Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy Đêm

Chương 19



Ba ngày, con thuyền của bọn họ đã lênh đênh trên biển ba ngày trời.

Chập tối ngày thứ ba, sợi dây vàng vẫn luôn dẫn đường cho họ cuối cùng đã dừng lại trước một bờ biển chìm khuất trong sương trắng.

Khi bàn chân Đường Trạch vừa chạm lên mảnh đất lồi lõm mấp mô này, những ký ức đã chôn vùi bấy lâu, trong khoảnh khắc đồng loạt thức dậy, ồ ạt xộc vào trí não của anh như nước thủy triều…

Những đỉnh núi trùng điệp nối liền, những hang động cao lớn, rừng cây với đầm nước ngọt… Núi Ngọa Hư, vẫn không hề đổi khác so với ba năm về trước.

- Nơi này quả nhiên ẩn khuất, chẳng trách bao nhiêu năm nay, người từng gặp được Dạ Xoa vô cùng ít ỏi. - Lạt Ma đứng trên một tảng đá lớn, phóng mắt nhìn khắp xung quanh, trong giọng nói khàn đục không giấu nổi niềm hưng phấn.

Những kẻ đi cùng còn chưa kịp định thần sau khi chứng kiến cảnh sắc độc đáo nơi đây, thì đột nhiên, mấy gốc cây cổ thụ ngàn năm cách đó không xa bỗng rung lắc dữ dội, hai bóng đen cao lớn nhảy vọt ra từ sau gốc cây, gầm thét lao về phía bọn họ.

Đường Trạch đưa tay lần thanh kiếm theo phản xạ, thế nhưng lúc này mới nhớ ra, anh đã cất kỹ thanh kiếm vào trong mật thất từ lâu.

Đối diện với cuộc tấn công bất ngờ, Lạt Ma không hề hoảng hốt.

Hai gã áo đen đứng bên cạnh cùng móc từ trong tay áo ra một cuộn gì sáng lóng lánh trông như sợi dây, nhanh nhẹn tung lên không trung. Hai tấm lưới bạc dày sin sít bỗng chốc hiện hình. Giữa chúng dường như có lực hút, sau khi quấn vào nhau mấy vòng, hai tấm lưới đã hợp thành một thể.

Hai gã áo đen nhảy vọt lên cao, mỗi người cầm một đầu lưới, chân đạp lên không khí như đi trên đất bằng.

Hai bóng đen, hai chú “King Kong” trong mắt Đường Trạch trước kia, cũng là “Dạ Xoa” theo lời Lạt Ma, không hề có chút đề phòng trước hành động của hai gã áo đen, vẫn chạy phăm phăm không chút sợ hãi, múa may bộ móng sắc một cách phô trương, tấn công những kẻ xâm phạm trên không trung. Có lẽ trong đầu óc bọn chúng, trong cái thế giới thuộc về chúng nơi này, hoàn toàn không cần phải “đề phòng”. Chúng chính là duy nhất, là đế vương.

Đầu óc của bầy Dạ Xoa này thật quá đỗi giản đơn. Quan điểm của Đường Trạch một lần nữa được xác thực.

Bọn chúng đầu óc đơn giản với Đường Trạch, có thể đổi về món thịt nướng thơm phức; bọn chúng đơn giản với những kẻ áo đen, thì thứ đổi về lại là hủy diệt.

Tấm lưới bạc tinh xảo chắc chắn từ trên không bủa xuống, trói gọn hai con Dạ Xoa vào trong, dễ dàng như dính một con ruồi.

Nút thắt giữa các mắt lưới thình lình mọc ra những gai bạc dài mấy tấc, cắm sâu vào cơ thể hai con Dạ Xoa lúc này đã không thể cựa quậy.

Móng vuốt của hai con Dạ Xoa bám chặt vào mắt lưới, trợn trừng đôi mắt thô lố, ánh mắt đau đớn xuyên thẳng ra ngoài, chiếu vào Đường Trạch đang đứng ở bên cạnh.

Một thoáng kinh ngạc vụt lên trong cặp mắt đã tụ máu đỏ bầm của chúng.

- Ư ư!

Tiếng gầm thét của chúng đã đổi sang rên rỉ.

- Các người… - Trong lòng Đường Trạch chợt dấy lên một cảm giác quái lạ.

Còn chưa kịp nói dứt câu, lại có hai gã áo đen nữa tung người nhảy vụt lên bên cạnh chúng, mỗi gã cầm một con dao găm mỏng như tờ giấy, đâm thẳng vào mục tiêu trong lưới.

Phập!

Động tác của hai gã đối xứng một cách dị thường, hai cánh tay gạt mạnh sang ngang, một kẻ sang trái, một kẻ sang phải.

Hai luồng sáng bạc lóe lên song song.

Máu, phun vọt ra từ yết hầu của Dạ Xoa. Đường Trạch tận mắt nhìn thấy tấm lưới bạc sạch tinh trước thân người chúng nở xòe ra từng đóa hoa đỏ thẫm, mỗi lúc một nhiều, mỗi lúc càng dày đặc, cuối cùng biến thành một dòng sông máu ướt đầm…

Rầm!

Hai cơ thể khổng lồ đổ phịch xuống đất.

Hai gã áo đen khẽ vung tay. Tấm lưới mở ra, những chiếc gai bạc trên lưới cũng đồng loạt biến mất không tăm tích.

Cơ thể của Dạ Xoa co giật dữ dội. Máu phun ra ồ ạt từ những lỗ nhỏ chi chít trên cơ thể, nhanh chóng đọng thành một vũng máu quanh người chúng.

Lạt Ma lúc này mới thong thả bước lại gần, cúi nhìn hai con quái vật đang thoi thóp dưới chân, rồi khom lưng xuống, thuận đà giật phăng lấy chuỗi vòng Cốt Đột trắng muốt trên cổ chúng. Tuy chủ nhân toàn thân đẫm máu, nhưng vì chuỗi ngọc quá sáng quá bóng, không một chấm máu nào bám được lên trên.

