Phù Thế Phù Thành

Chương 26: Buồm gãy thuyền chìm



Ngày hôm sau, Tuần Tuần xuống xe ở đầu đường như thường lệ và tới công ty muộn hơn Trì Trinh một lúc. Vừa mới đẩy tấm cửa kính thì cô đã ngửi thấy một mùi khác thường. Phần lớn các đồng nghiệp đến trước đều đang trong tư thế đứng, tiêu điểm ánh mắt của họ là phòng làm việc của Tôn Nhất Phàm, trong đó có hai người mặc sắc phục cảnh sát đang nói chuyện với Chu Thuỵ Sinh có vẻ cung kính.

Tuần Tuần bước vào phòng Tài vụ, không nén được sự ngạc nhiên. Trong phòng chỉ có cô và anh Vương. Không chờ cô lên tiếng hỏi, anh Vương đã cố thấp giọng thì thầm với vẻ bí mật: “Công ty xảy ra chuyện rồi, cô đã nghe gì chưa? Giám đốc Tôn lén bán hàng của công ty, tất cả mấy lô hàng mà anh ta bảo là chuyển đến cho Cát Thuận, thật ra đều đến tay anh ta còn đại lý này không hề hay biết gì về chuyện ấy. Lần này thì gay rồi, đã có ai đó đứng ra tố cáo. Nghe nói số tiền không nhỏ vì thế khả năng là sẽ phải ngồi tù”.

“Thế anh ta đâu rồi?”

“Bị hai cảnh sát khác đưa đi rồi, cô có biết hai người kia ở lại làm gì không?”

Không cần Tuần Tuần phải phí công suy nghĩ, cô đã nhanh chóng có được lời giải đáp. Đúng lúc hai người đang nói chuyện, Trần Châu vừa xuất hiện ở công ty với một hộp sữa trong tay thì hai cảnh sát đã tiến ngay đến bên cô ấy, sau khi được Chu Thuỵ Sinh xác nhận bèn nói “Mời cô về để phối hợp điều tra”.

Lúc ấy tại công ty lại càng nồi mỡ rán, đâu đâu cũng thấy người túm tụm thì thầm bàn tán.

Trước khi bị đưa đi, Trần Châu phải trở về phòng làm việc sắp xếp tài liệu theo như yêu cầu. Vì Tuần Tuần và anh Vương là nhân viên trong phòng nên cũng phải phối hợp dưới sự giám sát của hai cảnh sát.

Sắc mặt của Trần Châu lúc đó xám xịt, nhưng không quá hoang mang và bất ngờ. Chỉ một động tác đơn giản nhét đám văn bản, giấy tờ vào trong chiếc cặp tài liệu mà cô cũng làm mãi không xong, khiến cho mấy tờ giấy rơi cả xuống đất. Tuần Tuần đang đứng gần đấy vội vàng chạy đến nhặt giúp, Trần Châu cũng khom người xuống.

Cảnh tượng ấy sao mà giống với ngày đầu Tuần Tuần đặt chân đến công ty đến thế, chỉ có điều tính chất của nó đã không giống như lần trước.

Trần Châu không đón nhận ý tốt ấy của Tuần Tuần mà tự mình nhặt mấy tờ giấy ấy lên.

“Cô cứ yên tâm mà xem hài đi, tôi không cần bất cứ sự thông cảm nào đâu.” Chuyện đã đến nước này mà tính tình cứng rắn của Trần Châu vẫn không thay đổi.

Kể từ khi làm việc với nhau, mặc dù Tuần Tuần và Trần Châu không có sự qua lại riêng tư nhưng hai người cũng vẫn luôn đối xử tốt với nhau, nhìn thấy cảnh đồng nghiệp sớm hôm bên nhau gặp phải chuyện như vậy, trong lòng Tuần Tuần không khỏi cảm thấy buồn.

“Chị biết rõ là anh ta chỉ lợi dụng chị.”

Làm công tác tài vụ bao nhiêu năm như vậy, mức độ hiểu biết về các vấn đề cốt yếu trong công việc của Trần Châu không thua kém bất cứ ai, vì thế không ai có thể lừa được cô ngoài chính bản thân cô.

