Phượng Ẩn Thiên Hạ

Chương 56



Hiển nhiên đó đều là những thuộc hạ của thiếu niên kia, hoặc cũng có thể nói là hộ vệ. Một đám người mắt lộ tinh quang, bộ pháp nhẹ nhàng, vừa nhìn thấy đã biết là cao thủ.

“Vị đại gia này, không biết tại hạ đã làm gì khiến ngài tức giận như vậy. Có phải tại hạ đàn phải khúc nhạc ngài không thích không, nếu là như vậy, tại hạ sẽ đàn cho đại gia nghe một khúc khác.” Hoa Trứ Vũ nở nụ cười lấy lòng, giọng nói cực kỳ khách khí. Nàng chắc chắn chưa từng gặp qua tên thiếu niên này, chắc là vì khúc nhạc vừa rồi đã đắc tội hắn.

Nàng cũng không muốn đắc tội với vị sát tinh này. Nàng mới tới kinh thành, cũng không muốn mua rắc rối vào người.

Đôi mắt đen như mực của thiếu niên kia gắt gao nhìn nàng chằm chằm, trên mặt hiện lên một tia khác thường. Hắn vung tay đặt lên thanh kiếm bên hông, khóe môi cong lên, rét lạnh nói: “Ngươi không đắc tội ta, ta chỉ nói là ngươi không nên đánh đàn ở trong này.”

Trong lúc nói chuyện, tay phải dùng lực, chậm rãi rút bội kiếm trong tay ra.

Tư thế này là thật sự muốn tấn công Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ nhìn thiếu niên rút kiếm ra khỏi vỏ, nhăn mày lại. Nàng chưa bao giờ gặp qua loại người kiêu ngạo không phân rõ phải trái như vậy, nếu còn ở Lương Châu, mỗi lần nhìn thấy loại người ương ngạnh, ăn chơi trác táng này, nàng đã sớm dạy dỗ khiến cả mẫu thân hắn cũng không nhận ra.

Nàng lui về phía sau từng bước, ôm quyền nói: “Tại hạ hướng tới đại gia bồi tội, hy vọng đại gia ngài không chấp kẻ tiểu nhân, không cần phải so đo. Tại hạ lập tức rời khỏi nơi này, sau này sẽ không tới đây đánh đàn nữa!”

Đã nhún nhường tới mức này, mà thiếu niên kia vẫn ngang ngược như trước: “Muốn ta tha mạng cho ngươi cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải để đôi tay này lại. Muốn mạng hay muốn tay, ngươi tự mình chọn đi!”

Giọng điệu ngang ngược này hoàn toàn chọc giận Hoa Trứ Vũ.

Tay nàng làm gì hắn, chẳng phải chỉ đánh đàn thôi sao, sao lại vì chuyện này mà bắt nàng để tay lại?

“Mạng ta cũng muốn, mà tay ta cũng muốn, không biết còn có lựa chọn nào khác không?” Nàng lui về phía sau, uể oải cười.

Nhìn ở khoảng cách gần, mới thấy da mặt tiểu sát tinh thật trắng thật sáng, hai má bầu bĩnh, khiến người ta muốn cấu véo, nhưng ánh mắt rực lửa kia lại không hề đáng yêu chút nào. Tên thiếu niên này, nếu bỏ đi vẻ nang ngược phách lối, thì sẽ được rất nhiều người yêu mến.

Thấy đối thủ khí định thần nhàn, không hề bị sự uy hiếp của hắn làm ảnh hưởng, còn uể oải mỉm cười với hắn, vẻ mặt hắn trầm xuống, nheo mắt lại, lạnh căm hỏi: “Ngươi không sợ sao?”

“Sợ cái gì chứ?” Hoa Trứ Vũ khoanh tay mỉm cười, dưới ánh đèn lưu ly, đôi mắt lấp lánh chảy như dòng nước mùa thu, trong suốt, còn mang theo ma lực nào đó, hấp dẫn ánh mắt người khác.

Thiếu niên nắm chặt thanh kiếm trong tay, tiến về phía trước, mang theo trường kiếm lạnh lẽo bức người đâm thẳng tới trước ngực Hoa Trứ Vũ. Tuy có phần bất ngờ, nhưng Hoa Trứ Vũ vẫn kịp lắc mình tránh thoát.

“Sao ngươi không đánh trả?” Thiếu niên tức giận hỏi.

Hoa Trứ Vũ cong môi cười: “Ngươi xinh đẹp như vậy, ta không muốn ra tay với ngươi!”

Thiếu niên kia nghe thấy, tức giận tới trán nổi đầy gân xanh, lửa giận trong mắt càng lúc càng nồng.

Tuy hắn tuấn tú, nhưng hắn là đàn ông, hắn không thích bị người khác dùng từ xinh đẹp hình dung hắn. Xinh đẹp không phải để miêu tả phụ nữ và trẻ con sao, trông hắn giống trẻ con lắm sao?

Hắn lạnh lùng nheo mắt lại, nhìn nhạc công áo trắng trước mắt, nhìn qua cũng không lớn hơn hắn là bao, nhưng hình như cao hơn hắn một chút, chỉ có một chút, mà cũng dám cười nhạo hắn!

Hắn thật sự cảm thấy bị chọc tức.

Hoa Trứ Vũ đâu biết được tâm tư méo mó của hắn, thật ra, nàng nói hắn xinh đẹp là lời thật lòng. Ai ngờ hắn lại có phản ứng quái dị như vậy, đôi mắt bốc lửa, sáng quắc nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu nàng, giống như cứ nhìn vậy thì có thể cao hơn nàng.

Có lẽ Hoa Trứ Vũ xấp xỉ bằng tuổi tên thiếu niên này, nhưng có thể do đàn ông phát dục muộn, vóc người trông vẫn thấp bé hơn một chút, còn Hoa Trứ Vũ lại có dáng người cao gầy, nhìn qua, quả thật là cao hơn hắn.

Hoa Trứ Vũ thấy thiếu niên mím chặt môi nhìn nàng, trên gương mặt còn có vài phần ngây ngô.

Nàng hoài nghi, không phải tên này ghen tị nàng cao hơn hắn chứ!

Thiếu niên hung dữ nhìn Hoa Trứ Vũ, rồi vung tay lên, những người phía sau đã bắt đầu khởi động, chuẩn bị đánh tới.

Hoa Trứ Vũ cúi đầu thở dài, nàng còn định giáo huấn tên này một phen, nhưng cuối cùng vẫn nên áp chế lại ý tưởng này, ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách.

Còn chưa kịp cử động, bên ngoài Túy Tiên phường bỗng xuất hiện rất nhiều quan binh, chắc là do chưởng quầy thấy tình hình không ổn, nên đã lén cho người đi báo quan.

