Phù Diêu

Chương 683: Lộ răng nanh (1)



Hai phút sau Lý Hán Hùng đi theo Khương Nghĩa Quân tiến vào, Vương Quốc Hoa không thấy Lý Tiểu Lục đâu, Lý Hán Hùng này đúng là biết ý. Hắn đứng lên nói.

- Tôi tiếp đón chậm trễ, mời tư lệnh Lý bỏ qua.

Lý Hán Hùng cười nói:

- Tôi mới là người cần nói xin lỗi, muộn thế này còn làm phiền Bí thư Vương nghỉ ngơi.

- Đến cũng đến rồi, nói như vậy làm gì, ngồi đi.

Vương Quốc Hoa khách khí một tiếng.

Vương Quốc Hoa ngồi xuống không nói gì, chỉ cầm thuốc hút. Lý Hán Hùng thầm thở dài một tiếng, chuyện lần này bên mình đuối lý, không thể không hạ mặt.

- Tôi đã biết chuyện của Tiểu Lục, là bố tôi không dạy con được tốt gây phiền cho Bí thư Vương, cái này hy vọng Bí thư Vương nể mặt già mà nhẹ tay cho.

Máy điện thoại của Vương Quốc Hoa vang lên, Lý Hán Hùng lộ vẻ vui mừng.

- Xin lỗi, nghe điện chút.

- Quốc Hoa, là em.

Sở Sở gọi tới, Vương Quốc Hoa có chút bất ngờ.

- Sao thế, xảy ra chuyện gì à?

Sở Sở cười nói:

- Không có gì, em hôm nay ngủ ở bên nhà ông, vừa chuẩn bị ngủ thì Chu thúc tới nói bảo em gọi cho anh. Cựu lãnh đạo của Lý Hán Hùng có chút quan hệ với Chu thúc.

Vương Quốc Hoa quay đầu lại nhìn thoáng qua Lý Hán Hùng, thầm nghĩ người này cũng có bản lĩnh, còn tìm được tới tận lão Chu. Vương Quốc Hoa không phải không có tinh thần trọng nghĩa mà là giấu khá sâu. Đối với người như Lý Tiểu Lục, Vương Quốc Hoa biết rõ không trừ hết được, chỉ cần không phải kẻ đại ác Vương Quốc Hoa sẽ không so đo.

- Ừ, anh biết rồi.

Vương Quốc Hoa dập máy đi tới ngồi xuống đối diện với Lý Hán Hùng.

- Tư lệnh Lý, như vậy đi, bảo con anh rời khỏi Thần Châu, việc này coi như xong. Anh yên tâm, tôi không phải kẻ ép người, tôi cho y nửa năm để chuẩn bị, nửa năm sau rời khỏi tỉnh Đông Hải nếu không dù tôi không tính chuyện lần này thì y cũng không thể ở lại vì việc khác.

Đây đương nhiên không phải kết quả mà Lý Hán Hùng muốn, thậm chí y không ngờ là có kết quả này.

- Bí thư Vương, có thể như vậy không? Tôi bảo Tiểu Lục bồi thường kinh tế cho bạn của anh, ngoài ra bày một bàn mời vài người bạn tới rồi xin lỗi.

Lý Hán Hùng rất trực tiếp đưa ra giới hạn của mình, đây cũng là việc bất đắc dĩ. Vương Quốc Hoa không có gì làm y sợ nhưng y sợ là uy danh của Sở lão gia tử trong quân đội. Chỉ cần lão gia tử nói một câu bất mãn nào đó thì chắc chắn Lý Hán Hùng sẽ mang theo cấp bậc rời khỏi trung tâm quyền lực quân khu, chờ ngày lão gia tử mất đi mới có thể trỗi đầu dậy.

- Phó tư lệnh Lý, bồi thường kinh tế và bày bàn thì thôi. Tôi vừa nói rồi đó, chuyện hôm nay tới đây thôi. Không sợ nói với anh vừa nãy vợ tôi gọi tới, thể diện của Chu thúc tôi phải cho. Chẳng qua bắt đầu từ bây giờ bạn tôi nếu có bất ngờ xảy ra thì tôi đều tính lên đầu Lý Tiểu Lục. Anh yên tâm, tôi không nhằm vào anh đâu. Nghĩa Quân, tiễn khách.

