Phượng Ẩn Thiên Hạ

Chương 20: Không thể khống chế



Tiêu Dận ngừng tay.

Bởi vì bàn tay kia đã không còn khớp xương nào có thể dỡ bỏ. Đây không còn là một bàn tay trắng nõn với những ngón tay thon dài nữa mà một khối mềm nhũn, cảm giác như chỉ cần có gió thổi qua là có thể bay lên.

Người ta thường nói bàn tay thiếu nữ mềm mại không xương, nhưng sao khi hắn cầm vào lại không có cảm giác vui vẻ gì!

Tiêu Dận chậm rãi buông khối mềm mại không xương kia ra, cảm thấy hơi nóng. Hắn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hắn thở hắt một hơi rồi đi đến bàn nâng chén trà lên uống, lúc này hắn mới sực nhớ ra trà đã bị nàng uống cạn từ lâu.

Hắn cầm lấy chén trà mà giật mình, trước mắt hiện ra cảnh nàng vừa ngửa đầu uống trà vô cùng tự do phóng khoáng. Hắn ném cái chén trong tay lên bàn, lại đi tới trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Lưng nàng thẳng tắp mà mềm mại giống như một cây trúc cao ngất, dù mưa to gió lớn đến đâu cũng không thể quật ngã.

Những sợi tóc buông xuống bị dính mồ hôi ướt đẫm, dán chặt vào trán, son phấn trên mặt bị mồ hôi làm cho lem nhem, nhưng những chỗ mồ hôi chảy qua làm lộ ra phần da thịt gốc, tái nhợt gần như trong suốt. Trên vai trái, mũi Đảo câu tiễn vẫn đang cắm chặt, quần áo bị nhiễm máu trông thật ghê người.

Nhưng nàng vẫn đứng đó, không hề cầu xin.

Đôi mắt kia lẳng lặng nhìn hắn, không ai oán, không sợ hãi càng không có phẫn hận, chỉ có đôi mắt nhìn hắn đầy kiêu ngạo, nhìn hắn cười như không cười.

Từ trước tới nay, Tiêu Dận luôn nghĩ, đôi mắt màu tím của hắn chính là đôi mắt đẹp nhất thế giới này, nhưng vì sao đôi mắt phía trước lại đẹp tới như vậy. Hai tròng mắt màu đen, một màu đen thuần túy sâu không thấy đáy, giống như có thể hút mất linh hồn hắn bất kỳ lúc nào.

Cơn cuồng nộ giống như một cơn bão, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Không biết từ khi nào, hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ mà không thấy giận dữ nữa. Trong lòng có có cảm giác đau đớn ngoài ý muốn.

Loại cảm giác này khiến hắn vô cùng kinh hãi!

“Thế nào, cầu xin ta đi, chỉ cần cô mở miệng cầu xin bản điện hạ, bản điện hạ sẽ tạm tha cho cô!” Hắn cúi đầu hỏi, trong mắt hiện lên một tia tức giận u ám.

Hắn cũng không rõ hắn tức điều gì!

“Không!” Một lời nói lạnh lùng đầy kiên quyết.

Tiêu Dận nhìn nàng không dám tin, nếu đổi lại một người khác, kể cả là một người đàn ông khỏe mạnh, chỉ sợ cũng không chịu nổi cảm giác đau đớn tới tận tim thế này, đã phải sớm quỳ dưới chân hắn khóc lóc cầu xin hắn tha thứ.

Nhưng nàng không chỉ không quỳ, mà sau khi nghe hắn nói điều kiện buông tha cho nàng, nhưng nàng vẫn lý trí cự tuyệt hắn như thế.

Chẳng lẽ nàng không sợ đau sao?!

Không phải Hoa Trứ Vũ không sợ đau, mà còn rất sợ.

Bả vai đau, ngón tay đau, không vì việc Tiêu Dận ngừng tay lại mà hết đau, cảm giác đau đớn vẫn không ngừng truyền tới.

Nhưng muốn nàng xin hắn tha thứ sao?

Nàng sẽ không làm!

Nàng còn nhớ rõ đêm hôm đó, nàng luồn cúi cầu xin hắn tìm kiếm thi thể của Cẩm Sắc, hắn đã lạnh lùng quay người đi như thế nào, thậm chí hắn còn không buồn nhìn nàng đã tàn nhẫn cự tuyệt nàng.

Cầu xin một lần đã là quá đủ!

Hơn nữa, nàng biết, cầu xin người khác tha thứ có thể có tác dụng. Còn Tiêu Dận, tuyệt đối sẽ không vì lời cầu xin của nàng mà buông tha cho nàng.

Hắn chỉ biết khinh thường nàng, hắn chỉ muốn giết nàng!

Cho nên nàng sẽ không cầu xin hắn!

Tiêu Dận nhìn Hoa Trứ Vũ, nhìn nàng đau tới nhíu chặt lông mày, bàn tay nắm chặt giống như không hề bị thương. Làn môi trắng bệch không có huyết sắc, cắn chặt vạt áo đã rách, là mảnh vải xé từ trên bả vai xuống. Trên mảnh vải, dính không ít máu, lực cắn thật không nhỏ.

Không phải nàng không thấy đau mà là rất đau, nhưng nàng sẽ không cầu xin tha thứ.

Lần đầu tiên, Tiêu Dận có cảm giác không thể nắm giữ được trong tay.

Chỉ cần một câu, hắn có thể khiến nàng hương tiêu ngọc vẫn rất đơn giản. Nhưng nếu giết nàng cũng không có tác dụng gì. Hắn cảm thấy, cuối cùng hắn vẫn là người thua cuộc.

Loại cảm giác này rất khó chịu.

Hắn mím chặt môi từ từ đứng dậy, thong thả đi ra phía sau nàng, bắt lấy một bàn tay của nàng, một bàn tay lúc trước còn xinh đẹp biết bao.

Chỉ là bàn tay này, đã bị khớp xương nàng chọc phá lộ ra những vết máu thịt nham nhở, còn có mùi máu tươi.

“Cô chỉ là một nha hoàn, một nha hoàn bị người ta lợi dụng, nếu Hoa Mục đã muốn tráo cô gả ra ngoài, cô cần gì phải bán mạng cho hắn? Không bằng ở lại Bắc Triều đi theo bản điện hạ, ta sẽ tạm tha cho cô, thế nào?” Tiêu Dận trầm giọng nói.

“Được!” Hoa Trứ Vũ nói không chút do dự, giọng nói rành mạch rõ ràng. Tuy tiếng còn hơi khàn khàn, trầm thấp, nhưng vẫn rất kiên quyết.

“Hả?” Tiêu Dận nghĩ mình nghe nhầm, không tin nàng lại đáp ứng nhanh như vậy. Không phải nàng chỉ thích nói “Không” hay sao?

“Ta nói là được!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi gằn từng tiếng một.

Ở lại Bắc Triều không có nghĩa cả đời ở lại Bắc Triều, nàng vẫn có thể tùy thời rời đi. Tương tự như vậy, đi theo hắn cũng không có nghĩa là cả đời đi theo hắn.

Tiêu Dận nhìn dáng người cao ngạo của nàng, không biết vì sao trong lòng lại thầm thở dài một hơi. Thật không biết nếu nàng còn cự tuyệt, liệu hắn có thể tháo rời cánh tay này ra không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.