Phù Sinh Mộng, Tam Sinh Ước

Chương 3: Cướp người



Phong Ca

Mấy ngày gần đây, Thiên triều xảy ra nhiều chuyện bất thường. Lũ lụt, động đất, hạn hán, loạn binh… Thiên tai nhân họa đều xảy tới, yêu ma quỷ quái hoành hành khắp nơi. Quân Hoa ngày ngày ở ngự thư phòng, trăm công nghìn việc, nhiều lần An Phúc đến tìm ta khóc lóc kể lể, nói bệ hạ đã bao lâu rồi chưa ăn, lại bao lâu chưa ngủ, muốn ta đi khuyên giải, tựa hồ chỉ cần ta đi khuyên, hắn nhất định sẽ buông bỏ mọi chuyện trong tay.

An Phúc là thái giám bên cạnh Quân Hoa, cũng chính là đại nội tổng quản trong cung. Hắn từ nhỏ đã đi theo Quân Hoa, tính ra, thời gian hắn theo Quân Hoa còn dài hơn ta. Không nói đến trách nhiệm và tánh mạng có quan hệ mật thiết, chỉ nói trong vài thập niên qua, nếu Quân Hoa không thương tiếc chính mình, An Phúc lại quýnh quáng cả lên.

“Nương nương, bệ hạ luôn nghe theo người, xin người hãy đi khuyên nhủ! Cứ lao lực thế này, thân thể bệ hạ làm sao chống đỡ nổi!”

An Phúc vẻ mặt vội vàng nhìn ta, như xem ta là cứu tinh, ta không khỏi cười khổ, hắn luôn nghe theo ta? Chuyện này, chỉ là tin nhảm mà thôi.

Ta là ai?

Ta bất quả chỉ là một đứa trẻ được hắn tiện tay cứu về mười một năm trước, sau đó người thiếu niên là hắn nhất thời cao hứng thu ta làm đồ đệ, lại nhất thời cao hứng phong làm hoàng hậu.

Nói nhất thời cao hứng cũng không hẳn, chân thực mà nói phải là trăm phương ngàn kế.

Năm đó hắn không phải là chính cung thái tử, trong cuộc binh biến đoạt vị, Tế Ti Viện khăng khăng không phải con trời tuyệt không thể lên ngôi. Vì thế hắn tìm được ta, đứa con mồ côi độc nhất của Lan Lăng Diệp Thị.

Dân số của Lan Lăng Diệp Thị luôn rất thưa thớt nhưng đều là nhân trung long phượng, tự huyết thống đã phi thường, có khả năng liên thông âm dương hai giới, đến tận thiên đình. Hơn nữa, người của bộ tộc đều không màng thế sự, bôn tẩu giang hồ, hành y tế thế, rất được lòng dân. Linh lực phi thường này đã khiến người người trong Tế Ti Viện bị thuyết phục, có câu nói “Diệp Thị ở, tắc quốc an; Diệp Thị không, tắc quốc loạn”. Mãi đến mười một năm trước – quốc sư Nam Thiếu, vì tư tính của bản thân cùng quần thần, đã tru sát dòng họ Diệp Thị, bộ tộc từ đó xuống dốc.

Đến tận bây giờ, Thiên triều tai hoạ liên miên, Tế Ti Viện vẫn tin tưởng vào nguyên do khiến Diệp Thị xuống dốc năm đó. Hắn nếu thực sự phong ta làm hậu, Tế Ti Viện sợ sẽ lập tức trở mặt.

Hắn luôn khôn khéo, lập tức đến Lan Lăng tìm ta.

Ta nhớ rõ ngày ấy, Lan Lăng khắp núi hoa đua nở, hắn đứng trước mặt ta, khẽ cười nói: “Tiếu Nhi, sư phụ chính là đại phiền toái, ngươi hãy đồng ý với sư phụ, làm hoàng hậu đi. Diệp Thị luôn bị khinh là ngu ngốc trong mắt thiên hạ, nay ngươi gả cho ta, xem bọn chúng còn có thể nói gì.”

Hắn nói không chút để ý, như thể cuộc hôn nhân này chỉ là một trò đùa. Vì thế, thời khắc ấy ta đã sáng tỏ, ta không thể ký thác bất kỳ yêu hận gì trong cuộc hôn nhân này. Nhưng ta lại không cam lòng, liền cười đùa: “Sư phụ, người nếu mời con ngồi lên vị trí đó thì nên có chút thành ý chứ ạ, con nếu cứ vậy tuỳ tiện theo người, chẳng phải con sẽ là kẻ không có giá trị sao?”

Nghe ta nói xong, hắn hơi sửng sốt, một lúc lâu sau, hắn cười nói: “Quả vậy, là ta không lo nghĩ chu đáo. Tiếu Nhi!”, hắn vươn tay về phía ta, bàn tay trắng nõn như ngọc, đường chỉ tay mờ nhạt không thể thấy rõ. Ta mỉm cười nhìn hắn, khi hắn cười với ta, trong đáy mắt hắn, mặc dù vẫn mang ý cười cùng trêu đùa nhưng cũng tràn ngập sự nghiêm túc.

Tim ta không kìm được mà đập nhanh hơn, nghe thấy thanh âm ôn hòa nho nhã của hắn, như thanh tuyền lẳng lặng chảy qua tim.

Hắn nói: “Tiếu Nhi, vi sư hoàn toàn không có gia tài bạc triệu, quyền thế ngập trời, sẽ không ngâm thơ vẽ tranh, cũng không thể cùng ngươi tiêu dao giang hồ, chỉ có trách nhiệm với thiên hạ này, ngàn dặm giang sơn, vạn vạn dân đen. Nếu Tiếu Nhi nguyện ý, Quân Hoa ta” hắn cúi đầu, gằn từng tiếng, nói dứt khoát: “Lấy quốc làm sính!”

Lấy quốc làm sính! (Lấy quốc gia làm sính lễ)

Chớp mắt đó, biết rõ là lời ngon tiếng ngọt, là hắn nhất thời đùa vui nhưng ta vẫn không thể không rung động. Như gió xuân phớt qua, vì thế mà liễu xanh đào hồng, ngàn dặm chim ca.

Vì thế, ta đặt tay vào trong tay hắn, theo hắn vào cung.

Nhìn thế tục hồng trần, nhìn ám độ trần thương, nhìn vạn kiếp bất phục.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi nhẹ thở dài, chậm rãi mở miệng: “An Phúc, ta khuyên thì có tác dụng gì đây? Bệ hạ của ngươi, trong tâm trí chỉ có muôn dân bá tánh, sợ rằng nay cũng vẫn còn đang ra sức kiếm tìm người trấn hộ Cửu Đỉnh.”