“Đã xảy ra chuyện gì? Ai dám quấy rối trong này?” Người dẫn đầu là một người mặc quân phục, chắc một tiểu đầu mục cấm vệ quân kinh thành, hùng hổ đi tới.

Lúc tiểu đầu mục kia lại gần, bỗng nhiên mở to hai mắt, cảm giác như không dám tin vào mắt mình, sự hùng hổ khi nãy như bị dập tắt sách sẽ. Tay chân hắn mềm nhũn, hình như định cúi xuống quỳ lạy, còn định há miệng nói gì đó, lại bị thiếu niên kia ngắt lời.

“Đến đúng lúc lắm, thay ta bắt hắn lại, ném vào phòng giam hình bộ đi!” Hắn nói vô cùng thoải mái, giống như nhà giam hình bộ là nhà của hắn vậy.

Tiểu đầu mục kia không dám hỏi thêm câu nào, cúi đầu khom lưng đáp ứng, những quan binh phía sau vội bước lên trước, muốn áp giải Hoa Trứ Vũ đi.

Nhìn bộ dạng nịnh nọt của tiểu đầu mục, trong lòng Hoa Trứ Vũ khẽ động, nheo mắt đánh giá quần áo của thiếu niên này.

Trường bào màu đỏ, tuy kiểu dáng khá bình thường, nhưng chất liệu lại rất quý giá, không giống loại chất liệu người giàu có thông thường có thể mua được. Thắt lưng cẩm ngọc màu trắng, trên thắt lưng còn có một khối ngọc bội. Ngọc bội này màu xanh nhạt, vừa nhìn cũng biết là bảo vật vô giá.

Tuy hắn ương ngạnh, nhưng toàn thân loại tỏa ra một loại khí chất cao quý.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ rung lên, lại nhìn thấy vẻ kinh sợ của tiểu đầu mục kia, trong đầu chợt nghĩ tới một người.

Thái tử Nam Triều — Hoàng Phủ Vô Song.

Nếu thật là hắn, thì nói nhà giam hình bộ là nhà hắn cũng không sai. Xem ra đức hạnh của tiểu Thái Tử này giống hệt cha hắn, giết người không chớp mắt.

Cha hắn hại chết cả nhà nàng, còn hắn vừa nhìn thấy nàng đã muốn tống nàng vào ngục, chẳng lẽ kiếp trước Hoa gia nàng thiếu nợ gia tộc Hoàng Phủ sao?

Lần này Hoa Trứ Vũ tới Nam Triều, vốn đang nghĩ cách đột nhập vào cung, tra rõ sự việc. Không ngờ, nàng còn chưa kịp hành động, đã gặp được người thiếu niên này.

Mặc kệ hắn có phải Hoàng Phủ Vô Song hay không, nàng phải thật bình tĩnh giải quyết chuyện này. Nếu đúng là hắn, có lẽ hắn chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa hoàng cung cho nàng.

“Nhà giam hình bộ à, tại hạ còn chưa được vào đó bao giờ, từ lâu đã muốn tới đó mở mang kiến thức, thật cảm ơn đại gia đã thành toàn.” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói, nhìn hắn cười châm chọc.

Thái độ Hoa Trứ Vũ hiển nhiên lại chọc giận thiếu niên này, chỉ thấy hắn vung tay lên, nói: “Từ đã! Các ngươi đi đi, ta muốn đích thân xử lý tên này.”

Tiểu đầu mục vốn đang khóc xử, hắn đương nhiên là không dám chọc giận thiếu niên kia, nhưng còn công tử mặc áo trắng, tuy quần áo trên người thô sơ đạm bạc, nhưng cũng không che giấu được khí chất tao nhã, cao quý, nói không chừng cũng là một vị quý nhân. Bây giờ thiếu niên nói muốn đích thân xử lý, hắn đương nhiên không có ý kiến, chỉ vội vàng thi lễ rồi kéo hết đám quan binh ra ngoài.

Đây chính là kết quả Hoa Trứ Vũ mong muốn, nhìn thấy tiểu đầu mục vội vã rời đi, nàng cũng vội vã đuổi theo, nói: “Quan gia, ngài đừng có đi, người này muốn chặt tay ta, thà ngài mang ta tới nhà giam còn hơn!”

Thiếu niên nghe thấy, đảo mắt nhìn qua, thuộc hạ của hắn liền tiến lên kéo Hoa Trứ Vũ lại.

“Ta đổi ý rồi, không chặt tay ngươi nữa, nhưng để ta nghĩ xem nên tra tấn ngươi bằng cách nào đây?!” Hắn vỗ cằm, nở nụ cười âm hiểm, gương mặt xinh đẹp cười tươi như hoa, trên mặt còn có hai má lúm đồng tiền, dưới ánh đèn lưu ly, có chút hương say như rượu.

“Ngươi nghĩ ngươi là ai, mà quan gia phải về phe ngươi? Ngươi muốn ngồi tù, ta không cho ngươi ngồi đấy. Ngươi cũng không hỏi thăm xem ta là ai, còn dám trêu chọc ta. Các ngươi tới đây trói hắn lại, ném lên xe ngựa. Chậc chậc, một người đàn ông, còn đẹp như vậy, ra ngoài cũng chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt thôi, để ta giúp ngươi không còn khả năng này nữa!” Hắn cười lạnh, đôi mắt đen sáng ngời, giống như đứa trẻ vừa phát hiện ra một trò chơi rất vui.

Hoa Trứ Vũ cũng không biết ý của hắn là gì, nhưng lá gan nàng rất lớn, liền tương kế tựu kế, thuận theo những tên thị vệ kia bước lên xe ngựa.

Xe ngựa đi thẳng một đường, ước chừng hơn nửa canh giờ, mới dừng lại. Có người kéo màn xe ra, lôi Hoa Trứ Vũ bị trói như bánh chưng ra ngoài, rồi ném xuống đất.

Hoa Trứ Vũ quỳ rạp trên mặt đất, nhanh chóng quan sát cảnh vật xung quanh.

Bóng đêm dày đặc, đây là sân trước một căn phòng xa hoa, dưới ánh đèn đuốc có thể nhận ra, đây là một khu nhà rất đẹp, hành lang liên tiếp nối liền nhau, những nóc nhà san sát, rường cột chạm trổ cầu kỳ, xa xỉ tới mức này, còn có thể là nơi nào khác ngoài hoàng cung? Trong sân còn có một cái ao, cũng có núi đá, cổ thụ, đủ loại hoa cỏ, này tính cả mấy gian nhà, thì chính là một bức tranh thủy mặc động lòng người.