Vương Quốc Hoa nói xong đứng dậy xoay người đi vào phòng ngủ, hắn không cho Lý Hán Hùng cơ hội nói chuyện nữa.

Thật sự Vương Quốc Hoa khá căm ghét đám người như Lý Tiểu Lục. Tối nay Vương Quốc Hoa nói là cố ý làm khó, Lý Hán Hùng từ chối cũng là trong dự đoán. như vậy chuyện hôm nay tới đây nhưng cũng có thể cắt đứt qua lại giữa đôi bên. Nói cách khác về sau Lý Tiểu Lục đừng rơi vào tay Vương Quốc Hoa, nếu có ngày đó thì nợ cũ nợ mới sẽ gộp lại.

- Bí thư Vương, anh ..

Lý Hán Hùng vội vàng đứng lên định nói gì đó nhưng Vương Quốc Hoa đã đóng sầm cửa lại. Lý Hán Hùng ngồi ngẩn ra đó nhìn Khương Nghĩa Quân đang đầy áy náy cười cười với mình. Y lắc đầu cười khổ một tiếng xoay người ra ngoài.

- Tổng giám đốc Khương, lát nhờ anh nói giúp vài câu, tôi sẽ nhớ ơn này.

Lý Hán Hùng nói được như vậy là không dễ dàng gì, bình thường hắn đâu coi Khương Nghĩa Quân là gì chứ?

Ra cửa thấy Lý Tiểu Lục vẫn chờ đó, Lý Hán Hùng không khỏi thở dài một tiếng. Chuyện thoạt nhìn tạm thời đã qua nhưng mầm họa vẫn còn đó. Nhưng Lý Hán Hùng lại không có biện pháp gì, chẳng lẽ làm như lời Vương Quốc Hoa là đẩy con mình ra khỏi tỉnh Đông Hải sao?

- Bố.

Lý Tiểu Lục đi lên đón, Lý Hán Hùng không có ý đáp lời, y đi nhanh tới trước. Lên xe đợi Lý Tiểu Lục vào trong, Lý Hán Hùng mới nói.

- Thanh lý hết mối làm ăn của con ở Thần Châu, bố sẽ cho con ra nước ngoài, Châu Âu hay Mỹ tùy con chọn.

- Bố nói gì vậy? Con nhiều mối làm ăn như vậy, nói bỏ là bỏ được sao? Thằng Vương Quốc Hoa kia là gì chứ? Cùng lắm con tìm người giết hắn rồi trốn…

Lý Tiểu Lục có chút mất khống chế. Theo hắn thấy Vương Quốc Hoa đây là không cho mình con đường sống.

- Bốp.

Lý Tiểu Lục chưa dứt câu đã ăn tát vào mặt, sau đó hắn lập tức ngậm miệng vì biết hậu quả khi ông bố tức giận.

- Đêm hôm khuya khoét, tôi phải mang mặt già tới đây để gặp người ta, anh nghĩ tôi vì mình sao? Tôi là vì không muốn Lý gia tuyệt tự. Anh nói hắn không là gì, vậy anh là gì? không sai, hắn dựa vào thế lực Sở gia, vậy còn anh? Anh cũng không phải dựa vào tôi ao? Về nghi cho kỹ đi, tôi sẽ cho người canh anh, không cho anh ra ngoài. Chờ anh nghĩ xong thì cho tôi một câu trả lời thuyết phục.

Lý Hán Hùng nói xong liền không thèm để ý tới Lý Tiểu Lục nữa.

Vương Quốc Hoa trở lại phòng ngủ nhưng không buồn ngủ, chờ cửa phòng đóng lại hắn đi ra châm thuốc suy nghĩ. Chuyện hôm nay có quan hệ lớn đến tính cách của hắn. Xem ra mỗi lần gặp mấy tên khốn con nhà quan chức thì tâm trạng của hắn lại dễ bị kích động. Kẻ dựa vào thế lực trong nhà kiếm tiền, Vương Quốc Hoa không quá ghét bởi vì đám người này chỉ im lặng kiếm tiền phát tài. Lý Tiểu Lục lại là kẻ khác, là kẻ ỷ thế hiếp người một cách quá đáng, không biết chừng mực.

