Phù Thương

Chương 9: Thủ nhiễm máu tươi




Lăng Nhã Phong ở dưới muôn vạn ánh mắt, tao nhã thục tĩnh tiêu sái đến thảm hồng trước mặt hoàng đế, thực sự phong thái có điểm giống với siêu sao nữ thiên vương Áo Tư Tạp ở hiện đại.

Nàng mặc cung trang váy dài yên hà tử, lụa mỏng, phiêu phiêu nhược tiên. Trên đầu cài bướm lan có phần mới mẻ, ngắn gọn lại là không có chút ảnh hưởng đến dung dạng tuyệt mỹ của nàng. Thời điểm nàng đi tới, thản nhiên có 1 làn hương hoa thổi qua, giống như mùi hoa lan, hương thơm kéo dài.

Phù Lạc nhìn Lăng Nhã Phong chậm rãi đi tới, không thể không thừa nhận, chính mình trở thành một cây đao bài trừ chướng ngại cho nàng ta. Trước đó biết được chuyện xảy ra, nàng cũng không để ý đến khả năng Lăng Nhã Phong có mục đích gì, như vậy lại không biết bị lợi dụng, thực tại bị tổn thương tự tôn chính mình. Nghênh đón ánh mắt sắc như đao đầy chỉ trích của Ngọc quý phi, Phù Lạc đối tình cảm bị Lăng Nhã Phong phá hư lại càng dâng lên, vì chính mình ngu xuẩn nên cảm thấy không thể nói gì. Có khi suy nghĩ lại thấy hết thảy có lẽ đúng là kết quả mà chính mình theo đuổi, có khi chính mình không biết chính xác mong muốn bản thân là gì.

Bất quá nhìn phương thức Lăng Nhã Phong rêu rao xuất hiện như vậy, nàng ta cũng không giống như muốn chôn vùi tài năng trong cung cấm, mà là muốn lao vào tranh đoạt thánh sủng, Phù Lạc cũng không biết nên vì sự tự tin khuynh đảo của nàng, hay vẫn là vì của tương lai nàng mà tiếc thay.

"Dân nữ Lăng Nhã Phong thỉnh an Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

"Lăng thị?" Long hiên đế cau mày, lại đột nhiên giãn ra."Ngươi là nữ nhi Lễ bộ thượng thư Lăng Cánh Vân, trẫm nhớ ra rồi, vài năm trước trẫm ghé quý phủ của Lăng thượng thư có nghe qua ngươi đánh đàn, nay nhớ tới đến so với năm đó, cầm nghệ của ngươi lại tiến bộ không ít a."

Lăng Nhã Phong vừa nghe Long hiên đế cư nhiên còn nhớ rõ tiếng đàn năm đó của mình, sóng mắt lưu chuyển, hai má ửng hồng, dung sắc như vậy xuất hiện ở trên mặt kinh thành đệ nhất mỹ nhân lại càng đoạt hồn người. Nàng mặt ngoài mặc dù có ý kinh ngạc, đáy lòng lại thập phần tự tin Long hiên đế chắc chắn sẽ nhớ lại chính mình."Đa tạ Hoàng Thượng khích lệ, dân nữ không dám nhận."

Long hiên đế ban cho Lăng Nhã Phong một đôi vòng tay ngọc phỉ thuý, nàng thản nhiên lui ra.

Sau khi Vạn Toàn tuyên bố phong thưởng của Hoàng Thượng đối với các vị tân tú nữ. Bốn mươi chín danh tú nữ Long hiên đế cũng liền để lại chín người, còn lại hoặc là sung vào làm nữ quan phẩm vị cao trong cung, hoặc là cho phép làm vợ hay thiếp của các hoàng tử hoàng thích, thật sự là mấy nhà sung sướng mấy nhà sầu.

Trừ bỏ Lăng Nhã Phong cùng Bạch Vân Nhược ra, tú nữ thay quần áo theo phong hào thấp nhất theo bát phẩm. Bạch Vân Nhược bị phong làm thất phẩm tuyển thị, ban thưởng hào vân, nhập vào trụ lại ở Quỳnh Du Cung của Lệ Tiệp Dư. Mà Lăng Nhã Phong trở thành người đầu tiên của Long hiên từ thân phận tú nữ tiến thẳng lên hàng phi tử chính ngũ phẩm, ban thưởng hào tĩnh, chủ vị Tĩnh Linh cung.

