Phù Diêu

Chương 714: Đột nhiên thay đổi



- Có chuyện này con không biết thích hợp hay không nên con muốn hỏi ý kiến bố.

Nghe giọng điệu hỏi ý kiến của Vương Quốc Hoa, Sở Giang Thu vui vẻ cười ha hả nói:

- Có vấn đề gì cứ hỏi, cần bố giúp cũng có thể nói.

- Là chức chủ nhiệm Đại hội đại biểu nhân dân thị xã đã để trống được nửa năm mà tỉnh mãi không có quyết định cuối cùng. Con muốn hỏi một chút là nếu con muốn tranh thủ chức này thì có thể ảnh hưởng đến quy củ gì không?

- Ha ha, thằng này tham quá. Cái này không phải không được nhưng phải xem ý của tỉnh. Kiêm chức đó có lợi rất rõ mà chỗ hỏng cũng rất rõ. Ý của bố là con mới tới thì không nên nắm quyền quá lớn.

Vương Quốc Hoa hiểu ý đáp.

- Con biết rồi, con sẽ cẩn thận suy nghĩ.

- Còn có một điểm, người làm chức đó con không ngại trưng cầu ý kiến của Quách Khánh Hạo.

Sở Giang Thu đề nghị thêm.

Vương Quốc Hoa vẫn có chút do dự, hấp dẫn quá lớn làm hắn khó chống lại. Nhất là khi bí thư tỉnh ủy sắp thay đổi, Vương Quốc Hoa nếu được Quách Khánh Hạo ủng hộ thì tỷ lệ thành công là không nhỏ.

Bỏ đi, chuyện này tạm để đó đã. Mặc dù không muốn nhưng Vương Quốc Hoa biết căn cơ của mình còn yếu, kiêm chức chủ nhiệm Đại hội đại biểu nhân dân chẳng khác nào chiếm thêm một suất giám đốc sở, quyền lực lớn sẽ tạo thành ghen ghét, đố kỵ, phiền phức vào người.

Vương Quốc Hoa đi ra ngoài văn phòng, Cung Hữu Mẫn đang uể oải chờ ở hành lang. Thấy Vương Quốc Hoa đi ra, y đến gần hơi khom lưng nói.

- Bí thư Vương.

Vương Quốc Hoa dừng chân nhìn y rồi thở dài một tiếng.

- Cung Hữu Mẫn, sai là sai, trách nhiệm là trách nhiệm, thành tích là thành tích. Thị ủy luôn nhìn nhận cán bộ bên dưới theo cả mặt tốt và xấu. Anh không cần phải suy nghĩ quánhiều, anh cứ yên tâm chờ bên ngoài phòng hội nghị đi.

Cung Hữu Mẫn gượng cười nói:

- Là trách nhiệm của tôi, tôi nhất định sẽ gánh vác.

Tuy nói vậy nhưng Cung Hữu Mẫn biết rõ chức bí thư huyện ủy của mình coi như tới cuối. kết quả bình thường là điều tới một chức vụ ở rìa nền chính trị. Cung Hữu Mẫn lo là mình mà đi thì một số chuyện không thể che đậy được.

Cung Hữu Mẫn muốn nhất là Vương Quốc Hoa gọi mình vào văn phòng rồi hai người nói chuyện, muốn mắng muốn chửi gì cũng được.

….

Không khí trong phòng hội nghị khá nghiêm túc nhưng nhìn kỹ lại thấy vẻ mặt các thường vụ khá dễ dàng, chỉ có mình Mẫn Tự Hùng là âm trầm. Trước đó Việt Phong đến nói chuyện với y, nói thị ủy muốn điều chỉnh bộ máy huyện Thượng Hà, chuyện lớn như vậy mà chỉ trao đổi với mình trước nửa tiếng sao?

Là mấy tháng trước Mẫn Tự Hùng nhất định muốn ném chén trà vào mặt Việt Phong. Nhưng bây giờ Mẫn Tự Hùng chỉ có thể đợi đối phương đi xa mới tiện trút giận. Mẫn Tự Hùng không cam lòng nhưng không có biện pháp đành phải nhịn chờ cơ hội hoặc sáng tạo cơ hội.

