Phượng Ẩn Thiên Hạ

Chương 60



Hoàng Phủ Vô Song dùng ánh mắt giống như dao găm nhìn về phía A Quý, húng hắng ho một tiếng, giống như đang chờ ông tới hành lễ với hắn. Một lát sau, hắn mới thong thả bước từng bước, đi đến bên cạnh ông ta, vỗ bái thiếp xuống mặt bàn.

Hoa Trứ Vũ không nói gì chỉ cau mày lại, tiểu sát tinh này còn tưởng đây là hoàng cung sao, bọn họ là người có việc cầu xin người khác, còn phải mong bọn họ cho mượn bạc? Khí thế hùng hổ như vậy có định mượn bạc nữa không đây? Trong số những người đưa bái thiếp vừa rồi, thiếu gì người quyền quý, nhưng ai nấy đều tỏ vẻ khiêm nhường đệ trình bái thiếp trình lên.

Cũng may A Quý không phát hiện ra, tỏ vẻ bình thản cầm lấy bái thiếp trên mặt bàn, nhìn thoáng qua, trong mắt không chút sợ hãi, chậm rãi nói: “Bái thiếp này lão nô không nhận được, số ngân lượng quá lớn, xin thứ cho chúng ta không thể giúp đỡ!”

“Ta biết các ngươi không có nhiều bạc như vậy mà!” Hoàng Phủ Vô Song sầm mặt, hừ lạnh một tiếng, làm bộ thu lại bái thiếp.

Hoa Trứ Vũ cau mày chán nản, đến bao giờ Hoàng Phủ Vô Song mới không khiến người ta lo lắng nữa đây!?

Nhưng, bảo hắn cầu xin người khác cho mượn bạc, quả thật cũng có phần khó khăn. Thử nghĩ xem, đường đường là Thái Tử chưa từng phải vay mượn người khác? Lại còn là lần đầu tiên, tất nhiên càng không thể làm được.

Hoa Trứ Vũ bước về phía trước, tà áo vải nhẹ phẩy, đôi mắt trong suốt như dòng nước, nở nụ cười ôn hoa như gió xuân.

“Quả thật chúng ta có việc gấp cần sử dụng số ngân lượng này, nếu quý chủ nhân có thể cho chúng ta mượn. Chắc chắn trong vòng hai tháng chúng ta sẽ hoàn trả đủ số, hơn nữa còn tặng cho quý chủ nhân mức lợi tức (lãi suất) cao hơn so với những cửa hàng bạc bên ngoài. Số lượng lớn hơn nhiều, nếu như lão trượng không thể làm chủ, chẳng biết có đưa bái thiếp tới cho quý chủ nhân định đoạt hay không? Chúng ta sẽ ở nơi này chờ tin!”

A Quý trầm ngâm một lát, nói: “Nếu đã vậy, lão nô sẽ đem bái thiếp này đi trước, mời các vị chờ cho một chút, lát nữa, lão nô sẽ phái người đưa thư tới, còn giờ mời các vị ra ngoài chờ tin tức.

A Quý nói xong, làm tư thế mời bọn họ đi ra ngoài.

Sắc mặt Hoàng Phủ Vô Song hòa hoãn hơn một chút, những vẫn lạnh lùng nói: “Tốt nhất các ngươi nên trả lời nhanh một chút!” Nói xong, liền đi theo gã sai vặt, khoanh tay bước ra ngoài.

Hoa Trứ Vũ nói lời cảm tạ, rồi cũng chậm rãi theo hắn ra ngoài.

Phía sau còn không ít người đang chờ đưa bái thiếp, mấy người bọn họ được gã sai vặt dẫn đi, đến một căn phòng hạng trung dưới lầu một.

Chờ đợi rất lâu, mái tới khi từ phía cửa sổ “Tây Giang Nguyệt” nhìn ra ngoài, có thể trông thấy mặt trăng vừa mới treo cao, cong cong như đôi mày mỹ nhân, lại trong suốt giống như một đôi mắt đang cười.

