Phù Sinh Mộng, Tam Sinh Ước

Chương 24: Duyên trần



Phong Ca

Nàng kêu: “Sư phụ… người sao có thể đối với ta như thế!!”

Ngay lúc ấy, ta nhìn thấy thân hình Bách Lý Quân Hoa chợt cứng đờ. Ta cũng cảm thấy toàn thân lạnh như băng, máu tựa hồ ngưng lại. Thanh âm đó còn tiếp tục, như đã dùng hết toàn lực, trút xuống tất cả yêu hận si mê: “Ta vì người sinh, vì người đau, vì người chết tâm, vì người nhảy vào Cửu Đỉnh, vì người mà ngủ say dưới Đông hải ba ngàn năm, sao người có thể đối xử với ta như thế?!!!”

Lời còn chưa dứt, ta đã thấy thân hình Bách Lý Quân Hoa nhoáng lên một cái, nháy mắt biến mất tại lễ đường.

Mọi người còn chưa biết chuyện gì xảy ra, ta lại cảm thấy giống như có cái gì đó đã bị mất đi, lẳng lặng nhìn ra ngoài lễ đường, người người tấp nập.

“Tiếu Tiếu…” Liễu Hoa Hiên đi đến bên cạnh gọi tên ta. Ta lúc này mới hoàn hồn, cố nén bất an trong lòng, nói: “Không sao!”

Nói xong, ta liền cầm đoạn lụa đỏ bị người bỏ lại, chậm rãi đi ra ngoài.

Nhưng vừa ra tới, ta lại thấy được cảnh tượng đó.

Một nữ tử thân mặc huyết y, tay cầm trường kiếm đang đứng trước mặt Bách Lý Quân Hoa.

Nàng áo trắng nhiễm huyết, trên mặt vương lệ, tựa như tu la địa ngục, vượt mọi chông gai mà đến. Bách Lý Quân Hoa sững sờ nhìn nàng, thần sắc tràn đầy khiếp sợ, mà nữ tử, đôi mắt chỉ toát lên yêu hận, vô luận là yêu hay hận, đều cực điểm.

Hai người họ im lặng nhìn nhau, như đã quên hết thảy trong thiên địa, ta nắm đoạn lụa đỏ, đứng bên nhìn họ.

Nữ tử kia và ta có dung mạo giống nhau như đúc nhưng trên người nàng phát ra một loại linh khí phàm trần. Ta đột nhiên nhớ tới ngọn hoa đăng Mặc Băng Khiết ở phàm thế đã cho ta, trên mặt là một nữ tử sinh động.

Ta biết đó không phải ta.

Ta vẫn biết đó không phải ta.

Nhưng ta lại không thể tin, cũng không dám tin, nên vẫn làm như đó có thể là một đoạn ký ức ta đã quên mất.

Cho đến khi nữ tử này đứng trước mặt ta, đứng trước mặt hắn.

Bách Lý Quân Hoa nhìn nàng, qua hồi lâu, mới không thể tin mà mở miệng gọi ra tên của nàng: “Tiếu…nhi?”

Nữ tử mắt đột nhiên rơi lệ, hoá ra vệt máu trên mặt lại là huyết lệ. Nàng chậm rãi đi đến trước mặt Bách Lý Quân Hoa, như từ Huyết Trì mà đến, lưu lại một đoạn đường đầy máu.

Nàng đi đến trước hắn, lặng lẽ ôm lấy hắn, tựa đầu vào lòng hắn, nức nở khóc: “Sư phụ, ta chờ người đã ba ngàn năm rồi.”

“Sau khi nhảy vào Cửu Đỉnh, toàn thân ta bị thương nặng, may nhờ phụ hoàng thi pháp mang thân thể ta chôn dưới vực sâu ở Đông hải, hấp thụ linh khí thiên địa mới có thể dần thành hình.”