Kế tiếp sau khi đã phong thưởng xong là thời điểm điệp hạnh-thời khắc quan trọng của tú nữ. Hoàng Thượng sẽ căn cứ vào việc con bướm dừng lại ở trên búi tóc của ai mà lựa chọn tối nay thị tẩm tiểu chủ nào. Ở Viêm Hạ hậu cung, các phi tần từ chính ngũ phẩm trở xuống đều được xưng là tiểu chủ, không có chủ điện để ở lại, khi trở thành chính ngũ phẩm mới có thể nhập chủ các cung chủ điện.

Nhóm tú nữ đứng thẳng thành hai hàng ở trong điện Thừa Sơ, nội giam mở khăn che lồng sắt nuôi con bướm ra, con bướm kia liền hướng hoa tươi của các tú nữ mà bay đi, mỗi người đều lẳng lặng không dám động, sợ kinh động con bướm, không chịu dừng lại ở trên đầu chính mình.

Con bướm dừng lại bồi hồi ở trên đầu chúng tú nữ một trận, bất ngờ ngược lại, thẳng hướng Phù Lạc mà bay đi, đậu ở trên châm ngọc chạm đóa phù dung kia. Tất cả mọi người đang ngồi sắc mặt thay đổi, Phù Lạc bản thân đang trong men say mà hai gò má phấn hồng phỏng chừng chỉ trong nháy mắt trở nên trắng bệch, nàng biết chính mình là gây lỗi, nhưng lại không biết vì sao?

"Lớn mật Phù phi, hôm nay chính là ngày điệp hạnh của tân tú nữ, ngươi cư nhiên cũng tự tiện đeo hoa tươi." Ngọc quý phi quát to, đối Phù Lạc ngày thường tích lũy oán khí rốt cục cũng tìm được cái cớ để trút giận.

Phù Lạc chạy nhanh đến chính giữa, đối mặt Hoàng Thượng quỳ xuống."Thần thiếp vẫn là không có đeo hoa tươi, thỉnh Hoàng Thượng minh xét." Lúc này đây Phù Lạc không có cúi đầu, mà là không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn, bởi vì Phù Lạc cảm thấy chỉ có người vô tội mới có thể nhìn thẳng vô tư như thế vào mắt người khác.

"Phỉ Ngọc, đem hoa trên đầu Phù phi mang đến bản cung xem."

Phỉ Ngọc hung hăng tháo ngọc phù dung trên đầu Phù Lạc xuống, vướng mấy sợi tóc khiến nàng đau không tự chủ nước mắt lưng tròng, giống như điệu mà chưa điệu. Mà nha đầu Phỉ Ngọc chính là cho rằng chính mình có Ngọc quý phi làm chỗ dựa, một cái Phù phi duy nhất không dám khi nhục chủ tử, xem ra theo tình hình hôm nay, Phù phi phỏng chừng cũng khó trốn trọng trách, ai bảo Phù Lạc ngày thường danh tiếng bị phá hư, hạ nhân nếu có cơ hội đạp đổ nàng tất nhiên sẽ không thủ hạ lưu tình.

"Đây là, đây là quốc bảo của Ngọc thực quốc ‘ Hàm hương ngọc phù dung ’. Ngươi còn muốn nói xạo sao, Phù phi. Hàm hương ngọc phù dung này tuy rằng không phải hoa tươi, nhưng là khi người cài hoa nếu uống rượu, hoa này sẽ gặp phát ra kì hương, con bướm kia bất quá chính là bị mùi này hấp dẫn hay sao? Ngươi biết rõ hôm nay chính là ngày tú nữ điệp hạnh, lại còn tranh giành ân sủng, cư nhiên nhớ tới chiêu số ti tiện đến bực này đến tranh thủ tình cảm, ngươi còn không biết tội.”

Phù Lạc nhìn phía tỷ tỷ mình đến chết vẫn không sợ, tỷ tỷ dám ở trước Hoàng Thượng mà đưa ra chủ trương, trong lòng vì phải chết mà Phù phi trong lòng âm thầm bi ai, hai tỷ muội cho tới hôm nay có thể ở trong cung một bước lên mây như vậy, Phù Lạc càng thêm khẳng định Hoàng Thượng nhất định là bởi vì nguyên nhân khác mới ẩn nhẫn đến nay, chính là không biết hôm nay hắn còn có thể tiếp tục ẩn nhẫn hay không.