Nhưng chờ đợi cũng không hề vô ích, vào đầu canh hai có một tên sai vặt mang tới tin tức khiến bọn họ phấn khởi. Chủ nhân “Tây Giang Nguyệt” đồng ý cho bọn họ mượn ba mươi vạn lượng. Hơn nữa còn không cần trả lãi. Chỉ là, ba mươi vạn lượng bạc phải hoàn trả trong vòng hai tháng, nếu quá hạn phải trả gấp đôi, từ ba mươi vạn lượng thành sáu mươi vạn lượng. Hơn nữa, bọn họ còn muốn Hoàng Phủ Vô Song dùng thân phận của mình viết một tờ giấy vay nợ, kế tên xác nhận, mỗi người giữ một bản.

Thật ra, điều kiện của bọn họ cũng không quá hà khắc, dù sao muốn mượn một số ngân lượng lớn như vậy, không có giấy vay nợ không được, nhưng sử dụng thân phận thật sự của Hoàng Phủ Vô Song thì lại có phần khó khăn.

“Chủ nhân nhà ta nói, lúc này, người có thể tới mượn ngài ba mươi vạn lượng, không cần đoán cũng biết là ai, cho nên công tử không cần giấu diếm thân phận của mình!” Tên sai vặt ở Tây Giang Nguyệt chậm rãi nói.

Hoàng Phủ Vô Song nhướng mày, hai trong mắt tối đen như mực không có chút ánh sáng nào, hắn không hề phát hỏa, mà chỉ mím chặt môi, nhận lấy bút lông từ phía tên sai vặt, viết lên trên tờ giấy tục danh của mình: Hoàng Phủ Vô Song.

Vốn Hoa Trứ Vũ định ngăn cản, nhưng nghĩ đây chính là con đường duy nhất, nên cũng không nhiều lời nữa. Nếu người ta đã đoán ra thân phận của Hoàng Phủ Vô Song, có giấu diếm nữa cũng vô ích.

Hành trình tiếp theo tới vùng Giang Bắc, hoàn toàn thuận lợi. Năm ngày sau, đoàn người đã vào trong địa phận Giang Bắc, trước mắt xuất hiện rất nhiều nạn dân, xếp thành hàng ngũ thật dài. Lúc đầu Hoa Trứ Vũ còn hoảng sợ, tưởng nạn dân bạo động, về sau mới biết có người đang phát cháo ở đây.

Trên đường đi, Hoa Trứ Vũ thấy nạn dân tuy nhiều, nhưng người chết đói lại rất ít, tình hình còn tốt hơn nàng nghĩ rất nhiều. Thì ra, là có người phát chẩn cháo.

Hoa Trứ Vũ hỏi thăm một cụ già đang xếp hàng trong đó, cụ già kia thở dài nói: “Đây là cháo của Tế Sinh đường. Nghe nói số lương thực trong kho của quan phủ và thương nhân vẫn đủ dùng, về cơ bản sẽ không có nhiều nạn dân tới vậy. Nhưng quan phủ và thương nhân ở đây hoàn toàn trục lợi không quan tâm tới người dân, giá lương thực càng ngày càng cao, ban đầu giá lương thực chỉ có năm mươi văn một đấu, đến bây giờ đã là ba trăm văn một đấu. Mà lương thực loại tốt càng không cần nói, từ năm tiền lên tới năm mươi tiền. Dân chúng sao có thể mua nổi, nếu không có Tế Sinh đường mở ra phát chẩn cháo, mà cứ tiếp tục như trước, không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết đói nữa!”

“Tế Sinh đường?” Đây là lần đầu tiên Hoa Trứ Vũ nghe thấy cái tên Tế Sinh Đường này, “Cụ có biết, sao Tế Sinh Đường lại có nhiều ngân lượng như vậy không? Là ai mở ra không?”