Thiếu niên kia cũng đã đi xuống xe ngựa, lúc này đang khoanh tay đứng trên hành lang, gương mặt xinh đẹp dưới ánh đèn càng thêm âm trầm đáng sợ, nhưng đôi mắt đen như mực kia lại sáng vô cùng, hình như là rất hưng phấn.

Xung quanh hắn có rất nhiều người đang đứng, có nam có nữ, nam mặc là trang phục thái giám, nữ mặc là cung trang.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy tình huống trước mắt. Chỉ biết khẽ cười.

Quả nhiên hắn chính là Đông cung Thái Tử Hoàng Phủ Vô Song.

“Cát Tường, ngươi đi truyền Cát công công tới, nhớ kỹ, bảo ông ấy mang theo dụng cụ tới.” Hoàng Phủ Vô Song lạnh lùng ra lệnh.

Tiểu thái giám bên cạnh hắn lập tức cung kính đáp lời, rồi vội vàng chạy đi.

Hoàng Phủ Vô Song đi đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, ngồi xổm xuống, rồi bỗng nhiên nở nụ cười. Vẻ mặt âm trầm giống như mây đen bị gió thổi bay đi, không còn tung tích. Khóe môi cong lên, trong mắt đầy mãn nguyện.

Nụ cười này, khiến hắn càng thêm xinh đẹp.

Hắn cười sáng lạn, vẻ mặt như trăm hoa đua nở, hoàn toàn không giống như đang giả vờ.

Hoa Trứ Vũ có phần buồn bực, không hiểu hắn định đối phó với nàng như thế nào, mà có thể cao hứng thành tới vậy. Trong lòng thầm quyết định, nếu cảm thấy mọi chuyện đi vào ngõ cụt, thì sẽ dùng nội lực phá đứt dây thừng, dựa vào võ công của nàng, trốn ra khỏi cung cũng không khó khăn gì!

“Chắc giờ ngươi đã nhận ra ta là ai chứ?!” Hoàng Phủ Vô Song cười hỏi.

Hoa Trứ Vũ gật đầu, lập tức nói: “Mong Thái Tử điện hạ tha mạng cho tại hạ, đại ân đại đức của Thái Tử, tại hạ có làm thân trâu ngựa cũng phải báo đáp.

Hoàng Phủ Vô Song rất hài lòng với thái độ của nàng, hắn nhếch môi lên, cười nói: “Bây giờ mới biết sợ, thì đã muộn rồi! Bản điện hạ hỏi ngươi, ngươi có thê tử chưa?” Không biết vì sao, trong giọng nói này có vài phần quỷ dị.

Nàng là nữ nhân, đương nhiên là không có thê tử.

Dù Hoa Trứ Vũ không hiểu được sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn gật gật đầu.

“Thật là đáng tiếc! Vẻ ngoài xinh đẹp như vậy, mà còn chưa có thê tử, đã phải……” Hoàng Phủ Vô Song tiếc nuối lắc đầu, cũng không nói tiếp nữa.

Nửa câu nói này làm toàn thân Hoa Trứ Vũ phát lạnh, chẳng lẽ hắn muốn giết nàng? Trong lòng còn đang nghĩ ngợi, thì bỗng Hoàng Phủ Vô Song ngưng cười, lãnh đạm nói: “Đem hắn tới hình phòng! rồi dẫn Cát công công tới đó, hành hình.”

Từ lúc Hoa Trứ Vũ xác định thiếu niên này chính là Thái Tử Hoàng Phủ Vô Song, nàng đã quyết tâm phải lợi dụng hắn đột nhập vào hoàng cung. Do đó nàng không hề phản kháng, để mặc cho mấy tên thị vệ áp giải vào hình phòng.

Hoàng Phủ Vô Song đứng bên ngoài hành lang, nghĩ đến hình dạng một lát nữa thôi của Hoa Trứ Vũ, hắn không nhịn được cười ha ha.

Hoa Trứ Vũ được đưa tới một căn phòng tối, bên trong tối đen như mực, còn có phần ẩm mốc. Một thị vệ đốt nến lên, lúc này Hoa Trứ Vũ mới nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Giữa phòng có một chiếc bàn bằng gỗ lim rất lớn, bốn phía xung quanh có những cái giá treo đầy roi, khoan, đao, mộc côn, và những hình cụ khác. Xem ra, tiểu Thái Tử này cũng thường xuyên sử dụng tư hình, nên mới có một căn phòng như thế này.

Mấy tên thị vệ kia không nói không rằng, trực tiếp đặt Hoa Trứ Vũ lên trên chiếc bàn bằng gỗ lim. Lúc nằm lên bàn, Hoa Trứ Vũ có cảm giác ta là thịt cá, người là dao thớt. Có lẽ bọn họ muốn phạt đánh nàng, chỉ cần nàng dùng nội lực, sẽ hạn chế được cảm giác đau đớn.

Một loat tiếng bước chân xuất hiện, vừa có người đến thì nghe thấy tiếng thị vệ chào hỏi: “Cát công công.”

Thì ra đây là người hành hình, chỉ thấy Cát công công hừ một tiếng, nói rất khẽ: “Mang qua đây.” Giọng nói già nua vô cùng.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ cảm thấy kinh dị, nếu phạt đánh, thì sao lại tìm tới một lão thái giám già bản như thế. Đang suy nghĩ, thì có thị vệ khiêng chiếc bàn lại, Hoa Trứ Vũ ngửa mặt nằm trên bàn, vừa đưa mắt qua liền nhìn thấy gương mặt của Cát công công phía trên.

Cát công công kia quả nhiên là rất già, vẻ mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn còn rất tinh nhuệ. Trong tay ông ta cầm một dụng cụ cổ quái, nhìn qua có vẻ khá là sắc bén, tỏa ra hơi lạnh dưới ánh nến.

Mấy thị vệ kia đã sớm lui ra ngoài, đóng kín cửa phòng lại.

Hoa Trứ Vũ nhìn dụng cụ quái dị trong tay Cát công công, đột ngột hiểu rõ, không phải là phạt đánh.

Cát công công mỉm cười với nàng, chậm rãi nói: “Ngươi đừng sợ, Cát công công ta làm việc này cũng mấy chục năm rồi, là người có tay nghề tốt nhất trong cung, ngươi sẽ không thấy đau lắm đâu.” Nói xong, ánh mắt đục ngầu nhìn xuống hai chân Hoa Trứ Vũ, dường như muốn cởi quần nàng ra.

Lúc này Hoa Trứ Vũ mới biết Cát công công định phạt nàng như thế nào.

Hoàng Phủ Vô Song, quả nhiên quá độc ác.