“Ba ngàn năm… Sư phụ… Ta nhìn nước biển chảy xuôi bên cạnh, không có người cùng ta nói chuyện, không có người có thể nhìn thấy ta, ta muốn phát điên nhưng vẫn nhớ đến người, vẫn chờ mong người…”

“Sư phụ… Sao người có thể lấy người khác? Người đã từng nói với ta, người lấy quốc làm lễ, hứa bên ta đời đời kiếp kiếp, sao người có thể nói mà không giữ lời?”

Nữ tử ở trong lòng Bách Lý Quân Hoa nói liên miên tình sử của họ, Bách Lý Quân Hoa vẫn cứng đờ, hồi sau, đột nhiên ôm chầm lấy nàng. Thoáng như lúc gặp ta ngày trước, vội vã ôm lấy như sợ nàng vỗ cánh bay mất.

Lòng ta như vừa nhận một lưỡi dao sắc, tới tới lui lui, lặp đi lặp lại nhiều nhát, đau đến mức cơ hồ không thể thở được nữa.

Nhưng ta biết ta giờ phút này không thể khóc, cũng không thể tê tâm liệt phế.

Vì thế, ta chỉ có thể nhìn bọn họ, âm thầm xiết chặt nắm tay.

Có vài thứ trong lòng đang chậm rãi hiện lên.

Thần thoại gì thế này? Thượng thần lịch kiếp, nữ tử vì yêu mà hy sinh, trải qua ngàn năm, tìm nhau, tìm nhau, cuối cùng cũng tìm thấy đối phương.

Nhiều năm sau, sợ rằng thần thoại này sẽ được người người truyền tụng, tán dương đến muôn đời.

Mà thực không khéo, ta lại là phông nền cho thần thoại này.

Hắn tìm lầm người, ban lầm tình cảm, mà ta lại một lòng nghĩ rằng đó là cho ta, tình đó là cho ta, yêu đó là cho ta, một nam tử hoàn mỹ vô song như vậy, vì ta mà không màng sinh tử, giao trái tim vào tay ta, làm chỗ dựa cho ta.

Hắn đã từng cho ta một tình yêu chân thật.

Không giống như Liễu Hoa Hiên cố ý lừa dối, hắn để ta thấu rõ tim hắn.

Vì thế, không giống Liễu Hoa Hiên có điều giữ lại, ta thương hắn, yêu hắn toàn tâm toàn ý, không hề giữ lại.

Ta cần, không phải là thiếu niên nhiệt huyết lỗ mãng, không phải thiếu niên bất chợt xao xuyến. Hắn yêu ta, là tình yêu thật sự, có thể làm sống dậy tâm tình vạn năm héo rũ của ta, có thể vượt qua nỗi đau khắc cốt ghi tâm của ta, có thể sinh tử tương giao, có thể phó thác cả đời.

Nhưng tình của hắn, dù là thật, vẫn không phải dành cho ta.

Nghĩ đến đây, ta lui từng bước, cảm thấy chính mình đã không thể nhìn tiếp được nữa.

Nhưng lòng kiêu ngạo đã chống đỡ cho ta, khiến ta đứng thẳng, khiến ta có thể trưng ra một tư thái bình tĩnh thản nhiên, yên lặng nhìn hai người đang ôm nhau như một cảnh sắc tuyệt mỹ.

Nam tử hồng bào kim quan, dáng người phiêu nhiên; nữ tử áo trắng nhiễm huyết, thoáng như đoá mạn châu sa yêu diễm đến cực điểm bên bờ hoàng tuyền. Họ gắt gao ôm nhau, quên cả thiên địa. Tình yêu của họ vượt qua ngàn năm thời gian, vượt qua mọi khúc mắc yêu hận, cuối cùng cũng tìm được nhau.

Còn ta…

Còn ta…

Ta xoa ngực, cảm thấy đau đến vô cùng, tất cả bỗng trở nên mơ hồ.

Ta không còn nghe rõ họ nói gì.

