Phượng Ẩn Thiên Hạ

Chương 82



Lý do rất không quang minh chính đại, nhưng bởi vì trong xe có Ôn Uyển, nàng không thể nói lời từ biệt, chỉ có thể nói mình phụng mệnh Hoàng Phủ Vô Song đến tiễn hắn.

Tiêu Dận nghe xong, chỉ thở dài một tiếng thật sâu, vươn cánh tay dài mạnh mẽ cầm lấy tay Hoa Trứ Vũ, giống như hắn muốn thông qua sự đụng chạm này, truyền hết tâm tình của hắn sang người nàng.

“Hừ, không thể ngờ đường đường là thái tử Bắc Triều lại là một tên đoạn tụ, đi thích một thái giám. Ha ha......” Ôn Uyển ngồi bên lạnh lùng nói, trong giọng nói đầy vẻ khinh thường.

Hoa Trứ Vũ cả kinh, vung tay áo hất tay Tiêu Dận ra, nàng ngẩng đầu nhìn Ôn Uyển nói: “Ôn tiểu thư, cô hiểu lầm rồi!”

“Hiểu lầm?” Những vệt nước mắt trên mặt đã được lau đi sạch sẽ, lúc này Ôn Uyển đang ngẩng cao đầu, mái tóc hơi rối loạn nhưng vẫn rất xinh đẹp động lòng người, nàng ta nhếch môi cười lạnh lùng, nói với Tiêu Dận. “Tiêu Thái Tử cũng cho rằng Uyển hiểu nhầm sao?”

Tiêu Dận chau mày lại, hắn quay đầu cười với Ôn Uyển, màu mắt tím mênh mang, đôi môi khẽ nhếch giống như hoa quỳnh nở trong đêm. Người rất ít cười thường có nụ cười trí mạng.

Nhưng Hoa Trứ Vũ biết mỗi khi Tiêu Dận cười, thì chuyện xấu sẽ xảy ra. Nàng vẫn còn chưa quên, khi hắn ra lệnh ném nàng vào hồng trại, nụ cười của hắn nhiếp hồn tới mức nào. Quả nhiên, Ôn Uyển còn chưa kịp định thần trước nụ cười này của Tiêu Dận thì đã nghe Tiêu Dận thản nhiên nói: “Đúng là cô đã hiểu lầm rồi!” Vừa dứt lời, Tiêu Dận đã vung tay điểm huyệt ngủ của Ôn Uyển.

“Ta biết, dù cho phụ hoàng có bị bệnh, muội cũng không trở về cùng ta, đúng không?” Ánh mắt Tiêu Dận nhìn nàng đầy phức tạp, giống như đã biết câu trả lời cuối cùng của nàng “Ta nói rồi, ta không ép buộc muội, muội có thể ở lại nơi này. Nhưng tình hình Nam Triều hiện tại đang cực kỳ nguy hiểm. Ta thật không yên tâm rời đi! Người này......”

Tiêu Dận nhìn Ôn Uyển đang hôn mê, lẳng lặng nói “Cũng là một lợi thế. Nếu chuyện ta cứu muội đêm trước khiến bọn họ nghi ngờ, vậy chỉ cần mang cô ta đi, chắc chắn bọn họ sẽ không dám làm gì muội!”

Hoa Trứ Vũ chấn động, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Tiêu Dận mang Ôn Uyển đi, lý do cuối cùng vẫn là vì nàng!

“Sao Viêm Đế lại đồng ý để ngài mang cô ta đi?” Hoa Trứ Vũ vẫn chưa quên, chì vì ngày đó bọn họ không muốn gả Ôn Uyển ra ngoài nên mới lựa chọn nàng làm kẻ thay thế, hơn nữa, hiện tại Ôn Uyển đã là một tú nữ.

“Nội bộ Nam Triều đang rối loạn, mà ở biên quan lại không có tướng tài như Hoa Mục trấn thủ, nên bọn họ có vài phần kiêng dè ta. Huống hồ, Viêm Đế đã từng đồng ý, dù ta để ý tới tiểu thư nhà ai cũng sẽ cho người đó tới Bắc Triều hòa thân. Dù ông ta không muốn cũng không có cách từ chối. Đừng nói là một tú nữ nho nhỏ, cho dù là phi tử, ông ta cũng không thể không cho.” Tiêu Dận nói đầy khí phách.

Tiêu Dận nói rất đúng, trong tình thế hiện tại, Viêm Đế không thể không nhún nhường.

“Vậy ngài định cho cô ấy làm Thái Tử phi sao?” Hoa Trứ Vũ lơ đãng hỏi.

“Thái Tử phi?” Tiêu Dận nhếch môi cười “Nha đầu, cả đời này, chỉ sợ ta sẽ không bao giờ có Thái Tử phi nữa, ngay cả thị thiếp, đại ca cũng không muốn.”

Giọng nói của hắn càng lúc càng trầm thấp, xen lẫn sự thê lương khó nói nên lời.

Hoa Trứ Vũ cảm thấy nặng nề, hít thở cũng thậy thật khó khăn. Một lúc lâu sau, nàng mới thản nhiên ngẩng đầu, mở miệng chọc tức hắn: “Không phải đại ca bị bệnh chứ? Không thấy có hứng thú với phụ nữ sao?”