Bảo sao hắn cười đắc ý như vậy, thì ra là muốn nàng đoạn tử tuyệt tôn.

May mà Hoa Trứ Vũ không phải đàn ông, nếu không đã ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Hoàng Phủ.

Nếu nàng là đàn ông thật, một đao này đưa xuống, tuy không mất mạng, cũng sống không bằng chết.

Chiêu này của Hoàng Phủ Vô Song, còn ác độc hơn cả giết chết người.

Mắt thấy Cát công công sắp đưa tay xuống hạ thân mình, Hoa Trứ Vũ cuống quít dùng nội lực phá dây thừng, chỉ trong nháy mắt tựa người vào bàn, mượn lực bắn lên cao.

Chuyện tới mức nay, nàng không giả vờ nổi nữa.

Hoa Trứ Vũ tung người lên không trung rồi lật người về phía, bàn chân thuận thế đá vào cổ tay Cát công công, dụng cụ trong tay ông ta rơi xuống cắm phập vào bàn, quả nhiên là rất sắc bén.

Chuyện quá mức đột ngột, Cát công công quên mất cả việc kêu cứu, ngẩng đầu nhìn Hoa Trứ Vũ đầy ngưỡng mộ.

Dưới ánh nến mờ nhạt, ông chỉ cảm thấy người thiếu niên trước mắt vô cùng nhẹ nhàng, khoan khoái, thoát tục, dung nhan diễm lệ, phong tư trác tuyệt.

Cả đời này Cát công công gặp qua không ít người, cũng có không ít mỹ nam, nhưng vẫn cảm thấy giật mình.

Hoa Trứ Vũ ngồi ở trên bàn, nhìn thẳng vào Cát công công.

Cát công công chỉ thấy đôi mắt kia trong veo như nước, sóng mắt lưu chuyển, giống như những tảng băng tan, mang theo hơi lạnh khiến ông không dám nhìn thẳng.

Hoa Trứ Vũ nhìn Cát công công, rồi đột nhiên nở nụ cười, nàng rút dụng cụ đang cắm trên bàn ra, cầm trong tay, cười tủm tỉm nói: “Cát công công, tại hạ còn chưa thành thân, cũng chưa từng tới thanh lâu, trong nhà ngoài mẹ ruột, cũng không có qua lại với những cô nương khác. Tuy ta không phải thái giám, nhưng vẫn là một thân trong sạch, cũng không muốn bị ngài nhìn thấy. Cát công công, thật ra nếu ta đã tình nguyện làm thái giám hầu hạ Thái Tử, chuyện này, ta muốn tự mình làm, không muốn mượn ngài xuống tay.”

Cát công công bị Hoa Trứ Vũ dọa tới sợ hãi, nhẹ nhàng gật đầu. Một người cao quý như vậy, nếu để ông ra tay xử lý chính là làm ô uế hắn. Hắn đã muốn tự mình ra tay, vậy tùy theo hắn đi.

Hoa Trứ Vũ nhảy xuống bàn, trong một thoáng quay lưng lại, tay chân lanh lợi dùng dụng cụ sắc bén kia đâm vào đùi một phát, máu tươi chảy ra ngoài, nhiễm đỏ chiếc quần của nàng.

Hoa Trứ Vũ dùng một chiếc khăn màu trắng thấm máu, đợi đến khi khăn đầy những vết màu đỏ sẫm, mới cuộn chặt trong tay, nhét vào tay Cát công công đang chăm chú nhìn mình.

Một tay nàng ôm chỗ bị thương, một tay chống đỡ vào bàn, hỏi: “Cát công công, có thuốc gì không, đau chết mất.”

Cái này không phải giả vờ, nàng bị đau thật.

“Có, có!” Cát công công run rẩy đem một gói thuốc bột nhét vào tay Hoa Trứ Vũ.

Ông làm việc này không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa từng nhìn thấy ai tự xuống tay với bản thân mình ác độc như vậy. Trước đây dù có là ai, đều ngất lên ngất xuống xin ông đừng dùng hình, cuối cùng không còn cách nào khác phải trói hắn lại, hoặc đánh cho ngất hẳn, thì mới có thể ra tay.

Hoa Trứ Vũ nhận lấy, đổ thuốc bột vào miệng vết thương, cầm máu lại.

Chỉ một lát sau, chợt nghe bên ngoài có tiếng thị vệ truyền tới: “Cát công công, đã xong chưa thế.”

Hoa Trứ Vũ âm thầm cảm thấy may mắn, may là những thị vệ này không có ở trong phòng, sẽ càng khó che dấu hơn nữa.

“Xong rồi, xong rồi.” Cát công công than thở nói, sau đó thu dọn những thứ trong tay, còng lưng đi ra ngoài.

Chỉ một lát sau, những thị vệ này mới vào trong dẫn Hoa Trứ Vũ ra ngoài.

Thái giám thì thái giám, chỉ cần có thể đối phó được với Viêm Đế và Cơ Phượng Ly, bảo nàng làm gì cũng được.

Những thị vệ này nhìn Hoa Trứ Vũ với một ánh mắt hoàn toàn thương hại. Đương nhiên cũng có người cảm thấy hả hê, vừa mới hâm mộ tên tiểu tử này trời sinh tuấn tú, bây giờ đã trở thành một kẻ bất nam bất nữ.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, đột nhiên tỉnh ngộ, xem ra nàng còn phải thể hiện một bộ mặt tuyệt vọng hơn nữa.

Hoa Trứ Vũ tập tễnh đi vào tẩm điện của Thái Tử.

Tẩm điện của Hoàng Phủ Vô Song đèn đuốc huy hoàng, bày trí cực kỳ hoa lệ.

Một chiếc bình phong lớn, làm từ thủy tinh quý hiếm, tinh xảo đặc sắc, dưới ánh đèn, tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Bên trên chạm khắc hình người cung nữ, vẻ bề ngoài xinh đẹp, trông rất sống động.

Đi qua bức bình phong, liền nhìn thấy Hoàng Phủ Vô Song thoải mái tựa người vào giường, bên người có tám tiểu cung nữ đứng hầu hạ, đều chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, vẻ bề ngoài thanh tú nhã lệ. Có người bưng nước trà, có người bưng mâm hoa quả. Có một tiểu cung nữ đang quỳ trước mặt hắn, trong tay bưng một canh bát, bón từng thìa cho hắn

Tiểu sát tinh này, cũng thật biết cách hưởng thụ.