"Ngọc Dong, ngày hôm nay cao hứng như vậy sẽ không cần trách cứ Phù phi. Phù phi nếu tưởng niệm trẫm như vậy, hôm nay trẫm ngủ lại ngay tại Hạm đạm hiên đi. Chính là Phù phi lỗi sai hôm nay cũng không thể tái phạm, phạt phụng ba tháng lấy kì khiển trách đi."

"Tạ Hoàng Thượng ân điển." Phù Lạc đờ đẫn tạ ơn. Không nghĩ tới Hoàng Thượng như thế nào không chỉ không có trừng phạt mình, ngược lại tối nay còn muốn lâm hạnh Hạm đạm hiên, nghĩ đến đây trong lòng Phù Lạc nổi lên một trận băng hàn, sau mà là nguyên nhân khiến ẩn nhẫn của Hoàng Thượng mất đi, còn không biết chính mình hội rơi vào kết cục bi thảm như thế nào đâu.

Ở đây Ngọc quý phi ngạc nhiên, Lan hiền phi hiểu rõ, Lăng Nhã Phong lạnh lùng.

Khánh đồng cung

"Nương nương, Hoàng Thượng hôm nay tâm tình thật sự tốt lắm a, Phù phi làm như vậy mà không có trừng phạt nàng ta?"

Ngọc quý phi quay đầu hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn Phỉ Ngọc một cái. Phù Lạc muội muội này ở trong cung ngoài việc gây trở ngại cho mình chẳng đem lại điều gì tốt, hôm nay nàng may mắn vô sự, sau này còn không biết sẽ phạm đến cái tội tày trời gì làm liên lụy đến mình đâu a. Hôm nay vốn định bày ra quân pháp không nhập nhằng riêng tư mà biến nàng mất đi phẩm vị, tuyệt đối không còn quan hệ cùng chính mình, không thể ngờ được Hoàng Thượng lại miễn trách phạt tội của nàng, so với Hoàng Thượng ngày thường tuyệt tình lãnh khốc tuyệt đối không giống. Hoàng Thượng luôn luôn thưởng phạt phân minh, hôm nay lại rõ ràng thiên vị Phù Lạc, nhớ tới trang dung của Phù Lạc hôm nay thay đổi, Hoàng Thượng phá lệ ở Hạm đạm hiên ngủ lại 1 đêm, chẳng lẽ ~~. Nghĩ đến đây Ngọc quý phi đối Phù Lạc oán hận càng sâu thêm một tầng. Trước đó vài ngày cũng không thấy Hoàng Thượng sủng hạnh nàng, cho nên xem nhẹ chuyện này rất nhiều, hôm nay mới hoàn toàn tỉnh ngộ, Ngọc quý phi hối hận không kịp.

Vân tường cung

"Nương nương, Hoàng Thượng hôm nay vì sao không trừng phạt Phù phi a?",thị nữ bên người Lan hiền phi lan thầm nghĩ mà hỏi.

Lan hiền phi không có trả lời vấn đề mà thị nữ nêu lên, ôn nhu cười, hôm nay chuyện này tuyệt không ảnh hưởng đến tâm tình của nàng, bởi vì nàng biết Hoàng Thượng vì sao như vậy đối với Phù phi, cũng biết Phù phi sau này kết cục tuyệt đối không tốt chút nào.

Trước mắt Viêm hạ hoàng triều mượn đường Ngọc thực quốc để tấn công Thanh quân quốc vì vậy thời khắc là mấu chốt, với tình huống như vậy Hoàng Thượng làm sao có thể trừng phạt nữ nhi được quốc vương Ngọc thực quốc thương yêu nhất - Phù Lạc công chúa. Bất quá ngày Cách vương sư thắng lợi hồi quân không còn xa nữa, Ngọc Dong cùng Phù phi ở trong cung này ngày tháng đẹp đẽ cũng sắp hết, nghĩ đến đây Lan hiền phi trong lòng lại cao hứng, Hoàng Thượng đối với các nàng càng tốt, lại càng chứng minh 1 điều các nàng sau này sẽ bị trừng phạt càng thảm.