Vương Quốc Hoa cũng không phải coi đám thiếu gia kia là một loại người, giữa bọn họ cũng có sự khác nhau. Hoặc là nói bọn họ gây chuyện sẽ bị chú ý bởi thân phận của chính mình. Từ đám người này Vương Quốc Hoa suy nghĩ rộng ra, công khai quyền lực thật sự khó khăn như vậy sao? Đúng là rất khó khăn, người có thói quen vì mình, muốn bọn họ buông tha mọi đặc quyền mang tới lợi ích cho mình là không thực tế.

Nói tóm lại đây là vấn đề thể chế, chế độ. Chế độ hiện hành còn nhiều mặt thiếu sót về ước thúc và giám sát. Trung ương phổ biến pháp chế xã hội trong quá trình áp dụng đã không ngừng bị đặc quyền ăn mòn.

Khương Nghĩa Quân đẩy cửa tiến vào, trong tay còn cầm theo một chai rượu. Hắn ngồi xuống đối diện.

- Tôi biết ông không ngủ được, uống vài chén chứ?

Vương Quốc Hoa gật đầu. Khương Nghĩa Quân mở chai quay đầu lại vẫy vẫy tay, nhân viên phục vụ mang mấy đĩa tiến vào, bên trong đều là đồ nhậu.

- Chuyện hôm nay sao tôi cứ thấy là lạ nhỉ?

Khương Nghĩa Quân cười hỏi một câu, thuận tay giơ chén lên.

- Làm chén.

Vương Quốc Hoa cụng ly cầm lạc bỏ mồm rồi nói.

- Ông mà nghe ra thì sẽ không thấy lạ, việc này tôi vốn không định cứ thế bỏ qua. Nếu như Lý Hán Hùng thức thời để Lý Tiểu Lục rời khỏi tỉnh Đông Hải thì tôi chỉ có thể thôi, nếu như không thức thời thì hậu quả sẽ khó nói. Tỉnh Đông Hải này coi như một nơi tôi đang cố gắng tạo địa bàn, người như Lý Tiểu Lục không chọc vào tôi thì thôi, dám chọc tôi thì tôi sẽ ra tay tàn nhẫn chỉnh chết thì thôi.

Khương Nghĩa Quân thu hồi vẻ mặt tươi cười. Lời nói tâm huyết, thật lòng này của Vương Quốc Hoa chính là coi hắn là người một nhà mới nói như vậy.

- Bảo sao ông làm ra động tĩnh lớn như vậy ở Thiết Châu, thì ra là có ý này. Tôi từ trước đến giờ vẫn hy vọng ông có thể điều về quê chứ?

Khương Nghĩa Quân có chút nuối tiếc, Vương Quốc Hoa lắc đầu nói.

- Tôi đi đến bước này mà muốn về nhận chức gần như là không thể. Nếu muốn về chỉ có thể đợi đến khi già về hưu.

Hai người uống rượu nói chuyện một lát, Khương Nghĩa Quân lên cơn buồn ngủ không ngừng ngáp. Hắn cười nói:

- Tôi ngủ đây, ông cũng ngủ sớm đi.

- Không ngủ ngay được, ông về đi.

Khương Nghĩa Quân nở nụ cười dâm đãng.

- Có cần để cô em kia sang thổi giúp không, tay nghề ổn lắm đó.

- Cút.

….

Sáng hôm sau Vương Quốc Hoa định đến tỉnh ủy báo cáo với Mã Dược Đông ai ngờ gọi điện xin chỉ thị mới biết sáng sớm nay Mã Dược Đông đã bay lên Bắc Kinh họp, chủ tịch tỉnh Lưu Triệu Minh cũng là như vậy.

Ở tình huống bình thường bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh cùng lên Bắc Kinh họp nhất định là có chuyện. Sau khi Vương Quốc Hoa nhận được tin cũng thầm phán đoán một chút.

Chuyện về Lý Tiểu Lục, Vương Quốc Hoa cũng không quá chú ý. Nếu lãnh đạo không có ở đây hắn liền về. Chẳng qua Lý Hán Hùng thật ra khá chú ý đến việc này vì thế một lần nữa năn nỉ lão lãnh đạo nói chuyện giúp. Vị lão lãnh đạo của Lý Hán Hùng vẫn còn đương chức nhưng chỉ hai năm nữa là lui.