Cửu Đỉnh là bảo vật trấn áp oán khí của Thiên triều, luôn vì Diệp Thị thủ hộ, cũng có xuất xứ từ câu nói ‘Diệp Thị an thiên hạ’. Mười một năm trước Diệp Thị bị giết, oán khí bao trùm, dù là Cửu Đỉnh cũng vô pháp trấn áp, nhưng cũng may quốc sư Nam Thiếu nhận ra sai lầm của mình, đã dùng toàn bộ tu vi bảo vệ Cửu Đỉnh, thế nên mới làm cho quốc gia được bình an được vài năm. Nhưng 2 năm trước, hắn rốt cục cũng bị ta giết chết, Cửu Đỉnh không người chống đỡ, có khe hở, vì thế quỷ mị tràn lan.

Ngoài Quân Hoa ra, không ai biết chuyện đó nên cũng không biết rằng, ta đã phạm phải trọng tội tày đình. Nhưng ta chưa từng ân hận, Nam Thiếu năm đó diệt toàn tộc Diệp Thị ta, đó là làm loạn thiên hạ, ta cũng không thể để hắn được sống.

Quân Hoa luôn hận ta, ta cũng biết.

Cái đêm ta giết Nam Thiếu, suốt đêm chạy về cung. Nam Thiếu là người trời định, ta giết hắn, ắt sẽ bị trời phạt. Thiên hỏa giáng xuống, may có thần miếu hoàng cung phù hộ cho ta, vì thế ta vội vàng chạy về, lại gặp phải Quân Hoa đã sớm chờ trước cổng miếu từ bao giờ.

Hắn mặc một thân áo bào trắng, sắc mặt tức giận đứng trước cổng miếu lạnh lùng nhìn ta, thấy ta về, vung tay về phía ta. Khi hắn muốn đánh, ta liền nhanh chóng nhắm mắt lại, không nói gì.

Nhưng cuối cùng hắn cũng không xuống tay, bắt đầu từ năm 8 tuổi ta đi theo hắn, hắn luôn như vậy, tức giận sẽ vung tay, nhưng lại không đánh xuống bao giờ.

“Ngươi cũng biết ngươi đã làm cái gì?” Hắn giận dữ hỏi, trên dung nhan tuấn mỹ vô song lại có chút lo lắng. Ta gật đầu, nhưng không đáp lời. Thấy ta như vậy, hắn không khỏi rống lên: “Ngươi nếu biết ngươi đã làm cái gì, vậy ngươi còn dám trở về? Thiên hỏa giáng xuống, đó là cơn giận của thần, ngươi nếu không chống đỡ được, sẽ liên luỵ đến lê dân Cửu Châu, ngươi cho là vui lắm sao?”

“Nhưng…” ta rốt cục cũng không cam lòng mở miệng, thanh âm khô khan: “Cùng lắm con sẽ chết thôi.”

“Ngươi nếu biết ngươi sẽ chết, ngươi còn giết hắn?” Quân Hoa vẻ mặt khó tin: “Diệp Tiếu, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là nghĩ thế nào, muốn làm gì không? Năm đó ta cứu ngươi, không phải vì để ngươi đi báo thù, không phải vì để ngươi đến ép giang sơn xã tắc này, mà là muốn ngươi sống thật tốt. Ngươi biết rõ giết hắn sẽ gây nên hậu quả gì, ngươi còn ra tay?”

Đúng, ta biết rõ giết hắn sẽ gây nên hậu quả gì, nhưng, ta vẫn không thể dằn nổi.

Toàn gia Diệp Thị, đó là nợ máu, ta nên cứ thế mà buông tha cho hắn sao?

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Quân Hoa, hết sức kiên định nói: “Sư phụ, người đã dạy con, làm người không cần bận tâm đến người khác, cứ làm việc mình cho là đúng là được rồi.”

Đó là lời hắn nói với ta sau khi say rượu.

Hắn nói: “Tiếu Nhi, sư phụ cả đời vì thiên hạ mà lo nghĩ, vì dân chúng mà toan tính, nên ngươi đừng học theo ta. Ngươi hãy cứ là Tiếu Nhi, không cần bận tâm đến người khác, chỉ cần làm chuyện ngươi muốn thôi. Dù trời có sập, ta cũng chống đỡ cho ngươi.”

Giờ phút này, ta cũng dùng tới những lời này.

Hắn nhìn ta, kinh ngạc không nói nên lời. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn ta, qua hồi lâu, hắn bỗng nhiên than khẽ, không mắng ta, không tức giận ta nữa, chỉ thản nhiên nói: “Tiếu Nhi, ngươi làm sai, phải chịu trách nhiệm.”

Nói xong, hắn bước vào thần điện. Ta nhìn cánh cửa thần điện chậm rãi khép lại, cuối cùng cũng hiểu được quyết định của hắn.

Hắn vì giang sơn của hắn, hy sinh ta.

Giây phút cánh cửa khép chặt, ta hoảng sợ. Ta vội vàng tiến đến cánh cổng to lớn sơn son thiếp vàng, cao giọng gọi hắn: “Sư phụ! Sư phụ! Con sẽ chết…Con sẽ chết”

Ta sẽ chết.

Ta chết, sẽ không thấy được người nữa.

Giây phút đó, ta đã nghĩ như thế.

Bởi vậy ta lại không ngừng gõ vào đại môn, lớn tiếng gọi tên của hắn cho đến khi khàn giọng. Ước chừng đến bình minh, ta nghe thấy tiếng sét, vì thế ta biết, thiên hỏa đã tới.

Ta càng ra sức đập vào đại môn thần điện, gọi thẳng tên hắn: “Quân Hoa! Quân Hoa! Quân Hoa! Người mở cửa ra…người gặp con đi…để con nhìn thấy người cũng được rồi…”

Giờ khắc sinh tử, ta lại thầm nghĩ muốn được nhìn thấy hắn.

Dù là hắn bỏ rơi ta… dù là hắn bỏ rơi ta… ta cũng không oán không hận.

Yêu đến tận xương tuỷ, dù có bị thương, cũng không oán.

Nhưng hắn chung quy không hề mở cửa. Ta thấy đại hỏa từ trên trời giáng xuống, kinh thiên động địa, vốn thương thế ta đã nghiêm trọng, mới vừa rồi bị đại hỏa tấn công liền nôn ra máu, cảm giác thần trí mơ hồ.

Khoảng không mông lung, ta bỗng nhìn thấy một bóng áo trắng lao đến, chắn trước mặt ta. Thế nhưng ta cũng biết, đó bất quá chỉ là mộng thôi.

Hắn sớm đã bỏ mặc ta rồi, hắn làm vua của một nước, lòng mang thiên hạ, sao lại có thể vì ta mà buông tay?

Ta mơ màng ngất đi, đến khi tỉnh lại, thiên hỏa đã qua. Hắn ngồi bên cạnh ta, kéo tay ta nói: “Ngươi quá tùy hứng!”

