Phương Đại Trù

Chương 29: Canh gà nhân sâm cùng việc nhà



Thanh quan cũng khó dứt việc nhà, vợ chồng nan giải chuyện giường gối, thiên hạ này phiền toái nhất chính là sự tình vặt vãnh trong nhà.

Bây giờ, trước phủ nha môn đang bị vây quanh bởi một đoàn người qua đường tò mò xem náo nhiệt, mà hiện tại trong công đường lại càng náo nhiệt hơn, mẹ của thư sinh kia nằm ở trên ván cửa, dĩ nhiên đã quy tiên.

Thư sinh ghé vào thi thể của mẹ hắn, cất tiếng khóc đau đớn, miệng còn gào: “Nương a, nhi tử bất hiếu.”

Vợ của thư sinh giọng vốn to, cũng khóc theo: “Nương, là con không đúng…Nhưng muốn trách thì phải trách người đàn bà kia đã dụ dỗ tướng công!”

Kỹ nữ kia cũng òa khóc: “Nương a, hài nhi mệnh khổ, chưa kịp xuất giá vào nhà mà mẹ đã mất.”

Họ hàng hai bên nội ngoại cũng thầm oán thán nam nhân kia: “Người ta nói dưỡng nhi phòng lão*, không nghĩ đến rõ ràng lại bị nhi tử nhà mình làm cho tức chết!”

*Dưỡng nhi phòng lão: nuôi con để trông cậy lúc tuổi già.

Có một người hàng xóm còn mang cả đứa cháu gái mới ba tuổi của phụ nhân kia tới, căng tiếng khóc to.

Thẩm Nhất Bác ngồi trong công đường, chợt nghe thấy bên dưới loạn nháo, người lớn gào hài tử khóc, gà vịt kêu chó mèo sủa, đau đầu nhất chính là từng đợt kêu khóc phát ra bên ngoài ngày càng lớn. Thẩm Nhất Bác thở phì phò, hỏi Thẩm Kiệt ở một bên cũng gấp đến độ không thở nổi: “Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, thà để cho hắn đi bắt một tên tội phạm hung ác nguy hiểm, còn hơn là phải giải quyết chuyện đau đầu này.

“Đều yên lặng một chút!” Thẩm Nhất Bác hướng về phía mọi người xua tay.

Mọi người tiếp tục khóc lớn.

“Tất cả yên lặng cho ta!” Thẩm Nhất Bác chịu không nổi, dùng kinh đường mộc vỗ vào bàn, hai bên nha dịch trái phải lạnh lùng dùng gậy gỗ gõ lên sàn nhà, miệng hô – uy vũ, lúc này toàn bộ mọi người mới không náo loạn nữa.

“Nói đi, có chuyện gì xảy ra!” Thẩm Nhất Bác hỏi.

Mấy người dưới công đường vội vàng tranh nhau nói.

Thẩm Nhất Bác khoát tay chặn lại: “Nói từng chuyện một!”

Vì thế, mấy người liền lần lượt đem sự tình nói qua, Thẩm Nhất Bác nghe xong nhíu mày, việc này đúng là không tốt lắm, nghe mấy người hàng xóm xác nhận rằng hai vợ chồng này bình thường đối lão thái thái vô cùng hiếu thuận, chỉ là không biết thư sinh này thế nào lại đi đến Yên Thúy lâu, ma quỷ ám ảnh thế nào lại mang theo một kỹ nữ ra. Bởi vì phí chuộc thân rất đắt, cho nên hắn đem khế ước ruộng đất trong nhà bán đi. Vì vậy lão thái thái vô cùng tức giận sau đó liền ngã bệnh. Hôm nay vợ hắn đuổi theo mắng chửi, thoáng cái liền đem chuyện này làm lớn, lão thái thái nghĩ việc xấu trong nhà không thể truyền ra bên ngoài, bởi vậy mới chạy ra ngăn cản, không ngờ bị tức mà chết.

Thẩm Nhất Bác nghe xong, đối với thư sinh kia thấy rất phản cảm. Thứ nhất, đã có thê thất còn muốn đi kỹ viện, chuyện này vốn đã sai. Thứ hai, nếu ngươi và kỹ nữ kia thật sự có chân tình muốn cưới người ta về nhà cũng không phải không được, tại sao không trở về nhà thương lượng với thê tử một chút? Muốn bán khế đất cũng phải cùng mẫu thân và thê tử bàn bạc qua. Có điều là Thẩm Nhất Bác vừa nhìn thấy nương tử của hắn, cũng có chút bất đắc dĩ, hung hãn như vậy, phỏng chừng thư sinh kia cũng không dám nói.

