Phú Hào Siêu Sủng Tôi

Chương 11




Liên tiếp ba ngày, Khương Thừa Cực làm bảo tiêu kiêm tài xế cho Phù Khiết, quả thực có thể nói là như cá gặp nước. Buổi sáng cùng bà xã thân yêu cùng nhau ngủ thẳng đến khi muốn tỉnh, ở trên giường “ôn tồn” một phen rồi cùng nhau ra khỏi phòng ăn sáng, sau đó đưa bà xã đi học.

Khi bà xã đi học, anh hắn ngồi ở trong quán tràn ngập hương vị cà phê gọi một ly cà phê ngồi đọc báo, lên mạng, nghiên đọc tin tức tài chính kinh tế thế giới, xem thị trường chứng khoán các quốc gia, ký quỹ, tuyến hình ngân sách, cùng với việc bình thường đi làm khác biệt rất nhiều, lại nhiều một phần tự do cùng tự tại.

Sau khi bà xã tan học, bọn họ cũng không có thời gian nhàm chán, ngoại trừ ngày kết hôn càng lúc càng đến gần có chút việc nhỏ không thể giao cho công ty chuẩn bị hôn lễ phải vội ra ngoài ra, chuyện khai trương quán cà phê cũng như dầu sôi lửa bỏng bắt đầu tiến hành, có mấy cũng điểm phải xem lại, còn có thiết kế trang trí cũng phải quyết định ra phương hướng làm, tóm lại chính là rất bận rộn. Tuy rằng bận rộn, bọn họ lại bận đến khoái trá lại có cảm thành tựu, hơn nữa trước sau không quên quan sát bốn phương, tai nghe tám hướng bắt kẻ độc thủ gây tội ác phía sau đối với Phù Khiết. Chỉ tiếc liên tục ba ngày, đối phương lại không có một chút động tĩnh gì.

“Có phải chúng ta suy nghĩ nhiều quá hay không?” Lại một ngày yên bình chấm dứt, Phù Khiết nằm trên khuỷu tay Khương Thừa Cực, thở dài nói.

“Anh không nghĩ như vậy”

“Vậy vì sao mấy ngày nay cũng không có động tĩnh gì?”

“Có lẽ bọn chúng đang chờ đợi cơ hội”

“Cơ hội gì?”

Khương Thừa Cực đột nhiên trầm mặc giãy dụa trong chốc lát, mới thở dài mở miệng, “Cơ hội hạ gục em”

“À! Hóa ra là thế!” Phù Khiết bừng tỉnh đại ngộ kêu lên. “Ba lần ngoài ý muốn trước kia đích xác có hai lần đều là tại thời điểm em chỉ có một người, tuy có một lần là xảy ra khi em đi cùng với Ái Mỹ, nhưng Ái Mỹ vừa nhìn thấy đã biết là một “cước” không giống với anh, thảo nào mấy ngày nay bọn chúng lại án binh bất động. Một khi đã biết như vậy, ngày mai chúng ta liền tự hành động là được, để em đảm đương làm mồi nhử, xem bọn chúng có xuất hiện hay không”

“Anh không muốn làm như vậy”

“Em biết anh không muốn em gặp nguy hiểm, nhưng đây là biện pháp duy nhất phá bỏ hoàn cảnh nguy hiểm, anh nên hiểu” Khương Thừa Cực cắn chặt môi cánh hoa, trầm mặc không nói.

“Em cam đoan sẽ cẩn thận coi chừng, có bất kỳ biến động nhỏ nào sẽ báo cho anh biết”

Anh vẫn trầm mặc như cũ.

“Anh có thể ngầm đi theo em, cũng thật sự không muốn anh rời xa khỏi em, hoặc anh ở nhà chờ kết quả. Em thực sự không thích luôn luôn phải lo lắng đề phòng, cả ngày phải đề phòng sự vạn nhất của cuộc sống, ông xã~~~~~” Phù Khiết xoay người nửa ghé vào trước ngực anh, ngẩng đầu ngưng mắt nhìn anh, trầm tĩnh nói.

“Anh không muốn em bị thương” Khương Thừa Cực đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt u buồn của cô, nhẹ giọng nói.