“Bệnh? Đúng vậy, đại ca bị bệnh rồi, có lẽ này không thể chữa được, vĩnh viễn không thể chữa được. Nhưng dù có cách chữa, đại ca cũng sẽ không chữa.” Hắn cười thê lương, trong mắt đầy vẻ bi ai.

Nhưng sự bi ai đó chỉ được cất giấu trong mắt, không hề đểlộ ra ngoài.

Nếu như nàng chưa từng nghe thấy những lời hắn nói trong lúc say rượu, có lẽ nàng sẽ không hiểu vì sao trong mắt hắn có vẻ bi thương, cũng không hiểu hắn đang mắc bệnh gì.

Gió đêm tràn qua, mang theo làn sương mù ẩm ướt vào trong xe, thời gian như đang ngừng lại. Ánh mắt lơ đãng nhìn vào một góc, nhìn thấy “Nhiễu Lương” ngày đó nàng đàn khi còn là cầm kỹ. Mặt đàn bằng gỗ đen nhánh, cô độc dưới ánh sáng ảm đạm trong xe.

“Ngài mang cả Nhiễu Lương tới sao?” Hoa Trứ Vũ cất tiếng hỏi.

“Đúng vậy, vốn định bảo muội đàn một khúc!” Tiêu Dận nhếch môi cười nói.

“Vậy sao không nói sớm, để bây giờ ta đàn một khúc xem như là tiễn chân ngài.” Hoa Trứ Vũ mỉm cười, đưa tay ôm Nhiễu Lương vào lòng, xếp bằng ngồi trên mặt thảm, hai tay lướt qua mặt đàn.

Trong nháy mắt, tiếng đàn tươi đẹp, tịch mịch bắt đầu vang lên bên trong xe ngựa.

Khúc nhạc này không có chút sát khí nào, mà chỉ có tình cảm lúc ly biệt. Nỗi buồn triền miên, rung động đến tâm can, du dương êm tai, hoàn toàn khác biệt với khúc “Sát Phá Lang” trên chiến trường năm đó.

Nàng thì thầm ngâm một khúc theo tiếng đàn: “Bên ngoài đình nghỉ chân cổ kính, là hồ ngọc bích đầy hương thơm. Gió đêm nâng tiếng đàn, ánh mặt trời khuất sau núi, thiên chi nhai, địa chi giác, tri kỷ điêu tàn, một chén rượu đục không tận hết niềm vui, lại một đêm mơ giấc mộng lạnh lẽo.”

Tiêu Dận nghe tới ngây ngốc.

Khúc nhạc kết thúc, Hoa Trứ Vũ ấn nhẹ vào dây, ngừng tiếng đàn lại.

Khúc hết, người cô tịch.

Hoa Trứ Vũ đưa mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: “Thuận buồm xuôi gió! Còn Ôn tiểu thư, mong ngài đừng làm khó cô ấy!” Dù thế nào, Ôn Uyển cũng vì nàng nên mới bị ép đến Bắc Triều.

“Được!” Tiêu Dận đồng ý, hắn đưa mắt nhìn sang Ôn Uyển, thở dài: “Không phải cô ta ốm yếu bệnh tật sao? Nhưng giờ nhìn lại, sương gió Bắc Triều cũng không đủ hạ gục cô ta. Muội không hận cô ta sao? Nếu không có cô ta, muội đã không phải chịu nhiều đau khổ tới vậy.”

“Sao ta có thể không hận.” Hoa Trứ Vũ bình tĩnh nói. Nếu không vì nàng ta, Cẩm Sắc sẽ không chết. Nhưng nàng ta không phải là hung thủ thực sự, nàng là người ân oán phân minh, lần này để nàng ta tới Bắc Triều cũng xem như một cách trừng phạt.

Nàng vén màn xe lên định rời đi, nhưng ánh mắt sáng rực chăm chú phía sau lại khiến nàng dừng lại. Suy nghĩ một hồi, nàng mới cúi đầu nói: “Khi ta còn ở Bắc Triều đã làm ra một chuyện có lỗi với ngài. Lúc quay về ngài có thể hỏi Bạch Mã phu nhân, bà ấy biết tất cả mọi chuyện!” Nói xong, Hoa Trứ Vũ không dám nhìn Tiêu Dận thêm nữa, cũng không quan tâm hắn nghe được bao nhiêu, đã vội vàng nhảy xuống xe ngựa.

Nàng có dũng khí nói sự thật với hắn. Nàng cũng không biết, khi nghe nàng nói hắn sẽ phản ứng như thế nào, chỉ có thể lựa chọn che giấu.

Nàng đứng bất động dưới gốc cây cổ thụ, đưa mắt nhìn đội ngũ của Tiêu Dận đi càng lúc càng xa, đến lúc chỉ còn là một chấm nhỏ không thể nhìn rõ.

Màn đêm từ từ buông xuống, trời đất cũng trở nên u ám. Hàng loạt cánh chim bây vào trong rừng, vì nơi đó có tổ của chúng. Còn nàng không bằng cả một con chim kia, nàng không có nhà để về, cũng không biết ở đâu có thể bao dung được nàng.

Trở lại Hành cung Thanh Giang, Hoa Trứ Vũ đi tới nơi giam giữ hai người Gấu, nàng đã dặn dò An Tiểu Nhị sau khi trời tối thì lặng lẽ cho người tới phóng hỏa chuồng ngựa. Nhưng còn chưa tới nơi, đã nhận được tin tức của An Tiểu Nhị nói chuồng ngựa được canh phòng rất nghiêm ngặt. Hình Bộ Thượng Thư Trương Thanh đích thân tới khám nghiệm tử thi, tiến hành điều tra trên xác ngườI Gấu.