Lý Hán Hùng vì chuyện này còn bay lên Bắc Kinh một chuyến gặp mặt lão lãnh đạo. vị lãnh đạo này cũng khá nhiệt tình, điện thoại mời lão Chu ra ngoài ăn cơm, ai nghĩ lão Chu nói không ra còn nói lần trước mình đã lên tiếng, không có tác dụng thì y cũng bất đắc dĩ. Tên Vương Quốc Hoa này ngay cả bố vợ cũng chưa chắc đã nghe lời nữa là.

Cái này coi như chặt đứt hoàn toàn tâm tư của Lý Hán Hùng, y vội vàng bay về tỉnh Đông Hải.

Vương Quốc Hoa cũng quay về thị xã, công việc bận rộn làm hắn không thể đi lâu được.

Vương Quốc Hoa nói là nắm vĩ mô, hắn cũng không muốn nhúng tay vào công việc bên chính quyền cho lắm. Nhưng vấn đề là bây giờ thị trưởng Hác Long Quang lại không có quyền lên tiếng trong nhiều việc, chỉ có thể một lòng một dạ chạy lên Bắc Kinh, đi chứng thực một vài công việc của hạng mục điện phân nhôm. Mấy ngày đầu Hác Long Quang còn lo Vương Quốc Hoa nói chuyện không tính nhưng qua một thời gian y phát hiện chỉ cần mỗi ngày mình gọi điện báo cáo qua trình tự một chút là đủ, Vương Quốc Hoa chỉ nghe báo cáo đề nghị vài câu rồi không có ý chỉ trỏ gì cả.

Tất cả mọi người đều bận rộn giống như không có tâm trí mà đối chọi nhau. Bên thị ủy thì Mẫn Tự Hùng cũng khá ngoan ngoãn, không gây hấn trong công việc. Thị ủy, ủy ban Thiết Châu đột nhiên xuất hiện cục diện hài hòa.

Mẫn Tự Hùng an phận thủ thường cũng là có nguyên nhân. Y vốn nghĩ Vương Quốc Hoa chiếm ưu thế liền sẽ tạo cơn gió lốc, ai ngờ được Vương Quốc Hoa không hề có ý xuống tay với phạm vi quyền lực của y. Ừ, ngoài việc Việt Phong nắm chặt bên Ban tổ chức cán bộ ra thì Mẫn Tự Hùng không có biến hoá gì lớn so với trước đây. Người thông minh cũng không bao giờ tự chuốc phiền vào mình. Mẫn Tự Hùng cũng không ngu cho nên gần đây y an phận thủ thường kiêm cẩn thận đề phòng. Trước cơn bão ập tới thì không khí luôn yên tĩnh.

Sáng họp xong, Vương Quốc Hoa về văn phòng đã gần hết giờ làm. Là bí thư thị ủy, hắn dù có rời đi sớm cũng không ai dám nói gì. Chẳng qua đúng là ít người thấy Vương Quốc Hoa ra ngoài trước khi hết giờ trừ khi cuối cùng công tác.

Thấy đến giờ Vương Quốc Hoa dọn đồ chuẩn bị đi ra, Từ Diệu Quốc đi vào cầm một tập văn bản.

- Bí thư.

Vương Quốc Hoa dừng dọn đồ nói.

- Có việc?

Bình thường Từ Diệu Quốc sẽ không đến báo cáo công việc vào lúc này.

- Đúng thế, Dư Mậu Hoa ở Cục công an gửi báo cáo tới, sáng tôi có việc bận nên đầu óc đâu đâu quên mất không đưa cho ngài.

Vương Quốc Hoa có chút tò mò nói.

- Hắn sao không trực tiếp gửi lên cho tôi? Trực tiếp báo cáo cũng được mà.

Vương Quốc Hoa đặt câu hỏi, Từ Diệu Quốc đương nhiên phải cẩn thận giải thích, chuyện này không giải thích rõ sẽ có phiền phức.

- Là như thế này, Dư Mậu Hoa không phải bị ngài phê bình sao, y lo lắng trực tiếp báo cáo có lời gì đó nói không hay cho nên mới đi đường vòng tới chỗ tôi. Đương nhiên đây là cách nói của y, tôi nhìn lại thấy không giống.