Trần Châu quay sang Tuần Tuần chế nhạo: “Tục ngữ có câu, một người muốn đánh và một người chịu đánh. Tôi và anh ấy chẳng qua chỉ là mang những thứ có nhiều nhất và vô dụng nhất để đổi cho nhau vì thế chẳng có gì đáng gọi là lợi dụng cả”.

Thứ nhiều nhất của Trần Châu là gì, là công việc làm không bao giờ hết, còn Tôn Nhất Phàm thì sao, thứ mà anh ta không thiếu nhất đó chính là tình cảm.

Tuần Tuần khẽ hỏi: “Có đáng như vậy không?”.

Mọi thứ của Trần Châu đã sắp xếp xong, cô cố gắng nặn ra một nụ cười với Tuần Tuần, “Lần này thì tên của tôi và anh ấy cuối cùng đã được viết cùng nhau rồi”.

Tuần Tuần chợt nhớ đến câu “Thuyền nặng bờ nghiêng, muôn buồm lướt”, đúng là như vậy, hôm nay Tôn Nhất Phàm không còn là một cánh buồm nhẹ lướt qua bên mạn thuyền của Trần Châu nữa, chị ta đã bỏ ra tất cả để theo hướng gió của cánh buồm ấy, nay thì buồm đã gãy và thuyền đã chìm, từ nay về sau, mỗi khi có ai đó nhắc đến quá khứ của Tôn Nhất Phàm thì cũng sẽ nhắc đến tên của Trần Châu. Xét ở một hình thức nào đó thì Trần Châu đã hoàn thành được khát vọng mà mình mong có.

Sau khi các nhân viên cảnh sát rời đi hẳn, cả công ty vẫn không sau hết vẻ sửng sốt, bàng hoàng, không ai ngờ ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết lại xảy ra cảnh tượng đầy kịch tính như vậy. Không biết Chu Thuỵ Sinh lớn tiếng nói với ai: “Tôi đã cảm thấy anh ta không có ý tốt từ lâu rồi, đúng là ăn cây táo rào cây sung, những người không trung thành với công ty thì sớm muộn gì cũng không thể có kết cục tốt đẹp!”.

Những người khác thì vẫn thì thầm to nhỏ, cho đến khi Trì Trinh bước từ trong phòng làm việc ra, mọi người mới giả bộ quay trở lại vị trí của mình, cúi đầu ai làm việc nấy.

Trì Trinh băng qua giữa văn phòng, bước vào bộ phận Tài vụ giờ chỉ còn hai người với một đám bừa bộn. Lúc đầu Trì Trinh không nói gì, mắt nhìn quanh quất, vẻ mặt lạnh tanh khiến cho những người có mặt ở đó đều cảm thấy bất an.

Anh Vương dù sao cũng là người có thâm niên và độ từng trải nhất định, lúc đầu chỉ cúi đầu vào thu dọn, rồi bỗng như nhớ ra điều gì, miệng làu bàu rồi tìm cớ bước ra khỏi phòng Tài vụ.

Tuần Tuần cũng không hiểu ý của Trì Trinh là gì, chỉ thấy anh ta ngồi xuống bàn làm việc của Trần Châu, mỉm cười có vẻ rất vui với cô.

“Tôi không bị người khác bán mà còn giúp họ đếm tiền nữa rồi, bây giờ thì cô yên tâm chưa?”, Trì Trinh nói.

Nhưng Tuần Tuần trong lòng bộn bề rất nhiều suy nghĩ và đâu chỉ với hai từ “yên tâm” là có thể khái quát hết được.

Nhìn thấy xung quanh không có ai, Tuần Tuần vẫn tiếp tục với công việc của mình, miệng khẽ hỏi: “Thì ra anh đã biết trước được là sẽ có ngày hôm nay, đây mới là điều mà anh mong nhìn thấy”.

“Không lẽ tôi không nên tỏ ra vui mừng? Tôi đã giúp cho cha tôi và vợ của ông ấy thanh lại được một con sâu và nội ứng, mọi người phải vỗ tay hoan hô chứ.”