Hình Bộ Thượng Thư Trương Thanh vốn đang ở Vũ Đô, không có mặt trong đoàn người tới Hành cung lần này. Muốn đi từ Vũ Đô tới hành cung Thanh Giang, kể cả đi bằng đường bộ không ngừng nghỉ cũng phải mất hơn hai ngày đường, vậy mà… Đêm qua mới xảy ra chuyện, tối nay đã thấy Hình Bộ Thượng Thư tới, tốc độ thật sự rất nhanh.

Hoa Trứ Vũ biết sắp có chuyện không hay xảy ra, nàng định sau khi trời tối phóng hỏa, nhưng đối phương lại không cho nàng có cơ hội này. Nàng đã rơi vào thế bị động. Đột ngột xoay người, nàng vội vã đi về phía Thanh Uyển.

Hoàng Phủ Vô Song không có ở Thanh Uyển, nghe mấy tên thị vệ nói lại rằng Hoàng Phủ Vô Song đã dẫn Cát Tường đi tìm Nhiếp hoàng hậu. Xem ra, Hoàng Phủ Vô Song cũng biết mọi chuyện đã không còn cách xoay chuyển, nên dù có chán ghét mẫu hậu của mình tới đâu, vẫn phải chạy đi cầu cứu bà.

“Này, ngươi lại đây, ngươi vào trong phòng điện hạ tìm xem có thứ gì khả nghi không!” Hoa Trứ Vũ nhíu mày nói. Tuy nàng không biết thứ gì dẫn dụ người Gấu ra tay với Viêm Đế và Hoàng Phủ Vô Thương, nhưng nàng có thể khẳng định, thứ đó đang ở chỗ của Hoàng Phủ Vô Song.

Thị vệ kia theo lệnh, nhanh chóng đi cùng Hoa Trứ Vũ lục soát phòng của Hoàng Phủ Vô Song, tìm đi tìm lại mấy lần, cũng không thấy có gì khả nghi. Nhất định phải có thứ gì đó, nhưng sao nàng không tìm ra? Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên vài tiếng chó sủa.

Hoa Trứ Vũ kinh ngạc, vội vàng kéo tên thị vệ kia ra ngoài.

Hình Bộ Thượng Thư Trương Thanh tự mình dẫn vài tên thị vệ tới Thanh Uyển. Còn có cả một con chó săn.

“Trương đại nhân, ngài định làm gì vậy?” Hoa Trứ Vũ trầm mặc hỏi.

Trương Thanh mặc quan phục, lạnh lùng nhìn Hoa Trứ Vũ nói: “Bảo công công, không biết Thái Tử điện hạ có ở bên trong không?”

“Điện hạ đi gặp Thánh Thượng, không biết Trương đại nhân có chuyện gì?” Hoa Trứ Vũ mỉm cười hỏi.

Trương Thanh lấy ra một chiếc lệnh bài:“Bản quan phụng thánh mệnh lục soát Thanh Uyển!” Nói xong, đưa mắt ra hiệu thị vệ dẫn chó săn đi vào trong.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ vốn đang rất rối loạn đã bắt đầu bình tĩnh trở lại. Xem ra, cuối cùng Hoàng Phủ Vô Song cũng không thoát được kiếp nạn này. Quả nhiên, chỉ một lát sau, thị vệ đã cầm theo một chiếc hộp đi ra, bẩm báo: “Trương đại nhân, đây là thứ Đại Hắc phát hiện ra.”

“Được rồi, mang đi.” Trương Thanh cũng không hề mở hộp kia ra, đã vội vàng rời khỏi Thanh Uyển.

Hoàng Phủ Vô Song bị giam lại.

Trong chiếc hộp lấy từ Thanh Uyển ra có một bức họa, đó là tác phẩm của Ôn Uyển trong rừng trúc hôm trước. Trong bức họa đó có mùi hương giống với mùi trên quần áo của Viêm Đế với Hoàng Phủ Vô Thương. Qua khám nghiệm tử thi cho thấy, do người Gấu ngửi được mùi hương này trên người Viêm Đế và Hoàng Phủ Vô Thương, nên mới chỉ nhằm vào hai người họ.

Mùi hương này xuất phát từ một loại dị hoa gọi là hoa Mộc Lan. Mùi hương này rất nhạt, người thường rất khó nhận ra, nhưng lại vô cùng mẫn cảm đối với người Gấu, chỉ cần ngửi thấy từ xa là đã phát cuồng.

Trong bức họa có phấn hoa, sau khi mọi chuyện phát sinh, đánh lẽ phải xử lý sạch sẽ đống phấn hoa này, nhưng chỉ có bức họa của Ôn Uyển, Hoàng Phủ Vô Song không bỏ đi được. Đây chính là chứng cớ chân thực nhất.

Lý do quá hoàn hảo, khiến cả Hoa Trứ Vũ nghe xong còn cảm thấy tin tưởng. Nếu như trong phòng Hoàng Phủ Vô Song vẫn còn phấn hoa dạng bột thì người ta sẽ nghĩ hắn bị vu oan. Vì trừ khi hắn bị điên mới giữ lại những thứ đó. Còn bức họa này lại khiến người ta không thể không tin. Mùi phấn hoa rất nhạt, nên có thể Hoàng Phủ Vô Song không biết mình đã để lại mùi hương trên tranh, mà cũng có thể vì đây là bức họa của ý trung nhân nên hắn mới để lại không tiêu hủy.