Hoàng Phủ Vô Song nhìn thấy Hoa Trứ Vũ tiến vào, liền bảo cung nữ bên cạnh lui ra, rồi ngồi thẳng lên dậy, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn Hoa Trứ Vũ, đôi mắt đen nhánh không ngừng xoáy vào giữa hai chân Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ cắn chặt răng, một tay kéo vạt áo ra, hỏi: “Điện hạ có muốn đích thân kiểm tra không?”

Hoàng Phủ Vô Song vừa nhìn thấy chiếc quần dính đầy máu của nàng, xuyên thấu tấm vải màu đỏ ấy, có thể nhận ra giữa hai chân nàng hoàn toàn bằng phẳng, hắn cũng muốn đi kiểm tra, nhưng nhìn thấy chỗ đó toàn là máu me, trông thật ghê tởm, nhíu nhíu mày, khoát tay áo: “Quên đi, quên đi, bẩn muốn chết, ai thèm kiểm tra!?

Hoa Trứ Vũ cúi đầu xuống, bày ra vẻ mặt thương tâm vô cùng, cất giọng thê lương nói: “Hình phạt của điện hạ cũng thật độc ác, giờ ta mới biết đến cảm giác sống không bằng chết, về sau cũng không còn mặt mũi ra ngoài gặp người khác nữa, xin điện hạ giữ ta lại trong cung.”

“Ngươi đã muốn ở lại trong cung, thì cũng phải biết trong cung có quy củ. Thân là nô tài, dám xưng ta trước mặt chủ nhân? Cát Tường, ngươi nói xem, phải phạt hắn thế nào đây?” Hắn thản nhiên nói.

“Bẩm điện hạ, vả miệng hai mươi cái ạ!” Thái giám Cát Tường cao giọng nói.

“Vậy thi hành đi!” Hoàng Phủ Vô Song phất phất tay áo, khẽ nói.

Có người đứng phía sau đá nàng một cước, Hoa Trứ Vũ thuận thế quỳ gối xuống. Nàng cũng không định phản kháng, mới chỉ có một từ “Ta” đã như vậy, nếu còn phản kháng, không biết Hoàng Phủ Vô Song còn trừng phạt nàng tới mức nào nữa. Nàng không thể phản kháng, càng không thể để lộ chân tướng.

Một tiểu thái giám khí thế bức người đứng trước mặt nàng, hắn cung tay lên, hung hăng đánh vào gương mặt tuyết trắng của Hoa Trứ Vũ.

Một cái, hai cái…… Những tiếng động vang lên trong tẩm điện yên tình nghe vô cùng chói tai.

Lửa nóng thiêu đốt khuôn mặt, nhưng Hoa Trứ Vũ không hề để ý chỉ nở nụ cười yếu ớt, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn chăm chú vào Hoàng Phủ Vô Song.

Mẫu thân của hắn là hoàng hậu, từ nhỏ đã được người người sủng ái, năm hắn năm tuổi được lập làm Thái Tử, từ đó muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, sinh ra tâm thái cao ngạo kia.

Hắn đối với nàng tàn nhẫn như vậy, có thể thấy hắn là người chưa từng trải qua những nỗi thống khổ, nên cũng không biết tư vị của chúng khó chịu tới mức nào. Có lẽ, phải đợi đến khi có chuyện gì đó xảy ra, hắn mới có thể cảm nhận được cảm giác lúc này của nàng.

Hoa Trứ Vũ nhìn Hoàng Phủ Vô Song, tận sâu trong đáy mắt hiện lên một tia thương xót.

Không biết vì sao, Hoàng Phủ Vô Song nghe thấy những tiếng vang thanh thúy kia, chỉ cảm thấy phiền chán. Nhất là sự thương xót trong đôi mắt Hoa Trứ Vũ, hình như là đang thương hại hắn?

“Dừng tay!” Hoàng Phủ Vô Song lạnh lùng mở miệng.

Tiểu thái giám khí thế đang lên, không kịp thu tay lại, phải tát thêm vài cái, mới chịu dừng tay

Hoàng Phủ Vô Song đi đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, một tay đẩy tiểu thái giám ra, cát tiếng hỏi: “Ngươi cười cái gì? Chẳng lẽ chê bản điện hạ phạt nhẹ quá à?”

Nụ cười của hắn, lại hoàn toàn chân thật. Dù cho hai má bị đánh tới sưng đỏ, nhưng trên mặt lại không một ti héo rút thái độ. Cặp kia con mắt sáng lại như nước trong bình thường, gợn sóng không sợ hãi, hắc thâm con ngươi lý, ẩn có quang hoa ở lưu chuyển.

“Điện hạ, nếu so sánh với cung hình, đương nhiên là nhẹ hơn nhiều. Sở dĩ nô tài cười, là vì chỉ có cười, mới khiến lòng nô tài thoải mái hơn một chút.” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói.

Mặc dù tự xưng là nô tài, ngữ khí cũng rất khiêm tốn, nhưng từ miệng nàng nói ra, lại có vẻ rất thoải mái.

Hoàng Phủ Vô Song nao lòng, nghĩ rằng hắn đã hủy hoại một người con trai tuyệt mỹ như vậy, trong lòng có cảm giác giống như bị quỷ ám.

“Bản điện hạ biến ngươi thành phế nhân, có phải ngươi rất hận, rất muốn giết bản điện hạ hay không?” Hắn nhíu mày hỏi.

“Nô tài không dám!” Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu đạm bạc nói: “Nô tài vốn là lãng tử giang hồ không có cha cũng không có mẹ, trời đất rộng lớn, nhưng cũng không có chỗ dung thân, nếu không có điện hạ, có lẽ nô tài vẫn còn phải tới Túy Tiên phường diễn trò mưu sinh. Hôm nay có thể gặp được điện hạ, được vào cùng, là do tổ tiên ba đời tích phúc, là ông trời muốn nô tài ở bên điện hạ. Nô tài tuy không có bản lĩnh gì, nhưng cũng có chút tài nghệ. Nếu như có thể được phụ tá điện hạ, thì có chịu khổ hơn nữa cũng đáng.”

“Ồ!” Ánh mắt Hoàng Phủ Vô Song ngày càng sâu thẳm.

Hắn cũng biết, những sĩ tử, nho sinh học tập gian khổ bao nhiêu năm, cũng chỉ để đền nợ nước. Nếu người trước mắt có chí khí như vậy, chẳng phải chính là người hắn đang đợi sao? Hiện nay, dù là triều đình, hay trong chốn giang hồ, đều đang sóng ngầm mãnh liệt, hắn cũng cần hiền sĩ tương trợ.

Tạm thời giữ hắn lại bên người, nhìn xem hắn có mưu ma chước quỷ gì hay không.

“Dài dòng thế làm gì, bắt đàu từ hôm nay, ngươi sẽ đi theo bản điện hạ. Nói đi, ngươi tên là gì?” Hoàng Phủ Vô Song miễn cưỡng hỏi.