“Vì sao lại đúng vào thời điểm này?”

Trì Trinh tỏ ra thất vọng, “Tôi cứ tưởng hôm nay cô sẽ hỏi tôi rằng, lần đầu tiên nhìn thấy cô là khi nào. Có điều, cô đã hỏi thì tôi cũng sẽ trả lời không giấu giếm.” Trì Trinh như một đứa trẻ vui sướng với tác phẩm yêu quý của chính mình, “Vì sao lại phải chờ đến lúc này? Mặc dù gã họ Tôn kia không phải là lần đầu làm như vậy nhưng nếu chỉ với một lượng hàng vặt vãnh thì tôi đây không bõ công làm. Báo lên Tổng Công ty để họ chỉnh huấn cho anh ta mấy câu rồi tiếp tục giữ lại ư? Cùng lắm chắc cũng chỉ đến cho thôi việc, như thế có tác dụng gì? Muốn ra tay thì phải chờ khi anh ta làm quả lớn, ít nhất thì số tiền mà anh ta phạm tội cũng phải đủ để anh ta ngồi tù mấy năm, sau khi ra khỏi tù cũng không thể tiếp tục nghề này được nữa. Như thế gọi là đánh rắn phải đánh giập đầu, đánh chó thì phải để nó không trở được mình nữa!”.

“Vì sao anh lại xác định được rằng, trước Tết Tôn Nhất Phàm sẽ làm một quả lớn?”

“Cũng không có gì, tôi nghe nói bố đẻ anh ta đang ốm nặng, lại ‘vừa may’ đúng vào khi văn phòng điều chỉnh lại chế độ phân phối tiền thưởng và sau Tết mới phát. Với sự coi thường của anh ta đối với tôi thì có thể đoán anh ra sẽ không đời nào đặt thẳng vấn đề cầu cạnh tôi.”

“Bây giờ lại còn thêm cả Trần Châu nữa, đúng là một mũi tên trúng hai, kế hoạch được tính toán rất kỹ đúng không?”

“Cô với tôi không phải là một đôi thì trời đất nhất định không dung tha!”, Trì Trinh cười với vẻ rất thoải mái.

Tuần Tuần nhớ đến Trần Châu, khẽ thở dài, sống lưng không khỏi cảm thấy ớn lạnh. Nếu lúc đầu cô cũng hồ đồ, ký một chữ vào tờ hoá đơn xuất hàng do Tôn Nhất Phàm đưa thì bây giờ sẽ như thế nào nhỉ?

Thấy vẻ do dự của cô, Trì Trinh an ủi: “Cô không cần phải hao tâm tổn sức cho chị ta đâu, chị ta biết rõ mình đang làm gì. Con người ta phải trả giá cho những hành động ngu xuẩn của mình”.

Tuần Tuần nói: “Chị ấy không phải là người ngu xuẩn, chỉ có điều chị ấy đã quá yêu Tôn Nhất Phàm”.

“Không ngu xuẩn ư? Tuần Tuần này, nếu đổi lại là cô, cô có vì một người đàn ông mà bất chấp tất cả để làm những chuyện ngốc nghếch như thế không?” Trì Trinh đã trả lời thay cho cô, “Cô sẽ không làm như vậy! Thấy chưa, đó chính là điểm tôi thích và cũng là điểm tôi ghét ở cô”.

Trì Trinh đứng thẳng người lên, vươn vai, “Làm xong việc quét dọn trước khi Tết đến thế là mọi người có thể ăn một cái Tết yên ổn rồi”. Nói xong Trì Trinh cười hì hì, xán đến bên cầm tay của Tuần Tuần, vẻ vô cùng thân thiết tự nhiên, “Cô nói xem, những người đang lén nhìn trộm chúng ta ở bên ngoài sẽ nghĩ gì?”.