- Tốt quá! - Lạt Ma giơ hai chuỗi ngọc lên, khẽ đung đưa trước mặt, rồi hai mắt lim dim, ánh sáng trong đôi mắt rừng rực hơn bất cứ lúc nào - Vừa bước chân lên đã thu hoạch được từng này, ha ha ha.

Trong tai Đường Trạch lùng bùng tiếng cười của lão. Nhìn hai con Dạ Xoa đang nằm dưới đất, và đôi mắt còn chưa kịp khép của chúng, anh bỗng thấy hơi xây xẩm.

- Nhớ lấy, điểm trí mạng của chúng chính là yết hầu, không khác gì so với con người. - Lạt Ma dương dương đắc thắng, vỗ lên vai Đường Trạch - Tuy bọn chúng sức khỏe phi thường, nhưng chỉ cần gặp phải loại lưới bọn ta đã chuẩn bị riêng cho chúng… Ha ha, thì bắt chúng dễ dàng như trở bàn tay!

Nói xong, lão đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ.

Một thanh trường kiếm sắc bén mới tinh được đưa tới trước mặt Đường Trạch.

- Ta biết cậu quen dùng kiếm. - Lạt Ma mỉm cười, chỉ về phía trước - Ở đó, còn có nhiều chiến lợi phẩm hơn nữa. Cậu không muốn sao?

Có muốn không?

Muốn cái gì?

Ngọc Cốt Đột!

Hay là thứ khác?

Đầu Đường Trạch ong ong ù đặc, rối bù hỗn loạn.

Thế nhưng, tay anh, cuối cùng vẫn nắm lấy đốc kiếm lạnh băng.

Lạt Ma lại cười khan hai tiếng, lựa chọn của Đường Trạch khiến lão hài lòng.

Đoàn người tiến về phía trước.

Ánh mắt đầy mâu thuẫn của Đường Trạch đang vô thức tìm kiếm một bóng hình.

Đột nhiên, trên đỉnh đầu vang lên những tiếng loạt soạt. Đoàn người vội ngẩng lên, chỉ thấy một bóng đen vụt ngang qua tán cây khổng lồ trên đầu họ, nhảy xuống phía sau tảng đá lớn ở đằng xa rồi biến mất tắm.

Lạt Ma và đám tay chân đưa mắt ra hiệu cho nhau, sau đó vẫn thản nhiên như không, tiếp tục bước lên phía trước.

Đường Trạch rớt lại phía sau bọn họ. Anh muốn đi nhanh hơn một chút, nhưng đôi chân lúc này dường như không còn thuộc về mình, một luồng sức mạnh cứ kéo anh về phía sau, về phía con đường vừa đến.

Trên đường đi, không còn nhìn thấy những Dạ Xoa khác.

Lạt Ma đứng trước những hang đá, nhờ vào ánh tà dương còn rơi rớt, quan sát bốn xung quanh.

Ngoài tiếng sóng biển, núi Ngọa Hư tĩnh mịch hơn hẳn bình thường.

- Những con khác… - Lạt Ma lần tràng hạt, lầm bầm.

Còn chưa dứt lời, mặt đất dưới chân đã bắt đầu rung lên dữ dội. Cảm giác này, Đường Trạch không hề xa lạ, chỉ là hôm nay, mức độ chao đảo ghê gớm hơn nhiều so với ba năm trước.

Những tiếng hú rợn người, trước tiên là một chỗ, chớp mắt đã thành hai chỗ, cuối cùng, khắp núi đâu đâu cũng dội lại những âm thanh còn khủng khiếp hơn cả tiếng hổ báo gầm rống.

Bọn họ đã phát hiện ra?!

Lòng bàn tay lạnh băng của Đường Trạch bỗng rịn mồ hôi.

Quả nhiên, trong hang, trên sườn núi phía sau hang, và cả trong khu rừng đằng sau họ, hàng trăm Dạ Xoa lớn nhỏ hung hãn xông ra.

Kẻ cầm đầu đương nhiên không hề xa lạ với Đường Trạch, chính là gã tóc đỏ từng tặng anh chuỗi ngọc Cốt Đột. Mấy năm không gặp, cơ thể hắn dường như lại to lớn thêm một chút, nhúm tóc đỏ trên đỉnh đầu cũng đã dài hơn, bay tung ngược gió.

Mười một người bọn họ bị bao vây tầng tầng lớp lớp.

Tim Đường Trạch bắt đầu đập loạn xạ. Anh còn nhớ cảnh bầy Dạ Xoa dễ dàng bắt giết các loài mãnh thú trong núi. Tuy vừa rồi đã có hai con Dạ Xoa bỏ mạng trong tay Lạt Ma, nhưng đó chỉ là hai con.

Đối mặt với cả bầy Dạ Xoa, bọn họ nắm được bao nhiêu phần thắng?

Mặt đất mỗi lúc càng chấn động kịch liệt, Lạt Ma vẫn điềm tĩnh như cũ, chỉ có chuỗi tràng hạt trong tay xoay xoay mỗi lúc một nhanh.

- Giết!

Chuỗi tràng hạt đột ngột dừng lại trên tay Lạt Ma, lão bật ra một tiếng khô khốc.

Tám gã thuộc hạ áo đen lập tức nhảy vọt ra tứ phía, bốn tấm lưới bạc rộng lớn xuất hiện giữa không trung, hai gã cầm một tấm, mỗi nhóm chọn một hướng, vùn vụt bay về phía đám Dạ Xoa đang ồ ạt lao lên.

Bốn tấm lưới lớn, dưới sự điều khiển của tám con người, dễ dàng thay đổi kích thước, chớp mắt đã mở rộng ra thành những tấm lưới khổng lồ, chỉ cần một tấm đã thừa sức trói chặt hai mươi “con mồi”.