Vương Quốc Hoa coi như có suy nghĩ đại khái, hắn hỏi Thang Tân Hoa.

- Tân Hoa, gần đây Dư Mậu Hoa có liên lạc với cậu không?

Thang Tân Hoa lập tức đi tới nói.

- Có gọi điện mời tôi đi dùng cơm vài lần nhưng tôi đi với ngài lên tỉnh vì vậy nói không tiện.

Vương Quốc Hoa cười cười nhìn Từ Diệu Quốc.

- Lão Từ thấy sao?

Từ Diệu Quốc trầm ngâm một chút nói.

- Y đây là muốn tiến vào vòng tròn nhưng lo quá trực tiếp sẽ khiến ngài phản cảm. Mấy lần trước y và vợ làm ngài có ấn tượng không tốt.

Vương Quốc Hoa cười cười không tỏ thái độ, hắn đổi đề tài.

- Văn bản có gì vậy?

Từ Diệu Quốc nói:

- Đây là một phương án hành động của Cục công an nhằm vào tình hình an ninh trật tự Thiết Châu, kế hoạch là triển khai một hành động chỉnh đốn chuyên môn, cụ thể là tiến hành chỉnh đốn một số câu lạc bộ, trung tâm giải trí có phản ánh xấu. Cục công an thị xã dự định tập trung lực lượng trinh sát, tranh thủ có kết quả. Tôi đọc xong thấy Dư Mậu Hoa có ý tưởng khá tốt, y thực ra cũng hơi oan.

- Y oan hay không thì tôi biết rõ. Anh nói với y là kế hoạch hành động này tôi hy vọng nghe y trực tiếp báo cáo.

Vừa nói Vương Quốc Hoa đứng lên đi ra, Từ Diệu Quốc thầm thở dài một tiếng, lần này coi như mình nói chuyện giúp đối phương. Từ Diệu Quốc đây là nể mặt lão Quan. Lão Quan làm người khá tốt, so với Hác Long Quang thì biết cách làm người hơn nhiều.

Tuy Vương Quốc Hoa rất tôn trọng Từ Diệu Quốc, làm cho đối phương nhiều khoảng không gian. Từ Diệu Quốc tiếp xúc với Vương Quốc Hoa càng lâu, y càng cảm nhận dưới sự khoan dung của Vương Quốc Hoa có giấu vài thứ. Vương Quốc Hoa là loại người gì đến tận bây giờ Từ Diệu Quốc vẫn chưa rõ. Nhưng y có thể khẳng định nếu dám coi sự rộng lượng của Vương Quốc Hoa thành mềm yếu thì đó là quá sai lầm. Chỉ có đi theo Vương Quốc Hoa khá lâu thì mới cảm nhận được uy thế thi thoảng Vương Quốc Hoa phát ra. Uy thế này theo thời gian trôi qua sẽ tích lũy dần dần. Cảm nhận được uy nghiêm càng lúc càng lớn của đối phương, Từ Diệu Quốc càng không dám khinh thường Vương Quốc Hoa.

- Bí thư, còn có việc này…

Lúc lên xe Từ Diệu Quốc mới nói, Vương Quốc Hoa dựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại.

- Anh nói.

Từ Diệu Quốc nói:

- Tôi an bài người bố trí một trụ sở hoàn toàn yên tĩnh, hay là ngài đi xem một chút?

Vương Quốc Hoa mở mắt nhìn Từ Diệu Quốc.

- Vậy đi xem một chút.

- Tiểu Triệu, dừng xe ở lối rẽ phải đằng trước.

Từ Diệu Quốc vừa nói vừa không quên quay đầu lại nhìn Vương Quốc Hoa một chút. Từ Diệu Quốc có thể nhận ra đối phương đang khá hài lòng với hành vi của mình.

Nơi này có địa thế khá cao, Vương Quốc Hoa và Từ Diệu Quốc đổi sang một xe Mazda bình thường do Từ Diệu Quốc tự mình lái xe, Vương Quốc Hoa ngồi ghế bên cạnh.

- Bí thư, ngài xem.

Đứng trước một căn biệt thự, Từ Diệu Quốc mở cửa xuống xe. Vương Quốc Hoa xuống xem, đây là căn biệt thự độc lập, ba tầng. Căn biệt thự này ở dãy trong cùng cả khu.