“Bây giờ nô tài thành ra thế này, cũng không dám dùng tên gọi trước đây, xin điện hạ ban cho một cái tên!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi nói.

“Được rồi, sau này, gọi ngươi là….. Nguyên Bảo đi.”

Hoàng Phủ Vô Song cười quái dị, “Cát Tường, ngươi mang Tiểu Bảo Nhi lui xuống đi.”

Tiểu Bảo Nhi?

Vẻ mặt Hoa Trứ Vũ đen lại, tên này thật đúng là…… quá trẻ con.

Đợi đến khi Hoa Trứ Vũ lui ra ngoài, Hoàng Phủ Vô Song mới nheo mắt lại, nói: “Như ý, ngươi đến Túy Tiên phường tìm hiểu một chút, xem lai lịch của Nguyên Bảo thế nào?”

“Vâng!” Một thái giám vội vàng đáp ứng, nhanh chóng lui xuống.

Mỗi một thái giám vào cung đều tuân theo những trình tự nghiêm ngặt, bình thường đều là những đứa trẻ vào cung khi mới bảy, tám tuổi, hơn nữa phải có thân thế trong sạch, sau khi tiến cung, đi theo các thái giám khác học tập quy tắc và lễ nghi, bốn năm sau mới được đi tới các cung hầu hạ.

Một thái giám đột nhiên xuất hiện giống như Hoa Trứ Vũ, bình thường phải được đợi sắp xếp tên gọi. Nhưng Thái Tử đã ban thưởng tên Nguyên Bảo cho Hoa Trứ Vũ, cũng là tên của một thái giám vừa mới qua đời, may mắn đó lại là thái giám hầu hạ trong Đông cung, ngày thường cũng ít đi ra ngoài, nên cũng không nhiều người nhận ra hắn.

Hoa Trứ Vũ làm việc trong Đông cung, nên ở trong hậu viện nhỏ phía Bắc Đông cung.

Mấy ngày liên tiếp, Hoàng Phủ Vô Song cũng không cho gọi nàng, những thái giám còn lại cũng biết nàng mới chịu cung hình, có thể là do đồng bệnh tương lân, cũng không ai làm khó nàng. tiểu thái giám tên Cát Tường ngày nào cũng tới đưa đồ ăn cho nàng, còn đem những quy tắc, lê nghi trong cung dạy lại cho nàng một lượt..

Hoa Trứ Vũ vốn thông minh, lại có lòng học hỏi, không đầy mấy ngày sau, đã ghi nhớ toàn bộ những quy tắc này.

Tuy Hoa Trứ Vũ không ngờ được mình lại vào cung với thân phận thái giám, nhưng sau khi ổn định mọi việc, cũng cảm thấy thân phận này vô cùng thích hợp với nàng, còn an toàn hơn làm cung nữ nhiều

Sau này, Cát Tường mới nói cho Hoa Trứ Vũ biết vì sao Hoàng Phủ Vô Song không muốn nàng đánh đàn ở Túy Tiên phường.

Thì ra, vì nàng đánh đàn ở Túy Tiên phường, có một lần để Ôn Uyển nghe thấy, nghe nói sau khi nàng ta trở về cảm thấy khiếp sợ vô cùng, ngày nào cũng khổ luyện cầm kĩ. Hoàng Phủ Vô Song có lòng ái mộ Ôn Uyển, ngày nào cũng trốn ra khỏi cung tìm nàng ta, nhìn thấy tay nàng ta luyện đàn đầy thương tích, khiến tiểu Thái Tử đau lòng vô cùng. Biết được nguyên nhân nằm ở tên nhạc công ở Túy Tiên phường, nên mới hùng hổ tới Túy Tiên phường tìm Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ không ngờ nguyên nhân lại là Ôn Uyển, lúc trước là Cơ Phượng Ly, sau là Tiêu Dận, bây giờ lại là Hoàng Phủ Vô Song.

Thì ra đánh đàn không bằng nàng, nên thấy ngược mắt.

Trên đời này còn có thiên lý không?

Chẳng lẽ, chỉ vì nàng ta là Nam Triều đệ nhất tài nữ, nên phải giết hết những người hơn nàng ta sao?!

Nghỉ ngơi được bốn năm ngày, hôm nay Cát Tường cho gọi nàng tới, nói là Hoàng Phủ Vô Song bảo nàng qua đó hầu hạ.

Hoa Trứ Vũ đi theo Cát Tường đi vào hoa viên Đông cung, ở phía xa, đã thấy một căn đình hóng gió chạm trổ tinh xảo. Có vài cung nữ đang vờn quanh một người, một làn gió thổi hương thơm bay tới, còn có những tiếng cười đùa lả lướt.

Hoa Trứ Vũ cúi đầu xuống, chậm chạp đi theo Cát Tường. Lúc cách đình khoảng mười bước chân, Cát Tường đi lên phục mệnh, mới nghe thấy tiếng của Hoàng Phủ Vô Song truyền ra.

“Bảo hắn vào trong hầu hạ đi!” Giọng của Hoàng Phủ Vô Song mới trong thời kỳ phát dục, còn rất thô, cũng không dễ nghe, nhưng, cũng có vài phần từ tính.

Hoa Trứ Vũ bước vội vào trong đình, nhưng mấy cung nữ đang hầu hạ xung quanh, còn Hoàng Phủ Vô Song thản nhiên nằm ở trên giường, trước mặt còn có một bàn cờ đang đánh dở. Một cung nữ mặc hồng y đứng đối diện với Hoàng Phủ Vô Song, đang cầm một quân cờ trắng, đánh cờ với hắn.

Tiểu cung nữ kia tới tới lui lui, nước cờ cũng không có gì đặc biệt, chỉ một lát sau là thua cuộc.

Hoàng Phủ Vô Song cảm thấy không thú vị chút nào, uể oải nói: “Cút, phạt nhịn đói một ngày, lui xuống đi!”

Chỉ thấy tiểu cung nữ kia cuống quít quỳ trên mặt đất, dập đầu kêu thùng thùng, run run giọng nói: “Nô tỳ tạ ơn điện hạ.”

Bị phạt bị mắng, còn phải làm động tác cảm động đến rơi nước mắt, dập đầu tạ ơn, đây chính là quy tắc số một của nô tài.

