Phúc Hắc Nữ Thánh Thần

Chương 14: Thần trộm (thượng)



“Gia gia, nãi nãi, Chu gia lão nhân kia chỉ sợ là lai giả bất thiện (người đến không có ý tốt), các ngươi phải chú ý một chút, Mị nhi đi tắm rửa một chút rồi sẽ trở ra.” Tuyết Mị nói xong liền hướng về sân viện mình mà đến. Nửa đồng hồ sau, Tuyết Mị lại phong độ xuất hiện ở đại sảnh, theo sau là hai huynh đệ Tiểu Xà cùng Tiểu Hổ. Mọi người đang giao phong kịch liệt trong đại sảnh mà vì người nào đó đến, bỗng nhiên đình chỉ.

“Ngươi là tiểu tử Tuyết Mị kia?” Một lúc lâu sau, thanh âm kinh nghi của Chu Đạt Ngũ đánh vỡ sự yên tĩnh trong đại sảnh. Tuyết Mị vừa tiến đến liền chú ý trung niên nhân mập mạp đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế của khách, thoạt nhìn không kém tuổi gia gia là mấy, trên môi có bộ râu hình chữ bát, mỗi lần nói chuyện là nhúc nhích, gây cho mọi người một cảm giác buồn cười. Bất quá, ngươi từ diện mạo mà lại phán đoán tính cách của hắn (nhìn mặt mà bắt hình dong), vậy ngươi liền sai mười phần, Chu Đạt Ngũ, người này tuyệt đối là một cái tiểu nhân gian trá; lấy một cái cường giả ở thế giới này mà nói, có thể làm được chi chủ nhất gia (chủ của gia tộc) là rất ít, không có một kẻ nào là dễ bắt nạt. “Chu gia gia chủ, vãn bối hữu lễ.” Tuyết Mị chắp tay hành một cái lễ, trong lòng thầm nghĩ: “Chu lão đầu, ta muốn nhìn ngươi sẽ làm như thế nào. Nếu là muốn giết bổn tiểu thư, chỉ bằng Chu gia ngươi? Hừ, bổn tiểu thư sớm muộn gì cũng đem nó nhổ cỏ tận gốc.”

“Tuyết gia chủ, đây mới thật là lệnh tôn?” Chu Đạt Ngũ nhìn thiếu niên trước mắt tinh xảo khí chất phi phàm, có điểm không thể tin được đây là thiếu gia phế vật nổi danh Sương Nguyệt thành, đem ánh mắt nghi hoặc chuyển qua Tuyết Trùng Dương, hy vọng có thể nghe ra đáp án từ trong miệng hắn.

“Chu gia chủ không cần kinh ngạc, tiểu tử cùng lệnh tôn Văn Tài huynh ngày hôm qua ở ngoại ô dưới cơ duyên xảo hợp gặp được kỳ nhân, hắn thấy ta thân thể yếu đuối, liền tặng ta một viên linh đan. Về phần lệnh tôn…” Không đợi Tuyết Trùng Dương trả lời, Tuyết Mị liền ở trước mặt hắn trả lời; nói được một nửa thì nàng cố ý dừng lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lộ ra tươi cười ấm áp.

“Tân nhi hắn làm sao vậy?” Thịt béo trên mặt Chu Đạt Ngũ cứng đờ, trong lòng hiện lên dự cảm bất hảo, giả vờ cười trấn định hỏi.

“Vị kỳ nhân kia cũng tặng lệnh tôn một viên mỹ nhan đan,sau, kỳ nhân liền tiêu thất trong hư không, sau đó chúng ta liền trở về thành, theo lệnh tôn đi Hoa Hồng lâu, đến gặp cô nương tên là Song Song. Nói vậy Văn Tài huynh vẫn còn ngủ ở trong lòng mỹ nhân đi.” Tuyết Mị vừa nói vừa chú ý đến sắc mặt Lưu Đạt Ngũ, sắc mặt của hắn từng chút một biến thành xanh mét.”