Tuy tranh này của Ôn Uyển vẽ ra, nhưng Ôn Uyển lại không nằm trong diện bị nghi ngờ. Bởi vì lúc đó, giấy vẽ tranh và bút mực đều do Hoàng Phủ Vô Song phái người mang từ Thanh Uyển tới, còn là vẽ trước mặt bao nhiêu người.

Viêm Đế vô cùng giận dữ nghe Hình Bộ Thượng Thư trần thuật lại, ngay cả lời cầu xin của Nhiếp hoàng hậu cũng không có tác dụng, lập tức sai người bắt giam Hoàng Phủ Vô Song trở về Vũ Đô. Hoa Trứ Vũ, Cát Tường thân là nô tài cũng không thoát khỏi kiếp nạn, bị áp giải đi ngay trong đêm đó.

Đi thuyền hai ngày hai đêm, lúc đến nhàn nhã thoải mái bao nhiêu, lúc trở về chật vật bất nhiêu. Tuy Hoàng Phủ Vô Song chưa bị phế bỏ ngôi vị Thái tử, nhưng phạm vào tội lớn như vậy, ngựa lâm quân được huy động áp giải lần này cũng không ít.

Đến chiều ngày thứ ba, bọn họ đã về đến Vũ Đô.

Dọc đường đi, Hoa Trứ Vũ luôn ở cùng một chỗ với Hoàng Phủ Vô Song, Hoàng Phủ Vô Song luôn giữ trạng thái trầm mặc. Trải qua một biến cố lớn như vậy cũng khiến hắn trưởng thành hơn. Có lẽ hắn đã khóc lóc quá nhiều trước mặt Viêm Đế nên bây giờ chẳng có lấy một giọt nước mắt. Giống hệt như nàng ngày trước, nước mắt đã cạn khô!

Xe ngựa đi thẳng một đường, khoảng hơn hai canh giờ mới tới được hoàng cung.

Nhưng bọn họ không trở về Đông cung, mà đi về nơi hẻo lánh nhất hoàng cung -- Nội Trừng Viện.

Nơi này được xưng tụng là nơi tối tăm, lạnh lẽo nhất hoàng cung, bởi vì đây chính là nhà tù, là nhà tù chuyện giam giữ những người trong hoàng thất phạm vào trọng tội. Còn âm u đáng sợ hơn nhiều so với Lãnh cung phía Bắc, khiến người ra biến sắc.

Khi bọn họ tới nơi này đã là lúc nửa đêm.

Xuống xe ngựa, ấn tượng đầu tiên là nơi này có rất nhiều cây, cây lớn che khuất cây nhỏ, tất cả đều là loại cổ thụ lâu năm, kiến trúc đã lâu không được tu sửa, cành lá rậm rạp tạo cho người ta cảm giác âm trầm giống như có quỷ. Trên cây, có tiếng quạ đen liên tục kêu oa oa đầy thê thảm làm người ta sởn tóc gáy.

Xuyên qua cánh rừng, liền nhìn thấy một nhà giam sửa chữa không theo quy tắc, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng thét thê thảm chói tai.

Ai có thể ngờ tới, ngay trong hoàng cung tra nguy nga tráng lệ, còn có một nơi giống thế này tồn tại?

Hoàng Phủ Vô Song bước ra khỏi xe ngựa, Hoa Trứ Vũ và Cát Tường cũng bị áp giải vào Nội Trừng viện.

Trong Nội Trừng viện đã sớm có quan phụ trách đi ra đón tiếp.

Đây là một người có vẻ mặt vô cùng lãnh khốc, không hề có chút lương thiện nào. Có lẽ hắn ở trong Nội Trừng viện đã lâu, cũng gặp không ít người có thân phận, địa vị cao quý, nhìn thấy Thái tử điện hạ bị áp giải vào, và gương mặt vẫn không hề biến sắc.

Hắn dẫn theo một nhóm cai ngục tới trước mặt Hoàng Phủ Vô Song, lạnh lẽo nói: “Tiểu nhân là tổng quản Nội Trừng viện Chu Toàn. Mong điện hạ thứ cho tiểu nhân vô lễ. Sau khi ngài bước qua cánh nửa này, ngài chính phạm nhân có ý đồ mưu sát Hoàng đế, tiểu nhân sẽ không hành lễ với ngài nữa, không phải tiểu nhân không có quy củ mà đây vốn là Thánh mệnh. Dù cho ngài có thân phận gì, Thái Tử, Vương gia hay là công chúa, cao quý, hiển hách tới bao nhiêu, nhưng đã đến nơi này thì chính là phạm nhân. Không biết điện hạ có hiểu không?”

“Ngươi đã nói rõ ràng như vậy, sao ta không hiểu cho được?” Hoàng Phủ Vô Song nhìn hắn, nhưng không hề có vẻ tức giận, nếu là trước đây, chỉ e Hoàng Phủ Vô Song đã cho hắn một cước, hắn đường đường là Thái Tử, chưa bao giờ phải nghe qua những lời vô lễ như vậy.