“Em sẽ không bị thương, hơn nữa anh cũng sẽ không trơ mắt nhìn em bị thương không phải sao? Em biết cho dù tách ra hành động, anh cũng tuyệt đối sẽ không cách em quá xa”

Vẻ mặt kiên định của cô như muốn anh tín nhiệm, làm Khương Thừa Cực không thể không đầu hàng.

“Được rồi” Anh nói, có phần ngoài ý muốn. “Em phải cam đoan với anh tuyệt đối không làm mình bị thương! Nếu em bị thương, sau này sự an toàn của em tất cả đều phải nghe lời anh, không có quyền hạn can thiệp”

“Em cam đoan” Phù Khiết không chút do dự gật đầu nói, cô tin tưởng bản lĩnh của mình.

/////////// ^.

“Phù Khiết?” Phù Khiết nhàm chán chờ xe bus, một bên nguyền rủa tên vô lại hôm nay không hề có động tĩnh thì bên tai lại đột nhiên nghe thấy có người gọi tên cô, cô kinh ngạc quay đầu nhìn lại, trong khoảng thời gian ngắn nhận không ra giọng nói có phần quen thuộc rồi lại thực lạ lẫm kia là ai, mãi đến thấy người kia từ bên trong xe đứng ra.

“Phí Quân Khải?” Cô trừng mắt nhìn.

“Em sao lại ở chỗ này chờ xe bus, Khương Thừa Cực đâu?” Anh giương giọng hỏi cô.

“Anh ấy hôm nay có chút việc” Phù Khiết cũng không nói thật, bởi vì buổi sáng ra ngoài, Khương Thừa Cực còn đặc biệt dặn cô, bất kể là người quen hay không quen cũng phải đề phòng, không thể đem kế hoạch dụ rắn ra khỏi hang của bọn họ nói ra. “Anh sao lại ở chỗ này?”

“Anh tới chỗ gần đây bàn công chuyện. Em muốn đi chỗ nào? Anh đưa em đi một đoạn”

“Không cần, xe bus sắp tới rồi” Cô khẽ sửng sốt, trừng mắt nhìn, lắc đầu từ chối, theo tiềm thức không muốn biến anh thành con rắn kia.

“Vấn đề nên không phải xe bus sắp tới hay chưa, mà là gần đây có người muốn gây bất lợi cho em không phải sao?” Phí Quân Khải đi đến bên cạnh cô, vẻ mặt quan tâm nói. “Em cũng biết chuyện này?” Phù Khiết không thể dấu diếm lộ biểu tình ra ngoài.

“Khương Thừa Cực không phải là vì muốn bên người bảo vệ em, mới từ chức sao? Đây là cậu ấy nói với anh, nhưng mà cậu ấy bây giờ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Nói phải bảo vệ, lại để em một người một mình ở chỗ này đợi xe bus?” Phí Quân Khải nhíu mày nói, vẻ mặt không đồng ý.

“Ặc, đây là bởi vì gần đây cũng chưa có chuyện gì xảy ra, cho nên…”

“Không có chuyện gì xảy ra cũng không có khả năng lơi lỏng chứ?”

Phù Khiết đột nhiên không biết nên nói cái gì, cuối cùng cảm thấy sự quan tâm của Phí Quân Khải giống như đã vượt qua quan hệ bạn bè mà bọn họ chỉ gặp mặt qua một lần. Là, là anh ta sao? Mặc dù một phút đồng hồ trước cô còn cảm thấy không có khả năng, nhưng mà bây giờ…

“Lên xe đi, em muốn đi chỗ nào, anh đưa em đi. Nếu như em coi anh là bạn”

“Được rồi, ngay cả câu bạn bè anh cũng mang ra, không cho anh đưa em đi thì không được” Cô mỉm cười gật đầu nói, quyết định vượt qua nguy hiểm.

“Em muốn đi chỗ nào? Về nhà sao?” Sau khi lên xe, Phí Quân Khải hỏi cô.

“Vâng” Cô gật gật đầu.