Dạ Xoa xưa nay không dùng tới vũ khí, cho dù phải đối phó với giống dã thú hung ác đến đâu, chúng cũng tay không lâm trận. Lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng, bọn chúng vĩnh viễn sẽ không hiểu được rằng, loài dã thú hung ác nhất trên đời, không phải là sài lang hổ báo trong núi Ngọa Hư, mà là con người.

Trong chốc lát, ánh bạc sáng lòa tứ phía. Chém giết, được thực hiện một cách thong dong trong tiếng gào rú thê thảm của bầy thú bị trói chặt; máu tươi phun thành vô số những đóa hoa khổng lồ rực rỡ giữa không trung, rồi lần lượt điêu tàn trên lưới bạc.

Mặt trăng ló ra non nửa mặt, ánh trăng hắt xuống trong mắt Đường Trạch cũng giống hệt như tấm lưới đã đổi màu, đỏ rực một mảng.

Là ánh trăng đã đổi màu, hay là đôi mắt anh đã đổi màu?

Thanh kiếm của Đường Trạch ngây dại chống trên mặt đất.

Bỗng nhiên, một con Dạ Xoa chưa bị bắt nhảy vọt lên từ một chỗ không xa, hạ xuống sát sau lưng Đường Trạch.

Cho dù đã rất lâu rồi anh không động thủ, thế nhưng, từng là một pháp sư trừ yêu tài giỏi nhất, độ nhạy bén và bản năng phản kích vốn có vẫn chưa hề mất đi.

Anh thụp người xuống, né tránh bộ vuốt sắc nhọn quét ngang qua lưng, thuận thế tung một cú đá ngược vào bụng dưới đối phương.

Dạ Xoa loạng choạng, lui liền mấy bước, rồi lại liều mạng xông tới.

Đường Trạch đã xoay người lại, đối đầu trực diện với Dạ Xoa.

Trong luồng gió đang ập tới, sặc một khí thế chết chóc muốn xé nát đối phương thành mảnh vụn.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc bộ vuốt Dạ Xoa sắp bổ tới trước mặt Đường Trạch, trong mắt nó lại vụt qua một tia sáng khác thường, bàn tay đang lao tới chợt do dự.

Dạ Xoa vẫn nhớ người đàn ông không vung kiếm đang đứng trước mắt mình, chính là con người năm xưa đã ngồi trước khói xông lửa cháy nướng thịt cho bọn chúng.

Đường Trạch đương nhiên không hiểu được ánh mắt của một con Dạ Xoa man dại. Khoảnh khắc con Dạ Xoa do dự, đối với anh, chỉ có một ý nghĩa duy nhất, là bản thân đã có được cơ hội phản kích tuyệt diệu.

Tay vung, kiếm hạ, vẫn ung dung như ba năm về trước.

Một vết rạch xuất hiện chính giữa yết hầu con Dạ Xoa, không chệch một ly.

Con Dạ Xoa đứng khựng tại chỗ như một pho tượng, vẫn giữ nguyên tư thế ngần ngừ.

Vết thương, toác ra, máu tươi, phun trào.

Đối thủ như một tòa tháp sắt, nặng nề đổ ngửa xuống đất, cát bụi bay thốc lên mù mịt.

Đường Trạch bước lại gần, nhìn vào đôi mắt vẫn ngoan cường mở trừng của Dạ Xoa, bàn tay đưa về phía chuỗi Cốt Đột trước ngực nó, bỗng khựng lại nửa chừng.

- Phong độ vẫn như xưa! - Lạt Ma nãy giờ vẫn đứng ở một bên quan sát, vỗ tay với Đường Trạch, nhưng lại mỉa mai - Dám giết nhưng lại không dám lấy chiến lợi phẩm mà cậu đáng được hưởng ư?

Đường Trạch liếc nhìn lão một cái, bàn tay giật mạnh, đoạt lấy chuỗi Cốt Đột trên cổ con Dạ Xoa còn thoi thóp hơi tàn.

- Như vậy mới giống cậu. - Lạt Ma gật đầu tán thưởng.

Lúc này, từ phía trước vọng lại vài tiếng rú thảm thiết, thu hút toàn bộ sự chú ý của bọn họ - không phải tiếng của Dạ Xoa, mà là tiếng hét kinh hoàng của con người.

Những mảnh cơ thể bị xé toang bay tứ tung, máu tươi phun vọt như suối, trong khoảnh khắc đã vẽ nên một bức tranh quái đản dưới ánh trăng, sau đó rơi tung tóe trên mặt đất, chớp mắt đã bị nhấn chìm trong dòng máu Dạ Xoa ngoằn ngoèo trong các kẽ đá như một dòng sông.

Thủ lĩnh của Dạ Xoa, đứng trên tảng đá lớn nhô trên mặt đất, thở hồng hộc như trâu, trên cơ thể còn quấn quanh tấm lưới bạc đã bị xé toang, từ đầu đến chân cắm chi chít những gai bạc mảnh nhọn hoắt. Bộ lông thú màu vàng kim buộc trên cơ thể nó đã bị nhuộm lên một màu đỏ rùng rợn, gần như không thể nhận ra màu sắc ban đầu.

Máu, không còn phân biệt được xuất xứ, có thể là của chính nó, cũng có thể là của con người vừa bị nó xé xác tan tành, nhỏ xuống tong tỏng theo những nhúm lông dính bết.

Ánh mắt của Lạt Ma vụt biến, gã thủ hạ duy nhất còn lại bên cạnh lão, lại càng run lên cầm cập không kiềm chế nổi.

Sự hung hãn và sức mạnh vượt quá mức tưởng tượng của Tóc Đỏ đã bóp nát mộng tưởng tốc chiến tốc thắng của bọn họ.

Tám gã áo đen đã trở thành một đống thịt vụn phế phẩm, văng vãi tung tóe trên mặt đất.