Vương Quốc Hoa lên gần tới cửa phòng hội nghị, Thang Tân Hoa đuổi theo nói.

- Bí thư, có điện.

Vương Quốc Hoa dừng chân nhìn thoáng qua, Thang Tân Hoa bưng ống nghe nhỏ giọng nói:

- Là trưởng ban tổ chức cán bộ tỉnh ủy.

Cung Hữu Mẫn vẫn theo sát ba bước nghe vậy không khỏi nở nụ cười đắc ý.

- Trưởng ban Quách, tôi là Vương Quốc Hoa.

Vương Quốc Hoa rất tôn trọng nói.

- Đồng chí Quốc Hoa, là như thế này, đồng chí Cung Hữu Mẫn ở huyện Thượng Hà có chút sai lầm trong công việc, một đồng chí gọi điện đến chỗ tôi. Anh yên tâm, tôi không muốn can thiệp vào công việc của thị ủy thị xã Thiết Châu mà chỉ muốn hỏi chút tình hình.

Vương Quốc Hoa nhìn lại, Cung Hữu Mẫn vội vàng cúi đầu. Vương Quốc Hoa cười lạnh một tiếng đi tới trước sáu bảy bước mới nói.

- Trưởng ban Quách, huyện Thượng Hà đúng là đa xảy ra chuyện, thị ủy cũng cân nhắc tình hình thực tế của huyện Thượng Hà nên muốn tiến hành điều chỉnh bộ máy huyện Thượng Hà.

Vương Quốc Hoa nói với giọng điệu khá bình thường làm Quách Nguyệt Mẫn đầu kia sa sầm mặt lại. Vương Quốc Hoa này tuy là báo cáo nhưng giọng điệu khá cứng.

- Ồ, là như vậy à, ha ha, tôi biết rồi.

Quách Nguyệt Mẫn nói xong dập máy ngay, ngực thở dồn dập. Ả đứng lên đi vài bước mới bình thường trở lại. Với thân phận của Quách Nguyệt Mẫn, ả bình thường sẽ không gọi điện nói chuyện giúp một bí thư huyện ủy làm gì. Vấn đề là Quách Nguyệt Mẫn nếu đã gọi tới, Vương Quốc Hoa là bí thư thị ủy cũng phải ”Cân nhắc chứ”. Kết quả hắn lại nói như vậy thì Quách Nguyệt Mẫn sao không tức cho được.

Lấy lại bình tĩnh, Vương Quốc Hoa cầm máy gọi điện.

- Lão lãnh đạo, vừa nãy tôi gọi điện cho đồng chí Vương Quốc Hoa nhưng có tác dụng hay không thì tôi không dám cam đoan.

Quách Nguyệt Mẫn không nói chi tiết, ả cung không rõ sao lão lãnh đạo của mình lại ra mặt vì tên Cung Hữu Mẫn kia chứ. Tên Vương Quốc Hoa đáng ghê tởm này không nể mặt mình, hừ hừ, cứ đợi đó.

Vương Quốc Hoa cũng đang khá bực tức, Quách Nguyệt Mẫn này khinh người quá đáng. Đương nhiên hắn cũng không rõ sao Quách Nguyệt Mẫn lại gọi điện vì Cung Hữu Mẫn.

Chờ Vương Quốc Hoa tiến vào, đóng cửa lại, Cung Hữu Mẫn cười lạnh một tiếng. Đừng nhìn mặt Vương Quốc Hoa không đổi nhưng Cung Hữu Mẫn biết ai vừa gọi tới. Đây là tấm vương bài lớn nhất của y, không đến lúc sống chết sẽ không lấy ra.

Tâm trạng Vương Quốc Hoa đang khá phức tạp. Quách Nguyệt Mẫn là trưởng ban tổ chức cán bộ tỉnh ủy, ả không khó để gây phiền phức cho hắn. Nếu là bình thường Quách Nguyệt Mẫn gọi như vậy, Vương Quốc Hoa sẽ buông tay, chống lại lãnh đạo luôn là tối kỵ. Vấn đề là Vương Quốc Hoa biết rõ nếu như lần này mình nhún thì về sau chuyện sẽ không ngừng xảy ra.