“Thủy Phấn. Ngươi tới tiếp bản điện hạ một ván!” Tiểu cung nữ bị chỉ điểm run rẩy cả người, cuống quít đi tới. Trong số các tiểu cung nữ ở đây, kỳ nghệ của Thủy Phấn là khá nhất, nhưng cho dù vậy, mỗi lần chơi cờ cùng với Thái Tử, cũng không kìm được sợ hãi. Thua thì bị phạt, nhưng thắng cũng không tránh được bị phạt, nhất là hôm nay, ai cũng thấy tâm trạng Thái Tử không tốt chút nào. Nàng không sợ sao được?

Hoàng Phủ Vô Song liếc mắt nhìn qua, thì thấy Hoa Trứ Vũ đứng yên ở một chỗ, quần áo thái giám màu đỏ đen, ăn mặc đúng theo tiêu chuẩn của một thái giám. Nhưng sao nhìn kiểu gì vẫn thấy rất thuận mắt. Nô tài này trời xinh đúng là yêu nghiệt, còn chưa ngẩng đầu lên, mà khí chất tỏa ra đã thanh tao đến vậy, khiến cho mấy tiểu cung nữ không ngừng nhìn trộm hắn. Đã là thái giám, mà vẫn còn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hắn luôn tự cảm thấy mình rất tuấn tú, nhưng so sánh với tên nô tài trước mặt cũng tự thẹn không bằng, trong lòng cảm thấy tức giận vô cùng.

“Nguyên Bảo, ngươi tới tiếp chiêu Thủy Phấn!” Hoàng Phủ Vô Song cũng không cần biết Hoa Trứ Vũ có biết chơi cờ hay không, nhưng, nếu nàng đã tự nhận có chút tài năng, muốn phụ tá hắn, mà đến cả cờ cũng không biết chơi, thì hắn cũng không cần.

Hoa Trứ Vũ đáp một tiếng, thản nhiên bước về phía trước.

Mặc kệ chủ nhân sai bảo chuyện gì, đều phải cam tâm tình nguyện đi làm, ngay cả bảo ngươi đi chết, trên mặt cũng phải nở nụ cười, đây là nguyên tắc của người làm nô tài. Đây là những điều mấy hôm nay Cát Tường dạy nàng. Nàng vẫn nhớ kỹ trong lòng, thực hiện rất nghiêm túc. Đương nhiên, nếu bảo nàng chết nàng sẽ không chết, ngoài cái chết ra, chuyện gì nàng cũng làm được.

“Bảo Bảo à, nếu ngươi thắng Thủy Phấn, ngươi sẽ có tư cách đánh cờ cùng bản điện hạ!” Hoàng Phủ Vô Song ngồi ở ghế trên, lạnh lùng nói.

Thật ra, hắn không để tâm tới ván cờ của Hoa Trứ Vũ và Thủy Phấn, hắn chỉ đợi Hoa Trứ Vũ thua, kiếm cớ phạt nàng, tìm một chút chuyện mua vui.

Nhưng sự tình lại không giống như suy nghĩ của hắn, cũng chỉ thấy mấy tiểu cung nữ kia liên tục cười đùa, lại nghe thấy tiếng thái giám cao vút: “Thủy Phấn, ngươi thua rồi.”

Hoàng Phủ Vô Song trợn mắt nhìn vào bàn cờ.

Quân trắng của Thủy Phấn bao vây một loạt quân đen, mắt thấy quân đen đang nằm trong tình thế nguy cấp, không thấy quân đen sẽ thắng ở chỗ nào. Rõ ràng, Thủy Phấn cũng không nhìn ra, chỉ khinh thường bĩu môi. Lúc đó mới thấy Nguyên Bảo không chút hoang mang cầm một quân đen lên, nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ, quân đen kia hợp với những quân còn lại trên bàn cờ, vây chết đám quân trắng.

Vẻ mặt Thủy Phấn xấu hổ tới ngây ra, mới vừa rồi, nàng còn tưởng mình sẽ nắm chắc phần thắng trong tay, không ngờ chỉ một cái nháy mắt đã bị tiểu thái giám hạ gục. Nàng xấu hổ cười cười, nói: “Điện hạ, Thủy Phấn thua rồi, cam tâm chịu phạt.”

Những lời nói này là thật lòng, kỳ nghệ của tiểu thái giám rất cao, rõ ràng lúc nãy hắn vẫn chưa xuất toàn lực, chỉ lơ đãng đi từng nước một, lại thắng nàng một cách dễ dàng như vậy.

Hoàng Phủ Vô Song cũng không thể nhìn Hoa Trứ Vũ bằng con mắt xưa, xem ra, Nguyên Bảo cũng có chút tài năng.

Hắn lười biếng ngồi thẳng dậy, ung dung nhíu mày, nói: “Thủy Phấn, ngươi lui xuống, hôm nay không phạt ngươi.”

Nói xong, Hoàng Phủ Vô Song mới âm u nhìn phía Hoa Trứ Vũ.

Bên ngoài đình, hương hoa ngào ngạt, người ngồi trong đình tươi mát, lịch sự, tao nhã, khóe môi lộ ra ý cười, thanh lệ tuyệt luân, giống như những hạt tuyết tinh thuần đầu mùa, trong một khoảnh khắc, hắn hoài nghi người trước mắt có phải là một cô nương không, nếu không phải chính hắn ra lệnh cung hình người này, hắn thật nghi ngờ giới tính người ngồi phía trước.

Chẳng lẽ nói, một khi trở thành thái giám, lại có phần giống nữ nhi như vậy sao?

“Tiểu Bảo Nhi, không nhìn ra, kì nghệ của ngươi tinh thâm như thế, khiến bản điện hạ có vài phần tò mò. Nào, ngồi đi, chúng ta đánh một ván.” Hoàng Phủ Vô Song cười nói.

Nhìn qua, thấy tâm trạng của Hoàng Phủ Vô Song cũng không tệ.

Hoa Trứ Vũ dời bước ngồi xuống đối diện Hoàng Phủ Vô Song, ngón tay cầm lấy quân cờ, hạ xuống một quân ở góc đông bắc.

Ngón tay trắng như ngọc, tinh xảo, thuần khiết, dưới ánh nắng, càng thêm phần tinh tế.

Nàng cũng không có để Hoàng Phủ Vô Song trong mắt, tuy kỳ nghệ của Hoàng Phủ Vô Song cao hơn Thủy Phấn, lấy tính cách ăn chơi trác táng của hắn có lẽ kỳ nghệ cũng không cao siêu. Nhưng, chỉ mới qua lại được vài quân, Hoa Trứ Vũ cảm thấy kỳ nghệ của Hoàng Phủ Vô Song khá phong phú, mỗi một bước đi đều đầy thủ đoạn ép người, khiến người ta không nhìn rõ được nước cờ của hắn.

Quân cờ trong tay nàng hạ xuống càng lúc càng chậm, mỗi một bước đi đều phải cẩn thận cân nhắc.