Án này cũng không biết phán quyết như thế nào cho tốt, mấy người này đều là đau đớn mất mẹ, tối đa chỉ có thể phán nhi tử bất hiếu, đánh hắn mười trượng, rồi giam vài ngày…

Thẩm Nhất Bác vốn định phán như vậy, thế nhưng hắn vừa nhìn thoáng qua, phát hiện lão thái thái kia tóc đều là màu đen, bộ dạng dường như còn rất trẻ, liền hỏi: “Mẫu thân ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Mẫu thân tiểu nhân bốn mươi sáu tuổi.” Thư sinh trả lời.

Thẩm Nhất Bác có chút bất ngờ, bốn mươi sáu tuổi. Nhìn bộ dạng của nàng như vậy cũng không phải quá mức gầy yếu, thế nào lại dễ dàng bị tức chết như vậy? Lại hỏi: “Trong người có bệnh tật gì không?”

Thư sinh lắc đầu: “Mẹ tiểu nhân bình thường thân thể rất tốt… Đều do tiểu nhân …”

Thẩm Nhất Bác nhíu mi, cảm thấy kì lạ, liền nói: “Như vậy, trước tiên đem thi thể mang về phủ nha kiểm tra kĩ, ba người các ngươi, tạm thời giam vào đại lao.”

“Đại nhân.” Nương tử béo kia gấp gáp nói: “Hài nhi của ta…”

Thẩm Nhất Bác gật đầu, nói: “Không cần lo lắng, ta sẽ tìm nhũ mẫu giúp ngươi chiếu cố, mấy người các ngươi ngồi trong đại lao suy ngẫm cho kĩ, đợi điều tra sáng tỏ nguyên nhân cái chết của mẫu thân các ngươi rồi tiếp tục định đoạt.” Nói xong, vỗ kinh đường mộc: “Bãi đường!”

Sau đó, bọn nha dịch đem ba người kia áp giải vào đại lao, Thẩm Nhất Bác tìm một nhũ mẫu chiếu cố cho tiểu oa nhi kia, mọi người đến xem náo nhiệt nhân cũng tán dần đi, mà chuyện này lại biến thành đề tài câu chuyện của cư dân trà dư tửu hậu* ở Đông Hạng phủ.

* Trà dư tửu hậu: để chỉ câu chuyện phiếm về đủ mọi đề tài sau khi đã thưởng trà hay uống rượu.

Sau khi bãi đường, Thẩm Nhất Bác phái người tìm đến Lưu Đại Phương, để hắn khám nghiệm tử thi.

Lưu Đại Phương nghe nói một vị phụ nhân hơn bốn mươi tuổi trước nay khỏe mạnh đột nhiên bị tức chết, cũng sinh nghi, liền vội vàng đi đến phòng khám nghiệm tử thi.

Thẩm Nhất Bác tranh thủ lúc này, đi đến viện của Thẩm Dũng, muốn xem tình hình bệnh của con dâu thế nào.

Đi vào trong viện, thấy Tiểu Kết Ba đang ở cửa cầm một quyển sách đọc.

Thẩm Nhất Bác mỉm cười, biết đọc sách là tốt rồi. Hắn lặng lẽ đi tới cửa, nhìn vào bên trong, thấy Phương Nhất Chước cùng Thẩm Dũng đang tựa ở đầu giường nói chuyện phiếm. Thẩm Nhất Bác cũng không quấy rối vợ chồng son, liền quay đầu đi về.

Tiểu Kết Ba thấy Thẩm Nhất Bác đi ra, liền ngậm vào miệng một viên đường, đến gần hỏi, “Lão gia, người nhà kia thế nào?”

Thẩm Nhất Bác hơi sửng sốt: “Người nhà ai?”

Tiểu Kết Ba liền đem chuyện Thẩm Dũng đi học nấu bồ câu, sau đó vừa lúc gặp chuyện tình của gia đình kia.

Thẩm Nhất Bác nghe xong giật mình không nhỏ, nhưng không phải giật mình vì bọn họ cũng gặp chuyện của nhà kia, mà là chuyện Thẩm Dũng tự mình chạy đi tửu lâu học nấu bồ câu.

Thấy Tiểu Kết Ba đối với án này hiếu kỳ, Thẩm Nhất Bác liền suy nghĩ một chút, hài tử này đầu óc thông minh, không bằng để hắn đi hỏi thăm một chút, có lẽ nên đem đại thể sự tình nói lại với hắn.

