Phú Quý

Chương 7



" Nàng muốn đi chỗ nào ?" Thân ảnh rón ra rón rén giống như một lão thử ( con chuột ) ăn no dầu , che che giấu giấu bước đi , một tay mang theo giầy thêu , một tay nhấc tiết y ( áo lót ) đã bị xé thành vải vụn , thật cẩn thận , chân không cẩn thận bước đi .

Đáng tiếc nhất cử nhất động cẩn thận kia , vẫn rơi vào một đôi mắt lười biếng sâu thẳm , đem toàn màu sắc đỏ ửng thẹn thùng của nàng sau khi thừa hoan vào trong đáy mắt , khiến nàng rốt cuộc không trốn thoát nổi lưới tình ban đầu .

" Thiếu .......Thiếu gia , ngươi tỉnh ! " Phú Quý không dám quay đầu , hé ra vẻ vui mừng mặt đỏ tới tận cổ .

" Từ khi nàng vừa mở mắt ra , nghe không thấy tiếng hít thở , bản thiếu gia đã bị nàng đánh thức . " Âu Dương Linh Ngọc nói vẻ mặt ai oán , giống như nàng không ngoan ngoãn nằm trên giường với hắn chính là nàng không phải .

" Ta ... ....Ta không phải cố ý , Phú Quý múc nước cho ngươi ... ......." nàng xấu hổ không muốn gặp người , chỉ muốn nhanh chóng chạy trốn . Phú Quý mang chút ngớ ngẩn nhưng không phải là không hiểu gì , mấu chủ tử cũ đã có dạy nàng một chút , mà các phu nhân nàng từng hầu hạ qua , các tiểu thư cũng không sợ nàng nghe đủ những chuyện nữ tử đêm tân hôn , nàng chưa hiểu rõ hết cái hiểu cái không . Sau khi trải qua đêm qua , nàng cái gì cũng đã hiểu , nguyên lai các nàng sự kiện các nàng cười ha ha lại đau đến như vậy , đau đến nỗi nàng như bị xé thành hai nửa , một hồi chết đi sống lại , sau đó lại chết đi một lần , tuy rằng , sau đó cũng không phải là đau đớn ... ....

Kì quái là , chuyện đau như vậy , lại cho nàng một dòng cảm giác hứng khởi ngọt ngào , còn có chút thỏa mãn , tựa như ... .....tựa như lúc trước nàng ăn mười hai bát thực thần diện vậy . ( =_= lll ) cái này mà tỷ cũng ví với ăn được )

Ai . Cùng thiếu gia ở chung một chỗ , nàng thật sựa là càng lúc càng kỳ quái .

" Đứng lại . " Còn dám chuồn ?

" Có thể không cần đứng lại không ?"

" lại đây ."

Thiếu gia ra lệnh một tiếng , Phú Quý sợ hãi rụt rè ngược lại lại tiến về phía trước từng bước . " Thiếu gia , hiện tại trời đã sáng , mặt trời đã lên cao , Phú Quý đi phơi chăn ."

Thấy bộ dạng khiếp sợ của nàng , mắt đẹp của Âu Dương Linh Ngọc nhíu lại một chút . " nàng cứ như vậy ngã đến trước mặt cho ta . " Hắn là sai lang hay hổ báo , có được ân sủng của hắn bao nhiêu người cầu mà không được , nhìn nàng bị dọa thành như vậy , thật sự khiến hắn tức giân ! Nàng quay lưng về phía hắn , khiến hắn không nhìn thấy miệng nàng đều cong lên , " Thiếu gia ......"

" kêu cái gì , ta đánh nàng hay mắng nàng ? Nàng cứ chậm chạp như lão ngưu đang bò như vậy , ta sẽ kéo nàng lên giường , một hơi ăn sạch . " Hắn là thiếu gia , còn phải nhìn sắc mặt nàng hay sao .

Vừa nghe lại chuyện mắc cỡ kia một lần nữa , Phú Quý vội vàng ngoan ngoãn quay về giường .

" Phú Quý , thiếu gia đối với nàng không tốt sao ?" Có cần bị dọa tới tái mặt như vậy, cho hắn là quỷ quái sao ?