“Chuyện này ta cũng không rõ, đây cũng là lần đầu nghe ta nghe thấy cái tên Tế Sinh đường này. hẳn là do một người giàu có lòng hảo tâm mở ra rồi!” Cụ già lau mồ hôi trên trán nói.

Hoa Trứ Vũ cười ngựa đến vùng phụ cận quan sát, quả nhiên thấy phía trước có vài cái lều cháo, có mấy chồng bát xếp ở ngoài, còn bên trong đang nấu cháo. Hơn nữa, còn có người chuyên làm việc duy trì trật tự, nhìn võ công cũng không tệ, chắc là sợ nạn dân tranh giành lẫn nhau.

Những lều cháo như vậy, không phải chỉ có một chỗ.

Ngày thứ hai, những lều cháo đó được chuyển đi, mà ba mươi vạn ngân lượng cứu nạn cũng vừa tới, đúng lúc tiếp ứng được cho nạn dân.

Hành trình đi Giang Bắc lần này, thuận lợi hơn so với dự đoán nhiều, đương nhiên nếu không tính tới việc mất cắp ba mươi vạn ngân lượng kia.

Nửa tháng sau, đoàn người bọn họ lên đường trở về kinh.

Đương nhiên, trong lòng Hoa Trứ Vũ và Hoàng Phủ Vô Song không hề thoải mái, nhìn đâu cũng thấy toàn mây đen u ám, ba mươi vạn ngân lượng kia vẫn còn chưa có tin tức.

Kinh Lăng là thị trấn Giang Nam ở gần Giang Bắc nhất, tương đối giàu có và đông đúc.

Đêm nay, đoàn người bọn họ ở trong khách điếm lớn nhất Kinh Lăng – khách điếm Hỉ Lai Khách. Bởi vì không cần phải áp giải ngân lượng nữa, nên những binh sĩ hộ tống đã trở về trước, những người còn lại đều là thị vệ bên người Hoàng Phủ Vô Song.

Làm sao có thể kiếm được ba mươi vạn lượng bạc trong một thời gian ngắn như vậy, đêm đó, Hoa Trứ Vũ ở bên trong khách điểm, nhìn những ngôi nhà ở Kinh Lăng, ánh mắt ngưng lại.

Thời tiết tháng sáu bắt đầu nóng dần lên, cái nóng oi bức giữa trưa càng khiến người ta tâm phiền ý loạn, ngoài những tiếng nói ồn ào náo nhiệt xung quanh, không còn tiếng động gì khác. Một cơn gió cũng không có, đến cả nhánh cây cũng không buồn nhúc nhích.

Giữa ngày hè chói chang này, theo lý mọi người sẽ ở lỳ trong nhà. Nhưng trong khách điểm Hỉ Lai Khách, lại có mấy người vừa mới tới. Những người này, đều là phú thương Kinh Lăng, hai ngày trước đã nhận được bái thiếp của quan phụ mẫu Triệu đại nhân, muốn bọn họ tới sự tiệc trưa nay, nói là có tài tử muốn mời khách, nhưng không nói là ai!

Nhưng nếu Triệu đại nhân đích thân gửi bái thiếp, thì những người bình thường như bọn họ không ai dám chậm trễ, đều tới đại sảnh Hỉ Lai Khách đúng giờ.

Bên trong một căn phòng to đẹp nhất Hỉ Lai Khách, Hoàng Phủ Vô Song buộc tóc cao, nhấp nhổm ngồi trên giường trúc.

Cát Tường đang đứng phía sau, phe phẩy quạt cho hắn.

Hoa Trứ Vũ đứng yên bên cạnh hắn, hôm nay, nàng mặc một bộ thường y trắng trong như trân trâu, vật liệu may màu bạc trong suốt, vương lại cảm giác mát lạnh. Đây là một bộ y phục làm từ Thiên Tằm Nam Hải, vốn là của Hoàng Phủ Vô Song, hôm nay. lại được mặc trên người nàng.