Vương Quốc Hoa không muốn để Quách Nguyệt Mẫn thấy mình là kẻ ngang ngược nhưng không muốn đối phương nghĩ mình mềm yếu muốn nắn muốn bóp gì cũng được.

- Mọi người đã đến đông đủ họp thôi. Ở huyện Thượng Hà xảy ra việc nhà đầu tư bị đánh, đồng chí Hàn Hạo đã đến xử lý. Mời đồng chí Hàn Hạo nói qua tình hình cho mọi người biết.

Vương Quốc Hoa vừa đi lên đã nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu cũng rất nghiêm túc khác hẳn các hội nghị khác.

Hàn Hạo tuy khá bất ngờ vì nhanh như vậy đã bị gọi, y vẫn đứng lên nói qua việc ở huyện Thượng Hà. Hàn Hạo nói khá ngắn gọn, năm phút là xong. Trong đó trọng điểm nói nhà đầu tư ở bệnh viện huyện Thượng Hà mà còn bị người vào uy hiếp.

Chờ Hàn Hạo nói xong, Vương Quốc Hoa lên tiếng ngay.

- Tôi cũng nói một việc mà tận mắt tôi thấy. Lúc tôi qua huyện thành huyện Thượng Hà thì có mấy chục tên côn đồ, lưu manh cầm vũ khí đánh người trên đường nhưn cảnh sát nhân dân của chúng ta đâu. Suốt nửa tiếng sau bọn họ mới xuất hiện ở hiện trường.

Đây là bất ngờ nho nhỏ, kịch bản vốn không phải như vậy. Nói cách khác Vương Quốc Hoa muốn ra tay tàn nhẫn hơn, vậy nguyên nhân là gì? Cái này các vị thường vụ không rõ. Nếu Vương Quốc Hoa đã nói thế thì mọi người sẽ chờ kết luận tiếp theo của hắn.

- Đây là hiện tượng gì chứ?

Vương Quốc Hoa dừng một chút rồi nhấn giọng, hắn dùng ánh mắt nghiêm khắc nhìn quanh một vòng sau đó đứng dậy đập bàn.

- Đây là lãnh đạo chủ yếu của huyện ủy, lãnh đạo chủ yếu đảng ủy chính pháp huyện Thượng Hà không làm tốt công việc. Tôi đề nghị tạm thời đình chỉ công tác của bí thư huyện ủy Cung Hữu Mẫn, bí thư đảng ủy chính pháp Hồ Thuận Phong từ ngày hôm nay, chờ thị ủy điều tra rồi tiến hành phân công.

Kết quả này hoàn toàn khác so với trao đổi trước đó, tại sao lại như vậy chứ? Không ai biết nhưng các thường vụ đều khẳng định nhất định có việc gì đó động chạm vào dây thần kinh nào đó của Vương Quốc Hoa. Nếu Vương Quốc Hoa không nói lý do thì nói rõ hắn không tiện nói với người ngoài.

Ai cũng thầm tính toán, trong lòng có suy nghĩ khác nhau. Từ vẻ mặt mà thấy thì biểu hiện của hầu hết các thường vụ là có chút nghi hoặc, trong đó biểu hiện của Hác Long Quang là bất ngờ. Phó bí thư Mẫn Tự Hùng lại mỉm cười với vẻ vui mừng, Từ Diệu Quốc là bất ngờ.

- Tôi đồng ý với đề nghị của bí thư.

Từ Diệu Quốc đứng ra lên tiếng đầu tiên.

- Tôi đồng ý với đề nghị của bí thư.

Người thứ hai là Hàn Hạo. y bây giờ cũng đứng về phía Vương Quốc Hoa, không có Vương Quốc Hoa ủng hộ thì y muốn làm việc gì cũng khó.

- Tôi cũng đồng ý với đề nghị của bí thư.

Cao Khiến cắn răng tỏ thái độ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.