- A… a… a!

Tóc Đỏ nhìn thi thể của đồng loại ngổn ngang la liệt dưới chân, ngửa mặt lên, điên cuồng gầm rú.

Đau đớn, phẫn nộ, bi thương, dường như đã khiến cả vùng núi Ngọa Hư chấn động đến vỡ toác.

- Đại sư… - Gã áo đen lùi liền mấy bước - Chúng ta… hay là hãy mau chóng rời khỏi đây, tình thế không được ổn lắm.

Nói rồi, cái kẻ ban nãy vừa bước lên bờ với khí thế bừng bừng, lập tức quay người chạy như điên theo hướng ngược lại.

- Sợ chết là bản tính trời sinh của con người. - Lạt Ma chẳng thèm nhìn gã lấy một cái, cánh tay khẽ rung lên, một con dao găm nhỏ xíu đã nằm trong bàn tay, rồi ném ngược về phía sau - Nhưng, không phải vì ngươi sợ mà sẽ không phải chết.

Huỵch!

Kẻ bỏ chạy ngã lăn xuống đất.

Con dao găm đã xuyên qua giữa lưng gã.

Trước hành động của Lạt Ma, Đường Trạch không hề tỏ ra mảy may kinh ngạc. Anh chỉ liếc nhìn đối phương một cái, khẽ cười.

Thật kỳ lạ, Đường Trạch lúc này chỉ muốn cười, bất kể là đối diện với thứ gì.

Tại sao? Bản thân anh cũng chẳng thể nói ra được nguyên nhân.

Ngoài mặt cười, nhưng trong lòng lại như bị kim châm…

- Tên này, để bọn ta đích thân giải quyết vậy. - Lạt Ma lồng chuỗi tràng hạt vào cổ tay, bước về phía Tóc Đỏ.

Nhưng, lão đột nhiên khựng lại.

Đằng sau cơ thể to lớn như một trái núi của Tóc Đỏ, chầm chậm bước ra một bóng người, gầy gò, nhỏ bé, chân khập khiễng, bước đi có phần nặng nhọc. Vẫn mái tóc dài rối tung, đôi tai nhọn hoắt, trên mình quấn một tấm lông thú màu đen đẫm máu tươi, trên vai cũng dính một mảnh lưới bạc rách nát, những chiếc gai bạc lộ ra bên ngoài cơ thể, sáng lên lấp lóe như pha lê.

Ánh trăng tỏa xuống, chiếu sáng một đôi mắt tròn xoe, trong veo như nước.

Đường Trạch ngưng thở mất vài giây.

Một cái tên đã từng quen thuộc, dần dần hiện rõ trong tâm khảm.

Khẽ vung tay, một vật tròn tròn đang cầm trên tay con người nhỏ bé này bay vọt lên.

Vật này lăn lông lốc một hồi, rồi dừng lại cách Đường Trạch không xa.

Là cái đầu của một gã áo đen nào đó, đôi mắt kinh hoàng tới tận lúc chết vẫn không thể nào nhắm lại.

- Vẫn còn con cá lọt lưới… - Lạt Ma nhìn cái “gã” nhỏ thó bùn đất bê bết kín mặt kia, trong chốc lát, bỗng bị một nỗi sợ hãi khó hiểu chặn đứng bước chân.

Trên người con Dạ Xoa này, không nhìn thấy sự đau đớn, không nhìn thấy sự phẫn nộ, không nhìn thấy sự buồn thương, cũng không nhìn thấy tư thế tấn công bất chấp tất cả.

Cô giống như một người ngoài cuộc, thờ ơ quan sát những thi thể trước mắt, và cả Đường Trạch đang đứng đối diện.

- Niệm!

Thanh kiếm trên tay Đường Trạch, “xoảng” một tiếng rơi xuống đất.

Đáng lẽ anh phải sớm nghĩ ra, chỉ dựa vào một mình Tóc Đỏ, muốn xé xác tám con người trong khoảng thời gian ngắn ngủi đến vậy là không hề dễ dàng. Cảnh tượng Niệm vì cứu anh mà tấn công hai tên đồng bọn năm xưa vẫn mồn một trước mắt. Cô gái mang dòng máu pha trộn giữa con người và Dạ Xoa ấy, rốt cuộc ẩn tàng bao nhiêu sức mạnh trong cái thân hình mảnh dẻ kia?

Đường Trạch không thể ước lượng được, và cũng không muốn ước lượng, anh thậm chí còn không dám nhìn cô thêm lần nữa.

- Còn ngây ra làm gì? Giải quyết xong bọn chúng, là chúng ta đã có thể trở về? - Lạt Ma chợt quát lớn, rồi lại nheo mắt lại - Chỉ một bước này nữa thôi, chúng ta sẽ xây dựng thành công thế giới của chúng ta!

Vừa dứt lời, Lạt Ma lập tức đạp mạnh xuống đất, nhảy vút lên cao mấy thước, bàn tay khẽ động, rút từ trong chuỗi tràng hạt trên cổ tay ra một sợi thép màu bạc mảnh như sợi tóc, hung hãn lao thẳng về phía Tóc Đỏ.

Tóc Đỏ đang trong cơn giận dữ tột độ đương nhiên không chịu tỏ ra kém thế, dốc hết sức tàn, trước khi máu trong người chưa chảy cạn, múa vuốt lao lên đón đầu Lạt Ma.

Soạt!

Sợi thép mềm dẻo quấn chặt lấy hai bộ vuốt sắc đang lao về phía Lạt Ma.

Tóc Đỏ không thèm bận tâm tới sợi dây thép. Vừa rồi nguyên một tấm lưới được đan từ ngàn vạn sợi bạc còn không thể trói được nó, thì chỉ một sợi “tóc” cỏn con kia, có gì đáng sợ?!