Tuần Tuần hốt hoảng định rụt tay về, nhưng rồi lại nghĩ không cần thiết phải như vậy, vì trong lòng những người tò mò thì có được câu trả lời rõ ràng rồi. Cô không tưởng tượng được rằng, mối quan hệ giữa cô và Trì Trinh lại lộ ra trước mặt mọi người trong tình hình này. Kể từ khi bước vào Nghiêu Khai, mặc dù giữa hai người không cắt đứt hết mọi mối dây liên hệ nhưng ngoài Chu Thuỵ Sinh ra, những người khác chưa bao giờ phát hiện thấy dấu hiệu nào, trong đó kể cả Tôn Nhất Phàm. Ngoài nguyên nhân cả hai đều rất giỏi nguỵ trang ra thì phần lớn mọi người chưa bao giờ gắn hai người với nhau.

Với kiểu người như Trì Trinh, chỉ cần anh ta giấu kín cái đít con công đi, chỉ khoe bộ lông đuôi sặc sỡ ra thì cũng rất khó làm cho người ta không chú ý đến. Nhưng trên thực tế, dù là hành khách hay đồng nghiệp, những người khác giới thực sự có ý định với anh ta thì lại rất ít. Quả táo mọc ở ngọn cây, cho dù nó có chín đỏ và hấp dẫn đến thế nào thì thông thường rất ít người có ý định động đến nó. Bởi trong lòng mỗi người đều có một sự cân nhắc, trèo lên để hái nó thì cái giá phải trả quá cao và tỷ lệ thành công lại thấp, họ thường quyết định hái những quả mà bàn tay có thể chạm tới, hơn nữa, vị của những quả táo đó cũng rất ngon. Quả táo đỏ nhất, ngon nhất hãy cứ để nó treo trên những cành cao, nhưng nếu nó có rụng xuống, rơi trúng Newton cũng được đi, ai có thể tin được rằng nó chỉ làm động lòng người thiếu phụ đang ngủ gật dưới gốc cây?

“Anh định làm gì thế?” Tuần Tuần có vẻ rất lo lắng và hơi xấu hổ.

Trì Trinh đáp: “Tôi nghĩ mãi không ra, còn có lý do gì để mà giấu giếm, vụng trộm như vậy. Đừng tưởng tôi không biết, cô sợ mọi người nghĩ rằng cô tố cáo Trần Châu và Tôn Nhất Phàm chứ gì. Không cần phải lo lắng thế đâu vì sớm muộn gì họ cũng sẽ nghĩ như vậy, chi bằng cứ thoải mái đi. Hãy để cho mọi người đều biết quan hệ của chúng ta, và cô cũng không thể dễ dàng từ bỏ tôi đâu”.

Tuần Tuần nghiến răng đáp: “Anh đối xử với tôi tốt quá đấy”.

“Tôi nhất định sẽ tiếp tục cố gắng.” Trì Trinh đáp với vẻ khiêm tốn, “Được rồi, chúng ta sẽ cùng nhau trải qua hết cái ngày đầy kịch tính này nhé”.

“Đừng có đi. Tôi vẫn còn chưa hỏi, lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi là khi nào?”

Trì Trinh nhếch môi đáp: “Vừa rồi cô đã hỏi tôi rất nhiều câu hỏi, tiêu chuẩn dành cho ngày hôm nay hết rồi.”

Nhìn thấy vẻ tức giận của Tuần Tuần, Trì Trinh có vẻ rất vui.

“Đừng vội, ngày mai lên núi tôi sẽ nói cho cô biết.”