Lan hiền phi là phi tử hầu hạ bên người Long hiên đế lâu nhất, nàng biết rõ vị Hoàng Thượng lãnh ngạo cô tuyệt này hận nhất chính là phạm vào ý chí ẩn nhẫn của chính mình, làm cho hắn nhẫn càng lâu người ấy cũng sẽ chết càng thảm. Tỷ như trước kia từng có vị Vương gia dã tâm đoạt quyền, vọng tưởng hành thích vua soán vị, Long hiên đế khi tuổi nhỏ quyền khinh cũng từng ẩn nhẫn, cuối cùng vị Vương gia kia chết không toàn thây, trong nhà nam đinh tẫn sát, toàn bộ nữ tử bị sung vào quân kĩ làm kẻ hạ đẳng nhất trong vòng 1 ngày. Hoàng Thượng cũng từng đặc biệt chiếu cố qua, những nữ tử này tuyệt đối không thể chuộc thân, chỉ có thể vĩnh viễn bị tra tấn đến chết.

Tĩnh linh cung

"Chúc mừng tiểu thư trở thành Tĩnh tần, đây chính là mục đích duy nhất của chúng ta, tiểu thư nhất định hội trở thành phi tử được sủng ái nhất của Hoàng Thượng, lão gia biết chắc sẽ rất cao hứng a. Chính là cái Phù phi kia cũng quá quá đáng, hôm nay cư nhiên cũng đến tranh thủ tình cảm ~~" thị nữ Tư Thiến bên người Lăng Nhã Phong nói.

"Nàng sẽ không đắc ý được lâu đâu." Lăng Nhã Phong lập lời thề son sắt, nàng sẽ không để cho người khác tranh mất sủng ái của Hoàng Thượng.

Hạm đạm hiên

"Công chúa." Bích Diệp khiếp sợ nói.

"Bích Ngô ngươi đi lấy cho bản cung 1 bầu rượu ấm."

Sau khi phân phó Bích Ngô đi xuống, Phù Lạc chăm chú nhìn Bích Diệp hồi lâu, mới nói: "Việc hôm nay không trách ngươi, là bản cung quên. Ngươi đi xuống đi, bản cung muốn yên tĩnh một mình."

Hôm nay liên tục hai lần bị đả kích, rốt cục làm cho Phù Lạc ý thức được sự thật. Nơi hậu cung này tràn ngập bão táp với âm mưu, đầu tiên là không biết bị người ta lợi dụng làm đao dọn chướng ngại, sau đó là bị người ta hãm hại tranh thủ tình cảm, thiếu chút nữa mất mạng. Hai tháng những ngày thái bình này làm cho Phù Lạc thả lỏng cảnh giác, hôm nay coi như cảnh tỉnh làm cho nàng hoàn toàn tỉnh ngộ, ý thức được chính mình vẫn là quá ngây thơ rồi.

Bích Diệp a, Bích Diệp a, vì sao ngươi không mang đến cái hộp trang sức khác, cố tình lấy đến hòm đựng hàm hương ngọc phù dung, nằm chói mắt như vậy trong hòm, Phù Lạc muốn xem nhẹ cũng không được. Chính là Phù Lạc còn không biết là ai ở sau lưng sai khiến Bích Diệp, suy tư hồi lâu, vẫn là quyết định tạm thời để yên Bích Diệp, nếu đã biết Bích Diệp là gian tế của người khác, chính mình còn có thể đề phòng, nếu tùy tiện xử lý, không chỉ có đả thảo kinh xà, vạn nhất xếp người khác vào cơ sở ngầm này chẳng phải là lại càng không thể đề phòng tốt sao.

Một bên suy tư một bên vô tri vô giác uống ôn tửu Bích Ngô mang đến, thế giới trước mắt bắt đầu xuất hiện ảo ảnh, mơ hồ, rồi ngã xuống.

"Hoàng Thượng giá lâm." Nội giam truyền tin đối với Bích Ngô và Bích Diệp như bùa đòi mạng, làm cho các nàng lạnh run, chủ tử của các nàng Phù phi lúc này còn tại trên giường thưởng túy không hề hay biết gì a.