Tiểu Kết Ba nghe xong gật đầu, đi theo Thẩm Nhất Bác ra bên ngoài.

Trở lại viện, Tiểu Kết Ba liền thấy Thẩm Dũng đang ở trong phòng, ngoắc ngoắc tay về phía hắn, Tiểu Kết Ba vội vàng vui vẻ chạy vào trong, “Thiếu gia.” Thấy Phương Nhất Chước tỉnh lại, Tiểu Kết Ba hỏi: “Thiếu phu nhân đỡ rồi?”

“Ừ.” Phương Nhất Chước gật đầu.

Thẩm Dũng hỏi hắn, “Vừa nãy có phải phụ thân ta đem vụ án nói cho ngươi hay không?”

“Đúng vậy.” Tiểu Kết Ba kéo cái ghế đến, ngồi xuống, đem mọi chuyện của vụ án vừa nghe được từ Thẩm Nhất Bác đều nói ra một lần.

Sau khi nói xong, Thẩm Dũng hỏi: “Ý tứ của phụ thân ta là cũng thấy được phụ nhân kia chết có chút kỳ hoặc?”

“Có người nói Lưu đại nhân đang khám nghiệm tử thi.” Tiểu Kết Ba nói: “Có điều thiếu gia, ngươi nói xem, đang êm đẹp một lão phụ nhân, hơn bốn mươi tuổi lại bị chết do tức giận quá độ, bình thường cơ thể còn vô cùng khỏe mạnh, cái này có thể sao?”

Thẩm Dũng quay đầu lại nhìn Phương Nhất Chước, Phương Nhất Chước cũng lắc đầu, đúng là nghe rất cổ quái.

Thẩm Dũng vỗ vỗ Tiểu Kết Ba, nói: “Này, ngươi đi đến phòng khám nghiệm tử thi hỏi thăm một chút, nhìn xem có kết quả gì không, sau đó trở về đây nói cho ta biết.”

“Được.” Tiểu Kết Ba vội vàng đi đến phòng khám nghiệm tử thi.

Thẩm Dũng bưng cằm ngồi đờ ra ở trên giường, Phương Nhất Chước thấy thế liền hỏi: “Tướng công rất để ý án này sao?”

Thẩm Dũng nhíu nhíu cặp lông mày, nói: “Ừ… Nhưng cũng không phải rất lưu ý, có điều tra án so với đọc kinh thư thú vị hơn.”

Phương Nhất Chước suy nghĩ một chút, gật đầu: “Ừ, ta cũng thích tra án, tướng công ngươi rất có thiên phú tra án đó.”

“Thật không?” Thẩm Dũng có chút ngượng ngùng nhìn Phương Nhất Chước.

“Ừ.” Phương Nhất Chước chăm chú gật đầu: “Chờ ta khỏe hẳn lại, chúng ta sẽ cùng tra án này.”

Thẩm Dũng tự nhiên cười gật đầu, có điều nghĩ một chút lại khe khẽ thở dài, “Nhưng… nếu như mẹ của thư sinh kia thực sự là bị tức chết, vậy án này cũng không cần tra xét nữa.”

“Cũng đúng.” Phương Nhất Chước ghé sát lại gần hỏi Thẩm Dũng, “Tướng công, nếu như người không phải bị tức chết, vậy ngươi nghĩ sẽ là chết như thế nào?”

Thẩm Dũng hơi sửng sốt, hỏi lại: “Đoán mò sao?”

“Đúng.” Phương Nhất Chước gật đầu.

Thẩm Dũng nói, “Nếu không phải bị tức chết thì chính là bị hại chết… Ngươi thấy sao?”

Phương Nhất Chước suy nghĩ một chút: “Ta nghĩ, nhi tử của hắn không có khả năng.”

“Đúng thế.” Thẩm Dũng gật đầu: “Nhi tử sẽ không giết hại mẫu thân mình.”

“Nương tử của hắn, hình như cũng không khả năng.” Phương Nhất Chước nói, “Ừ… Tính tình của nàng dường như rất thẳng thắn, không có vẻ âm hiểm như vậy.”

“Đúng là như vậy… Có điều cũng chỉ là mặt ngoài.” Thẩm Dũng nâng chân, “Biết người biết mặt khó biết lòng.”

Phương Nhất Chước gật đầu, “Vậy tướng công nghĩ sao?”