Nàng đầu tiên là lắc đầu , sau đó gật đầu .

" Rốt cuộc là tốt hay không tốt , nàng nói rõ ràng cho ta ! " Hai mắt nàng nhìn đi nơi nào , trên đời này thiếu gia của nàng là đẹp mắt nhất ( tự sướng cuồng =_=) , nha đầu kia như thế nào lại tránh hắn , buộc hắn không thể không phóng đại âm lượng .

Đột nhiên bị rống , nàng sợ đến mức hai vai run lên , cánh môi sưng lên dọa ra một câu khiến hắn càng nổi nóng , " Không tốt . "

" Nàng nói ta đối với nàng không tốt ?Bản thiếu gia đối với nàng không tốt chỗ nào nàng nói ! " Ăn mặc chi tiêu có chỗ nào không tốt ? Hắn từ khi ra đời đến giờ cũng chỉ đối tốt với mình nàng , không ngờ nàng còn không biết cảm ơn , hắn tức giận đầy một bụng .

" Ta , Thắt lưng ta thật mỏi ... ....chân mềm .......Không còn khí lực , hơn nữa , rất đói ... ..." Đây đều là do hắn làm hại . Thấy nàng bộ dạng mệt mỏi hư nhuyễn , cơn tức giận của Âu Dương Linh Ngọc hoàn toàn biến mất , đắc ý đem nàng kéo vào trong lòng . " Ta khiến nàng mệt chết đúng không ?"

" Thiếu gia , không được ! Ngươi không thể lại đối với ta như vậy . " Dựa vào trong ngực hắn , nàng có chút không tự nhiên .

" Là thế này phải không ?" Hắn trước hôn lên gò má mềm mại của nàng , rồi lại mút tai nàng một cái . " Hay là như vậy ?"

Thở ra một hơi , nàng lại đỏ mặt . " Thiếu gia , Phú Quý muốn đi làm việc , ngươi mau thả ta ra . :

"Phú Quý nha ! Xem ra nàng còn chưa hiểu được thiếu gia làm gì nàng , ta sẽ dạy cho nàng . " Nói hắn không được , nhất định còn chưa rõ hắn thích nàng nhiều thế nào .

" GÌ ?"

Phú Quý phản ứng chậm chạp còn chưa rõ ý của chú tử , một bàn tay đã duỗi đến bộ ngực trắng nõn của nàng , hết nhào nặn lại chà xát ngọn tuyết phong tròn trịa , miệng cắn lên cái gáy trắng mịn .

Nàng mập không phải mập , mà là đẫy đà vừa phải , vai thịt mượt mà không thấy xương , trơn nhẵn non mềm nõn nà , dưới eo là cái mông đầy đặn , đầu ngón tay vuốt lên cảm giác như vuốt lên đồ sứ thượng hạng , trơn tuột khiến người yêu thích không muốn buông tay . Đôi mắt tròn tròn lộ ra vẻ hồn nhiên , đôi môi sưng đỏ bị triệt để yêu thương , vẻ mềm mại cùng ngốc ngếch có bao nhiêu ngọt ngào , ngũ quan bình thường kia nhất thời kiều mỵ vô cùng , giống như đóa tiểu bạch cúc chờ người hữu tâm hái xuống .

" Còn đau hay không ?" giọng điệu của Âu Dương Linh Ngọc nhu hòa , đáy mắt bao hàm một tia thương tiếc .

" Hơi đau ." Nàng nghĩ hắn nói đến việc hắn vừa cắn vai nàng .

"ta xoa sẽ không đau nữa . " Ngóc tay thon dài đi xuống tìm kiếm , dò xét u lâm bí địa .

Thân thể bỗng chốc cúng đờ , hai chân nàng kẹp chặt . " Thiếu ... ......Thiếu gia , nơi đó .......Ách , không thể xoa ."

Thật là mắc cỡ , thân thể của nàng lại kì lạ rồi , trái tim đông đông đông càng đập càng nhanh ... ........

" Đêm qua thiếu gia không chỉ xoa nhẹ , còn nếm thử vài miếng , nàng tốt đẹp đến mức khiến ta biến thành dã thú , muốn nàng hết lần này đến lần khác , muốn ngừng mà không được . " Hắn cố ý nói mấy lời mắc cỡ, muốn thất bộ dạng nàng đỏ mặt .