“Tuyết Mị tiểu tử, ngươi tốt nhất không cần lừa bản đế, nếu không hậu quả không phải Tuyết gia các ngươi hiện tại có thể thừa nhận được.” Chu Đạt Ngũ nhìn Tuyết Mị liếc mắt một cái, lưu lại một câu nói uy hiếp cuối cùng phất tay áo rời đi. Chu Đạt Ngũ là một người có lòng nghi ngờ rất nặng, hắn không phải không hoài nghi tính chân thật trong lời nói của Tuyết Mị, nhưng nghĩ đến tiểu tử này là một cái phế vật yếu đuối vô năng, hắn còn có điểm tin; huống chi là phẩm tính của tôn tử mình như thế nào, hắn còn không biết sao? Đệ nhất thiếu gia quần áo lụa là của Sương Nguyệt thành, trời sinh tính tình háo sắc, thiên tư ngu dốt, cả ngày lưu luyến nơi bướm hoa.

Hoa Hồng lâu là thanh lâu nổi tiếng nhất Sương Nguyệt thành, hoa khôi Song Song cô nương càng là tuyệt sắc khuynh thành, lãnh diễm vô song, không ít người vì nàng mà vung tiền như rác, chỉ vì nụ cười của mỹ nhân.

Hôm nay Hoa Hồng lâu lại nghênh đón một đại nhân vật quan trọng, người tới thể trọng, thân phận quá nặng; người này đúng là người vừa mới ly khai Tuyết gia, Chu Đạt Ngũ; bài danh thứ hai trong Tứ đại gia tộc – gia chủ Chu gia;

Nhìn thấy người tới, tú bà Hoa nương được trang điểm xinh đẹp vội vàng làm khuôn mặt tươi cười ra nghênh đón, “Chu gia chủ, hoan nghênh quang lâm.” Một mặt cung kính đem Chu Đạt Ngũ tiến vào phòng khách quý;mặt khác ở trong lòng thở dài: Hôm nay thật xui xẻo, vừa đưa đi một tòa ôn thần, hiện tại lại tới một tòa sát thần…

“Tôn nhi (tôn tử a~) của bản đế hiện tại ở nơi này của ngươi sao?” Chu Đạt Ngũ cảm thấy thật vô nghĩa, trực tiếp mở miệng hỏi;

“Chu đại thiếu gia hôm nay chưa từng tới.” Tuy rằng Hoa nương rất kinh ngạc khi thấy Chu Đạt Ngũ đi tìm tôn tử thế nhưng lại đến đây, nhưng vẫn là thành thật trả lời.

“Vậy hôm qua hắn có tới không?” Chu Đạt Ngũ nhướng mày, tên hỗn đản này cả ngày cả đêm không trờ về nhà, không phải là lại tới đây phong lưu khoái hoạt đi?

“Ngày hôm qua hắn có tới, đến gặp Song Song. Sau không biết khi nào thì rời đi.” Chu Phù Tân này chẳng lẽ đã mất tích? Hoa nương trong lòng thầm nghĩ.

“Ngươi không biết hắn rời đi lúc nào? Hay căn bản là không có rời đi? Chu Đạt Ngũ xanh mặt chất vấn nói.

“Chu gia chủ, xin bới giận, lệnh tôn rời đi lúc nào, Song Song là rõ ràng nhất, ta đi kêu nàng xuống dưới, ngươi cứ giáp mặt hảo hảo mà hỏi nàng.” Hoa nương vội vàng cười làm lành nói; nghĩ rằng: Cháu của ngươi là cái gì mặt hàng, chính ngươi còn không biết sao? Hiện tại tám phần là ở ngoài đùa giỡn lưu manh, lại muốn tới chỗ của lão nương tìm người. Bất quá nàng trong lòng dù có oán cũng không dám nói ra, một bên phân phó nha hoàn: “Tiểu Hồng, đi Lục Tú các thỉnh Song Song cô nương lại đây, nói có khách quý muốn gặp nàng.” Tiểu Hồng gật gật đầu, lĩnh mệnh mà đi.

Một lúc lâu sau, ngoài cửa truyền đến thanh âm lo lắng của Tiểu Hồng: “Nương, không tốt, Song Song cô nương không… không thấy nàng.” “Cái gì, không thấy Song Song?” Hoa nương nghe xong trong lòng hung hăng nhảy dựng, nàng bỗng nhiên có một loại dự cảm bất hảo; Song Song là cây hái ra tiền của Hoa Hồng lâu, cũng không thể có nửa điểm tổn thất, cũng không để ý trong phòng có Chu Đạt Ngũ, liền vội vã hướng Lục Tú các chạy đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.