Vương Quốc Hoa nhìn thoáng qua thản nhiên nói:

- Bao tiền?

Từ Diệu Quốc do dự một chút mới nhỏ giọng nói.

- Có tiền hay không là việc nhỏ, chỉ là thủ tục căn biệt thự này còn vài thứ vướng bên thị trưởng Cao.

Vương Quốc Hoa nhìn hắn nở nụ cười quỷ dị.

- Cao Khiết không phải là không nể mặt anh chứ?

Từ Diệu Quốc vội vàng giải thích.

- Không đến mức như vậy, chẳng qua khu biệt thự này ban đầu là do Hác Long Quang giúp nên mới lấy được đất. bây giờ xây dựng biệt thự lên còn vài thủ tục cuối cùng chưa thông khiến nhà đầu tư rất sốt ruột nhờ người đến tìm tôi. Chuyện này đúng là không tiện nói gì, ngài nói có đúng không?

- Anh không phải nhận lời người ta rồi đó chứ?

Vương Quốc Hoa hỏi một câu, Từ Diệu Quốc nói:

- Chưa, căn biệt thự này tôi tìm người khác đặt tiền trước, thủ tục nếu không xong sẽ không trả số tiền còn lại, bên nhà đầu tư không biết gì.

- Anh nghi ngờ Cao Khiết muốn nhân cơ hội mò tiền vào túi à?

Vương Quốc Hoa chắp tay sau lưng đi tới. Hắn đứng trước sân biệt thự lấy thuốc ra ngậm, Từ Diệu Quốc lập tức đi lên châm lửa.

- Chắc không đến mức, chỉ là vị tìm tôi nói chuyện có quan hệ với tôi từ mấy năm trước, tôi không tiện từ chối thẳng.

- Nhà có giá bao nhiêu thì mua từng đó, anh không cần quá quan tâm. Còn vấn đề kia anh nói chuyện với Cao Khiết¸hỏi xem có phải có cái nhìn với đơn vị bên dưới không? Nếu đúng thì Cao Khiết có thể nói ra trong hội nghị thường vụ, thị ủy sẽ cân nhắc.

Từ Diệu Quốc nghiêm mặt lại đáp.

- Tôi thật ra nghe nói lúc trước vì được khu đất này nhà đầu tư mất không ít công sức. Vùng này lúc bí thư Lao còn đương chức vốn định xây dựng thành khu hành chính mới của thị xã nhưng do vấn đề tài chính khó khăn nên trì hoãn.

Vương Quốc Hoa cười cười quay đầu lại nói:

- Lão Từ, anh có phải cảm thấy tôi quá ôn hòa không?

Lời này làm Từ Diệu Quốc lạnh buốt sống lưng, y vội vàng cúi đầu nói.

- Bên mảng tài nguyên đất tôi cảm thấy ngài nên dùng một số người đáng tin.

Vương Quốc Hoa nhìn biệt thự.

- Để Cao Khiết tự quyết định đi, việc này còn chưa tới lượt tôi quan tâm. Đúng, anh nếu có suy nghĩ cũng có thể nói với Cao Khiết đây là ý của tôi.

Từ Diệu Quốc run lên khom người thêm nữa.

- Tôi nhớ kỹ.

Vương Quốc Hoa vừa đi lên xe vừa cười nói.

- Trưởng ban thư ký, sau này tôi dù rời đi cũng muốn dẫn theo anh. Bên cạnh không có một hai người đáng tin thì làm gì cũng bó tay bó chân.

Đây coi như một lời hứa, Từ Diệu Quốc vội vàng tiến lên một bước mở cửa xe.

- Chỉ cần ngài nói, đến đâu tôi cũng đi theo ngài, kiên quyết xông tới trước.

Vương Quốc Hoa cười cười vỗ vai Từ Diệu Quốc.

- Tôi biết ý của anh, anh nhắc nhở rất kịp thời, đúng là nên có động tác ở vấn đề nhân sự.

Từ động tác của Vương Quốc Hoa, Từ Diệu Quốc cảm nhận được sự tin tưởng. Đối với Từ Diệu Quốc mà nói như vậy là đủ rồi.