Thế nhưng, bộ óc đơn giản Tóc Đỏ đâu thể ngờ rằng, sợi dây mỏng manh này của Lạt Ma, cộng thêm thần chú của lão, có uy lực lớn hơn cả mười tấm lưới rộng.

Cảm giác đau đớn khủng khiếp như toạc xương bùng phát trên cổ tay Tóc Đỏ. Nó cứ ngỡ rằng vẫn có thể giống như đối phó với tấm lưới khi nãy, chỉ cần vận toàn bộ sức mạnh, là có thể giật đứt sợi dây dài đáng căm hận kia. Thế nhưng, lần này, nó càng ra sức, sợi dây thép lại càng thít sâu hơn. Da thịt, kinh mạch, bị cứa đứt từng lớp từng lớp một.

Tóc Đỏ muốn dùng hàm răng sắc cắn đứt cổ Lạt Ma, thế nhưng lão Lạt Ma xảo quyệt chỉ lơ lửng trên không, không chịu hạ xuống đất, giữ một khoảng cách an toàn tuyệt đối với Tóc Đỏ. Trừ phi Tóc Đỏ có bản lĩnh đi trên không khí như đạp đất bằng giống lão, nếu không, đừng nghĩ tới việc chạm vào người lão.

Tóc Đỏ đã quen với việc ỷ vào sức mạnh khổng lồ, vẫn vọng tưởng có thể giằng ra khỏi sợi dây thép đang trói lấy nó.

Chỉ cần vận thêm chút sức lực nữa, bàn tay của Tóc Đỏ sẽ bị cứa đứt rời.

Lạt Ma cười nhạt, lại niệm một câu thần chú, sợi dây thép bỗng chốc dài hẳn ra, cuốn thành một vòng tròn trên không trung, cuối cùng tròng trúng vào cổ Tóc Đỏ.

Lạt Ma giật mạnh, sợi thép lập tức thít chặt lại.

Đột nhiên, một bóng đen nhảy vọt lên khỏi mặt đất, xông vào Lạt Ma.

Thấy tình thế bất ổn, Lạt Ma một tay nắm chặt sợi thép, một tay rút ra con dao găm sáng loáng, nhắm thẳng vào người đang lao đến, ném ra thật mạnh.

- Niệm! - Đường Trạch hét lớn - Đừng!

Con dao bay vụt đi với một tốc độ phi phàm, vạch thành một đường thẳng trắng lóa trong không trung. Nhưng phản ứng của Niệm còn nhanh hơn, một cú xoay người lanh lẹ, con dao đã bay xẹt qua bên mình cô.

Không ai ngờ được rằng, Niệm là một con Dạ Xoa biết bay.

Chớp mắt, Niệm đã hạ xuống bên cạnh Lạt Ma, hai tay chụp mạnh lấy vai lão, rồi há miệng cắn phập vào cổ lão.

Phụt! Một dòng máu mang theo hơi nóng phun ra qua kẽ răng của Niệm.

- Á!!! - Lạt Ma không kịp tránh, đau đớn gầm lên điên dại, giận dữ hét ầm - Đường Trạch!

Đường Trạch ngẩng đầu, im lặng không nói một lời, giương mắt nhìn mọi chuyện đang xảy ra trên không trung.

Có lẽ Lạt Ma đã đau tới mức lú lẫn đầu óc, nên quên bẵng mất rằng Đường Trạch đã không còn là pháp sư trừ yêu có thể tung mình bay cao trăm thước như trước, giờ đây anh đã không còn năng lực đặc biệt nào nữa.

Và sự thực là, cho dù lúc này Đường Trạch có được năng lực đó, anh cũng sẽ không ra tay.

Lúc này, anh rất muốn lão Lạt Ma chết đi, chết trong tay Niệm.

Thấy Đường Trạch không phản ứng gì, Lạt Ma đành phải nới lỏng bàn tay đang kéo sợi dây thép, quặt ngược tay lại định chụp lấy cánh tay Niệm. Nhưng động tác của Niệm vẫn luôn nhanh hơn lão một bước, đã khóa chặt được cổ tay lão. Chỉ nghe hai tiếng “răng rắc” khô khốc, xương tay của Lạt Ma đã bị Niệm bóp vỡ vụn.

Trên trán Lạt Ma rịn ra những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu. Chỉ nghe lão rên lên một tiếng, cơ thể rung bần bật dữ dội mấy hồi, co giật như một con gà rù, miệng trào bọt trắng. Cuối cùng, cái đầu luôn tỏ ra “ngoan cường” đã từ từ gục xuống, máu tươi từ cổ tuôn trào ướt đẫm toàn thân.

Niệm nhấc bổng lão lên, lắc lắc, dường như thứ đang nằm trong tay cô không phải là một con người, mà chỉ là một con cá chết.

Cô buông tay, Lạt Ma rơi phịch xuống đám đá vụn như một đống bùn nhão.

Niệm hạ xuống mặt đất, đưa chân đá vào người Lạt Ma.

- Niệm! - Đường Trạch lo lắng cho cô tới mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng đã có thể yên tâm, sải bước chạy đến bên cô - Cô… tôi…

Niệm chẳng buồn nhìn anh lấy một cái, bước thẳng tới bên Tóc Đỏ đang nằm vật trên đất thoi thóp thở, cẩn thận tháo sợi dây thép cuốn quanh cổ hắn ra.

Lúc này, Đường Trạch mới kinh ngạc phát hiện ra rằng, sở dĩ Niệm đi lại nặng nề bởi vì đã mất đi một cẳng chân trái. Một khúc gỗ được mài đẽo qua loa buộc bên dưới đầu gối cô.

- Chân của cô bị sao vậy? - Đường Trạch kéo tay Niệm, hỏi gấp.

Niệm gạt tay anh ra, không rời mắt khỏi đồng bọn đang nằm trên mặt đất.