“Vậy có thể phiền em đến chỗ này trước với anh một, sau đó anh sẽ đưa em về nhà được không? Như vậy có chút tiện đường hơn, hơn nữa cam đoan sẽ không tốn nhiều thời gian”

Thực sự chính là anh ta sao? Phù Khiết vẫn cảm thấy khó có thể tin, nhưng bất động thanh sắc [1] mỉm cười với anh nói: “Được, không sao”

“Đám cưới của hai người chuẩn bị thế nào rồi, đã chuẩn bị tốt chưa?” Xe bình ổn đi về phía trước, Phí Quân Khải nhàn rỗi mở miệng hỏi.

“Kỳ thật bọn em cũng không cần chuẩn bị cái gì, đều giao cho công ty chuẩn bị hôn lễ làm, bọn em chỉ cần đến tham dự là được” Cô trả lời.

“Hồi hộp không?”

“Cũng hơi hơi”

“Nói thật, anh cũng không nghĩ tới Khương Thừa Cực lại kết hôn

sớm như vậy”

“Vì sao?”

“Bởi vì dáng vẻ của cậu ấy tựa hồ đối với chuyện kết hôn không có hứng thú, theo không kết giao với bạn gái, đối với phụ nữ nhìn cũng như không thấy. Trên thực tế, anh từng một lần nghi ngờ cậu ấy có thể là GAY, cho nên đột nhiên nghe nói cậu ấy muốn kết hôn, thực sự đã dọa anh một cú sốc”

Không thể nào? Phí Quân Khải không phải là GAY chứ, bởi vì yêu thích Khương Thừa Cực, lại đột nhiên nghe nói anh muốn kết hôn, cho nên coi cô dâu như cô là tình địch phải loại bỏ chứ?

“Please, điều này rất khoa trương” Cô không tự chủ được buột miệng nói.

“Chính xác, ngoại trừ điểm không gần nữ sắc, trên người cậu ấy thực sự không có bất kỳ cảm giác “đồng tính” gì” Anh cười nói. “Em biết rất nhiều “đồng tính” sao?”

“Có một ít”

“Đối với “đồng tính” mà nói, Khương Thừa Cực cũng là người rất có sức hấp dẫn lực đàn ông?”

“Bất kể đối với đàn ông, phụ nữ hoặc là “đồng tính” mà nói, anh ấy đều là người đàn ông rất có mị lực”

“Cho nên anh thích anh ấy có đúng không?” Tuy rằng liều mạng kiềm nén, Phù Khiết vẫn không thể ngăn cản sự nhanh mồm nhanh miệng của mình.

“Cái gì?!” Phí Quân Khải ngẩn ngơ, quay đầu nhìn cô.

“Anh thích Khương Thừa Cực đúng không? Trước đó đi xe máy, lái ô tô muốn đâm vào em, và người theo dõi em là anh dùng tiền mời đến đúng không? Đơn giản là em đoạt đi người anh thích, cho nên anh mới muốn hại em có đúng không?” Một khi đã buột miệng nói ra, Phù Khiết thẳng thắn nói rõ ràng toàn bộ. Phí Quân Khải trợn mắt há mồm nhìn cô, khiếp sợ ngạc nhiên đến ngay cả phía trước đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, xe phía sau bấm còi inh ỏi, anh cũng đều không cảm nhận được.

“Này, trước tiên lái xe đi, đừng gây nên tắc nghẽn giao thông” Phù Khiết hô tỉnh anh.

Anh đột nhiên hồi thần, vội vàng chuyển chân từ bàn đạp phanh sang chân ga, xe trong nháy mắt đi về phía trước, sau đó chậm rãi dừng xe tới ven đường có thể dừng xe.

Phù Khiết im lặng nhìn anh, không biết anh muốn làm gì. Ở chỗ này xe chạy như thoi đưa, ven đường lại có người đến người đi, cô không cho rằng mình sẽ có nguy hiểm.

Sau khi cho xe đỗ lại ổn thỏa, Phí Quân Khải đột nhiên ghé vào trên tay lái, đầu tiên là vai run run, sau đó đột nhiên cao giọng ha ha cười to.

“Ha ha…” Anh cười đến không thể tự chủ được, xe thậm chí bởi vì anh cười quá mức lợi hại mà có chút rung chuyển.