Thẩm Dũng thở dài, hai tay nâng cằm, “Cái này… khó nói.”

Hai người đang nói chuyện, liền thấy Tiểu Kết Ba vội vã chạy tiến vào, nói: “Thiếu gia, thiếu gia, không phải bị tức chết!”

“A?” Thẩm Dũng cùng Phương Nhất Chước mặc dù đã có chuẩn bị, nhưng vẫn giật mình ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Có thật không?”

“Đúng thế.” Tiểu Kết Ba gật đầu: “Lưu đại nhân nói, bị độc chết, khẳng định là bị độc chết!”

“Độc chết?” Thẩm Dũng bỗng nhiên nháy dựng lên.

“Đúng thế.” Tiểu Kết Ba nói: “Lão gia định suốt đêm thẩm vấn phạm nhân!”

Thẩm Dũng cùng Phương Nhất Chước liếc mắt nhìn nhau —— quả nhiên có huyền cơ.

Thẩm Dũng phái Tiểu Kết Ba tiếp tục đến đợi phán xét, thế nhưng Tiểu Kết Ba đi một lúc đã lập tức ủ rũ trở về, “Thiếu gia, lão gia nói, việc này trước không nên truyền ra ngoài, bởi vậy nên mật thẩm, ta không vào được.”

Thẩm Dũng nhíu mày.

“Còn có.” Tiểu Kết Ba nói: “Lão gia không muốn ngài can thiệp vào. Dặn dò ngài chiếu cố Thiếu phu nhân cho thật tốt.”

Thẩm Dũng uể oải.

Đêm đó, sau khi Phương Nhất Chước uống thuốc xong, cảm thấy khỏe lại rồi, nói chuyện cũng không đau nữa.

Thẩm Dũng còn giật mình, “Nương tử, khỏe lại thật nhanh a!”

Phương Nhất Chước cười tủm tỉm, “Tất nhiên, cái này gọi là dễ nuôi.”

Thẩm Dũng nghe xong, nhàn nhạt cười cười, giúp nàng chỉnh lại tóc, “Ai nói, chính là rất đáng quý đó.”

Chờ Phương Nhất Chước ngủ say, Thẩm Dũng nằm ở trên giường, nhìn trần nhà khắc hoa đến ngây ngốc.

Cũng không biết đờ ra đến lúc nào. Cho đến khi nghe được bên ngoài truyền đến tiếng mưa rơi tí tách mới chợt tỉnh.

Trời mưa? Thẩm Dũng đảo mắt nhìn ra bên ngoài.

Bỗng nhiên… Thẩm Dũng giật mình.

Ngoài cửa, dường như có người. Người nọ bộ dạng kỳ quái, đầu đặc biệt lớn, phía dưới lại nhỏ hẹp.

Thẩm Dũng vô ý thức nhìn Phương Nhất Chước đang ở bên cạnh, may là nàng đang ngủ. Hắn hơi nhíu mày, cũng không động, lẳng lặng nhìn chằm chằm bóng của người nọ ở ngoài cửa.

Sau đó, thấy bóng kia khẽ động, thân hình khe lắc lư, dường như là muốn theo khe cửa đi vào bên trong.

Thẩm Dũng hơi híp mắt lại, hắn cũng có chút chủ ý tàn nhẫn, xốc chăn lên, nhẹ nhàng xuống giường, đem màn vén lại cẩn thận, tiện tay cầm lấy băng ghế bên cạnh bàn, lặng lẽ đi đến bên cửa.

Mắt thấy kẻ đầu to kia ngay trước mắt.

Thẩm Dũng đột nhiên nhấc tay đẩy cửa ra bên ngoài.

“Ai nha.” Người ngoài cửa nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Thẩm Dũng cảm thấy thanh âm có chút quen tai, thế nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, vọt ra ngoài rồi vội đóng cửa lại, giơ lên ghế lên định sẽ đập cho kẻ kia một trận, lại nghe có tiếng người, “Đừng đánh, là ta!”

Thẩm Dũng ngẩn người nhìn kỹ, lấy làm kinh hãi: “Lão đạo sĩ!”

Thì ra trước mắt Thẩm Dũng chính là lão đạo kì quặc lần trước đưa cho bọn hắn ngân tỏa.

Lão đạo mang theo một cái đấu lạp, mặc áo tơi, cho nên thoạt nhìn mới thấy đầu lớn như vậy.

“Sao ngươi lại tới đây?” Thẩm Dũng hỏi: “Đã quá nửa đêm rồi.”