Thương thế của Tóc Đỏ rất trầm trọng, trên người dường như không còn một chỗ nào lành lặn, những lỗ thủng do gai bạc tạo ra đã không thấy chảy máu nữa, có lẽ là do vết thương đã se miệng, cũng có lẽ là không còn máu để chảy. Tóc Đỏ lúc này chỉ thở hắt ra, không còn thấy hít vào.

Niệm thử kéo cánh tay Tóc Đỏ lên, nhưng Tóc Đỏ không hề nhúc nhích, chỉ nghe hắn rên vài tiếng ư ử trong cổ họng, sau đó khó nhọc nhấc cánh tay lên, ngón tay chỉ đúng vào Đường Trạch lúc này đang bối rối không biết làm gì.

Lẽ nào hắn muốn Niệm giết chết mình?!

Ý nghĩ này vụt lên trong đầu Đường Trạch, nhưng rất nhanh đã bị chính anh phủ định.

Ánh mắt Tóc Đỏ nhìn vào anh, không hề có một chút sát khí.

Run khẽ vài cái, Tóc Đỏ đã dốc cạn chút sức lực cuối cùng, cánh tay nặng nề rơi phịch xuống, đầu từ từ ngoẹo sang một bên…

Niệm đẩy mạnh vào cánh tay Tóc Đỏ, cất lên thứ ngôn ngữ chỉ có Dạ Xoa mới hiểu.

Thế nhưng, Tóc Đỏ không còn trả lời cô nữa.

Nó đã chết, giống như những đồng loại đang nằm la liệt xung quanh, đã vĩnh viễn nhắm mắt trong cuộc thảm sát này.

Niệm đứng dậy, đờ đẫn quay đầu, đưa mắt nhìn khắp xung quanh. Núi, cây, đá, và cả thi thể của đồng loại, đều chìm nghỉm trong tĩnh lặng tuyệt đối. Cơn gió phả tới trước mặt trộn lẫn mùi máu tanh nồng nặc, thổi tung mái tóc rối bù của cô. Những viên Cốt Đột trên cổ, theo nhịp phập phồng của lồng ngực, phát ra những tiếng lanh canh khe khẽ.

Đường Trạch đứng thẫn thờ tại chỗ, không biết mình nên nói gì, nên làm gì. Thủ phạm gây ra mọi tội ác đang bày trước mắt, không phải là Lạt Ma, không phải là lũ người áo đen, mà là anh.

Hồi lâu, Niệm tập tễnh bước về phía Đường Trạch.

- Anh… đi…

Cô chỉ nói với anh hai tiếng, dứt khoát như dao chém đá.

- Niệm… Cô… cô hãy nghe tôi nói… - Đường Trạch nắm lấy tay cô.

- Đi… - Niệm rút tay ra, nhìn về con đường sau lưng Đường Trạch.

- Nói cho tôi biết, chân của cô bị sao vậy? - Hít phải cơn gió đêm sặc sụa mùi máu tanh tưởi, nhìn cô thương tích đầy mình, trái tim Đường Trạch chợt đau quặn.

- Đi… - Niệm từ đầu tới cuối không hề nhìn Đường Trạch, chỉ lặp lại một tiếng duy nhất.

- Niệm, tôi… - Đường Trạch chưa nói dứt lời, mặt bỗng biến sắc, hét lên - Cẩn thận!

Anh vung tay đẩy Niệm bật ra ngoài.

Nhưng, vẫn cứ chậm một bước.

Một luồng sáng đen kịt như mực vọt từ sau lưng lại, bắn trúng vào Niệm, dễ dàng xuyên qua đầu cô, rồi lao vọt qua giữa hai chân mày.

Dòng máu nhỏ chầm chậm ứa ra từ trán Niệm.

Bầu trời mặt biển, ánh trăng đá núi, trong mắt cô, hòa thành từng dải từng dải rực rỡ sắc cầu vồng, lúc mờ lúc tỏ, quấn quýt vào nhau, bay lồng lộng kín trời, dâng đầy trong mắt cô. Trong chốn mịt mờ, có một người đang đứng, không nhìn rõ hình thù, chỉ có mái tóc màu xanh lục tung bay dưới ánh trăng…

Đường Trạch ôm chầm lấy Niệm đang ngã xuống, hoàn toàn không đếm xỉa tới vô số gai bạc vẫn cắm chi chít trên khắp cơ thể cô.

- Niệm! Niệm! Tỉnh lại! Tỉnh lại đi! - Anh lắc thật mạnh người con gái trong lòng, không cho cô nhắm mắt.

Niệm thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt chiếu lên khuôn mặt Đường Trạch, chậm rãi thốt ra hai chữ:

- Không… hận…

Đường Trạch lặng người.

Không hận… Lời Niệm nói, lúc nào cũng đơn giản như vậy, nhưng luôn khiến anh không thể nào đoán biết.

- Niệm! Niệm! Đừng ngủ, hãy nói chuyện với tôi! - Cánh tay anh mỗi lúc một nặng, cơ thể Niệm cứ chìm mãi xuống, đôi mắt từ từ khép lại. Đường Trạch kinh hoàng, hét lên thật lớn, lay lắc liên hồi.

- Cá… Trăng…

Giọng nói của Niệm đã vô cùng yếu ớt, giống như mê sảng, khóe miệng, khẽ mỉm một nụ cười hiếm hoi…

Một người chưa bao giờ cười, đã dùng một cái mỉm cười để định hình cho thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình…

- Niệm…

Đường Trạch ngồi rũ rượi trên mặt đất, ôm lấy Niệm đã trút hơi thở cuối cùng, đờ đẫn nhìn về một nơi nào đó trong không trung.

Một tràng tiếng ho vang lên sau lưng anh.

Có người bò dậy trên đá vụn.

Tiếng đá lăn lạo xạo đã kéo Đường Trạch từ trong trạng thái thất thần trở về với hiện thực. Anh ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Lạt Ma vừa nãy đã tắt thở, giờ đang lảo đảo đứng dậy.