“Anh đang cười cái gì?” Phù Khiết nhíu chặt mày, biểu tình vẻ mặt không hiểu tại sao.

“Chúa ơi! Chúa tôi…! Đây thực sự chính là… Rất… Rất buồn cười, ha ha…” Anh ôm bụng cuồng tiếu không thôi, cười đến nỗi nước mắt đều chảy ra.

“Sao lại buồn cười? Anh đừng tưởng rằng nói như vậy có thể lừa dối sự tình nghi và hành vi phạm tội của anh bỏ qua” Cô vẻ mặt nghiêm túc nói với anh.

“Anh đại khái biết Khương Thừa Cực vì sao lại yêu em” Phí Quân Khải miễn cưỡng ngừng cười nói, “Ngoại trừ bề ngoài mê người ra, cá tính thẳng thắn cũng rất mê người, còn có lớn mật, dũng cảm điểm ấy cũng thực sự khiến người khác kinh diễm”

“Khen em cũng không thể phóng thích cho anh vô tội”

Phí Quân Khải bỗng nhiên lại cười to hai tiếng, sau đó lắc lắc đầu.

“Anh cũng không là thủ phạm em muốn tìm, nhưng anh biết thủ phạm là ai” Sau khi anh khẽ nói một hơi, đột nhiên đứng đắn mở miệng nói.

Phù Khiết ngạc nhiên nhìn anh, không nghĩ tới anh lại đột nhiên nói như vậy. “Anh biết?” Cô hoài nghi hỏi.

“Ừ”

“Là ai?”

“Trước khi nói với em là ai, Anh trước tiên muốn xin lỗi em”

“Nếu anh không phải thủ phạm, vì sao phải xin lỗi em?” Phù Khiết nghi hoặc khó hiểu hỏi.

Trầm mặc một chút, Phí Quân Khải bỗng nhiên hít một hơi dài, mới thong thả áy náy trả lời, “Bởi vì thủ phạm muốn làm hại em tuy không phải anh, nhưng lại là em gái anh”

“Cái gì?!” Hai mắt Phù Khiết mở lớn, ngạc nhiên kêu lên sợ hãi. Bao nhiêu tưởng tượng cũng nghĩ không ra đáp án này!

“Em gái anh luôn luôn thích Khương Thừa Cực, cũng từng chủ động nói rõ với cậu ấy, nhưng bị cự tuyệt. Mình từng hay nói đùa Khương Thừa Cực có thể là “đồng tính” để an ủi nó, không nghĩ tới nó không tin, không vứt bỏ tình cảm của mình. Ngày đó anh nói cho nó Khương Thừa Cực muốn kết hôn, phản ứng lúc ấy của nó là có chút ngạc nhiên khiếp sợ, nhưng anh tuyệt đối không nghĩ tới nó lại làm ra chuyện như vậy, mãi đến khi Khương Thừa Cực đột nhiên nói muốn từ chức bảo vệ an toàn cho em, anh mới cảnh giác tới điều không thích hợp, sau đó về nhà hỏi nó, mới biết được đây hết thảy đều là do nó làm”

Phù Khiết không biết nên nói cái gì mới được.

“anh thực sự rất lỗi, xin lỗi” Phí Quân Khải cúi đầu tạ lỗi với cô.

“Ơ kìa, anh đừng nói như vậy, chuyện này cũng không là lỗi của anh, nếu muốn nói ai sai… ừm, thì trách Khương Thừa Cực hay trêu hoa ghẹo nguyệt thôi”

Phù Khiết vừa mới nói xong, bên cạnh cửa kính xe lại đột nhiên truyền đến hai tiếng cộc cộc.

Cô quay đầu nhìn, cửa xe Phí Quân Khải đã mở ra, chậm rãi hạ xuống, khiến cho Khương Thừa Cực đứng bên ngoài xe có thể nghe một chữ cũng không lọt tai.

“Đúng rồi, đều trách anh hay trêu hoa ghẹo nguyệt phải không?” Giọng nam tự mình nói móc.

Phí Quân Khải ngạc nhiên nhếch mi lên, không cho rằng vừa rồi tại khi cửa kính xe đóng chặt, anh có thể nghe thấy đối thoại bên trong xe.