Đêm đó, hắn đã học được cách ẩn nhẫn, nhưng Hoa Trứ Vũ vẫn có thể nhận ra bàn tay hắn đang run rẩy sau lớp tay áo. Cách đây không lâu, hắn còn đầy uy phong, kiêu ngạo, vậy mà tới nơi này chỉ có thể nhẫn nhịn.

Từ khi sinh ra, hắn đã luôn được mọi người che chở, năm tuổi liền đã được phong làm Thái Tử, nhà giam này có lẽ chính là nơi sẽ giúp hắn trưởng thành. Rơi vào nơi này cũng không tính là quá xấu, chỉ không biết hắn còn có thể đi ra hay không. Bởi vì, chuyện ám sát hoàng đế chính là trọng tội, không có khả năng cứu vãn.

“Cũng may là điện hạ hiểu được, tốt lắm, mời điện hạ đeo gong vào. Đây chính là quy củ!” Chu Toàn nói xong, có hai tên canh ngục bước ra, một tên cầm gông, một tên cầm xiềng xích trói hắn lại.

Cắn chặt răng, hắn chậm rãi đưa tay về phía trước. Chỉ nghe thấy hai tiếng “cạch cạch” vang lên. Chỉ là hai tiếng vang nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ khiến người ta run sợ.

Hoa Trứ Vũ cũng không thoát khỏi việc bị đeo gồng xiềng.

Nhờ phúc khí của Hoàng Phủ Vô Song, đây cũng là lần đầu tiên Hoa Trứ Vũ trải qua chuyện này, xiềng sắt đeo trên cổ tay truyền tới áp lực nặng nề, lạnh lẽo xuyên qua da thịt, thấm vào trong lòng nàng.

Khi ở trên thuyền, Hoa Trứ Vũ đã từng nghĩ tới việc kéo Hoàng Phủ Vô Song đi đào tẩu, nàng đang là đào phạm, có trốn thêm lần nữa cũng không có vấn đề gì. Nhưng cứ như vậy mà trốn đi, thì vĩnh viễn không có khả năng xoay người được nữa.

Hoa Trứ Vũ muốn đi tiếp, dựa vào võ công của nàng muốn trốn khỏi nơi này cũng không khó, còn có An Tiểu Nhị bên ngoài tiếp ứng, chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Bọn họ bị áp giải vào trong nhà ngục.

Tuy Nội Trừng viện là nhà giam cao cấp, nhưng nhà giam thì vẫn là nhà giam, vừa bước vào trong đã cảm giác giác được sự âm u lạnh lẽo, ánh sáng mờ nhạt, không đủ soi sáng mặt người.

Hoàng Phủ Vô Song bị nhốt riêng một phòng, Hoa Trứ Vũ, Cát Tường cũng được mỗi người một phòng.

Trong phòng giam của Hoàng Phủ Vô Song có bàn, có ghế dựa, còn có một tấm ván giả làm giường. Còn phòng giam của Hoa Trứ Vũ không có thứ gì hết, trên mặt đất chỉ có một đống cỏ tranh, coi như chăn và đệm của nàng. Chỉ là Hoa Trứ Vũ cũng không quá để ý, những gian khổ nàng phải chịu trên chiến trường còn nhiều hơn so với những thứ này.

Hoa Trứ Vũ nhìn quanh, chỉ thấy trên vách tường có một ngọn nến nho nhỏ, cảm giác như sắp tắt tới nơi. Vách tường lát đá màu xanh rêu hấp thụ hơi nước trong không khí, chảy xuống từng giọt tí tách. Khiến nhà giam càng thêm phần u ám.

Nơi này đúng là chỗ nghỉ hè tuyệt vời nhất, sao bọn họ phảI mất công chạy tới Hành cung Thanh Giang xa xôi như vậy! Hoa Trứ Vũ nhếch môi cười tự giễu.

“Cười gì mà cười, nếu không dựa vào phúc của Thái Tử điện hạ, chỉ dựa vào một tên thái giám như ngươi, có thể ở trong một nhà giam tốt thế này không? Nhà giam trọng tội Hình bộ vẫn luôn mở cửa chờ các ngươi, nếu không thành thật, sẽ chuyển các ngươi qua đó!” Có một tên cai ngục nhìn thấy Hoa Trứ Vũ cười, liền lạnh giọng quát lớn.

Hoa Trứ Vũ thản nhiên quay đầu nhìn tên cai ngục kia, cười nói: “Nô tài không biết, chỉ một viên cai ngục nho nhỏ mà cũng có quyền chuyển nhà tù như vậy!”

Tên cai ngục kia không ngờ Hoa Trứ Vũ dám nói hắn như vậy, ngay cả Thái Tử điện hạ khi tới nơi này còn hồn xiêu phách lạc, hắn trừng mắt đánh giá Hoa Trứ Vũ, sau khi thấy rõ gương mặt thanh tú của Hoa Trứ Vũ, hắn bỗng nhiên nở nụ cười: “Ôi trời, có phải ngươi chính là Nguyên Bảo, loại yêu nghiệt mê hoặc chủ không. Đại danh của ngươi đúng là như sấm bên tai! Nghe nói, ngươi có cái miệng rất sắc bén, nói cho ngươi biết, trong nhà giam này có một tên Vương gia háo sắc thành nghiện, nhất là mỹ nam, hắn thích nhất là thiếu niên tầm mười sáu, mười bảy tuổi, trắng trẻo giống như ngươi vậy. Nói cho ngươi biết, đây là nơi giam giữ hoàng thân quốc thích, ngay cả Thái Tử điện hạ cũng không biết có thể ở lại trong này mấy ngày, nói không chừng ngay ngày mai sẽ đi gặp Diêm Vương. Thế nào, nếu ngươi đồng ý hầu hạ lão tử, lão tử cho ngươi sống lâu hơn một chút, còn không, lão tử sẽ quẳng ngươi cho tên Vương gia đoạn tụ kia. Nghe nói, một khi hắn đã thích thì có thể chơi ngươi cả đêm, chơi tới mức ngươi ngất đi sẽ bắt ngươi tỉnh lại, rồi chơi tiếp, chơi đến khi nào ngươi chết mới thôi. Thế nào, lão tử còn biết thương hương tiếc ngọc, ngươi có đi theo lão tử không?”

