Hắn vẫn vừa đi vừa đưa ra vài đề nghị, đến tối mới về nhà khách huyện ủy. Vương Quốc Hoa tuy mệt nhưng tâm trạng rất vui vẻ bởi vì thấy và nghe được đều là hiện tượng khá tốt. Huyện Văn Sơn mặc dù không giàu có nhưng từ trên xuống dưới đều cố gắng đi về phía tốt, đây là điều làm người ta phấn chấn.

Lưu Truyền cũng vui vẻ. Y nhân lúc rảnh gọi điện cho Vương Cảnh Lược. Báo cáo xong, Lưu Truyền cười nói:

- Thị trưởng, tôi đoán không sai, Vương Quốc Hoa này đúng là người khá được. Nói chuyện, làm việc đều vô tư, rất coi trọng thành tích công việc thực tế, không nói hư vô.

Vương Cảnh Lược có chút giật mình nói:

- Tại sao có thể như vậy? Người này làm tôi cảm thấy là kẻ dầu mỡ không vào. Hơn nữa chuyến này hắn xuống cũng không phải là xây dựng kinh tế mà.

Lưu Truyền cười nói:

- Thị trưởng, Vương Quốc Hoa này đúng là danh bất hư truyền, ánh mắt rất độc, nhìn chằm chằm vào vài chi tiết, nếu không phải bình thường tôi bắt chặt thì chuyến này hắn xuống sẽ có ấn tượng xấu. Tôi cảm thấy với thái độ của hắn thì sau khi về báo cáo sẽ không tạo thành ảnh hưởng xấu đối với chính quyền thị xã.

Vương Cảnh Lược nghiêm túc nói:

- Lưu Truyền, cơ hội khó được, nếu hắn đồng ý mở miệng đề nghị thì anh nhất định phải học sở trường của người ta. Tên Vương Quốc Hoa này nghe nói rất được, chỉ cần hắn ở đâu lâu một chút là kinh tế nơi đó nhất định có xu thế phát triển tốt. Lúc này có thể nói là cơ hội hiếm có. Tỉnh ủy, ủy ban tỉnh đẩy mạnh xóa đói giảm nghèo, chúng ta nhất định phải nắm bắt cơ hội, nhất định phải làm kinh tế địa phương phát triển lên. nếu không tương lai chúng ta rời đi thì trên mặt chính là xám xịt không có ánh sáng.

- Xin thị trưởng yên tâm, tôi bây giờ rất tự tin.

Lưu Truyền đứng nghiêm lớn tiếng nói.

Vương Quốc Hoa ở huyện Văn Sơn cả một tuần, mấy hôm đầu là khảo sát thực địa, mấy hôm sau mới tập trung vào mục đích chính của lần xuống này. Hạng mục công khai của huyện Văn Sơn làm tốt hơn Vương Quốc Hoa tưởng tượng nhiều. Ví dụ như ở hạng mục Quan Âm các, gần như tác dụng của từng đồng đều giải thích rõ ràng. Có thể làm được điểm này có thể nói là quá khó khăn rồi.

- Phải nói là người đứng đầu ở huyện Văn Sơn, Lưu Truyền có lẽ có vài tật xấu nhưng từ kết quả thì thấy y làm vừa lòng dân chúng địa phương.

Câu cuối cùng trong bản báo cáo của Vương Quốc Hoa chính là có câu này.

Hành trình huyện Văn Sơn cuối cùng đã kết thúc, Vương Quốc Hoa không dừng lại mà đến mục tiêu tiếp theo. Điểm tiếp theo Vương Quốc Hoa coi như quay lại địa điểm cũ là huyện Lâm Vượng.

Xe Audi chạy trên đường mới làm trông khá vững vàng. Sở giao thông bỏ nhiều công sức làm đường đã thấy có hiệu quả. Chuyến đi tới huyện Lâm Vượng, Vương Quốc Hoa không đi một mình mà còn có thị trưởng Vương Cảnh Lược đi cùng. Thú vị chính là, Dương Quốc Minh không ngờ chỉ gọi điện một lần, sau đó không chủ động liên lạc Vương Quốc Hoa. Thị ủy thật ra có một phó bí thư đến đi cùng Vương Quốc Hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.