Ta không nói lời nào, nhắm mắt lại định ngủ tiếp. Lại nghe hắn dùng giọng điệu bình thản nói: “Tiếu Nhi, ngươi có biết không, ta thật sự càng ngày càng chán ghét thói tuỳ hứng của ngươi. Nếu như có thể, năm đó ta tuyệt đối sẽ không cứu ngươi.”

Nháy mắt đó, như có một ngọn chủy thủ, mãnh liệt đâm vào tim ta. Thọc khuấy, tra tấn, máu tươi đầm đìa.

****************

Nói xong, An Phúc im lặng lui xuống, một lúc sau, hắn khẽ thở dài nói với ta: “Nương nương, người ở bên bệ hạ cũng đã nhiều năm rồi.”

“Không lâu bằng ngươi.” Ta lấy một ly trà, không mặn không nhạt trả lời. An Phúc nhìn trái nhìn phải, ngoài ta ra không còn ai khác, hắn quỳ thụp trước mặt ta nói: “Nương nương, xin người cứu vớt dân chúng Thiên triều!”

Tiếng đồ sứ rơi trên mặt đất vỡ vụn, cùng lúc chiếc chăn của ta đáp xuống đất.

Ta thu lại đôi tay đã có chút run run, mang một vẻ mặt bàng quan nói: “An Phúc, ngươi nói gì vậy, nếu có thể cứu dân chúng ta tất sẽ cứu. Nhưng cũng không cứu được.”

“Không, người có thể cứu!” An Phúc mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc, thấy vậy lòng ta chợt lạnh đi: “Nương nương, nô tài biết, nô tài đều đã biết, người là hậu duệ Diệp Thị, máu người có thể siêu độ oan hồn, bình ổn thiên hạ, chỉ cần dùng thân người luyện trong Cửu Đỉnh…”

“Làm càn!”

Nghe hắn nói vậy, ta không chút do dự với một chiếc tách ném qua, dừng lại ngay giữa trán hắn. Máu của hắn từ trán chảy xuống, hắn cũng không dừng lại, tiếp tục nói: “Nô tài biết nương nương tức giận nhưng nô tài vẫn phải nói. Nương nương không thể vì mình người mà bỏ rơi thiên hạ, người không thấy bệ hạ sao… Ngài ấy vì quốc gia mà tiều tụy tới vậy, người…”

“Hắn sai ngươi đến nói những lời này?”

Thấy lá gan của hắn lớn như vậy, ta mới suy nghĩ lại, ngồi dậy từ trên giường, không đợi hắn trả lời, ta lập tức nở nụ cười: “Đúng rồi, tất nhiên là hắn gọi ngươi đến, bằng không… Ngươi làm sao có gan vậy?”

“Nương nương…”

Nghe ta nói, âm điệu của hắn có chút nức nở. Ta cười to, cảm thấy đắng nghét nơi cuống họng.

“An Phúc, không phải ta không muốn… Không phải ta không muốn. Ta chỉ sợ ta đi rồi, lại không còn thấy được hắn, ta chỉ sợ ta đi rồi, lại không tìm được hắn, ta chỉ sợ ta đi rồi, hắn sẽ cô đơn cả đời; ta không sợ chết, ta sợ mất hắn. Nhưng hắn lại… Đúng là như thế…”

Ta không khỏi sững sờ, lòng đầy chua xót, nhìn về phía cây đào vừa khai hoa. An Phúc quỳ lết lại đây, nắm lấy váy ta, khóc rống: “Nương nương, không phải như thế … Bệ hạ…”

“Hắn một lần lại một lần bỏ rơi ta.” Ta ngắt lời An Phúc: “Mỗi lần phải lựa chọn giữa ta và thiên hạ này, hắn đều là bỏ qua ta. Kỳ thật ta không oán, ta vốn cũng nên gánh vác, ta chỉ muốn được ở bên cạnh hắn lâu hơn…được ở bên cạnh hắn lâu hơn mà thôi… Ta chỉ muốn nghe hắn nói một câu, ‘Tiếu Nhi, ta luyến tiếc ngươi’…”

“Nương nương, bệ hạ có nỗi khổ, đây không phải ý của bệ hạ…”

“Nếu không phải ý của hắn, ngươi sao biết được chuyện này?” Ta cười khẽ, đưa tay lau nước mắt trên mặt, những dù lau thế nào vẫn cứ ướt đầm, từng giọt từng giọt, như muốn chảy tới mù mới thôi.

An Phúc quỳ gối khóc dưới chân ta, bộ dáng đó, khiến ta nghĩ lại thời điểm khi ta mới vào cung. Ngày ấy An Phúc vừa phạm lỗi, thiếu niên mười bảy mười tám tuổi lại quỳ trên đất khóc như một đứa trẻ, Quân Hoa chỉ vào hắn nói: “Tiếu Nhi ngươi xem, hắn thật doạ người, khóc thành cái dạng này.”

Sau đó, hắn lại nói với ta: “Tiếu Nhi, ngươi đừng lo lắng, nếu là ngươi khóc thì không gọi là dọa người. Có điều, nếu có thể, sư phụ chỉ cầu mong ngươi suốt đời vô lệ.”

Cả đời vô lệ, nhưng nước mắt cả đời này của ta, lại chảy vì hắn nhiều nhất.

“Thôi, ngươi lui xuống đi.” Qua nửa ngày, ta rốt cục mở miệng. An Phúc ngẩng đầu lên, có chút bất an nhìn ta. Ta tất nhiên là hiểu ý hắn, nhẹ nhàng cười nói: “Sao? Ngươi giờ đã muốn tiễn ta đi nhập Cửu Đỉnh? Bây giờ đã ước gì ta đi chết đi?”

Tiền truyện 2

Phong Ca

“Không, không phải!” An Phúc lập tức phủ nhận. Ta chỉ ra cửa, quát: “Cút ngay cho ta!”

An Phúc bị ta nạt, liền lui xuống. Nhìn đại điện trống rỗng, ta lấy rượu được mang từ Lan Lăng đến, mở nắp, từng vò từng vò uống cạn.

Ước chừng đã uống khá nhiều rượu, nước mắt cũng nhiều thêm. Suy nghĩ hỗn độn, luẩn quẩn một hồi đều xoay quanh Quân Hoa.

Năm ấy chín tuổi, hắn tới Diệp gia đưa ta đi, tránh khỏi kiếp nạn diệt môn. Hắn tuy là hoàng tử nhưng linh lực phi phàm, đã che đi linh khí của ta, bảo hộ được tánh mạng ta, khiến ta cam tâm tình nguyện cả đời.

Hắn nói: “Tiếu Nhi, ngươi đã là đệ tử của ta, ta hứa sẽ luôn làm cho ngươi sống vui vẻ.”

Ngày đó, tinh quang sáng lạn, mười bảy tuổi, hắn đứng trước mặt ta, tựa như thiên nhân.

Vì thế ta hỏi hắn: “Có thật không?”

