Phù Dung Trì

Quyển 6 - Chương 1: Trung thành



懷廬山舊隱

九疊芙蓉峭到天,

悔隨瀑水下寒煙.

深秋猿鳥來心上,

徹夜松杉在眼前.

書架壞知成朽菌,

石窗倒定漫流泉.

一枝竹杖遊江北,

不見廬峰二十年.

Hoài Lư Sơn cựu ẩn

(Thê Nhất)

Cửu điệp Phù Dung tiễu đáo thiên,

Hối tuỳ bộc thuỷ hạ hàn yên.

Thâm thu viên điểu lai tâm thượng,

Triệt dạ tùng sam tại nhãn tiền.

Thư giá hoại tri thành hủ khuẩn,

Thạch song đảo định mạn lưu tuyền.

Nhất chi trúc trượng du Giang Bắc,

Bất kiến Lư phong nhị thập niên.

- Dịch thơ-

Chín lớp Phù Dung núi ngất trời

Hối theo dòng thác xuống chi đời!

Thu sâu, chim vượn trong lòng ẩn

Đêm hút, thông sam trước mắt phơi

Kệ sách gãy tan thành nấm mục

Cửa nhà nghiêng đổ phó dòng khơi

Lư Sơn hai chục năm xa cách

Giang Bắc nay về chống gậy chơi.

Phần VI: Ngô Hà Huy kể chuyện

Ta vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó. Sau khi bị tứ ca, ngũ ca bắt nạt, ta đem một thân bẩn thỉu rách rưới trốn vào bụi cỏ lau. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, chợt nghe có tiếng xoành xoạch. Nơi này là một bãi đất trống phía sau phủ Thừa tướng, bình thường ít người qua lại. Mỗi lần bị các anh và di nương bắt nạt, ta đều trốn ở đây mà khóc.

Năm tám tuổi đó ta gặp được điện hạ.

Ta lén nhìn từ bên trong bụi cỏ, thấy một thằng nhóc cũng tương tự tuổi ta. Hắn mặc áo trắng sạch sẽ, đầu đội ngọc quan, dáng người hơi béo một chút nhưng chạy nhảy rất linh hoạt. Hắn đang đánh nhau với hai người mặc áo đen cao to. Mặc dù ta chưa gặp qua cái gọi là “sát thủ” nhưng cũng nghe các anh kể lại. Bọn họ là những kẻ giết người không gớm tay, ai cũng mặc áo đen, che mặt bằng khăn đen như vậy. Ta quá kinh sợ liền co rút trốn trong bụi cỏ. Chiêu thức của thằng nhóc kia rất kì lạ, ta nhìn mãi nhưng không thấy vũ khí của hắn ở đâu. Cứ quơ qua quơ lại, ngúng nguẩy đầu ngón tay làm hai sát thủ kia không thể tới gần. Ta xem đánh đấm đến mê muội, không kiềm được tấm tắc khen, ai ngờ lại làm lộ hành tung. Một sát thủ nghe động liền ném thứ gì đó về phía này. Ta chưa kịp tránh thì đã thấy thằng nhóc kia lao tới chắn trước mặt ta, hai phi tiêu đâm vào cánh tay khiến hắn hự một tiếng.

- Làm chuột thì trốn cho kĩ, ngu ngốc!

Hắn nói qua kẽ răng, chất giọng non nớt rất phù hợp với cơ thể. Ta ngơ ngác nhìn hắn, mặc dù tay bị thương nhưng vẫn ngoan cường chống trả. Giống như chạm tới cực hạn, thằng nhóc kia bùng nổ cơn giận, gào một tiếng rồi lao tới, hai cánh tay vung ra khiến hai tên áo đen không thể nhúc nhích, bọn chúng bị ném ra xa rồi đập mạnh vào nhau. Sau đó lại giằng co một lúc thì hai tên áo đen ngã xuống, trên thi thể chằng chịt đầy những vết cắt, trông thê thảm hết sức. Chiếc áo trắng của thằng nhóc đó bây giờ đã nhuốm đỏ, hắn chạy nhanh ra gốc cây rồi nôn thốc nôn tháo.