Khương Thừa Cực liếc mắt nhìn anh, tựa hồ hiểu được nghi vấn của anh mà giơ tay lên, giơ giơ lên di động trong tay lên, mà tù trong túi xách của Phù Khiết lấy di động cùng loại khác màu, không tiếng động thuyết minh di động của hai người bọn họ kỳ thật vẫn ở trạng thái liên lạc.

“Hóa ra…” Phí Quân Khải giật mình hiểu ra lắc lắc đầu.

Anh sớm nên nghĩ đến, với trình độ yêu thương nuông chiều của Khương Thừa Cực với vợ, sao có khả năng chưa xác định rõ nguy cơ chưa giải trừ, để vợ một mình một người đây? Hóa ra bọn họ sớm vạch xong kế hoạch, ở bên kia thỉnh quân nhập ung [2].

“Xin lỗi” Anh nhìn về phía bạn tốt, tràn đầy áy náy nói: “Chuyện này mình cũng luôn muốn nói cho cậu, lại không biết nói nên nói như nào, thực sự rất xin lỗi, xin hãy dựa vào giao tình nhiều năm của chúng ta, tha thứ cho Quân Tú Nhất một lần nhé?”

“Được, chẳng qua mình có điều kiện” Khương Thừa Cực nhìn anh không chuyển mắt, thong thả nói.

Phí Quân Khải nghiêm túc gật đầu, đã quyết định mặc kệ anh nói ra điều kiện gì, anh đều chấp nhận, cho dù muốn cùng anh đoạn tuyệt quan hệ bạn bè nhiều năm, anh cũng không thể nói gì hơn, dù sao em gái mình cũng làm chuyện hoàn toàn là hành vi phạm tội, pháp lý không dung tha.

“Mời bọn mình ăn tối, mình đói bụng muốn chết” Khương Thừa Cực mở cửa xe, trực tiếp ngồi trên xe nói.

“Hả?” Phí Quân Khải ngây người.

Phù Khiết cười khẽ.

Nguy cơ này xác định đã giải trừ, tuy nhiên kết quả không nói gì, ha ha.

Hôn lễ cử hành đúng ngày, tất cả thuận lợi viên mãn, tuy cùng với mong muốn đơn giản long trọng của Phù Khiết có hơi phức tạp chút, nhưng mà cuối cùng phải tôn trọng một chút sự chờ mong và hy vọng trưởng bối, cho nên khi làm phụ nữ, làm vợ cô phải ủy khuất một chút, vất vả mấy tiếng như vậy, dù sao cả đời chỉ kết hôn một lần như vậy, không phải sao?

Buổi trưa sau ngày cưới, bọn họ đi máy bay đến Hy Lạp hưởng tuần trăng mật, mười lăm ngày nghỉ tuần trăng mật, làm trái tim Phù Khiết đã mau nở hoa.

Hy Lạp, Hy Lạp, Hy Lạp, Hy Lạp nha, cô đã mơ được nghỉ ở nơi thiên đường này! Trời xanh, biển xanh, những gian nhà trắng xen lẫn xanh, bất kể là ngẩng đầu, cúi đầu hay nhìn thẳng, trước mắt tất cả đều tràn ngập màu xanh thẳm xinh đẹp, con đường bằng đá, bãi biển, thức ăn, thần thoại, biển Aegean… Trời ơi, trước đây cô luôn nằm mơ thấy chính mình tản bộ tại từng con đường ngõ hẻm nhỏ đảo Mykonos Hy Lạp, mê say ở bãi biển Aegean xanh thẳm, nhiều nhiều nữa! Do rào cản ngôn ngữ cô chỉ có thể khóc lóc bất lực, ô ô…

Biển Aegean xinh đẹp Hy Lạp là nơi cô rất muốn được đi nước ngoài du lịch, nhưng mà cô muốn được dùng phương thức nghỉ ngơi là tự do tự tại đi dạo quanh những hẻm nhỏ lát đá, mà không phải như con vịt đến vội vàng, đi vội vàng, không hưởng thụ được sự nhàn nhã thong dong.

