Phu Lang Ngốc Của Ta

Chương 6: Giải độc



Sau khi mấy người cùng Lâm Tố đem Lâm Thanh trên giường kéo nằm dài ra, Hồng đẩy Mặc Thư Kỳ đến gần bên giường Lâm Thanh cách đó không xa ngừng lại. Mặc Thư Kỳ cảm ứng được vị trí của Lâm Thanh ở trên giường, sau đó bắn ra một sợi bạc quấn quanh bàn tay. Sợi bạc này như là con mắt dài ra tự nhanh chóng quấn lên trên cổ tay Lâm Thanh, mọi người thấy cảnh này đều rất kinh ngạc, nhưng là suy nghĩ đến Lâm Thanh đều lẳng lặng nhìn không nhúc nhích, Mặc Thư Kỳ nhẹ nhàng đem ngón trỏ chạm lên sợi bạc một lúc lâu không nói gì.

"Ngọc tiểu thư, ngươi đây là?" Chu Điệp không rõ hỏi Mặc Thư Kỳ.

Mặc Thư Kỳ không hề trả lời, Hồng đứng bên người nàng trả lời thay nàng: "Các vị tiểu thư công tử, tiểu thư nhà ta không thích tiếp xúc với người sống, hơn nữa con mắt tiểu thư nhà ta không nhìn thấy, đồng thời vì vấn đề danh dự của Lâm công tử nên cân nhắc không thể không dùng sợi tơ này bắt mạch cho Lâm công tử, kính xin các vị yên tâm. Tiểu thư nhất định sẽ cố gắng hết sức."

Mọi người nghe xong lời Hồng nói đều có chút thở dài, nữ tử lương thiện mà vô cùng xinh đẹp như vậy lại không cách nào như người thường nhìn thấy ánh sáng như thế, thật sự làm cho người cảm thấy ông trời không công bằng.

"Xin lỗi, Ngọc tiểu thư, là tại hạ vô ý." Chu Điệp áy náy nói với Mặc Thư Kỳ.

Mặc Thư Kỳ xem xong mạch của Lâm Thanh thu sợi bạc lại, chậm rãi đem sợi tơ quấn quanh lên tay, lắc lắc đầu: "Không có gì, tiểu thư cũng xuất phát từ quan tâm mà thôi." Nói xong dừng một chút: "Các vị, trên người của Lâm công tử ngoại trừ vết đao bên ngoài, còn có một loại độc rất kỳ quái. Loại chất độc này vô cùng hiếm thấy, tên là mỹ nhân say rượu. Sau khi trúng độc nếu là không có giải hết trong bảy ngày sau sẽ từ từ già yếu cho đến chết, hơn nữa loại chất độc này chỉ có tác dụng với nam tử." Mặc Thư Kỳ thấy rất kỳ quái, loại chất độc này là cô vô tình chế tạo ra trong một năm trước, đến nay đều chưa từng dùng qua làm sao lại xuất hiện ở đây. Bỗng nhiên lại nghĩ đến Tiêu Nam, có thể là hắn lén lút lấy ra cho vị kia. Có điều, Mặc Thư Kỳ không rõ chính là vì sao lại là Lâm Thanh trúng độc?

"Mỹ nhân say rượu? Vậy Ngọc tiểu thư, có thể trị không?" Lâm Tố lo lắng chạy tới muốn bắt tay Mặc Thư Kỳ nhưng lại bị Hồng bên người nàng chặn lại. Mọi người ở trong phòng đều dùng ánh mắt hy vọng nhìn nàng, chờ nàng nói ra đáp án.

"Có thể, có điều Lâm công tử làm sao lại có loại chất độc này ở bên trong người vậy?" Mặc Thư Kỳ hiếu kỳ hỏi.