- Ngươi... Ngươi không sao chứ?

Ta cảm thấy mình nên có trách nhiệm, dù gì hắn cũng là ân nhân cứu mạng. Hắn nôn ra mật xanh mật vàng, mặt xanh như tàu lá uể oải nói:

đăng nhập❊//Truyencuatui.net/ để đọc truyện

- Kinh quá... Đây là lần đầu ta giết người...

- Lần... Lần đầu?

Lần đầu mà sao thành thục quá vậy? Lúc này lại có thêm năm sáu người áo đen bay tới, chết rồi! Ta sợ quá trốn ra sau lưng hắn.

- Điện hạ thứ tội, thuộc hạ cứu giá chậm trễ.

Sáu người áo đen đồng loạt quỳ xuống, hóa ra là người của hắn! Thằng nhóc kia vừa nôn xong, sức lực không có mà còn hung dữ đá vào người đang nói một phát.

- Trễ đâu mà trễ, là quá muộn biết không? Lần sau tới nhặt xác của ta là vừa!

- Thuộc hạ bất tài!

Người nọ không giận mà còn cúi đầu thấp hơn, bộ dạng tỏ ra hối lỗi. Thằng nhóc đó hừ một tiếng, cởi áo ngoài ném xuống đất một cách chán ghét sau đó quay sang nhìn ta.

- Còn ngươi! Ở đâu chui ra?

- Ta... Ta là thập công tử của phủ Thừa tướng...

- Ngô Hà Huy?

- Á? Sao ngươi biết?

- Xì, ta còn biết mẹ ngươi bị Thừa tướng phu nhân hãm hại nên chết sớm nữa kìa!

Ta vừa nghe nhắc tới mẹ liền phản ứng lại. Các ngươi có thể đánh ta, có thể mắng ta, nhưng tuyệt đối không được lăng nhục mẹ ta.

- Trừng mắt cái gì! Tính nết y chang mẹ ngươi, nhu nhược yếu đuổi, chỉ giỏi làm con hổ giấy!

- Ngươi thì biết cái gì! Mẹ ta...

- Ừ, ta biết nhiều lắm, biết có một tên ngốc ngày ngày gọi kẻ giết mẹ ruột của mình là “mẹ”.

Hắn nói một cách rành rọt, chắc chắn, ta bị khí thế kia đàn áp không biết phản bác ra sao. Thằng nhóc đó quệt miệng, chỉ chỉ mấy thi thể.

- Dọn dẹp sạch chỗ đó, không để lại dấu vết!

Mấy nam nhân lập tức làm theo.

- Ngô Hà Huy, ngươi về suy nghĩ kĩ, nếu muốn trả thù cho mẹ thì ngày mai, giờ này, chui vào bụi cỏ đó chờ ta!

- Ngươi... Ngươi mới chui bụi cỏ, ta không thèm!

- Hừ!

Thằng nhóc đó véo vào hai má ta, rất đau.

- Ăn nhiều một chút, chỗ này không có tí thịt nào. Tạm biệt, lần sau gặp!

Hắn đem theo sáu người và hai cái xác bay vèo đi mất, còn mình ta trơ trọi đứng ở đó. Buổi tối, ta nằm trùm chăn suy nghĩ rất nhiều. Thằng nhóc kia cùng lắm là bằng tuổi ta, vậy mà hắn biết võ lại còn có thuộc hạ, cách hành xử dứt khoát mạnh mẽ. Ta không biết hắn có thân phận gì nhưng hắn từng cứu ta, chắc không phải là người xấu. Thật ra ta hâm mộ hắn lắm, nếu mà ta cũng đánh nhau giỏi thì không sợ bị các anh bắt nạt, ta còn có thể bắt nạt lại họ!

Ngày hôm sau ta đúng giờ đến chỗ hẹn. Hắn chỉ vào ta, ôm bụng lăn ra cười:

- A ha ha ha... Ta nói vậy mà ngươi thật sự chui vào bụi cỏ sao?