Hắn nói: “Thật, còn thật hơn cả trân châu.”

Khi đó ta còn chưa biết, có đôi khi, dù là trân châu, cũng vẫn có giả.”

Sau này, ta cũng đã từ từ hiểu được.

Ta nhớ khi hắn cùng vị hoàng huynh bạo ngược thành tánh tranh đoạt hoàng vị, hoàng huynh của hắn bị buộc tới tuyệt lộ, đem Cửu Đỉnh từ đỉnh tháp ném xuống, khi đó, hắn không chút do dự nhảy theo, sợ rằng Cửu Đỉnh có chút tổn hư.

Lúc ấy, hắn không nghĩ tới ta, hắn không nghĩ tới nếu hắn chết ta phải làm sao bây giờ, đó là lần đầu tiên, giữa thiên hạ và ta, hắn đã chọn thiên hạ.

Sau đó, hắn biết rõ Nam Thiếu là kẻ thù của ta, lại vẫn tận lực giúp hắn, chỉ vì Nam Thiếu có thể bảo vệ Cửu Đỉnh, hắn lại một lần nữa chọn thiên hạ.

Khi ta giết Nam Thiếu, khi thiên hỏa giáng xuống, vì không để cơn giận của thần liên luỵ con dân của hắn, hắn đóng chặt đại môn thần điện, mặc ta tự sinh tự diệt, hắn lại một lần nữa chọn thiên hạ.

Sau nữa, vì siêu độ oán khí, hắn không tiếc bắt ta mỗi tháng một lần tế máu.

Vì đuổi bắt yêu ma, hắn chẳng quản để ta lấy thân làm mồi nhử.

Mỗi lần thân mang trọng thương trở về, ta chỉ hy vọng xa vời hắn nói một câu: “Nguy hiểm quá, ngươi lần sau đừng làm thế nữa.”

Nhưng mà, hắn chưa bao giờ nói.

Phàm là vì giang sơn của hắn, vì con dân của hắn mà cống hiến, hắn đều không bao giờ ngăn cản.

Vì thế ta chỉ có thể một lần lại một lần, từ đau lòng, đến chết tâm.

Ta biết đối với hắn, việc ta làm là việc đúng đạo nghĩa phải làm. Thế nhưng, bộ dáng chẳng quan tâm của hắn vẫn làm ta oán giận.

Nhưng nghĩ lại thì, oán gì giận gì đây? Ta với hắn, vốn không nên có yêu hận.

Bất quá là ta một lòng cam nguyện, vốn là ta một lòng cam nguyện.

Say đến ngất ngưởng, ta mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi. Không gian mông lung, ta lại có cảm giác được ai đó ôm lấy, đưa về giường, sau đó ôm ta ngủ.

Ta không an phận đẩy hắn một chút, nói với hắn: “Ngươi tránh ra!”

Hắn không giận, ôm ta không nhúc nhích, khẽ nói trên đầu ta: “Tiếu Nhi ngoan, ngủ đi!”

Ta nghe thấy giọng nói ấy liền biết là ai. Nhẹ vòng tay ôm lấy hắn, cũng không nhắc lại. Hắn im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói cùng ta: “Hôm nay làm sao thế, uống nhiều rượu như vậy.”

Ta không đáp, hắn lại nói: “Sau này không được uống rượu nhiều như thế nữa, nữ tử uống rượu rất khó xem. Ngươi nếu buồn, qua thời gian này, ta xử lý xong chuyện sẽ đưa ngươi đi chơi.

Ta nghe thị nữ nói, ngươi đã khóc, ta liền đến thăm ngươi. Ngày đó, chuyện gì ngươi cũng không suy nghĩ cẩn thận, nói thế nào ngươi cũng không nghe, ngoan ngoãn ở trong cung, đợi ta giải quyết xong việc, biết không?”

“Vâng.” Ta trả lời có lệ, hắn lại như yên lòng, vỗ lưng ta cười nói: “Tiếu Nhi, chờ việc này xong, ta sẽ cùng nàng sinh thật nhiều hoàng tử và công chúa.”

Hắn chưa bao giờ nói như vậy.

Những năm gần đây, dù đã thành hôn, hắn đối với ta vẫn như một người thầy, chưa từng vượt quá nửa phần. Nghe hắn đột nhiên nói như vậy, ta liền hiểu được quyết định của hắn, càng ôm chặt hắn hơn, lặp đi lặp lại “Sư phụ, sư phụ.”

“Ngoan.”

Hắn nhẹ vỗ đầu ta, như ôn nhu, như thương tiếc. Tiếp đó, hắn hôn lên mi tâm ta, nói: “Tiếu Nhi, đừng sợ, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng.”

Ta biết đây chỉ là lời an ủi.

Hắn luôn như thế, nếu muốn đâm ngươi một đao, trước tiên sẽ cho ngươi ăn kẹo ngọt.

Năm đó hắn hứa sẽ bên ta trọn đời trọn kiếp, hôm sau vì Cửu Đỉnh mà nhảy khỏi tháp, nếu không có ta dùng hoàn hồn thuật, làm sao còn có hắn hôm nay?

Rồi sau đó hắn nói sẽ làm cho ta được vui vẻ, nhưng kế đó lại nói cho ta biết, ta không được phép giết Nam Thiếu.

Sau hắn lại nói với ta, sẽ bảo hộ ta cả đời, nhưng dưới thiên hoả lại vứt bỏ ta ngoài cửa…

Hôm nay…

Sự tình liên quan đến lê dân bá tánh, hắn tất sẽ lại như thế. Nói rằng sẽ bảo hộ ta, nhưng kỳ thật, là bảo hộ cái chết cho ta. Luyện hóa bên trong Cửu Đỉnh, vĩnh viễn, không thể siêu sinh.

Hắn từng nói với ta, lấy quốc làm sính, nhưng trên thực tế, ta cũng phải vì quốc.

Hôm sau khi ta tỉnh lại, hắn đã vào triều.

Ta tự mình thay y phục, đi thẳng đến Tế Ti Viện. Thấy ta đến, tất cả đều không khỏi cả kinh, khi ta mang ý định nói cho họ, họ đều quỳ trên đất, sau khi huyên thuyên một đống lời cảm ơn cảm kích trơn tru lưu loát, liền đưa Cửa Đỉnh đến trước mặt ta.

Cửu Đỉnh có thể lớn cũng có thể nhỏ, giờ phút này, nó được cung phụng ở phòng tối của thần miếu, được trận pháp và linh khí của con người che chở, hiện nguyên hình hình dáng to lớn của nó. Ta đứng trên đài cao, nhìn Cửu Đỉnh được mở ra, bên trong là lốc xoáy sâu không lường được, trong lòng rốt cục cũng có chút sợ hãi.