Long hiên đế liễn xa dừng ở cửa Hạm đạm hiên. Bận rộn nhất cả ngày Long hiên đế những lúc thế này mới có cơ hội ngừng lại suy tư chính mình hôm nay bất đồng. Phù phi vào cái ngày như thế này lại vụng về tranh thủ tình cảm, hắn đương nhiên là hội tha thứ, không phải vì nàng, mà là vì Ngọc thực quốc sau lưng nàng. Vì quốc vì gia hiện tại hắn cũng sẽ không định động đến Ngọc quý phi cùng Phù phi, ở hậu cung này địa vị càng cao, có đãi ngộ càng đặc biệt, cuối cùng càng phải chết sớm và thảm khốc. Nhớ tới chúng phi đối với Phù phi bất mãn rõ ràng, Long hiên đế khóe miệng không khỏi nổi lên một tia cười tàn khốc, hắn phi thường chờ mong sau khi kết thúc chiến tranh, biểu hiện chúng phi trong hậu cung.

Từ nhỏ đã là hoàng tử ở trong cung lớn lên, tự nhiên sẽ không xa lạ chuyện nữ nhân trong hậu cung lúc đó tranh đấu, lục đục với nhau, biến hoá kỳ lạ hung hiểm tuyệt không thua kém chiến trường chân chính, hắn nếu không ưu đãi Phù phi, như thế nào có thể hấp dẫn ánh mắt của chúng phi tần a.

Chính là, vì sao hôm nay chính mình lại đồng ý đến cái nơi mà mình căm thù đến tận xương tuỷ, vì nhớ tới gục khẩu vị Phù phi thị tẩm chăng? Là vì sự biến hóa đầy bất ngờ của nàng làm cho chính mình có cảm giác mới mẻ sao? Sẽ không, so với cảm giác mới mẻ ấy, chẳng phải nên đổi mới bằng những tân tú nữ này sao, một Lăng Nhã Phong ức khởi phong tư trác tuyệt, hay Bạch Vân Nhược mềm mại nhu nhược, Long hiên đế trong lòng nổi lên một trận phiền chán, chính mình như thế nào liền bị ma quỷ ám ảnh lựa chọn Hạm đạm hiên a?

"Nô tỳ (nô tài) cung nghênh Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Những cung nhân của Hạm đạm hiên đều quỳ gối ở cửa cung nghênh thánh giá. Long hiên đế phóng mắt quét tới, cũng không gặp Phù phi. Trong mắt hàn khí bắt đầu hội tụ, đầu hạ mà Hạm đạm hiên đông lạnh giống như rơi vào Bắc Phong lốc xoáy.

"Nương nương, nương nương đột nhiên không khoẻ, không thể thị giá, vọng, vọng Hoàng Thượng thứ tội." Bích Diệp ngày thường lanh lợi bị làm lạnh run giải thích không có thứ tự.

Long hiên đế sắc mặt không thấy dịu đi, đi nhanh hướng về phía trong Hạm đạm hiên nội. Bích Diệp cùng Bích Ngô vẫn quỳ trên đất lê gối theo sau, nước mắt lưng tròng, miệng cầu xin "Hoàng Thượng tha mạng, Hoàng Thượng tha mạng."

Long hiên đế thẳng đến đẩy cửa tẩm cung Phù Lạc ra. Một tia mùi rượu xông vào mũi, tuy rằng Bích Diệp cùng Bích Ngô đã hết sức quét tước huân hương, mở tất cả các cửa sổ có thể mở, nhưng là vẫn là không giấu được mùi rượu kia.

"Đi ra ngoài." Long hiên đế đột nhiên xoay người đối mặt với cung nhân phía sau quát.

Mọi người sợ đến mức chạy ra ngoài cửa đến mức té ngã. Không một người nào có thể tưởng tượng kết cục Phù phi. Từ khi Viêm hạ hoàng triều bắt đầu tới nay, cũng không có một phi tử nào vào thời điểm hoàng đế triệu tẩm dám uống say mèm, bất tỉnh nhân sự.

Long hiên đế bước qua tấm bình phong đi vào đến bên giường Phù phi. Một cỗ hỗn hợp mùi hương kì lạ cùng hương rượu, thần kỳ di nhân, làm cho Long hiên đế tâm tình nổi giận dần dần xuất hiện một tia trấn an.

Phù phi mặc áo ngủ tự chế dễ nhìn mơ màng ngủ, vì người nóng nên đã sớm đá chăn sang 1 bên, cổ áo xộc xệch để lộ ra 1 khoảng da trắng nõn, một đôi tuyết phong(vòng 1 a =.=) như ẩn như hiện (cho dù không phải là hoàn hảo tột cùng, khẳng định cũng sánh được với mai lý trên núi tuyết), cặp đùi thon dài tuyết trắng, ngọc nhuận sáng bóng, giống như chân ngọc Bạch Liên, móng tay sạch sẽ trong suốt giống như thủy tinh, liền hiện ra như thế ở trước mắt Long hiên đế, nổi giận của hắn nhất thời chuyển hóa thành khô nóng, trong lòng thầm nghĩ nhất định là do gần đây công vụ bận rộn không có triệu phi tần thị tẩm, nếu không làm sao có thể đối với Phù phi động dục đâu?