Phù!

Lão Lạt Ma bộ dạng vô cùng thảm hại, nhổ mấy hạt vòng màu đen từ trong miệng ra, cười hai tiếng khô khốc.

- Con Dạ Xoa ngu xuẩn, lại vọng tưởng đấu pháp với ta, hừ!

Đường Trạch nhẹ nhàng đặt Niệm xuống, đứng lên, bước về phía Lạt Ma.

- Cậu và con Dạ Xoa kia giao tình cũng tốt đấy nhỉ! - Tấm khăn bịt mặt của Lạt Ma rơi xuống quá nửa, để lộ ra những vết sẹo gớm ghiếc giống như bị lửa thiêu.

Đường Trạch không đáp lời, tiếp tục bước về phía lão, nắm đấm dần siết lại.

Lạt Ma điềm nhiên nhìn Đường Trạch đang tiến về phía mình, nói:

- Ta biết cậu đang nghĩ gì. Nhưng ta khuyên cậu tốt nhất nên bỏ ý nghĩ đấy đi.

Khi còn cách lão ta không đầy hai mét, Đường Trạch dừng bước, lạnh lùng nhìn đối phương.

- Nếu là người thông minh, thì nên tiếp tục làm đồng minh với ta - Lạt Ma bước tới trước mặt Đường Trạch, giơ cổ tay đã đứt lìa lên, chỉ vào những thi thể nằm la liệt trên mặt đất - Nhìn thấy chưa? Thế giới thuộc về chúng ta, đang nằm trên chính cơ thể bọn chúng! Không chỉ có Cốt Đột mà chính cơ thể bọn chúng cũng là báu vật hiếm có.

Đường Trạch im lặng, nhưng trong mắt lại xuất hiện thêm một tầng nghi vấn.

- Hề hề! Cốt Đột là linh dược trị bách bệnh. Còn cơ thể của Dạ Xoa cũng là linh dược. - Lạt Ma đưa mắt nhìn xuốn chân của Đường Trạch - Chính cậu cũng là người được hưởng lợi từ nó.

- Ông nói gì? - Đường Trạch nghe ra ẩn ý trong lời nói của lão, liền vặn hỏi.

- Dạ Xoa là một bộ tộc rất thần kỳ. Cho dù bọn chúng có chết đi, thi thể cũng phải mất hàng trăm năm mới bị phân hủy. Và các bộ phận trên cơ thể chúng có thể cấy ghép lên cơ thể của bất cứ con người nào có nhu cầu, hơn nữa, còn có thể hòa hợp hoàn toàn với cơ thể mới một cách cực kỳ nhanh chóng, hoàn hảo cứ như là mới mọc. - Lạt Ma càng nói càng hào hứng nhìn vào chân trái của Đường Trạch - Chân trái của cậu, chỉ dựa vào Cốt Đột sẽ không thể nào mọc trở lại được. Chắc cậu đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra rồi chứ? Ha ha…

Lời của Lạt Ma chẳng khác gì một tiếng sét nổ bên tai Đường Trạch.

Chân trái của anh đã “mọc” ra, nhưng chân trái của Niệm lại…

Trời ơi…

Đường Trạch bóp mạnh vào chân trái, cảm giác tê buốt như điện giật chạy dọc từ lòng bàn chân lên tới tận đỉnh đầu.

Phịch! Đường Trạch ngã ngồi xuống đất.

Lạt Ma chẳng hề để tâm tới phản ứng của Đường Trạch, vẫn thao thao nói tiếp:

- Cậu nhìn xem, chúng ta đã có được những gì? Thi thể của hàng trăm con Dạ Xoa. Cậu nói xem, sau này sẽ có bao nhiêu người tới cầu xin chúng ta cho họ một cánh tay hoặc một cẳng chân? Này anh bạn trẻ, nơi này chẳng phải núi Ngọa Hư gì hết, mà chính là kho báu của chúng ta! Cậu nắm quyền quản lý tập đoàn Đồ Môn, việc bí mật vận chuyển những con Dạ Xoa này trở về, sẽ chẳng có gì khó khăn cả.

Những câu cuối cùng của lão, Đường Trạch đã không còn nghe thấy nữa. Bàn tay anh vẫn không rời khỏi cẳng chân trái, dường như muốn bóp nát nó.

Lạt Ma bước tới bên cạnh anh, cười nhạt:

- Bọn chúng chỉ là loài động vật người không ra người, thú không ra thú, chỉ biết tồn tại trên đời theo phương thức dã man nhất. Chúng hoàn toàn không biết đến tình cảm, chỉ là giống động vật ngu si. Cho nên, cậu không cần tỏ ra xúc động như vậy, càng không cần tự trách bản thân về những việc đã làm. Tốt nhất hãy nhìn cho rõ con đường tương lai, đó mới là điều quan trọng nhất.

- Ha ha… - Đường Trạch từ từ đứng dậy, đưa bàn tay lạnh toát quệt đám mồ hôi đã túa đẫm hai bên tóc mai, cười nhăn nhó - Có lẽ… ông có lý. Xưa kia tôi lưu lạc tới nơi này, suýt chút nữa bị bọn chúng xé xác làm thức ăn. Chúng chỉ là những động vật man dại tới cả tiếng người cũng không biết nói…

- Hô hô, cậu hiểu được thì tốt. Giống động vật cấp thấp nhưng lại có tác dụng cao cấp này, sự tồn tại của chúng trên đời chỉ có một tác dụng duy nhất, chính là phục vụ cho nhu cầu của những người như chúng ta. - Lạt Ma đắc ý cười lớn - Cậu và ta hợp tác, cộng thêm bầy Dạ Xoa này, ha ha, chỉ cần con người vẫn quý trọng tính mạng của họ, chỉ cần họ vẫn sợ hãi cuộc sống không có chân tay, thì từ nay về sau, trên đời này không có thứ gì mà chúng ta không giành lấy được.