"Là ta… là ta không tốt… Thanh ca ca vì ta cứu ta mới bị hắc y nhân đâm trúng. Ô…ô… đều là ta không tốt. Ngọc tiểu thư, ta van cầu ngươi, cứu… cứu Thanh ca ca đi, chỉ cần ngươi có thể cứu hắn, cái gì ta cũng đều đồng ý với ngươi, van cầu ngươi, Ngọc tiểu thư." Lý Vận nhìn như kích động quỳ gối trước mặt Mặc Thư Kỳ, vốn định lôi kéo ống tay áo của nàng, nhưng lại nghĩ đến nàng không thích cùng người bên ngoài tiếp xúc liền từ bỏ.

Nhìn thấy dáng vẻ của Mặc Thư Kỳ có chút khổ sở, Lý Dao đi tới phía sau Lý Vận đem nâng hắn lên: "Vận nhi, ngươi trước tiên đứng lên đừng nóng vộ. Nếu Ngọc tiểu thư biết loại chất độc này, như vậy nàng nhất định sẽ biết cách giải."

"Đúng, Lý công tử, Lý tiểu thư, tại hạ chắc chắn cố gắng hết sức, đến lúc đó sẽ trả lại cho các vị một Lâm công tử khoẻ mạnh, kính xin các vị yên tâm." Đối với người nói một đằng làm một nẻo như Lý Vận vậy, Mặc Thư Kỳ cũng không muốn nhiều lời.

Lý Dao nói với Mặc Thư Kỳ: "Làm phiền Ngọc tiểu thư."

"Không có chuyện gì." Trấn an được mọi người xong cô dặn dò Hồng: "Hồng, viết phương thuốc đi." Sau khi Mặc Thư Kỳ nói xong, Hồng xoay người lấy giấy bút trên bàn sách, đi tới bên cạnh nàng, chờ nàng mở miệng. Mặc Thư Kỳ mở miệng nói ra mấy tên thuốc mà tất cả mọi người rất ít nghe qua. Hồng nhất nhất nhớ rồi viết.

Sau khi Hồng đi ra lấy thuốc Mặc Thư Kỳ nói với mọi người: "Không cần lo lắng, chờ sau đó tại hạ chuẩn bị tắm thuốc cho Lâm công tử, ở giữa vẫn cần phải dùng châm bạc đâm vào huyệt, đưa nội lực vào làm thuốc tuần hoàn nhanh. Tại hạ tuy là nữ tử đáng tiếc con mắt không thể thấy mọi vật, Hồng có thể giúp được tại hạ, nhưng từ xưa tới nay nam nữ đến bảy tuổi không được thân cận, tại hạ không muốn mạo phạm đến Lâm công tử, cho nên có chút bất tiện, xin hãy tha lỗi, bên trong các vị có nam tử đối với huyệt vị tinh thông mà nội công thâm hậu có thể tới giúp đỡ cho tại hạ, như vậy trị liệu mới có thể thuận lợi tiến hành."

Mấy nam tử trong phòng đều là con cháu võ lâm thế gia, tất cả đều biết một chút công phu, gặp phải một số tên dâm tặc côn đồ tự vệ là không có vấn đề gì, nhưng là tinh thông huyệt vị mà nội lực thâm hậu lại không có, mọi người đối mặt nhìn nhau, không biết nên làm thế nào mới đúng, mà Mặc Thư Kỳ ngồi một bên không nói một lời, lẳng lặng chờ bọn họ trả lời.

Thời điểm mọi người bị làm khó dễ, chưởng quầy khách sạn đi vào: "Các vị khách quan, quấy rối một chút, nghe nói các vị muốn tìm một nam tử tinh thông huyệt vị mà nội lực thâm hậu, vừa vặn ta đều phù hợp yêu cầu, nên có thể giúp được các vị khách quan."