Cốc Sơn Dương nằm cách trung tâm thành phố một trăm tám mươi cây số, là một khu danh thắng tương đối nổi tiếng tại khu vực, trong lịch sử từng được mọi người biết đến là khu văn hoá của Đạo giáo. Mặc dù phong cảnh nơi đây rất đẹp, bốn mùa được mệnh danh là tứ tuyệt với “Hoa mùa xuân, mây mùa hạ, lá mùa thu, tuyết mùa đông”, nhưng vì núi cao hiểm trở trùng điệp, đường đi ngoắt ngoéo quanh co, khiến cho nhiều người chỉ còn biết ngước nhìn mà đành từ bỏ ước muốn tham quan, bởi thế nhiều năm nay du khách rất ít, ngoài người dân sống trong các bản làng xung quanh, chỉ có một số ít các nhà nhiếp ảnh ấm đầu, một ít du khách ba lô hoặc một số tín đồ thành kính mới dám mạo hiểm leo lên núi. Nguồn du lịch của khu vực này mới chỉ được khai thác mấy năm nay. Kể từ khi người ta cho xây dựng một khu nghỉ dưỡng trong kỳ nghỉ với đầy đủ các thiết bị, đường lên núi cũng được mở mang, nhiều điểm thắng cảnh bắt đầu được khai thác, du khách vì thế mới đông dần lên. Nhiều người đã nghe tiếng tới du ngoạn, lấy việc thăm thú núi non, hít thở không khí trong lành để giảm bớt sự căng thẳng, ồn ào nơi đô thị.

Mặc dù từ nhỏ Tuần Tuần đã biết đến sự tồn tại của dãy núi này nhưng chưa bao giờ đặt chân tới. Với tính cách của cô thì tất nhiên thế giới bình thường của những con người bình thường mới có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn đầy đủ nhất. Nhưng Trì Trinh cứ nhất quyết đưa cô lên núi, nói rằng muốn tìm một nơi đặc biệt cùng cô qua một cái Tết đáng nhớ.

Từ chỗ do dự đến khi bị thuyết phục, đối với hai người bọn họ là cả một quá trình gian nan. Tết là ngày lễ lớn nhất trong năm của người Trung Quốc, mặc dù Tuần Tuần đã ly hôn nhưng cô còn có mẹ đẻ, dù cho chuyện xích mích thì cũng không thể coi như không có Tết. Tuần Tuần đã định chiều Ba mươi Tết về ăn bữa cơm tất niên với mẹ, nếu Trì Trinh muốn thì cũng có thể đi cùng. Trước khi về, Tuần Tuần gọi điện lại một lần nữa cho mẹ, lần này mẹ cô không hề càu nhàu, mà còn rất nhiệt tình bảo cô mời Trì Trinh cùng về. Thế nhưng khi Tuần Tuần vừa hỏi đến lý do mượn tiền của Trì Trinh, mới chỉ nói được vài ba câu hai mẹ con đã lại cãi nhau qua điện thoại. Thêm vào đó, mẹ cô nói với vẻ rất mong chờ rằng, hôm ấy Chu Thuỵ Sinh cũng xuất hiện, ông ta muốn đích thân làm mấy món ngon, thế là Tuần Tuần quyết định từ bỏ ý định về nhà ăn cơm tất niên. Mọi người đều đoàn tụ cả, chỉ riêng cô là vẫn cô đơn.

Tạm thời không thể về nhà mẹ được, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy trong lòng hụt hẫng, ngược lại Trì Trinh lại rất vui. Nói theo cách của Trì Trinh thì anh ta cũng là người có nhà mà không thể về, đều là người cùng đường, vì thế ngay từ đầu Tuần Tuần không nên cố chấp mà hãy ngoan ngoãn cùng Trì Trinh lên núi.

Trên núi có gì Tuần Tuần không hề biết, nhưng điều có thể xác định là, nếu cô không nhận lời thì Trì Trinh sẽ bám riết không thôi. Hơn nữa, nếu Trì Trinh vẫn cứ không chịu mở miệng thì cô vẫn bị bưng bít. Lần này đi cùng với Trì Trinh đối với Tuần Tuần giống như chèo thuyền ngược dòng, không tiến được lên thì sẽ lùi về sau.

Theo lời của Chu Thuỵ Sinh, người sắp xếp cho chuyến đi lên núi này, thì mùa này là thời điểm tốt nhất trong năm để ngắm sương mù, đối với những người miền Nam quen sống trong môi trường nóng ẩm thì đây là một dịp hiếm có, hơn nữa, khả năng đón tiếp trên núi có hạn, rất khó thuê được phòng khách sạn trên đó, nếu không phải ông ta thông thạo thì e rằng một khoảng thời gian ngắn như vậy rất khó mà sắp xếp được.