Nhưng mà ― đây là nỗi đau vĩnh viễn của cô! Tiếng Anh Của cô kém cỏi, căn bản là không có năng lực tự mình đi du lịch, xung quanh cũng không có một người tiếng Anh tốt cùng đi du lịch với cô, cho nên mỗi khi nhìn thấy ảnh chụp phong cảnh biển Aegean, cô chỉ có thể nhìn mà than thở, khóc không ra nước mắt cũng chẳng làm gì được, dù sao cũng rất hối hận.

Hành trình đi Hy Lạp của cô, cô cho rằng đời này vĩnh viễn cho rằng mộng đẹp không thành.

Kết quả, cô hiện tại không chỉ có mộng đẹp thành sự thật, cô lại đang ngồi trên máy bay đi Hy Lạp, hơn nữa bên cạnh còn bầu bạn một người tiếng Anh thông thạo, cô sao lại hạnh phúc như vậy chứ?

“Ha ha ha ha…” Nghĩ đến cảnh tượng vui vẻ, Phù Khiết bất tri bất giác ha ha cười ra tiếng.

“Em đang cười cái gì?” Nghe thấy cô đột nhiên cười, Khương Thừa Cực tò mò quay đầu nhìn cô.

“Em cảm thấy mình rất hạnh phúc” Cô nụ cười đầy mặt nói với anh.

“Phải không?” Anh nhất thời dương môi mỉm cười, nụ cười vừa mê người lại tự hào. “Là bởi vì liên quan đến anh sao?”

Phù Khiết không chút nào keo kiệt dùng sức gật đầu.

“Anh cũng rất hạnh phúc, bởi vì có em” Anh lập tức có đi có lại, còn miễn phí cho cô một nụ hôn nồng nàn, hôn đến cô mặt đỏ tim đập.

“Này!” Cô đột nhiên giãy dụa ra, cảnh cáo thấp giọng kêu lên, bởi vì anh lại đem bàn tay luồn vào áo cô, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào.

Please, bọn họ đang trên máy bay nha! Tuy ngồi khoang hạng nhất, so với khoang phổ thông và doanh nhân hơn rất nhiều, nhưng quanh mình vẫn có những người khác ngồi chứ?

Cô yêu kiều trợn mắt nhìn anh một cái, sao biết anh lại không thèm để ý chớp mắt ra hiệu với cô một phen, sau đó còn trơ trẽn tặng cô một cái hôn gió, hại cô nhịn không được cười phì một tiếng.

“Đáng ghét!” Cô cười đấm anh một cái.

Khương Thừa Cực cầm nắm tay của cô, thuận thế đem kéo tới trước ngực mình, làm cho cô vòng qua ngực anh, tựa vào ngực anh. “Ngủ một chút, như vậy tới nơi mới có tinh thần chơi” Anh ôn nhu nói.

“Được” Cô dịu dàng hưởng ứng, mang theo hạnh phúc mỉm cười nhắm mắt lại.

/////////////// ( ^.^ ) \\\\\\\

Chơi? Chơi cái đầu á!

Cô rất muốn khóc, đời này cho tới bây giờ không muốn khóc nhiều như vậy, ô ô…

“Honey, làm sao vậy? Sao không thoải mái, rất không thoải mái sao?” Vừa nghe trên giường truyền đến tiếng nức nở của bà xã, Khương Thừa Cực bay nhanh lập tức vọt tới bên giường, vừa sốt ruột lại ôn nhu nhẹ giọng hỏi.

Phù Khiết vẫn tiếp tục thấp giọng nức nở, không có trả lời.

“Bảo bối, làm sao vậy, nói cho anh được không?” Chẳng biết như thế nào cho phải, anh đành phải ngồi trên giường, đem bà xã ôm vào trong lòng, nhẹ lay cô dỗ dành.