"Đứng lên." Long hiên đế không chút thương hương tiếc ngọc kéo Phù Lạc.

Người thấy đau đớn mà mông lung hé mắt, Phù Lạc thấy rõ trước mắt là khuôn mặt như đao khắc, mũi cao thẳng đứng, trên mặt thanh huy lưu chuyển, cặp mắt lạnh như băng Bắc Băng Dương sáng rực như chiếu rọi bóng đêm, ủy khuất trong lòng nhất thời dâng lên.

Nhớ tới nếu không phải vì ham đắm chìm trong mộng cùng soái ca quốc sắc thiên hương trước mắt kia, khẳng định là sẽ không bị xuyên qua đến hậu cung âm hiểm này. Thù mới hận cũ cùng nhau nổi lên, Phù Lạc hai tay nâng mặt Long hiên đế lên, đầu còn không biết nên báo thù như thế nào, miệng sớm hoạt động trước, điển hình cho hình mẫu không có đầu óc.

Tình huống là nàng mạnh mẽ cắn đôi môi Long hiên đế, hắn đau đớn kêu rên, đẩy nàng ra.

Tiểu tử, cư nhiên dám đẩy ta, Phù Lạc lại phản công, lăn xả vào xé bỏ long bào của Long hiên đế, áo ngủ của chính mình, mà Long hiên đế thì đầy người đều dính đầy nước miếng của người nào đó.

Ngoài cửa Vạn Toàn, Bích Diệp, Bích Ngô sợ hãi bên trong gặp chuyện không may, nghe lén thấy "Ngươi này ác phụ......", mọi người vì lời nói của Phù phi mà hít một ngụm lãnh khí.

"Ngươi này độc phụ......" Vạn Toàn cảm thấy có nên thông tri nội thị giam xử lý một chút hậu sự.

Kế tiếp là 1 tràng thanh âm đổ vỡ ầm ĩ, hầu hạ Long hiên đế nhiều năm như vậy, Vạn Toàn chưa từng gặp qua tính tình Long hiên đế lại phát giận lớn như vậy, hắn thường hỉ nộ không biểu hiện ra ngoài, cho dù hiện ra ngoài cũng không phải thật.

"Cứu mạng ~~" mọi người nghe được một câu cuối cùng đó là tiếng Phù phi thét chói tai.

Tuy rằng không nghe được đầy đủ thanh âm sở hữu, nhưng là vài câu này cũng đã đủ để cho mọi người biết toàn bộ tình huống. Chủ tử các cung được tai mắt báo tin tức này đều thật cao hứng.

Vạn Toàn vẫn không đợi được Long hiên đế triệu người đi vào, cũng không dám ở thời điểm tâm tình hắn bực bội này đi vào, không phải nhà xí kia thắp đèn lồng ―― muốn chết sao?

Ngay tại thời điểm Vạn Toàn ngồi ở ngoài cửa muốn ngủ chút, một trận âm thanh đổ vỡ nổi lên lại khiến hắn bừng tỉnh, một đêm qua đi cứ lặp lại như thế.

Sáng sớm hôm sau, Vạn Toàn ở ngoài cửa nơm nớp lo sợ kêu lên: "Hoàng Thượng, nên dậy thôi."

Sau một hồi, Vạn Toàn cảm thấy lâu đến mức con nhện ở trên người mình bắt đầu chăng tơ, mới nghe thấy lời nói làm chính mình thả lỏng thiếu chút nữa té ngã vào trong"Vào đi." Nghe ngữ khí, tâm tình Hoàng Thượng coi như đã bình tĩnh.

Sau khi vào nhà, quả thực là 1 đống hỗn độn, địa phương đặt chân thiếu chút nữa đã không có, bình phong, ngăn tủ, bình hoa, huân lô không có một là bảo trì nguyên trạng đứng thẳng bình thường. Cứ như là có dã thú chà đạp đi ngang qua phòng.