Ta chỉ nghe được bên cạnh có ai đó hô lên: “Đó là yêu nữ ma tộc, Bồng Lai đảo chủ xin hãy cân nhắc!”

Sau đó là lời thề son sắt của Bách Lý Quân Hoa: “Yêu nữ ma tộc thì sao? Bách Lý Quân Hoa ta muốn bảo hộ nàng cả đời!”

Ta gắng gượng ngẩng đầu nhìn nhưng lại thấy một mảnh đao quang kiếm ảnh, Bách Lý Quân Hoa che chắn cô gái ở giữa, một đóa đọa tiên ấn chậm rãi hiện ra, tựa hồ để minh chứng cho tình yêu khinh rẻ đất trời của hắn.

Ta kéo dải lụa đỏ, từ từ bước về phía hắn. Sự xuất hiện của ta làm cho tất cả bỗng im bặt không tiếng động. Mọi người nhường đường, ta thẳng bước, chậm rãi đi đến trước mặt hắn, mỉm cười nhìn hắn.

Ta thấy sắc mặt hắn trắng nhợt, trong mắt lại hiện lên thần sắc ôn nhu mà ta quen thuộc đến đau lòng. Ta cố gắng cười thật tươi, bình thản nói cùng hắn: “Quân Hoa, đây là hôn lễ của ta và chàng.”

Hắn mím môi, lẳng lặng nhìn ta. Dường như muốn nói gì nhưng cuối cùng nói không nên lời.

Ta lại tiếp tục mở miệng, ra vẻ đang cố gắng tranh giành.

Quả thật, ta vẫn là người không thích tranh giành.

Bởi thế, khi Liễu Hoa Hiên ra đi, ta chỉ cầu bảo toàn tánh mạng của ta.

Bởi thế, khi hắn đến, ta cũng không quá kháng cự, chỉ để mặc hắn.

Ta đã từng nghĩ, không có nguyên đan nên cũng không có chân tình, nếu hắn rời đi, cũng không mang theo cái gì của ta được. Nay ta mới biết, ta đã sai rồi.

Vì thế ta nhịn không được, dùng hết toàn lực, chậm rãi mở miệng nói: “Quân Hoa, người đã nói với ta, sẽ ở bên ta cả đời. Trên Đá Tam Sinh, tràn ngập tên ta và người. Người…”

Ta thấy sắc mặt hắn dần có chút dao động, đang muốn nói tiếp đã nghe nữ tử bên cạnh thất thanh kêu: “Sư phụ!”

Chớp mắt đó, hắn như đột nhiên nhớ tới cái gì, rũ mắt nhìn về phía ta, trong mắt tràn ngập ý xin lỗi: “Tiếu Nhi… Không, Tiếu Tiếu, xin lỗi. Thật ra ngay từ đầu, người ta tìm chính là nàng ấy. Ta nghĩ nàng là nàng ấy, nhưng…” Hắn nói câu đó đầy gian nan, ta lại không hiểu sao chỉ đứng đó, gắng gượng nghe hắn nói hết, hắn nói: “Nhưng, quả thật ta đã lầm người. Xin lỗi, Tiếu Tiếu!” (oh man!)

Dứt lời, ta cuối cùng cũng biết, hoá ra ta chỉ tự rước lấy nhục mà thôi.

Ở trong lòng hắn, ta cho tới bây giờ chưa từng có vị trí gì, hắn sở dĩ ôn nhu, đau lòng, kỳ thật cũng không phải vì ta. Ta nhắm mắt lại, đưa tay ôm ngực, nắm chặt nơi đó rồi thối lui về sau.

Trong lòng có không cam tâm, có oán trách, có yêu thương, có vui vẻ, cũng có ủy khuất và căm hận không chỗ phát tiết.

Ta từ từ nhắm hai mắt, cảm thấy tim đã đau đến chết lặng, chỉ thấy dường như tất cả bỗng trở nên trống trải, bản thân như đang rơi xuống một vực sâu không đáy, cứ rơi mãi, rơi mãi.