Ta vẽ một cái phù chú trên không, lập tức xuất hiện một vài hình ảnh, ta nhìn thấy Quân Hoa đang ngồi trên ngai vàng. Cao cao tại thượng, không ai sánh bằng. Ta nhất thời cảm thấy hai mắt nhoà lệ, khàn khàn gọi hắn một tiếng: “Sư phụ.”

Nhiều năm qua, ta luôn có thói quen gọi hắn là sư phụ.

Hình ảnh người trên không trung thoáng sửng sốt, sau đó ta nghe hắn nhỏ giọng nói: “Tiếu Nhi, làm sao vậy?”

“Sư phụ, người…sau này hãy sống thật tốt!” Suy nghĩ nửa ngày, ta lại chỉ có thể nói một câu như thế: “Như người mong muốn, ngày sau, thiên hạ sẽ thái bình.”

“Ngươi nói cái gì?”

Hắn nhíu mày, lập tức phản ứng lại: “Ngươi đang ở đâu?!”

“Sư phụ, kỳ thật, con luôn nghĩ, có phải từ nhỏ con vì trả nợ mà hết lần này đến lần khác, dường như chỉ cần để quốc gia được thái bình thì nhất định con phải hiến thân. Máu của con dùng để trấn áp oán khí, linh lực của con dùng để trục xuất yêu ma, sư phụ con, người…chỉ dùng con để yên ổn thiên hạ.

Con chưa bao giờ chân chính thuộc về bản thân con. Nhưng con hiểu, đây là số mệnh. Người…người không cần áy náy…”

“Ngươi đang ở đâu?!”

Hắn đứng phắt dậy khỏi ngai vàng, hét to, làm kinh động mọi người xung quanh. Ta thoáng kinh ngạc, dùng cổ tay áo lau đi nước mắt, cố gắng cười rộ lên: “Sư phụ, như người nói, lúc trước người không nên cứu con, con cũng không nên gặp người. Chúng ta… Chúng ta hãy buông tha nhau thôi…”

Nói xong, ta lập tức thu hồi pháp thuật, sau đó quay đầu nhìn về phía Cửu Đỉnh không phải quá lớn nhưng lại sâu không đáy. Ta nhắm mắt lại, thả người nhảy vào.

Trong nháy mắt nhảy xuống, ta như rơi vào một cái động không đáy, không ngừng rơi xuống, rơi xuống. Gió bên tai gào thét quét qua, từng đợt sóng lửa nóng rực đập vào mặt, thiêu đốt toàn thân ta. Người ta đau đớn, nhịn không được hét to. Mơ mơ hồ hồ, ta như nghe thấy có người gọi tên ta, thanh âm tê tâm liệt phế: “Tiếu Nhi~”

Dung nhan nam tử như gần ngay trước mắt, đang nở nụ cười, từng lời từng chữ, vụn vặt xẹt qua đầu ta, không ngừng tới tới lui lui, lặp đi lặp lại.

“Tiếu Nhi, Tiếu Nhi, sau này ta sẽ gọi ngươi như thế, ngươi xem được không?”

“Tiếu Nhi, ngươi đã trở thành đệ tử của ta, ta hứa sẽ luôn khiến ngươi sống thật vui vẻ.”

“Tiếu Nhi, ngươi đừng lo lắng, nếu ngươi khóc sẽ không gọi là dọa người đâu. Bất quá, nếu có thể, sư phụ chỉ mong ngươi cả đời vô lệ.”

“Tiếu Nhi, Tiếu Nhi, sư phụ cả đời vì thiên hạ mà lo nghĩ, vì dân chúng mà toan tính, nên ngươi đừng học theo ta. Ngươi hãy cứ là Tiếu Nhi, không cần bận tâm đến người khác, chỉ cần làm chuyện ngươi muốn thôi. Dù trời có sập, ta cũng chống đỡ cho ngươi.”

“Tiếu Nhi, vi sư hoàn toàn không có gia tài bạc triệu, quyền thế ngập trời, sẽ không ngâm thơ vẽ tranh, cũng không thể cùng ngươi tiêu dao giang hồ, chỉ có trách nhiệm với thiên hạ này, ngàn dặm giang sơn, vạn vạn dân đen. Nếu Tiếu Nhi nguyện ý, Quân Hoa ta lấy quốc làm sính!”



Boong

Tiếng chuông chùa như tiếng nổ vang dội đất trời, tất cả đều đột nhiên ngừng lại.

Âm thanh cực lớn.

Ta hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn điện ngọc quỳnh lâu trước mặt. Các vị tiên quan từng giao hảo đang đứng bên cạnh, ta nhìn thấy một nữ tử hồng y dẫn đầu cười khẽ với ta, trong trẻo nói: “Chúc mừng thượng thần U Minh lịch kiếp trở về!”

Từng chuyện đã qua nối gót ập tới, ta cuối cùng cũng nhớ ra, hoá ra, vài thập niên qua cũng chỉ là một trận thiên kiếp. Thành thần thành ma, chỉ một ý niệm.

Hồng y nữ tử đến trước mặt ta, nhìn thần sắc ta rồi vỗ vỗ vai ta nói: “Ngươi đừng lo lắng, hoàng đế Quân Hoa kia vốn là đảo chủ Bồng Lai đảo – Bách Lý Quân Hoa, lần này cùng ngươi lịch kiếp, với tu vi và tâm tư người đó, nhất định cũng có thể bình an vượt qua.”

Lời này khiến ta không khỏi đau đầu.

Vốn tưởng rằng, nhảy vào Cửu Đỉnh là đã chấm dứt mọi khúc mắc nhưng lại không ngờ, hoá ra lại dây dưa đến vậy.

Nếu khi hắn trở lại thiên đình, ta lấy mặt mũi nào gặp hắn? Làm sao nhìn mặt hắn?

“Phượng Nhi,” ta ngẩng đầu nhìn hồng y nữ tử, nở nụ cười: “Ta nghe nói, đại đa số thần tiên sau khi trải qua tình kiếp đều lựa chọn quên đi, năm đó ta không tin, nay, ta đã tin rồi.”

Phượng Nhi ngạc nhiên, sau một lúc nàng ngẩng đầu vỗ vai ta, đặt vào tay ta một bình dược, rồi sau đó liền xoay người rời khỏi.

Ta mỉm cười quay đầu, thấy một nam tử trên thiên kính, long bào ngọc quan, dáng vẻ gấp gáp đang chạy trên hành lang dài, vẻ mặt kinh hoảng. Ta mở nút bình, nhắm mắt uống vào.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Ta vốn không phải thần tiên yêu được bỏ được, không có thần tuệ cũng không có cái gọi là đại đạo. Ta kham không nổi hồng trần vạn trượng, triền miên tình si này.

Đối với ta mà nói, cái gọi là buông tay, chính là buông tay mới kham nổi.

Như thế đó, triệt để quên đi người nam tử từng nói với ta ‘Lấy quốc làm sính!’ kia.