Nghe hắn nói xong, trong lòng Mặc Thư Kỳ âm thầm hiểu rõ, vị chưởng quầy này chính là người tứ đại gia tộc an bài ở đây, nên võ công không kém. Huống hồ, Lâm Thanh là Lâm đại công tử trong tứ đại gia tộc, y không thể để cho hắn ở trong chỗ của mình trong coi mà xảy ra chuyện gì. Bởi vậy, Mặc Thư Kỳ quay về mọi người trong phòng nói: "Ý các vị như thế nào?"

Mấy người suy nghĩ bao nhiêu cũng đều hiểu ý tứ của chưởng quầy, bởi vậy đều đồng ý.

"Được, Hồng đều đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, kính xin các vị đều đi ra ngoài trước. Chẳng mấy chốc sẽ xong." Mọi người ở đây thương lượng chuyện tìm người giúp đỡ thì Hồng đã mua thảo dược đem về.

"Ừm, vậy làm phiền Ngọc tiểu thư." Mọi người sau khi đi ra khỏi phòng, thời điểm Chu Nhược Lan đóng cửa không quên nói cám ơn Mặc Thư Kỳ.

Mọi người sau khi rời khỏi gian phòng chỉ còn lại Mặc Thư Kỳ, chưởng quầy và Lâm Thanh còn đang hôn mê. Mặc Thư Kỳ nhìn chưởng quầy nói: "Công tử, vì con mắt của tại hạ bất tiện, nhưng như thế nào đi nữa thì tại hạ cũng là nữ tử, cho nên làm phiền chưởng quầy đem tại hạ đẩy ra sau tấm bình phong."

Long Tinh sau khi nghe được giọng nói dịu dàng của Mặc Thư Kỳ không khỏi có chút mê man, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, để hai tay lên xe lăn chậm rãi đẩy Mặc Thư Kỳ ra sau tấm bình phong, vừa đẩy vừa nói: "Ta họ Long, tên duy nhất một chữ Tinh, tiểu thư có thể gọi ta tên."

"Được, Long công tử, chuẩn bị xong chưa?"

"Ừm, vậy chúng ta liền bắt đầu đi." Xác nhận Long Tinh đã chuẩn bị xong, Mặc Thư Kỳ dặn dò nói: "Xin Long công tử cởi y phục của Lâm công tử sau đó đem tới thả vào bên trong thùng thuốc, để hai tay của hắn khoát lên trên thành thùng thuốc."

"Ừm, được rồi, sau đó phải làm cái gì." Long Tinh sau khi làm xong, hỏi.

"Rất tốt, Long công tử nhìn thấy bao châm bạc đặt trên bàn không? Mời cầm lên, mở nó ra bắt đầu tiến hành, sau đó theo lời ta nói đâm xuống huyệt vị, nhớ kỹ không được đâm vào quá sâu, chỉ có thể làm cho châm bạc đi vào một phần ba."

"Được rồi, Ngọc tiểu thư, đã chuẩn bị kỹ càng, mời nói đi."

Hai người cứ như vậy một người nói, một người làm. Trị liệu rất nhanh đã đến lúc kết thúc: "Xong chưa? Long công tử, tiếp theo chính là huyệt vị cuối cùng, Long công tử có khỏe không?"

"Ừm, ta không có chuyện gì, Ngọc tiểu thư mời nói." Ghim châm cũng không thoải mái, nó giống như tiêu hao tinh thần, cho nên giọng nói của Long Tinh có chút suy yếu.

"Được, Long công tử còn có thể sử dụng nội lực hay không? Một châm cuối cùng cần phải dùng nội lực bức độc ra cho Lâm công tử. Nếu như không được xin đừng nên miễn cưỡng, thân thể quan trọng nhất."

Nghe xong lời Mặc Thư Kỳ quan tâm Long Tinh có chút hoảng hốt, đã rất lâu không có ai quan tâm tới mình như vậy, có thể nhìn thấy Lâm Thanh vẫn còn bên trong thùng thuốc Long Tinh không thể không kiên trì: "Không có, ta rất tốt, kính xin tiểu thư nói tiếp đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.