Phượng Ẩn Thiên Hạ

Chương 27: Sấm sét giữa trời quang




Hồi Tuyết dẫn nàng vào trong một căn phòng, đây là một phòng nhỏ ở ba người một lúc, bày biện cực kỳ đơn sơ, không bằng một phần căn phòng nàng ở khi còn làm tư tẩm, nhưng nàng vẫn rất vui mừng. Đem trải tấm chăn mỏng manh lên giường, nàng quay lại nhìn Hồi Tuyết đang đứng trước cửa.

“Ta thấy cô cũng là một người thông minh, vì sao phải bướng bỉnh đắc tội với điện hạ như vậy? Chỗ này không thể sánh với tẩm cung của điện hạ, chỉ sợ cô sẽ phải chịu khổ. Nếu có chuyện gì, cô có thể nhờ người đi tìm ta, nếu có thể ta sẽ giúp cô!” Nói xong, Hồi Tuyết quay người rời đi.

“Người mới tới, còn không lại đây làm việc mau!” Trong viện có người kêu to, Hoa Trứ Vũ đáp lại một tiếng, liền đứng dậy đi ra ngoài sân viện.

Từ nhỏ Hoa Trứ Vũ cũng chịu khổ không ít, nên cũng không để việc nặng nhọc này vào trong lòng. Nhưng không ngờ tới lần giặt quần áo này là giặt một mạch tới sáng. Vừa về phòng nghỉ ngơi chưa được bao lâu, quần áo mới đã được đưa tới.

Thế này khác gì làm cả ngày cả đêm, đúng là một công việc gian khổ. Dù không biết người ta làm việc mệt mỏi cỡ nào, cũng phải cho người ta nghỉ ngơi một chút, cứ hùng hục làm như vậy, kiểu gì cũng có một ngày ăn không tiêu. Nhưng cho dù có mệt, Hoa Trứ Vũ cũng cảm thấy vui vẻ hơn so với việc hầu hạ Tiêu Dận. Hơn nữa, nàng đã có kế hoạch để trốn ra ngoài.

Nghe mấy nha hoàn phòng giặt nói với nhau, mấy ngày nữa, là ngày mừng thọ Bạch Mã phu nhân.

Nghe nói, mẫu hậu Tiêu Dận qua đời từ rất sớm, khi đó phụ thân Tiêu Dận bận việc chinh chiến, không rảnh quan tâm tới hắn. Từ khi hắn được bảy tuổi đã được Bạch Mã phu nhân nuôi nấng, hắn cực kỳ kính trọng Bạch Mã phu nhân. Sinh nhật hàng năm của bà, Tiêu Dận đều mở đại tiệc trong phủ ăn mừng.

Hoa Trứ Vũ muốn nhân cơ hội đó chuồn ra ngoài. Lúc này, không giống khi ở trong quân doanh, sẽ có chỗ ẩn nấp. Chỉ cần ra khỏi phủ Thái Tử, nàng sẽ tìm một chỗ tạm trốn. Kinh thành lớn như vậy, Tiêu Dận muốn tìm nàng, cũng không dễ gì.

Chớp mắt đã thêm mấy ngày trôi qua, sáng sớm nay, trong phủ đã giăng đèn kết hoa, cực kỳ náo nhiệt.

Chỉ là sắc trời hôm nay không đẹp lắm, đến lúc hoàng hôn, trên trời đầy mây đen u ám, che lấp ánh chiều tà, màn đêm dần dần buông xuống.

Hôm nay đúng lúc tới phiên Hoa Trứ Vũ đem quần áo đã giặt xong trả về các viện. Đây là một cơ hội rất tốt cho Hoa Trứ Vũ, nàng có thể vừa đi đưa quần áo, vừa tranh thủ rời khỏi đây mà không bị phát giác.

Chính là Hoa Trứ Vũ không đoán được, nàng chuẩn bị tốt kế hoạch rời đi, người khác cũng đã chuẩn bị tốt kế hoạch với nàng.

Sắc trời vẫn còn sớm, Hoa Trứ Vũ định đợi đi đưa quần áo xong, trời tối hắn mới rời khỏi đây. Nhưng, khi nàng đẩy xe quần áo vào trong Mai uyển, một chiếc bánh xe đột ngột long ra, toàn bộ quần áo trên xe rơi xuống. Có vài món rơi trên mặt đất, còn có một bộ cung trang bằng gấm Vân Nam bị xe cán rách.

Rõ ràng trước khi nàng sờ tới chiếc xe đẩy, thì đã bị người khác động tay động chân.

Xem ra, cho dù nàng chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé phòng giặt, vẫn có người không chịu buông tha cho nàng.

Người ở trong Mai uyển là Mai Na, thị nữ giữ cửa nhìn thấy nàng, lập tức vào trong bẩm báo. Mai Na lập tức đi ra ngoài, nhìn thấy Hoa Trứ Vũ đấy xe tới, trên môi nở nụ cười lạnh.

“Trời ơi, phu nhân, quần áo của người…… Bị rách rồi!” Một thị nữ cầm lấy bộ cung trang bằng gấm Vân Nam trên đất lên nói.

Mai Na sảng khoái đi đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, vươn những móng tay sơn đỏ thẫm chỉ vào Hoa Trứ Vũ nói: “Mấy ngày không gặp, hai tay đã trở nên thô ráp như vậy. Chắc sống ở trong phòng giặt cũng không thoải mái lắm?”