“Đưa cho ta thanh đao tốt nhất, phi tiêu tẩm độc, chuẩn bị thân mình cho tốt, các ngươi…” ta nhổ cọng cỏ đang ngậm trong miệng ra, vung tay lên, cao giọng nói: “thấy người đến thì xông…”

“Thiếu gia,” quản gia Từ Văn Nhu nhô đầu ra, sáu mươi tuổi rồi, trong tay còn nắm hai thanh đại đao hoành tráng, vẻ mặt nghi hoặc hỏi ta: “Xông lên đâu ạ?”

“Ngươi thật ngốc!” Ta chỉ muốn cho hắn một chưởng, nhưng nhìn hắn từng này tuổi rồi, sợ rằng ta đánh một cái hắn bay xuống địa phủ luôn,rồi chẳng lên nổi nữa thì biết làm sao? Vì thế ta phẫn nộ thu hồi tay, tức giận nói: “Xông vào bắt Mặc tiểu thư cho ta!!!”

“Vâng, dạ dạ.” Nghe ta nói xong, Từ Văn Nhu hấp tấp trả lời, quát to một tiếng “Nằm xuống!” Giọng hắn to đến mức khiến ta nhịn không được lại muốn đánh hắn. Chắc hắn sợ người ta nghe không thấy thì phải?

Lại nói tiếp, ta hôm nay đứng chỗ này, thật sự là oan nghiệt ~ oan nghiệt mà.

Nhiều năm trước, ta còn chưa biết Phượng Nhi, khi đó ta sớm đã ngưỡng mộ đại danh của nàng, không chỉ bởi vì nàng là thần thú đầu tiên từ thời thượng cổ mà còn bởi nàng chính là Vạ Tinh (tinh linh chuyên gây chuyện) nổi tiếng nhất trong bát hoang tứ hải. Nhớ lại năm đầu tiên ta lên thiên đình, bỗng phía trước các tiểu tiên đang điên cuồng chạy tới. Nam Thiên Môn vốn đang náo nhiệt, chợt nghe một tiểu tiên hô to một tiếng: “Không hay rồi, Phượng Âm thượng tiên đến!” vì thế ngay lập tức, Nam Thiên Môn tĩnh lặng như tờ, ngoài cây cột chống trời ở Nam Thiên Môn ra, chỉ cần là sinh vật sống đều chạy biến không còn một mảnh.

Ta còn đang kinh ngạc thì thấy một hồng y nữ tử ôm một con mèo đen thong thả đi tới. Nữ tử ngày có làn da rất đẹp, đôi mắt hoa đào đang nhìn thẳng ta, hết sức hữu thần. Thấy ta đứng đó, nàng đột nhiên dời thân đến trước mặt ta, một tay ôm mèo, một tay nắm cổ tay ta nói: “Ngươi là người mới?”

Ta ngây ngốc gật đầu, liền thấy nàng cười rạng rỡ, vui vẻ nói: “Muội muội làm sao đến đây? Tỷ tỷ ở thiên cung đợi mấy vạn năm, thấy muội bé nhỏ thanh thuần, sau này làm muội muội của ta đi, tỷ sẽ bảo vệ muội, bảo đảm muội ở thiên cung tha hồ tung hoành ngang dọc.”

Ta nghe xong thì thấy cảm động, cảm giác vị tỷ tỷ này là một thần tiên chân thực nhiệt tình, nghĩ lại ta ở U Minh Phủ mấy vạn năm, còn chưa bao giờ gặp được ai nhiệt tình như thế.

Vì thế ta cũng không thoái thác, trả lời: “Diệp Tiếu xin đa tạ tỷ tỷ, xin hỏi tỷ tỷ là vị tiên quân nào?”

Nghe ta hỏi xong nàng bí hiểm cười, tuỳ tiện nói: “Tỷ chỉ là một tiểu tiên thôi, nói ra muội cũng không biết. Có điều người ta đều gọi tỷ là Phượng Âm thượng tiên!”

Nàng vừa dứt lời ta không nhịn nổi giật giật cơ mặt, biết đây là Vạ Tinh nổi tiếng nhất của bát hoang tứ hải, sợ là mấy vị đế quân của thiên đình cũng chưa nổi danh bằng nàng.

Vì thế ta nhanh chóng muốn chạy thoát thân, nhân tiện nói: “Hoá ra là Phượng Âm thượng tiên, tôn kính đã lâu! tôn kính đã lâu!”

“Đừng nói xa lạ thế, chúng ta là tỷ muội mà, lại đây, kêu một tiếng tỷ tỷ đi.”

Vị Phượng Âm thượng tiên này đặc biệt nhiệt tình, nhất quyết túm tay ta không buông. Ta suy tính, nếu ta vừa nghe tên nàng liền trở mặt, cũng quá không có phong phạm thượng tiên rồi, nên ôm trán nói: “Ta cũng tu hành mấy vạn năm, kêu một tiếng tỷ tỷ không khỏi làm cho thượng tiên bỗng như già hơn, không bằng ta nói người là Phượng Nhi đi.”

“Vậy cũng được.” Nghe lời ta nói, nàng từ trên xuống dưới đánh giá ta, khoé miệng vẫn cười bí hiểm, cười đến nỗi làm ta rùng cả mình.

Nếu ta biết về sau xảy ra chuyện gì thì lúc ấy ta thà không cần để ý nét mặt già nua gì đó cũng phải chạy trốn khỏi nàng. Sau đó, bày ra mười mấy trận pháp, kiên định bảo trì khoảng cách 300 thước với nàng, lúc nào cũng phải mang theo phù chú trừ tà đổi vận, đời này không thể liên can gì với nàng!

Nhưng lúc ấy ta không làm như vậy, vì thế đã tạo nên oan nghiệt mấy vạn năm qua của ta. Mỗi lần chỉ cần có người nhắc tới hai chữ ‘Phượng Âm’ này với ta, ta đều cảm thấy hai mắt tối sầm, trời đất quay cuồng.

Ngày đó ta đang ở trong hoa viên U Minh Phủ chơi đùa với đám chim chóc, hơn mười ngày trước, có người nói với ta, Phượng Âm muốn thăng thần, đã đi lịch tình kiếp rồi. Lúc ấy ta đã có cảm giác không ổn, quả nhiên, mới có 19 ngày, bạch hạc Mộc Tử Du bên cạnh nàng đã hóa thành người vọt vào phủ đệ của ta, hô to gọi nhỏ tên ta: “Diệp Tiếu thượng thần, người mau tới cứu thượng tiên nhà tiểu tiên đi!”