( đoạn này khó dịch kinh hoàng luôn TT_TT)

Hắn cũng là người mới nếm thử tình dục , nha đầu ngốc trong lòng là nữ nhân đầu tiên của hắn , hắn đối với việc chính mình quyến luyến nàng cũng cảm thấy bất khả tư nghị ( không hiểu nối )

Trước đây , hắn cho là mình cũng không trọng dục , thậm chí ít ham muốn đến không chút gợn sóng , không có một người nào , không có một nữ nhân nào có thể dẫn phát dục niệm của hắn , khiến cho dung nhan hắn tràn đầy dục vọng . Đâu không phải là hắn khoe khoang , dựa vào" sắc đẹp " mê người của hắn , cho dù là nam tử nhìn thấy cũng động tâm , huống chi là tâm hồn thiếu nữ khuê tú đợi gả . Nhưng trong số đông đảo giai lệ , lại không có người nào có thể câu động lòng yêu thương của hắn , các nàng càng ái mộ hắn , hắn càng chán ghét các nàng hời hợt mê luyến hắn , đối với hành động chủ động quyến rũ này , thẹn thùng e lệ , thủ đoạn dục cự còn nghênh phiền càng thêm phiền .

Một người diện mạo không xuất chúng ngược lại lại hấp dẫn ánh mắt của hắn .

Lúc đầu, hắn chỉ là muốn chỉnh nha đầu kia , khiến nàng vừa chạy vừa khóc giống như những nha đầu từng hầu hạ hắn .

Chỉ là ngày ngày chung đụng , hắn phát hiện nàng thật sự là một nha đầu vừa vụng về lại ngốc ngếch , bị ủy khuất cũng không khóc , người khác thầm bắt nạt nàng , nàng cũng không kêu một tiếng, cười hì hì nói mọi người đối với nàng rất tốt , nàng là một nha đầu vô cùng may mắn .

Thấy nàng bị bắt nạt , hắn tức giận ,thấy nàng nhịu nhục , hắn càng nóng giận , nhìn , thu , nhìn chằm chằm , trừng mắt , nàng giống như nước chảy đá mòn , từng giọt từng giọt chảy vào lòng hắn .

" A ... ......Thiếu gia , ngươi , ngươi không cần nói nữa , nếu người khác nghe được , sẽ nói . " Mặc dù nàng trở thành người của thiếu gia , có phu thê chi thực , nhưng bản thân nàng vẫn là một nha hoàn , không thể vượt khuôn phép .

Đây là mệnh của nha hoàn , lời nói của chủ tử dù đúng dù sai cũng đều phải nghe , nhưng nàng không thể đánh giá cao địa vị của mình .

" Về sau đã có ta che chờ cho nàng , không ai dám nói nàng điều gì. " Ai dám động đến người của hắn , chắc chắn là địch của hắn . Âu Dương Linh Ngọc nói xong uy phong lẫm lẫm, giống như đại tướng quân ngênh phong trảm lôi , nhưng Phú Quý làm nha hoàn đã lâu cũng không nghe ra được bao nhiêu , vừa mở miệng đã lại nói phải đi , " Thiếu giaz , Phú Quý thật sự phải đi làm việc , ngày hôm nay đã là muộn rồi , quản sự bá bá sẽ nói Phú Quý lười biếng . "

Nàng không muốn bị khấu trừ tiền công , lúc kiếm được một lượng đầu tiên , nàng mới biết bạc dùng rất tốt , âm thanh đinh đinh đông đông vô cùng dễ nghe , nàng càng muốn cố gắng làm việc thật tốt , mới có thể kiếm được càng nhiều tiền , về sau mới có thể đi tìm các tỷ tỷ .

" Nàng nghe lời thiếu gia , hay là nghe lời quản sự ?" Hắn nhéo lỗ tai nàng , nàng không thông suốt khiến hắn cảm thấy tức giận .

Khuôn mặt tròn tròn khổ não sịu xuống , nàng mới ấp úng nói: " Đều nghe ."