Đây chính là nhà giam.

Lần đầu tiên Hoa Trứ Vũ có cảm giác nhục nhã tới mức này, thì ra, nhà tù chính là nơi để người khác chèn ép bản thân mình. Nàng chỉ là một cái thái giám, còn là một thái giám của phạm nhân, không có bề trên che chở. Nếu có một thái giám chết trong nhà giam cũng không phải chuyện gì to tát.

Nếu là trước đây, chưa cần nàng ra tay, tứ đại thân vệ đã sớm đưa hắn tới gặp Diêm vương.

Hoa Trứ Vũ tức giận vô cùng, nhưng nàng chỉ có thể nhẫn. Nàng biết tên cai ngục này không hề hù dọa nàng. Ở một nơi như thế này, chuyện gì cũng có thể phát sinh.

Hoa Trứ Vũ thản nhiên cười nói với hắn: “Cai ngục đại nhân nói đúng, nô tài cũng muốn sống thêm mấy ngày nữa, nhưng tội của Thái Tử điện hạ quá lớn, chắc chắn ngay ngày mai sẽ bị đưa ra xét xử. Trước khi nô tài ra trước công đường làm chứng, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì!”

“Đúng, đúng!” Tên cai ngục đã sớm bị nụ cười của Hoa Trứ Vũ làm cho mê loạn, hắn vươn bàn tay tô ráp ra vuốt ve khuôn mặt của Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ nghiêng người né tránh, tuy hắn không chạm được tới nàng, nhưng vẫn thỏa mãn mút đầu ngón tay cười hì hì: “Chao ôi, gương mặt trắng trẻo như vậy thật khiến người khác không thể kìm lòng, ha ha, lão tử chờ vậy, ha ha.........”

Người nọ cười ha ha rời đi, chỉ thấy mấy tên cai ngục khác vẫn đắm đuối nhìn Hoa Trứ Vũ. Hắn liền tát vào mặt người kia, nói: “Nhìn gì mà nhìn, tên này chính là người của lão tử! Không cho phép các ngươi nhìn!”

Tên còn lại ôm mặt nói: “Vâng, Triệu đầu mục.”

Trong mắt Hoa Trứ Vũ tỏa ra sự lạnh lẽo. Triệu đầu mục, nàng sẽ nhớ kỹ.

Đêm đã khuya, ngọn nến trên vách tường cũng đã tắt ngóm. Bên trong phòng tối đen như mực, tối tới không nhìn thấy được năm đầu ngón tay, một chút ánh sáng tự nhiên cũng không có. Hoa Trứ Vũ dịch chuyển tới đống cỏ khô phía chân tường, chậm rãi khoanh chân ngồi xuống.

Nàng bắt đầu vận nội lực, gỡ bỏ xiềng xích trên tay. Vứt xiềng xích sang bên cạnh, nàng tựa lưng vào tường, nhắm mắt dưỡng thần.

Trải qua hai ngày hai đêm bôn ba trên thuyền, Hoa Trứ Vũ đã rất mệt mỏi.

Lần này nàng đã ngủ rất lâu, khi mở mắt ra, tuy trong nhà giam vẫn rất u ám, nhưng vẫn có thể nhận ra vài tia sáng yếu ớt lọt qua mái nhà, chiếu trên vách tường màu xanh lạnh lẽo.

Hoa Trứ Vũ đeo xiềng xích vào cổ tay.

Có tiếng bước chân truyền đến, cửa phòng giam bị mở ra, tên cai ngục hôm qua cười tủm tỉm bước vào, trong tay hắn có một bộ quần áo tù nhân. Hôm qua bọn họ tới trễ nên chưa được phát quần áo, không ngờ sáng sớm nay, tên cai ngục họ Triệu lại tự mình mang tới.

“Tiểu mỹ nhân, ta đến rồi đây. Ngươi mang xiềng xích thế kia chắc không tiện thay quần áo, để ta giúp ngươi nhé?” Tên cai ngục họ Triệu cười đầy dâm đãng, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào gương mặt Hoa Trứ Vũ, sau đó chậm rãi di chuyển xuống dưới, từ cổ xuống hông. Nếu ánh mắt có thể cưỡng gian, Hoa Trứ Vũ cảm thấy mình đã bị hắn cưỡng gian cả trăm lần.

Lửa giận trong lòng bốc lên, Hoa Trứ Vũ hận không thể móc mắt hắn ra. Thế nhưng hắn lại không biết tốt xấu, đi lên co kéo quần áo Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ lắc mình né tránh, thản nhiên nói: “Cai ngục Triệu, ta có thể tự thay quần áo, không dám làm phiền tới ngài.” Trong giọng nói đã âm thầm ẩn giấu sát khí.