“Việc kia, là cô làm?” Hoa Trứ Vũ không biết là Mai Na hay Tuyết Cơ hãm hại nàng, hôm nay nghe thấy giọng điệu của Mai Na, hiển nhiên, vết tích trên đệm kia là do cô ta sai người làm ra.

Mai Na cong miệng, đắc ý cười nói: “Đúng thì sao, chẳng lẽ ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?” Sóng mắt vừa chuyển, cô ta chăm chú nhìn bộ cung trang kia, lạnh lùng nói, “Nhưng chuyện hôm nay, rõ ràng là lỗi tại cô. Sao cố dám cố tình làm hỏng quần áo của bản phu nhân, bộ này dùng để mặc trong yến tiệc đêm nay, đây là bộ quần áo điện hạ ban cho bản phu nhân, trên đời này không có bộ thứ hai. Ả tiện nô nhà ngươi, làm tỳ nữ giặt quần áo cũng không ra hồn, còn muốn hãm hại bản phu nhân. Không có bộ gấm Vân Nam này, ngươi bảo bản phu nhân biết mặc gì tối nay? Người đâu, đem tiện nô này giam vào phòng chứa củi, đánh hai mươi đại bản!”

Sự phẫn nộ của cô ta, không giống như giả bộ. Có thể thấy cô ta rất quý trọng bộ quần áo này. Chuyện hôm nay, xem ra không phải do cô ta làm.

“Từ đã!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nói, “Mai Na phu nhân, bộ quần áo này, rõ ràng đã bị người ta động tay chân trước, là có người cố ý hãm hại nô tỳ. Mai Na phu nhân đừng tùy tiện làm công cụ cho người khác.”

Sắc mặt Mai Na biến đổi, cắn răng nói: “Thôi, tạm thời bỏ qua cho ngươi, đem cô ta nhốt vào phòng chứa củi, trông coi cẩn thận. Đợi bản phu nhân bẩm bảo điện hạ, sẽ xử phạt sau!”

Có mấy tên thị vệ tuân lệnh, lập tức đem giải Hoa Trứ Vũ đến phòng chứa củi.

Hiện giờ nàng chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé, dù là ai cũng có thể trừng phạt, không trách Hồi Tuyết lại nói, nàng ở phòng giặt không thể so với ở trong tẩm cung của Tiêu Dận.

Trong phòng chứa củi vừa lạnh vừa ẩm ướt.

Những đống củi vụn nát chất thành đống. Chỉ có một chiếc cửa sổ nhỏ, cũng bị đóng ván bịt ngang. Trên vách tường, còn lộ ra một ít dụng cụ tra tấn hình thù kỳ quái, xem ra, chỗ này bình thường cũng là nơi giam giữ những nô bộc có tội, giống như một nhà lao nhỏ.

Không biết có thể thoát khỏi nơi này hay không.

Hoa Trứ Vũ đứng dậy, mang một chiếc ghế gãy tới, dẫm lên ghế đẩy tấm ván trên cửa sổ, đinh đã ghim chết, không nhúc nhích lấy một phần. Trong lòng cảm thấy uể oải, ghế dựa dưới chân chợt rung lên, không chịu nổi sức nặng cửa nàng, kêu rầm một tiếng vỡ tan.

Hoa Trứ Vũ té ngã trên mặt đất, toàn thân phủ một lớp tro bụi.

Đúng lúc này, nàng nghe bên ngoài cửa có tiếng động, kẽo kẹt mở ra.

Từ trong nhìn ra ngoài, sắc trời chưa tối hắn, nhưng, trên bầu trời vẫn u ám như cũ, giống như có thể mưa bất kỳ lúc nào.

Hai thị vệ bước nhanh vào bên trong, lãnh đạm nói: “Điện hạ phân phó, ngươi làm hỏng quần áo của Mai Na phu nhân, vốn phải phạt nặng, nhưng hôm nay là sinh nhật của Bạch Mã phu nhân, không được nhìn thấy máu, nên phạt ngươi nhịn đói ba ngày. Ba ngày nữa, sẽ trừng phạt sau.” Nói xong, liền khóa cửa phòng lại.

Ban đêm an tĩnh, có tiếng sáo trúc du dương từ xa truyền tới, êm ái mà mơ hồ.

Nàng dựa vào vách tường, bắt đầu cảm thấy đói bụng.

Ở phòng giặt, cơm canh rất kém, không có lấy một giọt nước sôi, bữa đói bữa no, trong bụng bắt đầu đói tới khó chịu. Nàng không chờ nổi tới ba ngày, phải nhanh trốn khỏi đây mới được.

Nàng ngừng thở, muốn nghe xem bên ngoài có thị vệ canh giữ hay không.

“Nghe nói Bình Tây hầu Hoa Mục Nam Triều đã xảy ra chuyện, ngươi đã nghe chưa?” Một thị vệ thấp giọng hỏi.

“Sao có thể không biết, nếu không có hắn, chiến sự lần này giữa chúng ta và Nam Triều, nói không chừng có thể thắng. Nghe nói cả nhà hắn bị xử trảm, Nam Triều thiếu đi một viên đại tướng này, đối với Bắc Triều chúng ta mà nói đúng là một chuyện may mắn.” Một thị vệ khác vui sướng nói.

Cùng với lời của hai tên thị vệ, trên bầu trời xẹt qua một tia chớp, xé tan mây đen dày đặc, sau đó một tiếng sấm oanh tạc qua, tiếng mưa tí tách vang lên.

Bắc Triều luôn khô hạn thiếu nước, không ngờ đầu xuân lại có một trận mưa.