Ta đỏ mặt nhảy ra, hung hăng cãi lại:

- Ta thích đó, thì sao nào?

Tên kia thôi cười, hắn đưa tay xoa xoa đầu ta, hắn vừa béo vừa lùn nên phải giơ tay cao mới xoa tới.

- Ngoan lắm, từ giờ ngươi có thể đi theo bổn điện hạ. Chỉ cần ngươi trung thành, ta sẽ cho ngươi tất cả vinh quang của một người đàn ông!

Sau này ta biết được, hắn là vị Tam hoàng tử lười biếng ham chơi kia. Hắn không kết thân với mấy tiểu đồng ở Hàn Lâm Viện mà chỉ nói chuyện với ta. Dần dần ta cũng bị hắn ảnh hưởng, không bao giờ để lộ con người thật, luôn dùng nụ cười để che giấu mọi thứ...

Ta luôn trung thành tuyệt đối với Ca Dương, muốn ta chết vì hắn cũng có thể. Bởi vì ta cảm thấy trên đời này không có gì Ca Dương không làm được, chết vì một kẻ như hắn cũng đáng lắm. Ca Dương cho dù mang thân phận gì cũng xem ta như bằng hữu. Hắn đối đãi với ta chân thành, ta dùng chân tâm đáp lại.

Bề ngoài ta vẫn là đứa con của thiếp thất không có địa vị, nhưng thật ra ta nắm giữ một nửa chuyện làm ăn của Tam điện hạ. Những quán rượu, quán trọ, kỹ viện, sòng bài... Những thương vụ mua bán, trao đổi,... Ca Dương có nguồn kinh tế riêng, mấy chỗ làm ăn đều là căn cứ ngầm để thu gom tin tức gần xa, kiếm chút tiền cũng tốt. Ta là học sĩ phục vụ cho hắn, biết nhiều bí mật mà dù chết cũng không dám nói.

Khi tới tuổi trưởng thành, ta phải lòng Lý Minh Nguyệt. Nàng lại là con gái út bảo bối của Hình bộ thượng thư, sớm muộn gì cũng gả cho Tứ hoàng tử. Ta ngậm cay đắng không dám để ai biết, chỉ tình cờ một lần say rượu nói với Ca Dương. Điện hạ lại giở trò ma lanh khiến Tứ hoàng tử mắc bệnh khó nói, vì vậy Lý Minh Nguyệt từ hôn. Ta vui chưa hết thì một ngày thức dậy, phát hiện nàng đang nằm trên giường của ta, bọn ta không mặc quần áo. Đầu ta oanh một tiếng liền mắng Ca Dương, tên này... Không còn trò gì chơi lại tổn hại khuê danh con gái nhà lành!

Phụ mẫu hai bên bắt quả tang tại trận, Lý Minh Nguyệt mặt đỏ bừng, tay ôm chăn che thân. Nàng không khóc nháo, cũng không kêu oan. Thái độ này làm ta hiểu ra nhiều điều, lòng vui không tả xiết, không biết lấy can đảm ở đâu mà quỳ xuống xin nhạc phụ đại nhân gả nàng cho ta. Có sự nghiệp, có người con gái mình yêu, có một mái nhà riêng, bây giờ ta đã hiểu cái gọi là “vinh quang của một người đàn ông” mà Ca Dương từng hứa.

Hắn là bạn thân chí cốt của ta, là chủ tử của ta, là hoàng đế của ta. Đôi vai này không gầy yếu như xưa nữa, ngài khiến ta học được cách kiêu ngạo mà sống, làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất. Ta phò trợ ngài gìn giữ giang sơn, cùng ngài uống rượu mỗi khi đau buồn khổ sở. Thật ra Ca Dương rất đáng thương, ai bảo ngồi trên ngôi báu thì có tất cả trong tay?

Bệ hạ yêu một cô gái, nhưng nàng đã vĩnh viễn rời khỏi ngài, đi rất xa, đi rất lâu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.