Ta vô thức thì thào, cảm giác có gì đó từ trong mắt chảy ra, từng giọt, không dừng lại được.

“Ngay cả người yêu cũng có thể nhận lầm, Bách Lý đảo chủ quả nhiên lợi hại…”

“Người ngươi yêu cho tới bây giờ đều không phải ta, tại sao không hỏi ta?”

“Nếu chỉ là đùa bỡn ta, tại sao lại trân trọng ta như vậy?”

“Hay vì cho rằng tim không có trong người ta, ta vốn không có tim nên mặc ngươi chà đạp, ta cũng không hề có cảm giác?”

“Các ngươi yêu nhau… Các ngươi là thần thoại, tình yêu của các ngươi say đắm, bền bỉ không gì sánh nổi. Thế còn ta? Ta ở đâu?”

“Với Liễu Hoa Hiên, ta đã làm nền cho hắn và Quân Hoàng, lúc này đây, lại muốn ta làm nền cho các ngươi sao?”

Ta trợn mắt, nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, quát: “Bách Lý Quân Hoa, ngươi cút ngay cho ta! Từ nay về sau, Diệp Tiếu ta không quen biết ngươi!”

Dứt lời, ta liền niệm tiên quyết, đằng vân mà đi.

Ta thấy hắn như muốn đuổi theo, lại bị nữ tử bên người lôi kéo, đành đứng lại. Ta cảm thấy đau lòng không thôi, phía trước bỗng dần tối đen, lại được người nhẹ nhàng ôm vào lòng, người nọ nói với ta: “Năm đó ta có lỗi với nàng, sau này chắc chắn ta sẽ trả nợ cho nàng. Nàng không phải làm nền, nàng mới là nhân vật chính.”

Ta biết hắn là ai, nhưng đã đi xa, tất nhiên sẽ không quay trở lại. Ta tựa đầu vào ngực hắn, nắm chặt ống tay áo của hắn, hổn hển nói với hắn: “Đem ký ức trần duyên trả lại cho ta.”

Ký ức trần duyên, ký ức về mối duyên trần năm xưa. Trên người Liễu Hoa Hiên có rất nhiều đan dược, ta biết hắn tất nhiên có vị thuốc này. Ta vẫn không tin, ta sao lại không phải Tiếu Nhi của hắn? Đôi mắt hắn quen thuộc như vậy, cảm giác thân quen này, cảnh tượng kỳ quái trong mơ này, sao…ta lại không phải Tiếu Nhi?

Cả người Liễu Hoa Hiên run lên nhưng lại thở dài một tiếng, đem một viên đan dược để vào miệng ta. Ta nghe hắn nói liên miên cái gì đó, nhưng lại chỉ nghe loáng thoáng vài câu.

“Ta vẫn muốn đi tìm nàng…Nghĩ sau khi Quân Hoàng trở về, nếu ta còn sống, sẽ cầu chúc cho nàng ấy và Mặc Tử Dạ bạch đầu giai lão, rồi tới tìm nàng. Ta nghĩ nàng sẽ chờ ta, nghĩ nàng có thể hiểu cho ta, nhưng, ta còn sống, mà nàng lại đã đi rồi.”

“Hắn có thể vì người trong lòng mà đọa tiên nhập ma, nghịch thiên mà đi; hắn có thể bất chấp sinh tử, ôn nhu dịu dàng. Nhưng Tiếu Tiếu, nếu nàng đồng ý, ta cũng có thể.”

“Nàng có đồng ý cùng ta bắt đầu lại lần nữa không?”

“Chớp mắt lúc nàng xoay lưng rời đi, ta đã muốn hỏi, một lần lại một lần, ta không có âm mưu nào cả, nàng chắc cũng hiểu thấu, chúng ta lại bắt đầu lần nữa, được không?”

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.