- Ừ! - Đường Trạch thở dài, sau đó gật gật đầu, ngoái nhìn về phía bờ biển - Cơ thể Dạ Xoa to lớn như thế, con thuyền của chúng ta có lẽ không chở được bao nhiêu.

- Hô hô, không sao, chở mấy con nhỏ hơn về trước, sau đó cậu hãy điều động một con tàu lớn, chúng ta sẽ quay trở lại lần nữa. - Lạt Ma tỏ ý bảo anh không cần lo lắng, sau đó nhìn vào cổ tay đã đứt lìa của mình, nói:

- Sau khi trở về, ta sẽ nhanh chóng có được một bàn tay mới, ha ha.

Đường Trạch bước tới bên thi thể của Tóc Đỏ, hỏi:

- Trước tiên hãy thu thập tất cả Cốt Đột của chúng lại. Gã này là thủ lĩnh, Cốt Đột của nó là to nhất. Năm xưa chính nó đã đưa Cốt Đột cho tôi.

- Ừ, thu tất cả Cốt Đột lại mang về trước. - Lạt Ma gật đầu.

Đường Trạch cúi xuống, giật sợi dây nhỏ xỏ Cốt Đột đeo trên cổ Tóc Đỏ mấy lần, nhưng không thể nào giằng đứt được.

Anh ngước mắt nhìn sang bên cạnh, bên thi thể của Niệm là thanh trường kiếm mà Lạt Ma đã đưa cho anh.

Anh bước lại gần, nhặt kiếm lên, quay trở lại bên Tóc Đỏ, lẹ làng vung một kiếm, sợi dây đứt làm hai đoạn, Cốt Đột thuận lợi rơi vào tay anh.

- Cầm lấy! - Đường Trạch giao Cốt Đột vào tay Lạt Ma, nói - Còn rất nhiều, tôi qua đằng kia. Hành động nhanh lên một chút, tôi không muốn lưu lại nơi này thêm nữa.

Lạt Ma cười ha hả:

- Chia nhau ra làm đi!

Nói đoạn, Lạt Ma quay người đi về phía Niệm.

Nhưng, lão vừa quay người, lập tức phát giác đằng sau có sự khác thường, một cơn gió sắc lẹm quét thẳng đến sau gáy.

Lão cảm thấy có điều không ổn, lập tức cúi thụp xuống theo phản xạ, định né tránh mối nguy hiểm khiến lão phải kinh sợ trong lòng.

Thế nhưng, động tác của lão đã không nhanh bằng Đường Trạch sau lưng.

Thời gian bỗng chốc như quay ngược lại rất nhiều năm về trước, trở về cái thời khí thế lẫy lừng, trảm yêu vô số, anh lại biến thành một pháp sư trừ yêu diệt ma kiếm đã vung là yêu quái vong mạng khi xưa, chỉ một chiêu đã tiễn kẻ địch xuống địa phủ.

Cơ thể của Lạt Ma đã bất động, trên phần gáy lộ ra ngoài, xuất hiện một đường thẳng rất mảnh.

Rất nhanh, đường thẳng này nhanh chóng mở rộng, trở thành một vết cắt ngay ngắn.

Máu tươi phun trào như suối, đầu của Lạt Ma lìa khỏi cổ, lăn lông lốc trên mặt đất, cái thân hình lùn tịt cũng đổ vật xuống.

Cái đầu dính đầy bụi đất, trợn trừng một cặp mắt phẫn nộ và ánh nhìn oán độc, có lẽ là muốn dành cho Đường Trạch, thế nhưng giờ đây, chỉ có thể bất lực chiếu lên bầu trời…

- Nếu có thể, ta muốn ngươi chết trong tay những kẻ mà ngươi gọi là động vật ngu si kia!

Ném kiếm đi, Đường Trạch quay lại bên Niệm, khẽ khàng nhổ từng chiếc gai cắm trên người cô.

- Xin lỗi… Xin lỗi… - Anh lẩm bẩm.

Không chỉ đối với Niệm, mà là đối với toàn bộ vùng núi Ngọa Hư, anh đều cảm thấy hối lỗi tột cùng.

Bầy Dạ Xoa đầu óc đơn giản kia, Đường Trạch chỉ giúp chúng nướng chín thịt, mà chúng đã mang những viên Cốt Đột vô giá tặng cho anh. Còn Niệm, không những cứu sống anh, mà còn phải trả một cái giá quá lớn để đem lại cho anh một cơ thể hoàn chỉnh…

Không hận…

Cuối cùng, Đường Trạch đã hiểu được câu “không hận” mà Niệm thốt ra trước khi nhắm mắt có ý nghĩa gì.

Thế giới của Dạ Xoa quá đỗi giản đơn. Có lẽ trong mắt chúng, anh mãi là một anh chàng tốt bụng đã giúp chúng nướng thịt trong lửa táp khói xông. Trong trí não của chúng, không hề có những khái niệm như “lợi ích”, “mục đích” chỉ có trong thế giới con người. Bọn chúng lại càng không thể hiểu được, kết cục của núi Ngọa Hư ngày hôm nay hoàn toàn là do một mình anh ban tặng. Bọn chúng không phải là không oán hận, mà là hoàn toàn không biết rằng, cần phải căm hận anh.

Yêu và hận ở chúng, quá ư thuần khiết.

Niệm đã đúng. Cô chỉ muốn Đường Trạch đi khỏi. Nơi này không phải là thế giới của anh. Sự xuất hiện vô tình của anh, đáng lẽ nên kết thúc bằng sự ra đi vĩnh viễn. Thế nhưng, anh đã làm gì thế này?

Đường Trạch rất muốn khóc, nhưng nước mắt không thể chảy ra.

Nước mắt dường như đã đông cứng trong cơ thể, và cả máu huyết cũng đã ngừng lưu chuyển, trong thời khắc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.