Nhưng người trước mắt đã hoàn toàn bị Hoa Trứ Vũ mê hoặc, không nhận ra sát ý trong lời nói của nàng. Đêm qua, hắn chỉ cảm thấy Hoa Trứ Vũ có dáng vẻ mê người, chứ không phát hiện ra Hoa Trứ Vũ đẹp tới cỡ này, sáng sớm nay, hắn định tới giúp Hoa Trứ Vũ thay quần áo, nhân tiện ăn đậu hũ. Nhưng ai ngờ được hắn lại tuyệt mỹ đến thế, nhất là vóc dáng này, muốn đẹp bao nhiêu có bấy nhiêu, thật khiến hắn thèm nhỏ dãi.

Sắc tâm nổi lên, lá gan cũng phình lớn hơn.

Sáng nay khi hắn tới đây hoàn toàn không cho ai đi theo.

Hắn vội vàng đóng cửa nhà giam, ném quần áo tù nhân xuống đất rồi tự cởi quần áo của mình. Động tác của hắn rất nhanh, hai ba thao tác đã cởi xong. Cũng may hắn còn biết xấu hổ, không tới mức khỏa thân hoàn toàn, nếu không, Hoa Trứ Vũ cũng không biết mình phải nhìn vào đâu cho phải.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ bắt đầu cảm thấy rối loạn, suy nghĩ nên thiến hắn hay giết hắn? Thiến hắn làm ô uế tay nàng. Còn giết hắn, mọi chuyện sẽ càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Nàng phải làm sao đây?

Nàng còn đang suy nghĩ, tên cai ngục họ Triệu đã bắt đầu xông tới.

Hoa Trứ Vũ nghiêng người, tránh khỏi động tác vồ mồi của hắn, khiến hắn đập vào vách tường. Thế mà hắn không hề tức giận còn nhe răng cười nói: “Đúng là thể loại ta thích, lão tử thích nhất loại thụ mạnh mẽ!” Nói xong, hắn xoay người xông tới chỗ Hoa Trứ Vũ, hai tay giương ra như thế diều hâu bắt gà con.

Hoa Trứ Vũ cảm thấy bi thương, nàng còn nghĩ thân phận thái giám là an toàn nhất. Vậy mà cũng không thoát được vận mệnh bị làm nhục.

Lần này, nàng không hề né tránh.

Tên họ Triệu kia đưa tay ép Hoa Trứ Vũ vào vách tường, một còn lại xé rách phần vai áo lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Sau đó nhanh chóng kéo thắt lưng nàng ra.

Tên họ Triệu đã hoàn toàn nổi thú tính, hắn không ngừng thở hổn hển, trong mắt đầy vẻ đói khát, giống như muốn ăn tươi nuốt sống Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ thở dài, ngón tay vươn ra phía sau lưng hắn. Giết chết loại người như vậy thật ô uế cho đôi tay của nàng, nhưng hắn đã quá phận rồi.

“Ai ở trong đó?” Một tiếng hừ lạnh vang lên trước cửa phòng giam khiến tên họ Triệu vừa nghe thấy đã sợ tới cứng đơ người, hoàn toàn quên mất việc cử động.

Cánh cửa phòng giam bị đẩy ra lần nữa, Hoa Trứ Vũ thu tay lại, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Trước cửa có vài người đang đứng, một trong số đó là tổng quản Chu Toàn, còn có mấy tên cai ngục, tất cả bọn họ đều đang vây quanh Tả tướng Cơ Phượng Ly.

Ai cũng không ngờ, sau khi hắn trở về từ Hành cung Thanh Giang, việc đầu tiên là tới đây thẩm vấn bọn họ.

Hắn mặc quan phục bằng gấm màu đỏ, cổ tay áo viền hình mây, đầu đội mũ quan, ung dung, bất phàm đứng ở nơi đó. Chắc hắn cũng không nghĩ sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh dị và lạnh lẽo.

Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài một tiếng, cúi đầu che đi sát ý trong mắt.

Nhìn đi, nhìn xem nàng bẽ mặt tới mức nào.

Cảnh tượng thê thảm đầy xấu hổ này lại bị kẻ thù Cơ Phượng Ly nhìn thấy. Thấy nàng như vậy, chắc chắn hắn đang cảm thấy rất vui sướng!

Họ Triệu sợ tới mức tay chân cứng lại, vẫn duy trì tư thế đẩy ngã Hoa Trứ Vũ vào tường, Chu Toàn thấy vậy sợ tới sắc mặt tái nhợt, khẽ đưa mắt nhìn Cơ Phượng Ly rồi quát lớn: “Triệu Tứ, ngươi đang làm gì vậy?” Triệu Tứ cũng nhìn thấy Cơ Phượng Ly, sợ tới mức tay chân run lên bần bật, ngã quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu nói: “Tả tướng tha mạng, Tả tướng tha mạng, tiểu nhân mang quần áo tới cho hắn, ai ngờ tên này là yêu nghiệt, hắn câu dẫn ta. Chắc chắn hắn biết yêu pháp, nên mới khiến tiểu nhân ra nông nỗi này, may mắn Tả tướng tới đúng lúc, bằng không tiểu nhân sẽ bị tên yêu nghiệt này làm cho dơ bẩn.”

