Phù Hoa Một Đời

Chương 1



Năm Trung An thứ 12,..

Ân thanh đồ đạc vang lên từ trong phòng lớn khiến cho đám người làm trong sân khẽ rụt người lại,vội vã bước nhanh,rời khỏi khu vực đại sảnh,tiếp tục làm công việc cuả mình,tránh việc bị liên lụy

Trong đại sảnh là người nam tử trung niên,quần áo sang trọng mà không quá mức cầu kỳ,tuổi ngoài tứ tuần nhưng mái tóc vẫn chưa có dấu hiệu bạc,trên khuôn mặt nghiêm nghị vẫn còn phảng phất nét đẹp anh tuấn thời còn trẻ.Khó có thể tin Tể Tướng của đương triều lại có lúc giận dữ,xưa nay ông vốn luôn là người ôn hòa,không bao giờ thể hiện sự nóng nảy trên triều.

Lúc này,vị phu nhân xinh đẹp bên cạnh vẫn một mực dịu dàng,khuôn mặt còn vương chút nước mắt lại càng tăng thêm vẻ điềm đạm,đáng thương,khẽ cất giọng:

-Tướng công,người đừng giận lão đại phu,Huyên Nhi cũng thực đáng thương,nàng quanh năm cũng không khỏi bệnh,lão đại phu đã dùng đủ mọi cách nhưng bệnh tình vẫn ko có biến chuyển, ta làm mẹ cũng thực đau lòng.

Tể Tướng thở dài,vỗ nhẹ lên bàn tay phu nhân:

-Ta cũng không có trách nàng,chỉ là đám thái y kia luôn tự xưng mình là thần y,vậy mà cũng không chẩn ra bệnh con bé,luôn nói rằng nó bị ốm yếu là do ngày trước khi nàng mang thai bị nhiễm phong hàn.Cứ quanh năm phải nằm trên giường bệnh như vậy,một chút biến chuyển cũng không có.Mấy hôm trước lại còn nặng thêm,giờ còn hôn mê chưa tỉnh,người phụ thân này ngoài việc tức giận còn có thể làm gì đây

Phu nhân Tể Tướng nức nở:

-Chúng ta chỉ có mỗi đứa con gái bé nhất này,nếu nó có mệnh hệ gì,thiếp không muốn sống nữa

-Ngoan,nàng không nên nói gở,ta sẽ bắt đám thái y đó dùng mọi cách để cứu sống con bé...

Lúc này,ở trong một căn phòng hậu viện,....

Trên đầu kéo một trận nhức nhối làm cho người nằm trên giường khẽ rên rỉ.Huyên An cố mở to đôi mắt để nhìn xung quanh.

Đây là đâu?Âm phủ ư?Nàng sắp được gặp cha mẹ rồi ư?

Nhưng...sao âm phủ lại có ánh sáng,nàng còn cảm nhận được mùi hoa lan dìu dịu trong không gian,cùng với mùi thuốc bắc nồng đậm....

Khẽ nhíu mày,thử cử động ngón tay,lập tức có âm thanh vang lên bên cạnh:

-Tiểu Thư,người tỉnh rồi..Hu hu,người tỉnh lại rồi...

Huyên An kinh ngạc nhìn khuôn mặt hiện lên rõ ràng trước mắt,đây chẳng phải Tiểu Nhạc?Nàng chẳng phải đã đi lấy chồng ở phương Nam rồi ư?Sao lại ở đây?Khuôn mặt non nớt này của Tiểu Nhạc chỉ tầm 14 tuổi?Chuyện gì đang xảy ra?

Nhìn xung quanh gian phòng,nàng đang nằm trên giường gấm màu xanh nhạt,rèm cửa màu trắng,căn phòng thanh nhã có những chậu hoa nhỏ xinh xinh này chẳng phải là khuê phòng của nàng hồi còn sống ư?

Khóe mắt không biết vì bị hôn mê quá lâu hay do được nhìn thấy cảnh vật quen thuộc mà chợt thấy cay cay,Huyên An ngây người ra.

Một bóng áo hồng nhẹ nhàng từ ngoài đi vào,thấy nàng đã tỉnh,hơi sững người,sau đó nhẹ nhàng cất tiếng:

-Tiểu thư đã tỉnh.

Huyên An nhìn Tiểu Họa,có cảm giác mình đã rất lâu rất lâu rồi chưa nghe giọng của nàng,nàng ấy trầm ổn,dịu dàng,chu đáo,vậy mà cuối cùng lại bị mình đem gả cho một tên hộ vệ của Hầu Nghiên làm thiếp,chịu đủ tủi nhục mà chết.Một giọt nước mắt trào ra...Huyên An khẽ gọi:

-Tiểu Họa...

Tiểu Họa hơi ngạc nhiên vì thái độ của Huyên An,nhẹ nhàng bước đến bên cạnh giường,nắm lấy tay nàng:

-Tiểu Thư,người hôn mê suốt 5 hôm nay vẫn còn chưa khỏe đâu,mau nằm xuống đi -Quay sang nói với Tiểu Nhạc - Muội đúng là đồ ngốc,lại còn không biết đường đỡ tiểu thư nằm mà cứ đứng khóc.Mau đi báo cho lão gia và phu nhân tiểu thư đã tỉnh.

Tiểu Nhạc a một tiếng,lưu luyến nhìn Huyên An,sau đó nhẹ nhàng bước ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại nàng và Tiểu Họa,Huyên An run run cất giọng hỏi:

-Tiểu Họa,bây giờ là năm nào?

-Tiểu thư đúng là ốm một trận lại trở nên ngây ngốc rồi,năm nay là năm Trung An thứ 12.Người hôm trước bị ốm nặng nên hôn mê suốt 5 ngày,lão gia và phu nhân đều hết sức lo lắng đấy

Huyên An sững sờ,năm Trung An thứ 12...chẳng phải là năm mình mới 13 tuổi.Chẳng lẽ mình đã sống lại?Hay tất cả chỉ là một giấc mơ?

Tiểu Nhạc thấy nàng vẫn mờ mịt,bèn nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho nàng:

-Tiểu thư đừng lo,người phúc lớn mạng lớn,ốm nặng vẫn có thể bình an,không nên suy nghĩ nhiều

Huyên An nhìn Tiểu Nhạc,khóe miệng nở nụ cười yếu ớt:

-Ngươi nói đúng.

Tiểu Nhạc nói rất đúng,nàng mặc kệ dù là sống lại hay là vừa trải qua một giấc mơ,nếu đã là cơ hội lần thứ hai thì tất cả nàng sẽ nắm trong tay,bình an mà sống hết cả một đời này,tất cả những gì gây nên đau khổ cho nàng,nếu đã được sống lại nàng sẽ tính sổ từng thứ một.Chỉ cần còn sống,không gì là không thể,nàng sẽ trân trọng cơ hội này...

Tuệ Mẫn,Hầu Nghiên,chúng ta sẽ lại gặp nhau....

Rất nhanh thôi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.