Vận khí của ta so với Phượng Nhi vẫn tốt hơn, không phải lịch tình kiếp gì, ở tại U Minh Phủ say rượu ngủ mấy chục ngày, tỉnh lại liền thăng lên thần. Ta vừa nghe tiếng Mộc Tử Du, tay trơn trượt, thiếu chút nữa đã quăng ngã tiểu phượng hoàng yêu quý nhà ta, vì thế ta bực bội bất mãn nói: “Mộc Tử Du, chủ tử nhà ngươi lại làm sao nữa?! Mấy vạn năm rồi, nàng ta có thể đổi người làm phiền được không hả?”

“Nếu không phải đã đổi người làm phiền thì làm sao người được thanh nhàn như vậy? Bằng không với năng lực của chủ tử nhà tiểu tiên, người có thể phủi áo bỏ đi mà không phải thu dọn tàn cục được sao?”

Mộc Tử Du một câu xả ra khiến ta không còn lời nào để nói, ta thả tiểu phượng hoàng ra, hậm hực nói: “Được rồi, ngươi nói ta biết nàng ta lại làm sao nữa? Mệnh cách có vấn đề?”

“Đúng vậy” Mộc Tử Du vẻ mặt đau lòng nói: “Có vấn đề lớn ấy chứ.”

Sau đó nàng nói liên miên cả nửa ngày, ta rốt cục cũng hiểu được, quả nhiên là vấn đề lớn.

Hoá ra khi nàng hạ giới, cư nhiên dám lén mang theo Toả Tiên Thuỷ, sau đó một thân tiên lực đầu thai làm công tử nhà Thừa tướng, mới mười chín tuổi đã tự tung tự tác, thích gì làm nấy, chỉ còn thiếu điều cướp vợ của hoàng đế nữa thôi. Nhưng 19 năm qua, nàng tịch mịch, nàng nhàm chán, vì thế đã xuất thần, theo một tên nhãi đến Ma giới chơi! Để lại thể xác ở thế gian, đúng lúc Thượng Đế đi tây phương nghe Phật giảng, Ti Mệnh Tinh Quân lại bị Mộc Tử Du chuốc say nằm trên giường, tiểu tiên này qua thiên kính đã thấy được cảnh này, vì thế vội vội vàng vàng chạy tìm người giúp đỡ. Giản Hề thiên quân của Thiên đình đến Ma giới tìm người; Đại Miêu mà ngày thường nàng luôn ôm trong lòng đang phải canh chừng Ti Mệnh Tinh Quân; cuối cùng cũng chỉ có thể tới tìm ta, muốn ta trước tiên phải phù phép lên thân thể kia, làm những gì có thể, chờ nàng trở về!

Mụ nội nó, chuyện này nếu bị phát hiện sẽ có đại hoạ đó!

Vì thế ta nhanh chóng lao xuống trần, thừa dịp thân thể này còn đang ngủ để yểm phép lên nó, Mộc Tử Du đem mệnh cách Ti Mệnh Tinh Quân đã viết, kể qua cho ta một lượt, ta đã nắm rõ.

Đúng là đời người, cẩu huyết mà nực cười thế đấy!

Thật ra là thế này, Tống Tử Mạch, cũng chính là thân phận Phượng Nhi đầu thai lần này, là con trai độc nhất của Thừa tướng đương triều, vốn ác bá, đần độn trải qua 19 năm, nhưng đến một lần, trong dịp lễ hoa đăng, lúc vô tình rơi xuống nước đã được một nữ tử cứu, vì thế liền vương vấn nữ tử này, có thể nói là nhớ thương.

Nữ tử này cũng không đơn giản, thân là Dạ Tịch Nguyên Quân đứng đầu Tán tiên lịch kiếp, năm đó Dạ Tịch Nguyên Quân từng chắn cho Phượng Nhi một kiếm trong trận chiến tại Ma giới, vì thế còn có ràng buộc đó nữa.

Tống Tử Mạch một lòng hướng về nữ tử này, kết quả nữ tử này lại là thái tử phi tương lai của Đông Cung thái tử. Nàng và Đông Cung thái tử là thanh mai trúc mã tình đầu ý hợp, vì thế Tống Tử Mạch ngay tại lúc nữ tử này trên đường vào kinh đã cướp người, phụ tá Tam hoàng tử cùng Đông Cung đoạt vị. Cuối cùng, nữ tử này lại được chính thái tử cố ý xếp đặt ở bên cạnh hắn, âm thầm lật đổ thế lực nhà hắn, vì thế tại đây nữ tử và thái tử nội ứng ngoại hợp, toàn gia Tống Tử Mạch cuối cùng đã bị giết. Đến khi Tống Tử Mạch chết, nữ tử này mới giật mình tỉnh ngộ, cắt cổ tự sát.

Ta nghe Mộc Tử Du nói mà nước mắt nước mũi tèm lem, cảm thấy Ti Mệnh Tinh Quân có lẽ đã sớm xếp đặt riêng cho Phượng Nhi, vì thế mới hạ bút tàn nhẫn, không khỏi vô cùng cảm khái, suy nghĩ nếu về phủ sẽ phải mời nàng uống rượu, thay Phượng Nhi giảng hoà mới được.

Nói một hồi cũng sắp tới hừng đông, Mộc Tử Du cho ta biết, canh ba đêm nay cũng là lúc nàng kia vào kinh. Phượng Nhi sớm đã chuẩn bị tốt nhân lực để cướp người.

Vì thế, giả dạng thành công tử Thừa tướng, sau khi suy đi tính lại tám chín lần, ta lúc này đang đứng trên đỉnh núi, canh ba khuya khoắt nhìn chiếc xe ngựa đang chậm chạp từ xa đi tới.

Xe ngựa càng lúc càng gần, mới vừa vào sơn cốc, ta lập tức giơ tay ra hiệu, mười mấy gia đinh đã từng luyện võ nhất tề vung đao lên, ta và Từ Văn Nhu ngồi xổm xuống thảm cỏ, âm thầm nắm chặt tay, trong lòng hò hét, đánh, đánh, đánh, đoạt lấy nha đầu đó đi!

Ta vốn nghĩ, mười mấy người đấu chọi với bốn hộ vệ của chiếc xe ngựa là cực kỳ dễ dàng. Nào biết đâu rằng, bên kia đánh tới đánh lui loạn xà ngầu, ta nghiến răng đang chuẩn bị dùng tiên thuật bắt người thì đột nhiên nhìn thấy trong xe, một đạo ánh sáng tím chợt lóe lên, làm người của ta bất động, từ trong xe vang lên một giọng nữ trong trẻo, lạnh lùng mà khí phách, “Cút!”

Ta đã nghe qua vô số nữ nhân nói chuyện, có trong trẻo lạnh lùng, có cao quý, có xinh đẹp, có thanh thúy nhưng lại chưa từng nghe một giọng nữ như vậy. Rõ ràng là giọng nữ nhưng lại mang khí phách nam nhi.

Ta không khỏi cảm khái, quả nhiên, nam thần tiên này dù chuyển thế thành nữ cũng vẫn tràn ngập khí dương.