“Em không muốn nằm ở trên giường hưởng tuần trăng mật, em muốn đi ra ngoài đi dạo phố, ta muốn đi ăn thức ăn ngon, ngồi du thuyền, em muốn đi dạo đến viện bảo tàng, em muốn đi nhìn biển, em không muốn liên tục nằm ở trong này, em không muốn, ô…” Phù Khiết ôm chồng khóc lóc oán giận. Vì sao cô lại đột nhiên có thai? Vì sao cô lại nôn nghén ngoại trừ ngủ, cái gì cũng không thể làm? Đi một đoạn dài từ Đài Loan ngồi hơn mười tiếng bay đến Hy Lạp, cô mới vui vẻ một ngày mà thôi, kết quả buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại liền biến thành như vậy. Cô cái gì đều không có chơi được, cũng không có thấy được, đây là chuyến du lịch tuần trăng mật của cô, cô hướng về Hy Lạp đã lâu, cô không muốn dùng phương thức này bỏ qua cho nó, cô không muốn!

“Nhưng em rời khỏi giường sẽ đầu choáng mắt hoa, sẽ muốn nôn, còn có tứ chi vô lực…” Khương Thừa Cực cực kỳ khó xử nhìn bà xã yêu dấu, chẳng biết làm sao.

“Em không muốn tới đây cái gì cũng không thấy được, không chơi được, em không muốn, em không muốn, em không muốn!” Cô khóc nháo như trẻ con.

“Chờ khi thân thể em dễ chịu có thể xuống giường, bất kể em muốn thấy cái gì, chơi cái gì, anh đều theo em” Anh hôn cô, ôn nhu an phủ nói.

“Khi đó chúng ta cũng đã về Đài Loan, không ở Hy Lạp, ô ô…”

“Như vậy chúng ta sẽ ngụ ở chỗ này, cho đến khi em có thể xuống giường đi dạo phố, chơi đùa đủ, chúng ta sẽ trở về” Anh cân nhắc, bỗng nhiên nghĩ đến hướng giải quyết nói.

Tiếng khóc của Phù Khiết trong nháy mắt ngừng lại, cô nâng hai mắt đẫm lệ lên, với biểu tình không xác định nhìn anh. “Anh nói cái gì?” Cô nghẹn ngào khàn giọng hỏi.

“Chúng ta ở chỗ này tới khi em có tinh thần chơi đùa, chơi đùa tới khi em muốn về nhà mới thôi” Anh tỏ vẻ càng thêm kiên định.

“Có thể chứ?” Trên mặt cô nhất thời nhiều một tia hy vọng sáng ngời. Ở chỗ này? Chơi đùa tới khi cô muốn về nhà mới thôi?

“Đương nhiên có thể” Cô lập tức gật đầu.

Vì thế, bọn họ thực sự cứ như vậy ở lại Hy Lạp, hơn nữa đợi tới gần ba tháng thời gian.

Tháng đầu tiên, Phù Khiết vi thích ứng với việc mang thai cùng nôn nghén, một nửa thời gian cơ hồ đều ở phòng và trên giường, mặt khác một nửa thời gian đứng ở ban công nhìn cảnh biển đẹp không sao tả xiết và cảnh đường phố qua lại.

Tháng thứ hai, dần dần đã quen với việc nôn nghén cô bắt đầu quấn quít lấy chồng cùng nhau ra ngoài du ngoạn, tuy rằng vừa chơi vừa nôn không quá thoải mái, cô vẫn chơi đến siêu vui vẻ, hoàn toàn đem Hy Lạp chơi hết một lần.

Tới tháng thứ ba, cô tuy đối với Hy Lạp vui quên trở về, nhưng bắt đầu nhớ bạn bè và đồ ăn ở Đài Loan, nhất là món ăn vặt ở Đài Loan. Tuy rằng chồng nghe cô nói muốn ăn gà rán, sườn gián các loại, sẽ lên mạng tìm thực đơn, sau đó tìm tất cả các thành phần cần thiết, hơn nữa nghĩ mọi biện pháp tự mình động thủ làm cho cô ăn, nhưng hương vị dù sao vẫn không giống. Xin tha thứ cho cô miệng phụ nữ có thai kén ăn.

Cho nên, sau khi ngắm phong cảnh Hy Lạp thỏa mãn đủ bảy mươi ba ngày, bọn họ rốt cục đáp máy bay quay về, đã kết thúc chuyến du lịch tuần trăng mật khác người này.