Vẻ mặt Hoàng Phủ Vô Song càng lúc càng nghiêm túc, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Hoa Trứ Vũ, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Bất tri bất giác, trên bàn cờ đã phủ kín hai màu đen trắng, sát khí cũng dâng cao.

Đến quân cờ cuối cùng, hai người bất phân thắng bại, không ai thắng mà cũng không có ai thua

Hoàng Phủ Vô Song dường như rất kinh ngạc với kết quả này, trong mắt mang theo một tia tán thưởng, nhìn về phía Hoa Trứ Vũ, nói: “Lúc đầu còn coi thường ngươi, kì nghệ của ngươi thật không tệ, không biết, đối với mưu lược, có cặn kẽ được như thế không.”

“Tinh thông thì không dám nhận, nhưng xem cờ biết người, điện hạ đúng là khiến nô tài học một hiểu mười.” Hoa Trứ Vũ yếu ớt cười với Hoàng Phủ Vô Song, trong mắt cũng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng không nghĩ tới một tiểu thái tử cuồng ngạo như hắn, mà kỳ nghệ cũng cao như thế.

“Xem cờ biết người?!” Hoàng Phủ Vô Song chậm rãi đứng dậy, thong thả bước ra bên ngoài, khoanh tay đứng bên bồn hoa đang nở, nhíu mày hỏi: “Như vậy, ván cờ vừa rồi, ngươi có thể nhìn ra, bản điện hạ là người như thế nào sao?”

Hoa Trứ Vũ suy ngẫm một lát, liền cất tiếng nói: “Mới vừa rồi điện hạ chơi cờ, mỗi một bước đều xuất thần nhập hóa. Mấu chốt ở chỗ, những nước chết rất tinh diệu, quyết đoán đầy mạnh mẽ. Chơi cờ là chuyện nhỏ, trị quốc mới là chuyện lớn. Điện hạ là người, lòng dạ sâu rộng, rất có khí phách. Nếu một ngày trở thành hoàng đế, nhất định sẽ là minh quân một đời.”

Những lời này của Hoa Trứ Vũ không phải là lời nịnh hót, nàng cũng không cần phải xu nịnh hắn. Những lời vừa rồi, là cảm xúc thật trong lòng nàng. Nhưng vừa nói xong, chỉ thấy Hoàng Phủ Vô Song không vui, sắc mặt còn có vẻ ảm đạm.

Bông hoa xinh đẹp nở trước mắt hắn, hắn lấy tay, hung hắng ngắt đóa hoa xuống, đưa lên mũi ngửi, rồi vò nát nó trong tay. Cánh tay dùng lực rất mạnh, từng đóa hoa thưa thớt rơi xuống, tan nát.

Hoa Trứ Vũ lẳng lặng nhìn Hoàng Phủ Vô Song, không rõ sao hắn lại có vẻ mặt như vậy, những lời vừa rồi của nàng, rõ ràng là khen ngợi hắn. Nói thẳng ra vậy mà hắn cũng không hiểu à? Hay là hắn bị choáng rồi!

“Minh quân một đời? Hoàng thượng còn tại vị, sao ta có thể làm một đời minh quân? Vọng tưởng soán vị sao?” Hắn hung dữ nói, sắc mặt trầm xuống.

Làm như không nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, hắn đi đến trước bàn cờ, nhặt một quân cờ lên, nhẹ nhàng đập mạnh xuống, cục diện bế tắc trên bàn cờ bị hắn đập tới thất điên bát đảo.

“Cho dù kỳ nghệ ngươi cao thế nào, cũng không tránh được một kích trí mạng của ta.” Khuôn mặt của hắn càng lúc càng tối.

“Cát Tường, Nguyên Bảo nói năng lỗ mãng, phạt nhịn đói ba ngày!” Nói xong, hắn giũ ống tay áo, đi thẳng ra ngoài.

Hoa Trứ Vũ nhìn bóng dáng Hoàng Phủ Vô Song dần dần khuất xa, có chút ngẩn ngơ. Trực giác của nàng nói là đang có chuyện gì đó xảy ra, nhưng nàng không đoán ra.

Tiểu thái giám Cát Tường vội vàng bước tới chỗ Hoa Trứ Vũ, lặng lẽ nói: “Nguyên Bảo, ván cờ vừa rồi điện hạ đánh với ngươi, là dùng chiêu số của Cơ tướng. Ngươi vỗ mông ngựa hay lắm, nhưng mà vỗ nhầm người rồi. Bảo sao điện hạ lại tức giận, nhớ kỹ, sau này có muốn vuốt mông ngựa, cũng phải tìm hiểu mọi chuyện cho rõ! Ngươi thấy chưa! Vốn điện hạ không vừa mắt Cơ tướng, phạt ngươi tuyệt thực ba ngày là quá nhẹ nhàng rồi! Ở trong cung, mỗi một câu nói, mỗi một bước đi, đều phải cân nhắc cho kỹ.”

Cát Tường này cũng là một người tốt bụng, lảm nhảm bên tai Hoa Trứ Vũ hồi lâu, rồi mới lắc lắc đầu, vội vã đuổi theo Hoàng Phủ Vô Song.

Lúc này Hoa Trứ Vũ mới hiểu vì sao Hoàng Phủ Vô Song lại tức giận như thế, thì ra, nàng vừa mới ca ngợi Cơ Phượng Ly.

Nước chết tinh diệu, quyết đoán, mạnh mẽ…… Lòng dạ sâu rộng…… Rất có khí phách, một đời minh quân…

Mới vừa rồi nàng còn cảm thấy khó hiểu, vì sao nước cờ của Hoàng Phủ Vô Song không tương xứng với con người hắn. Tuy nàng ca ngợi hắn, nhưng trong lòng cũng đầy nghi hoặc.

Không ngờ được, nước cờ này là của Cơ Phượng Ly. Thì ra, Cơ Phượng Ly chính là một người như vậy sao? Một tên tiểu nhân vô liêm sỉ như hắn, sao có thể là một người như vậy.

Lần đầu tiên, Hoa Trứ Vũ không muốn tin vào khái niệm xem cờ hiểu người. Cũng có thể hắn rất vĩ đại, nhưng không thể che giấu được hắn là người tàn nhẫn vô tình, vô cùng ác độc. Cũng không thể gạt bỏ, hắn là kẻ thù của nàng!

Nàng nhìn tàn cục bị phá nát bởi Hoàng Phủ Vô Song, liền cầm lên một quân cờ trắng, rồi cũng đồng dạng đi ra ngoài.

Thanh phong dã đàng, liễu điều y y.

Bàn cờ kia, càng lúc càng loạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.