Nhưng, ta lấy lại tinh thần suy nghĩ, không đúng, vừa rồi ánh sáng tím kia rõ ràng không phải tiên thuật mà chính là pháp thuật của ma!

Ta giật mình, vội lao ra khỏi đám cỏ, vung tay lên, người của ta lại có thể động đậy. Sau đó, ánh sáng loé lên, bọn họ lại không thể động. Ta làm cho bọn họ động, đối phương làm bọn họ bất động. Người của ta cứ động rồi bất động một hồi lâu, cuối cùng ta nổi giận, huýt sáo, kêu lên tiên thú luôn giấu bên người, nhắm về phía chiếc xe ngựa kia.

“Mang Mặc tiểu thư về đây cho ta!”

Ta chỉ về chiếc xe, cực kỳ giận dữ chỉ huy đám thần thú. Nhưng trong nháy mắt, trong xe bỗng truyền ra một tiếng sáo, vài ma thú xuất hiện, nhìn thần thú của ta như hổ rình mồi rồi phun ra một ngọn lửa.

Chỉ một thoáng, thần thú và ma thú đấu pháp đấu đến thiên hôn địa ám, ta thi triển pháp thuật đưa mọi người đến nơi an toàn, điểm mũi chân bay xuống, từ lòng bàn tay ta hiện ra Trấn Tà kiếm, chém đôi chiếc xe ngựa.

Ầm một tiếng, dưới ánh trăng, thân hình một nữ tử liền chậm rãi xuất hiện trước mắt ta. Nàng mặc một thân váy tím, tóc dài búi gọn gàng, trong tay cầm một cây sáo, không trang điểm nhưng cũng là tuyệt sắc giai nhân.

Nàng ta thoáng nhìn ta, phong thái có khí khái không giận mà uy, so với thượng thần U Minh Phủ là ta còn khiến người ta cảm thấy khí thế phi thường hơn. Nàng rõ ràng là một nữ tử nhưng cả người tản mát một loại khí trong trẻo nhưng lạnh lùng, có chút âm dương khó phân.

Trên người nàng quanh quẩn tầng sáng màu tím, vì nàng đã làm phép nên ta không thể nhìn ra nguyên thần của nàng nhưng có một điểm ta có thể xác định, nàng nhất định không phải Dạ Tịch Nguyên Quân.

Thần giới kỳ thật rất an phận, trên cơ bản mà nói, mọi người đều lười xen vào chuyện người khác, giống như ta vậy. Vì thế ngẫu nhiên cũng xem thường yêu ma, chưa bao giờ thích chủ động gây chuyện. Do đó ta dự định, không gây chuyện, không quấy nhiễu nguyên tắc nhân gian, chỉ khách sáo hỏi: “Xin hỏi Dạ Tịch Nguyên Quân đâu?”

“Không biết”

Đối phương rất thẳng thắn, cũng rất ngắn gọn. Ta giật giật cơ mặt, hỏi lại: “Các hạ là…”

“Ngươi không xứng biết.”

Ta khinh!

Nghe nàng nói, ta nổi giận, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Vậy thân thể này chính là Mặc Băng Khiết Mặc tiểu thư?”

“Thì sao?” Nàng cũng không ngẩng đầu lên, ta đã sớm báo cho nhóm người Mộc Tử Du mang chúng tiên hữu đến hỗ trợ, vì thế ta cười lạnh: “Nếu đã vào thân thể này rồi thì phải theo ta.”

“Vì sao?” Nàng rốt cục cũng ngẩng đầu nhìn ta, một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh nhạt, không chứa đựng một tia tình cảm nào, thấy vậy tim ta thót lên, đúng là có chút quen thuộc.

Nàng lẳng lặng đánh giá ta nửa ngày, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến vài tiếng cười to, tiếp theo một trước một sau, hai làn nước sắc xanh đột nhiên xuất hiện phía sau nàng, ra chiêu đánh lén, nàng quay lại ngăn cản, trong giây phút đó, ta dẫn ra một đạo thiên lôi, nàng vốn có thể tránh nhưng không biết tại sao khi nghe hai người kia gọi ta một tiếng ‘Diệp Tiếu’ liền dừng lại, vì thế bị ta dùng thiên lôi đánh đến hôn mê bất tỉnh.

Người đến đúng là Mộc Tử Du và Giản Hề, hai người ngây ngốc nhìn ta thật lâu mới nói: “Vậy là xong rồi?”

Ta xông tới xuất ra Toả Ma Thừng trói chặt nàng, tiếp theo ngẩng đầu nói: “Vô nghĩa, mau, các ngươi mau trấn áp tà khí yêu ma cho ta.”

Nghe ta nói, Giản Hề lập tức xuất ra một loạt phù chú cho ta, sau đó lại lôi đâu ra hai cái khoá sắt và một chiếc bình nhỏ, biểu tình âm ngoan nói: “Mấy món này của lão tử đều sắp rỉ rồi, hôm nay cuối cùng cũng có dịp dùng cho lũ yêu ma này. Ha ha ha ha ha ha ha…”

Ta cảm giác gió lạnh hiu hiu thổi, sau khi xong việc với nàng, ta đứng dậy phủi phủi tay nói: “tốt lắm, không ngờ tên ma binh này ngu như vậy. Các ngươi có thể đi tìm người rồi. Lần này không thể ngờ rằng Dạ Tịch nguyên quân cũng bỏ trốn, sửa mệnh cách khẳng định không phải một hai chỗ đâu.”

“Làm sao bây giờ a a a” Nghe ta nói xong, Mộc Tử Du buồn rầu ôm đầu ngồi bệt xuống rống lên, thấy nàng như vậy ta quay sang nhìn Giản Hề nói: “Nhanh đi tìm người đi!”

“Hắc hắc,” Giản Hề vẻ mặt âm hiểm cười cười, “Diệp Tiếu, mệnh cách này sửa lại quả thật không phải chỉ có ‘một hai chỗ’.”

Nói xong, hắn vung tay áo lên, một trận gió lớn thổi qua, hai người liền biến mất. Ta ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên… thế đạo này ngày càng bất ổn.

Cảm thán một lát, ta ẩn đi pháp lực, nhân tiện xoá bỏ trí nhớ của những người vừa rồi, Từ Văn Nhu mới cùng ta lao xuống thật hào khí nói: “Trói lại!”

Từ Văn Nhu quay lại với bộ dạng thất thần, mãi đến khi bị ta hung tợn trừng mắt hắn mới hoàn hồn, xoay người quát: “Các ngươi điếc à? Mau trói người lại!”

Vì thế cứ như vậy, tuy rằng trên đường có chút trắc trở, ta vẫn đem ‘Mặc tiểu thư’ về được Thừa tướng phủ.

Trở lại Thừa tướng phủ, sau khi an bài cho nàng xong, sớm hôm sau ta đã bị ‘phụ thân’ gọi qua.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.