Thiếu gia là chủ tử , quản sự bá bá lớn hơn nàng, nàng nghe cả hai .

" Nàng ......" muốn giận nàng , nhưng vừa thấy ánh mắt vô tội của nàng , mà không hểu , mềm lòng , hắn đổi lại xoa xoa gương mặt tròn tròn của nàng . " Học khôn lên một chút , Phú Quý của ta , đừng để ta phải một mình đau khổ đuổi theo nàng . "

" Đuổi theo ta ?" Nàng không chạy nha , vừa nãy thiếu gia rống lên , nàng không phải lập tức ngoan ngoãn trở lại sao ?

Chỉ là nghe được một câu Phú Quý của ta kia , ngực của nàng giống như có cái gì tan chảy ra , nàng bỗng nhiên rất muốn cười , nhưng lại càng muốn khóc , mũi cay xè . cặp mắt còn trong hơn nước hồ vừa nâng , nàng lần đầu tiên nhìn sát mặt chủ tử , bình bịch bình bịch tim lại đập nhanh lên , nàng vừa muốn đưa tay ra sơ -

Ngay lúc nàng giơ cánh tay ngọc đang muốn chạm đến ngọc nhan của Âu Dương Linh Ngọc thì nàng lại nghĩ mình không thể vượt khuôn , nhanh chóng rụt tay về , trực giác đẩy hắn một cái , nhanh chóng nhảy ra khỏi ngực hắn .

" Phú Quý!" Nàng gấp cái gì ? Có chuyện gì trọng yếu hơn so với chủ tử sao ? May mà phía sau trải đệm nhung , bằng không nàng đẩy cái này , hắn thiếu chút nữa lại bị thương .

" ... ....Thiếu gia muốn ăn cơm, ta đi lấy ... ....." Có điều nói còn chưa dứt lời , trước mắt nàng một mảnh hắc ám đánh úp lại .

Nàng không báo trước ngã xuống , hai mắt nhắm chặt , Âu Dương Linh Ngọc cả kinh vội vàng xuống giường , liền ôm lấy gấp gáp hô tên nàng .

" Đói ......" Đôi môi trắng bệch hơi mấp máy .

" Cái gì ? Nàng nói rõ một chút , ta không nghe thấy ." Đại phu đâu ? Chạy nhanh đi tìm đại phu khám cho nàng một cái , như thế nào mặt nàng lại không một chút máu ?

" Thật đói ... .......đói bụng ... ...." Không được , nàng đói đến mức không có khí lực mở miệng . Đói ? bụng ... ...

" Chờ chút , nàng không phải đói bụng đến choáng váng đi ? " Là hắn nghe lầm, nhất định là vậy .

" Thiếu gia , ăn cơm ......" nàng tức giận khẽ mở mắt ra , phảng phất như đang nói di ngôn , hữu khí vô lực . Âu Dương Linh Ngọc vừa buồn cười vừa tức giận một phen ôm lấy nàng , an trí bên cạnh bàn . " Nàng là tiểu thư có mệnh nha hoàn , chuyên tới giày vò ta , bản thiếu gia thu xếp cho nàng , xem nàng hồi báo ta như thế nào . "

Phú Quý từ từ nhắm hai mắt nở nụ cười , không xong , nàng có loại cảm giác không muốn lo lắng có vượt khuôn phép hay không .

Chậm hiểu không có nghĩa là vĩnh viễn không hiểu , người chậm chạp từng bước như Phú Quý chậm rãi suy nghĩ , từ từ suy nghĩ , đầu óc chậm chạp kia cũng hiểu ra then chốt .

Kỳ thật nàng không ngốc như người khác vẫn nghĩ , chỉ là phản ứng hơi chậm hơn so với người khác , đầu óc trì độn , chuyện người khác lập tức thông suốt , nàng phải mất thời gian gấp mười , gấp trăm lần , từng chút từng chút xâu chuỗi lại .

Không so đo , sẽ không để ý ai làm được nhiều , ai làm thiếu , coi chừng bổn phận không cần nghĩ ngợi thêm , tâm không tham , ngu ngu ngốc ngốc cười , nước mắt nhớ nhà sẽ khóc không được .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.