Nghe Triệu Tứ đổi trắng thay đen, Hoa Trứ Vũ bật cười thành tiếng, thật sự là không nhịn được cười!

Phải trái thiện ác trên thế gian đâu phải chỉ dựa vào mấy lời của ngươi có thể đảo lộn.

Trong tiếng cười của nàng đầy vẻ trào phúng và bất đắc dĩ.

Cười xong, nàng mới phát hiện một mảnh áo đã bị xé rách lộ ra xương quai xanh, nàng vội vàng che quần áo lại, lùi dần về phía góc tường. Nàng không nhìn ra cửa, càng không nói câu nào giải thích, chỉ cúi đầu che đi vẻ rối loạn trong mắt.

Nàng tin, chỉ cần là người có mắt đều biết chuyện gì vừa mớI xảy ra!

Đương nhiên, Cơ Phượng Ly cũng không phải ngoại lệ.

“Chu Toàn, bản quan không muốn nhìn thấy hắn nữa!” Giọng nói lạnh lùng nhưng vô cùng thong thả không có lấy một tia sát khí, kể cả là tức giận cũng không có.

Nhưng khi Chu Toàn nghe thấy vẫn sợ tới mức toàn thân run rẩy.

Hắn ra lệnh cho mấy tên cai ngục: “Còn không mau mang hắn ra ngoài.”

“Vâng!” Vài tên cai ngục đáp lời, vội vàng đi về phía Hoa Trứ Vũ, định đưa tay kéo Hoa Trứ Vũ ra ngoài.

“Ta không nói hắn!” Giọng nói thản nhiên, nhẹ nhàng như gió.

“A!” Chu Toàn há hốc miệng, mãi sau mới kịp phản ứng, quát lớn, “Các ngươi bị làm sao vậy, toàn lũ ngu ngốc, ý ta nói là Triệu Tứ, mang hắn ra ngoài mau lên!”

Mấy tên cai ngục rối rít chuyển hướng, kéo hai tay Triệu Tứ, lôi hắn ra ngoài.

Triệu Tứ đã không còn vẻ kiêu ngạo hung hãn như lúc trước, chỉ thấy hắn khóc nức nở nói: “Tướng gia tha mạng, Tướng gia tha mạng......” Tiếng khóc thê thảm càng lúc càng xa.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi mở mắt, nàng khong ngờ Cơ Phượng Ly có thể vì nàng mà xử phạt một tên cai ngục.

Trước cửa phòng giam, Cơ Phượng Ly hờ hững nở nụ cười nhạt, ánh mắt khẽ nhìn lướt qua đống quần áo tù nhân trên đất và quần áo Triệu Tứ vừa mới cởi ra, trong mắt thoáng hiện lên vẻ run sợ.

“Chu Toàn, lát nữa ngươi dẫn hắn qua đó!” Cơ Phượng Ly thản nhiên nói xong quay người rời đi.

Xuyên qua cánh cửa phòng giam mở rộng, có thể nhìn thấy bóng lưng hắn càng lúc càng xa.

Trong hành lang dài tối tăm, cứ cách mười bước lại cắm một cây đuốc. Ánh lửa ảm đạm phủ lên quần áo hắn, tay áo khẽ cử động tạo ra gió khiến ánh lửa càng thêm chập chờn.

Ở thời đại nào, cũng đều có những con người nổi bật như Lưu Tinh, bọn họ nếu không phải thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), hay những thiếu niên thành danh, thì cũng là những thiên tài xuất chúng.

Cơ Phượng Ly thành danh khi mới mười lăm tuổi thì chính là một người xuất chúng trong số đó.

Áo bào khẽ phất, bóng người chậm rãi bước về phía trước lại giống như kiếm ảnh rực rỡ khiến hai mắt Hoa Trứ Vũ đau đớn.

Nàng nhắm mắt lại, mới có thể áp chế hận ý trong lòng.

Đứng dậy đóng cửa phòng giam lại, nàng thay bộ quần áo trên người. Quần áo đang mặc đã rách bươm có muốn cũng không thể mặc nổi. Chẳng qua bộ quần áo tù nhân hơi rộng, mặc vào càng khiến dáng người nàng thêm phần gầy yếu.

Chỉ một lát sau, có hai tên cai ngục dẫn nàng ra ngoài. Chỉ một lát sau, nàng đã đứng trong một gian phòng rất to lớn.

Hai tên cai ngục kia dẫn nàng tới nơi, thuận tay đẩy nàng ngã quỳ trên mặt đất.

Sự lạnh lẽo lan từ mặt ra khắp toàn thân, trên cổ còn đeo gông cùm, nàng giãy dụa đứng lên tạo thành tư thế quỳ úp sấp.

Nàng cảm thấy buồn cười, đến cả con mình lão hoàng đế cũng đã nhốt vào Nội Trừng viện, còn thẩm vấn cái gì nữa. Mà người xử án còn là Cơ Phượng Ly. Ngươi nói xem, Hoàng Phủ Vô Song còn có cơ hội lật lại bản án sao?

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, trong phòng xử án có hai ô cửa sổ, chiếu sáng một góc đại điện trống trải.

Trên đài xử án có một người đang ngồi, đó chính là Hình Bộ Thượng Thư Trương Thanh, hai bên theo thứ tự chia ra là Tả tướng Cơ Phượng Ly, một người khác là Hữu tướng Nhiếp Viễn Kiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.