Thời điểm Vạn Toàn hầu hạ Long hiên đế tắm rửa thay quần áo, cả kinh hét to một tiếng. Trải qua biết bao chuyện sóng gió, nội giam tổng quản Vạn Toàn lần đầu tiên thất thố sợ hãi kêu ra tiếng như vậy. Trên người Hoàng Thượng bị che kín bởi những dấu vết bầm ứ huyết xanh tím, trên lưng còn có vết máu do móng tay lưu lại.

Long hiên đế dùng ánh mắt băng lãnh kia đủ để đông chết chim cánh cụt trừng mắt liếc nhìn Vạn Toàn một cái, sau đó chỉ nghe thấy tiếng nước cùng quần áo sột soạt, Vạn Toàn ngay cả hít thở mạnh cũng không dám. Chính là ngẫu nhiên vụng trộm liếc nhìn chiếc giường chạm khắc hoa văn đang buông rèm bên kia, rất khó tưởng tượng bộ dáng của Phù phi, nhưng là cũng không dám hỏi Hoàng Thượng nên xử lý như thế nào.

Long hiên đế sau khi mặc vào áo bào mới Vạn Toàn lấy đến, sắc mặt bình tĩnh tiêu sái ra khỏi tẩm cung Phù phi, đối với Bích Diệp Bích Ngô đang quỳ ngoài cửa hạ lệnh "Xử lý sạch sẽ" rồi thản nhiên rời đi.

Khi Bích Diệp cùng Bích Ngô đi vào trong tẩm cung Phù Lạc, cả kinh không biết làm sao. Bích Diệp không có chút khí lực nhấc màn che bên giường ra, nhìn đến cánh tay Phù Lạc lõa lồ ở bên ngoài, mật mật che kín hồng ngân, không biết nên thẹn thùng hay là sợ hãi, Bích Ngô đưa tay đến trước mũi Phù Lạc kiểm tra, đối với Bích Diệp gật gật đầu. Hai người lúc này mới hít sâu một hơi, tâm trạng bất an nhất thời vơi đi. Trong cung này, chủ tử có vận khí tốt nha đầu mới có thể sống tốt, nhưng là bình thường cũng không phải nhất định là nhận được trọng dụng, vận khí không tốt sẽ bị phân đi làm sai vặt thấp hèn, cũng không thoải mái so với ở bên người chủ tử làm đại a đầu bên người, được trọng dụng có khi còn được chủ tử ban cho ít đồ trang sức.

Phù Lạc tỉnh dậy cũng đã đến nửa đêm. Đầu nặng chân đau nhức, trong óc giống như bị châm đau, từ cổ đến ngón chân đều bị toan đau, nhất là giữa đùi. Phù Lạc một trận kinh hoảng, ngột đứng lên, mệt mỏi không thể chống đỡ chính mình, chỉ có thể từng bước tiêu sái đến bên cạnh bàn nâng chung trà lên, miệng khô lưỡi khô a.

Lúc này mới phát hiện có chút không đúng, chén trà, cái bàn, ngăn tủ hết thảy giống nhau đều là mới mẻ xa lạ, "Bích ngô." Phù Lạc gian nan gọi ra tiếng.

Bích Ngô lên tiếng trả lời đi vào.

"Tối hôm qua, Hoàng Thượng ~~" Phù Lạc có chút khẩu khí.

Bích Ngô không nói, sắc mặt tái nhợt.

"Mấy thứ này?" Phù Lạc chỉ vào đồ đạc mới bài trí lại.

"Nô tỳ cái gì cũng không biết, vào thời điểm sáng nay, cái gì cũng không thể sử dụng được."

Không thể dùng? Phù Lạc nghĩ rằng ngươi cũng quá uyển chuyển đi. Không khỏi lại cảm thấy giả thiết chính mình xác minh là thật, nguyên lai, nguyên lai Hoàng Thượng quốc sắc thiên hương này quả nhiên là cuồng ngược đãi, thích SM, nếu không chính mình như thế nào lại vô cùng thê thảm như thế, nhìn đến trên da thịt lõa lồ đầy dấu vết, thân mình đau đớn khó nhịn, hơn nữa cảnh vật chung quanh trên diện rộng đều bị phá hư, Phù Lạc thực may mắn chính mình ngày hôm qua uống rượu, nếu không, thật không dám tưởng tượng như thế nào đối mặt với đối đãi như vậy, chính mình có thể hay không điên?