Trong lúc ở Hy Lạp, vài lần mẹ cô gọi điện thoại đến, cô đại khái bị mắng một trăm lần ― Đừng ỷ vào chồng nuông chiều con mà không biết tiết chế, vô pháp vô thiên!

Mẹ chồng thân yêu so với mẹ đáng yêu hơn nhiều, mỗi lần đều trong điện thoại hỏi cô muốn ăn cái gì, sau đó lập tức gọi Express quốc tế chuyển đến một đám đồ ăn ngon cho cô bồi bổ.

Kết luận là, cô thực sự có số mệnh tốt, trước khi lấy chồng có ba mẹ nuông chiều, sau khi lấy chồng có ông xã và mẹ chồng chiều. Hơn nữa trọng điểm là, cô thực sự gả cho một người chồng tốt đến không có lời nào để nói, sắp muốn đem cô sủng lên tận trời, hại cô nằm mơ cũng cười trộm.

“Cả đời này cứ như vậy qua đi” Cô ngồi trên máy bay quay về, tựa vào trong lòng ông xã hy vọng nói.

“Qua như thế nào?” Ông xã cúi đầu hỏi.

“Em yêu anh, anh yêu em, cùng nhau hạnh phúc” Cô ngưng mắt nhìn anh nói. Ông xã mỉm cười, nghiêng người hôn cô. “Đương nhiên” Hai chữ đáp án này, hồi lâu sau mới vang lên, cùng với thâm tình không đổi và tình yêu, hạnh phúc cả đời đi!

Chú thích:

Bất động thanh sắc [1]: Tỉnh bơ, không biến sắc.

Thỉnh quân nhập ung [2]

Nguyên ý của Thỉnh quân nhập ung là mời chàng vào trong chum. Còn ý chính của câu thành ngữ này là chỉ: Dùng biện pháp trị người của anh ta để trị lại anh ta. Nó tương tự như: “Gậyông lại đập lưng ông”.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tư trị thông giám – Đường Kỷ”.

Võ Tắc Thiên thời nhà Đường là một vị nữ hoàng duy nhất trong lịch sử TQ. Nhằm giữ gìn ách thống trị của mình, bà đã dở thủ đoạn khủng bố mạnh mẽ và hậu thưởng cho người tố giác. Do đó, một số quan viên hà khắc của bà đã tìm đủ mọi cách để vu cáo cho người bất đồng chính kiến với mình, và không ngừng cải tiến dụng cụ tra tấn để tiến hành bức cung đối với phạm nhân. Trong đó, đại thần Chu Hưng và Lai Tuấn Thần là thối tha nhất.

Một hôm, có người mật báo với Võ Tắc Thiên là Chu Hưng mưu làm phản, Võ Tắc Thiên bèn cử Lai Tuấn Thần đi xử lý vụ án này và ra hạn phải giải quyết xong. Lai Tuấn Thần và Chu Hưng vốn quan hệ mật thiết với nhau, nên cảm thấy rất khó xử. Ông suy đi tính lại mãi, cuối cùng đã nghĩ ra một kế. Ông mời Chu Hưng đến phủ mình chơi, rồi hỏi Chu Hưng có cách nào hay nhất để bức cung phạm nhân.

Chu Hưng không hề hay biết ý đồ của Lai Tuấn Thần là nhằm vào mình, bèn đắc ý nói rằng, có thể đặt sẵn một cái chum, đốt lửa ở xung quanh rồi bỏ phạm nhân vào trong chum, như vậy phạm nhân không chịu được đành phải khai ra hết. Lai Tuấn Thần bèn sai người chuẩn bị mọi thứ như Chu Hưng đã nói, sau đó trở mặt nói với Chu Hưng rằng: “Nay có người cáo ông mưu làm phản, nhà vua cử tôi xét hỏi ông, bây giờ xin mời ông vào ngồi trong chum”. Chu Hưng sợ mất hồn vía,không biết nói thế nào cho phải, đành ngoan ngoãn nhận tội.

Hiện nay, người ta vẫn hay dùng câu thành ngữ này để chỉ hiện tượng dùng cách trị người của anh ta để trị lại anh ta

HOÀN