Trước ngày Ba mươi Tết, Tuần Tuần ngồi trên chiếc xe chạy về hướng Cốc Dương Sơn, bên cạnh là Trì Trinh, thoáng nhìn đã thấy tâm trạng đang rất vui. Chu Thuỵ Sinh tự nguyện đưa hai người đi. Đến cổng lớn của khu thắng cảnh dưới chân núi, Tuần Tuần nhìn con đường núi ngoằn ngoèo như rắn, bất chấp những lời khoe khoang của Chu Thuỵ Sinh về tài lái xe của mình, kiên quyết yêu cầu thay lái xe của khu thắng cảnh để chạy nốt quãng đường còn lại. Như vậy Chu Thuỵ Sinh cũng không cần phải lên núi nữa, Trì Trinh bảo ông ta để lại xe ở bãi đỗ và đi xe du lịch quay về thành phố.

Thời tiết ngày hôm nay không phải thời tiết thích hợp nhất cho việc đi du lịch, trong làn gió lạnh còn mang theo những hạt mưa bay bay. Trong hành trình gần một tiếng đồng hồ từ chân núi đền điểm dừng trên núi, Tuần Tuần cảm thấy số tóc trắng trên đầu mình lặng lẽ mọc thêm một ít. Các tấm biển quảng cáo hai bên đường in những dòng chữ chân thực mà chính Tuần Tuần đã kiểm nghiệm: “Núi cao, đường hẹp, dốc đứng, đường cua gấp”. Đường lên của ngọn núi này thường một bên là vực sâu, một bên là vách đá, những người lần đầu tiên lên đây khó lòng hình dung ra được đoạn cua tiếp theo sẽ chạy theo hướng nào, những cú xóc khiến cho những người ngồi ở hàng ghế sau chạm đầu tới cả nóc xe. Một lúc sau thì được biết, mỗi năm số vụ lật xe ở khu vực này không phải là ít, điều đó càng chứng tỏ sự lựa chọn lái xe là người bản địa của Tuần Tuần hết sức sáng suốt.

Trì Trinh cứ cười trêu sự nhát gan của Tuần Tuần với vẻ coi thường. Lúc đầu Trì Trinh còn lấy làm thích thú trước sự căng thẳng của Tuần Tuần, bởi vì mỗi khi gặp một đoạn cua gấp hay một cái dốc nguy hiểm, Tuần Tuần lại bất giác nắm chặt lấy vạt áo của Trì Trinh, cho đến khi bị móng tay của cô cấu vào người thì mới vừa cười vừa kêu đau.

“Này, nhẹ thôi chứ. Đừng có nhân cơ hội ấy mà trả thù tôi!” Trì Trinh cũng không chịu thiệt thòi, cứ mỗi lần gặp đoạn cua gấp thì lại càng ôm Tuần Tuần chặt hơn.

Tuần Tuần biết rõ dụng ý của Trì Trinh nhưng không biết làm thế nào, nên cứ thầm tự trách rằng, chưa biết chừng đó chính là mục đích của việc Trì Trinh cứ một mực dỗ cô lên núi cùng, biết ngay là anh ta chẳng có ý gì tốt.

Sau chín đoạn đường với mười tám khúc cua, cuối cùng họ cũng đã tới được đích, Tuần Tuần đẩy cánh cửa xe, làn gió lạnh buốt ùa vào mặt, len qua kẽ hở của quần áo, cả người Tuần Tuần dường như biến thành một cây củ cải để trong tủ lạnh.

Trì Trinh xoa tay, đưa hành lý cho người phục vụ của khu nghỉ dưỡng vừa chạy ra đón, cười hì hì hỏi Tuần Tuần: “Như thế này cô đã thấy đủ lạnh chưa? Tôi hy vọng cô đã chuẩn bị tốt tâm lý vì ban đêm khi ngủ còn lạnh hơn”. Nghe vậy, Tuần Tuần mới càng thấy thấm thía, đừng bao giờ đánh giá thấp sự dai dẳng của đàn ông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.