Chiều Vương Quốc Hoa vừa tới văn phòng, Cao Khiết đã đến nơi chờ hắn. Vương Quốc Hoa vốn đoán phải là Dư Mậu Hoa đến trước mới đúng.

Cao Khiết gần đây như đổi thành người khác. Cao Khiết trước mặt luôn ê ẩm, âm trầm nhưng bây giờ lại đổi khác, tóc cắt mới, chiếc váy hợp người, dưới chân đi giày cao gót…

Quyền lực đối với người trong chính trị mà nói quả thật là thuốc bổ. Người cầm quyền lực trong tay sẽ vui vẻ.

Vào văn phòng Vương Quốc Hoa, Cao Khiết thoáng cái thu liễm lại đôi chút. Bí thư thị ủy trẻ tuổi này Cao Khiết lúc đầu khá coi thường đến bây giờ lại thấy kính sợ, biến hoá này có thể nói là rất lớn.

Cao Khiết cũng thấy thân cận bởi vì cho mình là người đứng phe VƯơng hệ, kính sợ do quyền lực và thực lực mà Vương Quốc Hoa thể hiện ra. Đối với cấp trên mặc dù là cùng hệ phái thì cũng không tiện quá thân cận càng đừng nói ở Thiết Châu này có ai thật sự là đích hệ của Vương Quốc Hoa chứ? Có lẽ chỉ có Từ Diệu Quốc và Thang Tân Hoa.

- Bí thư.

Cao Khiết vào cửa không quên chào, Vương Quốc Hoa đang ngồi đọc văn bản, hắn ngẩng đầu lên nhìn cô ta.

- Chờ chút, tôi xong ngay.

Ký một văn bản xong, Vương Quốc Hoa nhìn vẻ mặt vui vẻ của Cao Khiết liền hỏi.

- Có phải có việc gì tốt không?

Cao Khiết cười nói:

- Quả thật có việc tốt, ủy ban thị xã và tập đoàn Huy Hoàng về cơ bản đã đạt thỏa thuận, chậm nhất ngày kia tổng giám đốc Lưu sẽ tới rồi chính thức ký hợp đồng sau đó sẽ toàn diện khởi công công trình cải tạo hồ Hóa tử. Chuyện này đè nặng trong lòng tôi đã lâu cuối cùng cũng thấy hy vọng, ngài nói tôi có thể không vui sao?

- Ha ha, thật đúng là chuyện tốt, nói cụ thể một chút.

Chuyện tốt mà Vương Quốc Hoa nói là khá so với Cao Khiết nói. Hắn đã lâu không gặp Lưu Linh, hoặc là lâu không thưởng thức đối phương. Trong thời gian này Lưu Linh không tới, nguyên nhân chủ yếu cô không nói ra, Vương Quốc Hoa đoán được có thể là vì thời gian trước Sở Sở ở đây.

- Tổng hợp ý kiến nhiều phương diện kết hợp quy hoạch đô thị của thị xã cuối cùng đã xác định phương án cải tạo cuối cùng. Tổng giám đốc Lưu cũng khá hài lòng với phương án hợp tác mà ủy ban thị xã đưa ra, cũng tỏ vẻ có thể tăng cường mức độ đầu tư. Căn cứ ý kiến các chuyên gia liên quan thì giai đoạn đầu có lẽ mất một năm, sau đó mới tính tới việc khai thác, kinh doanh. Trong quá trình cải tạo các chính trị liên quan sẽ được làm theo. Nói tới cái này tôi có chút chuyện cần xin chỉ thị của ngài.

Vương Quốc Hoa cười cười chỉ đối diện.

- Ngồi từ từ nói.

- Cao Khiết ngồi xuống nói.

- Trưởng ban thư ký tìm tôi, tôi không phải là có ý làm khó dễ chủ yếu là công trình cải tạo thôn nội đô không thể kéo dài, từ trước đến giờ vẫn do thị trưởng Hác phụ trách nhưng đều là sấm to mưa nhỏ. Công tác chuẩn bị trước đó đến bây giờ vẫn không có kết quả rõ ràng, các cơ quan chuyên môn không phối hợp mấy. Ngài nghĩ xem một khi hồ Hóa tử bắt đầu cải tạo mà thôn nội đô vẫn chưa động gì đến thì đó chính là một khối ung nhọt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.