Đôi mắt đen xinh đẹp của Hoàng Phủ Vô Song nhìn chằm chằm về phía Hoa Trứ Vũ, rất lâu sau, khóe môi cong lên, nói “Coi như hôm nay tiện nghi cho ngươi, đồ tốt như vậy còn để cho ngươi mặc. Thôi, ngươi đi xuống đi. Hy vọng chủ ý lần này của ngươi có thể thu hồi được số bạc kia. Nếu không……”

Hắn lạnh lùng hừ hai tiếng, tuy không nói tiếp vế sau nhưng bất kỳ ai nghe thấy cũng đoán ra được.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, nói: “Chỉ cần điện hạ làm theo lời nô tài, nhất định sẽ thành công!”

Lầu một Hỉ Lai Khách có một gian phòng đặc biệt chuyên dùng thiết tiệc đãi khách, lúc này đã có hơn mười vị thương nhân ăn mặc sang trọng tụ tập ở trong phòng, thì thầm bàn tán. Bọn họ đợi tới hơn hai chén trà, nhưng người tài tử kia vẫn còn chưa tới, thật quá phách lối.

Mấy người còn đang thì thầm, chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo từ trên cầu thang truyền xuống: “Đã để các vị đợi lâu, A Bảo lấy làm hổ thẹn!”

Mọi người ngước mắt lên thì nhìn thấy một vị công tử đang chậm rãi bước xuống cầu thang, quần áo có màu sắc đơn giản, có phần rộng rãi, tay áo dài phe phẩy, trang trí tinh xảo, nhẹ nhàng lay động theo bước chân hắn.

Hắn đi rất chậm, bước đi nhẹ nhàng mà tao nhã, ngón tay trắng nõn thon dài lộ ra khỏi ống tay áo, trong tay cầm một cây quạt, vừa đi, vừa nhẹ nhàng mở ra, phía trên mặt quạt, trang trí một gốc hoa ngọc lan, lác đác trổ được vài bông, nhụy hoa vươn thẳng, lộ ra sự thanh khiết và cao quý không gì sánh bằng.

Mọi người có phần ngây ngốc. Cũng không thể trách bọn họ, từ khi bọn họ chào đời tới nay, có lẽ vẫn chưa từng nhìn thấy ai giống như vậy. Có lẽ, bọn họ từng gặp qua người đẹp hơn hắn, nhưng chưa từng thấy ai có vẻ tinh khiết như hắn, gặp được người tinh khiết như hắn, thì lại không đẹp bằng hắn.

Lập tức, trong đầu mọi người đều xuất hiện chung một ý nghĩ, thật là đáng tiếc, người tinh khiết thanh nhã như vậy, lại là một người đàn ông.

Mọi người đều đứng lên hoàn lễ, đồng thời trong lòng cảm thấy buồn bực, muốn xem xem hắn là loại người nào, nhìn khí chất này, không giống thương nhân, cũng không biết làm cách nào nhờ vả được Triệu đại nhân, mở tiệc chiêu đãi thương nhân bọn họ.

Mọi người đang đánh giá, đã thấy người tới cau mày, lạnh lùng quở trách: “Sao đón tiếp khách quý chậm trễ như vậy, thời tiết thì nóng bức, còn không mau chuẩn bị khối băng, rồi pha trà mời khách.

Những tên sai vặt phía sau lập tức thưa dạ rời đi, chỉ một lát sau là có hai người đàn ông nâng một khối băng rất lớn tiến vào. Thật ra, việc dùng khối băng giải nhiệt cũng không xa lạ gì với những người có tiền, nhưng khối băng vị công tử này sai người mang đến quả thật rất lớn, một khối băng vuông cạnh cao ba thước, đặt vào một chậu đá để giữa căn phòng.

Mọi người cảm thấy bất ngờ, Hỉ Lai Khách tuy là khách điếm lớn nhất Kinh Lăng cũng không thể có một khối băng lớn như vậy, ngay cả bọn họ, cũng không ai có.

Nhờ khối băng này, toàn bộ căn phòng trở nên mát lạnh.

Lại bưng chén trà vừa mới đưa lên nhấp một ngụm, trong lòng không khỏi rung động, Trà này vừa có hương thơm lại vừa mát lạnh, có dư vị cam thuần khiết, còn có hương thơm của vài cánh hoa hồng, nhẹ nhàng mà không lấn át vị trà. Loại trà tinh khiết như vậy, bọn họ chưa bao giờ được uống qua, xem ra chính là loại lá trà tiến cống, cả năm cũng chỉ được vài cân.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi ngồi xuống vị trí chủ tọa, trên môi nở ra nụ cười tựa tiếu phi tiếu, chậm rãi nói: “Trời nóng như vậy, cũng không muốn bắt tội mọi người tới dự tiệc, nhưng, sự thật là A Bảo có một chuyện làm ăn muốn bàn với mọi người.

Ánh mắt đảo qua, nhìn thấy mọi người đều đang chăm chú lắng nghe, nàng mỉm cười, dừng lại câu chuyện, vỗ vỗ tay, nói: “Đầu tiên, để mọi người thưởng thức yến tiệc đã!”

Lập tức, liền có mấy người trong khách điếm nối đuôi nhau, bưng rượu và thức ăn vào trong, đặt lên trên mặt bàn.

Mọi người nhìn những món ăn bày ra trước mặt, đều biết rõ, những món ăn này, khách điếm Hỉ Lai Khách không thể làm được.

Nói về rượu trước, còn chưa uống vào miệng, chỉ cần ngửi vị rượu, đã biết là loại mỹ tửu cất giữ hơn trăm năm.

Còn những món ăn này, tuy nói bọn họ là phú thương, có món gì chưa từng được ăn qua, nhưng những món trước mắt, đều là những cao lương mỹ vị chưa từng nhìn thấy.

Ví dụ như món rau trộn kia, nguyên liệu làm nên nó không phải là những rau củ bình thường. Đều là những loại thực vật bọn họ không biết tên, nhìn qua đều rất tươi non.

Những món ăn như vậy may ra chỉ trong hoàng cung mới có, mọi người không ngừng suy đoán thân phận của Hoa Trứ Vũ. Lập tức, cũng tỏ rõ vẻ thận trọng với mối làm ăn mà nàng vừa đề cập.

“Bản công tử muốn kinh doanh ở đất Kinh Lăng, nhưng cũng là người mới tới, việc đầu tiên khi tới đây ta đã đi xem xét qua một loạt các cửa hàng, có nhìn trúng được mấy gian, trùng hợp lại chính là cửa hàng của các vị. Ta muốn thu mua toàn bộ cửa hàng của các vị trong vòng một lần, không biết các vị có dị nghị gì không, giá cả chúng ta có thể thương lượng, tuyệt đối sẽ không để các vị chịu thiệt.” Hoa Trứ Vũ từ tốn nói.

Mọi người nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau. Thu mua toàn bộ cửa hàng của bọn họ, việc này đòi hỏi phải có một lượng ngân lượng rất lớn. Người này có tài lực lớn như vậy sao?”

“Bảo công tử, mặc kệ ngươi đưa ra bao nhiêu ngân lượng, thì thứ lỗi ta không thể bán cửa hàng của mình!” Một người đàn ông nói giọng áy náy.

Những thương nhân khác cũng lên tiếng đồng thanh.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, đây chính là kết quả nàng mong muốn.

Mấy ngày nay, nàng đã đi thăm dò những thương nhân ở vùng ngoại ô Kinh Lăng một phen. Những cửa hàng sát bên đường cái trong tay họ luôn rất đông khách, có những cửa hàng gia truyền lâu đời tới hơn trăm năm, cũng có những nhà tự mình bỏ công sức xây dựng sự nghiệp, nhưng tất cả đều rất có danh tiếng.

Vậy nên, bọn họ sẽ không dễ dàng đem bán cửa hàng của mình cho người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.