“Ta nghe nói nha đầu kia bị bệnh?” Lão đạo sĩ hỏi.

Thẩm Dũng hơi sửng sốt, nhìn lão đạo một chút, gật đầu: “Đúng vậy.”

“Đã tìm lang trung tới xem chưa?” Lão đạo dường như có chút lo lắng, “Bệnh nặng không?”

Thẩm Dũng suy nghĩ một chút, không lên tiếng.

“Nói đi.” Lão đạo giục.

Thẩm Dũng nhìn hắn một lúc lâu, hỏi: “Ngươi quan tâm nàng như vậy làm gì? Lần trước chuyện hài tử bị bắt cóc, cũng là ngươi tới riêng đi?”

Lão đạo ngẩn người, ho khan một tiếng, nói: “Ai nha, đừng dài dòng, hỏi ngươi nghiêm túc!”

Thẩm Dũng nheo lại con mắt nhìn hắn, suy nghĩ một lúc lâu, cầm ngón tay lão đạo, “A… Ta đã biết, ngươi có phải đã có tình cảm gì thầm kín với mẹ vợ ta…” Thẩm Dũng nói còn chưa dứt lời, đã bị lão đạo nhảy dựng đập cho một cái, “Có cái đầu ngươi, muốn chết sao thằng nhóc.”

Thẩm Dũng xoa xoa chỗ bị đánh, hỏi: “Sao lại đánh ta?”

“Đến tột cùng bệnh thế nào?” Lão đạo hỏi.

“Phong hàn còn có chút mệt nhọc.” Thẩm Dũng trả lời.

“Ừ.” Lão đầu gật đầu ngồi xuống.

“Ngươi cùng nàng đến tột cùng có quan hệ gì?” Thẩm Dũng hiếu kỳ hỏi.

“Ta nói với ngươi cũng được.” Lão đạo trả lời, “Phụ thân nàng đối với ta có ơn, ta đã đáp ứng hắn bảo hộ nàng chu toàn, tiểu tử ngươi cùng nàng cũng coi như có duyên, chiếu cố nàng cho thật tốt, có chuyện gì không giải quyết được, nói cho ta biết, ta sẽ nghĩ cách cho các ngươi.”

Thẩm Dũng gãi gãi đầu, nói: “Có a… Nàng không theo ta viên phòng, chuyện này có tính không… Ai nha.” Thẩm Dũng chưa nói xong, lại bị trúng một quyền vào đầu.

“Tiểu tử ngươi dám xằng bậy ta sẽ thiến ngươi rồi đưa vào cung làm thái giám!” Lão đạo uy hiếp.

“Oa…” Thẩm Dũng nhìn hắn: “Quá độc ác đi?!”

“Cái này ngươi cầm lấy.” Lão đạo từ trong lòng lấy ra rễ của một cây nhân sâm giao cho Thẩm Dũng.

Thẩm Dũng cầm lấy nhìn một chút, chỉ thấy rễ này rất dài, hình thù hơi giống một tiểu oa nhi, vừa nhìn đã biết là đồ quý hiếm.

“Cái này để làm chi?” Thẩm Dũng nhìn hắn.

“Trong phòng bếp có gà Ô Cốt.” Lão đạo nói, “Ngươi đem gà cùng nhân sâm này hầm với nhau, cho nương tử nhà ngươi ăn.”

“Ừ.” Thẩm Dũng gật đầu, đem nhân sâm thu lại.

“Ta đi.” Lão đạo đứng lên, Thẩm Dũng hỏi, “Không nhìn nàng một chút sao?”

“Không cần, bệnh không nặng là tốt rồi.” Lão đạo muốn đi, Thẩm Dũng lại giữ lại hắn, hỏi: “Lão đạo, án hôm nay ngươi đã nghe qua chưa?”

Lão đạo ngẩn người, quay đầu lại hỏi, “Án gì? Hôm nay ta vào núi đào nhân sâm.”

Thẩm Dũng đem đại thể vụ án nói qua cho lão đạo.

Lão đạo nghe xong, cười cười, hỏi: “Tiểu tử ngươi, thích xử án sao?”

“Có chút hứng thú.” Thẩm Dũng trả lời.

“Ừ, vậy chính mình tự tìm hiểu đi.” Lão đạo nói, còn duỗi tay chọc chọc mi tâm Thẩm Dũng, “Nhớ kỹ, mắt thấy, có đôi khi không nhất thiết là thật, lỗ tai nghe được, cũng chưa chắc đã là thật.”

“Vậy cái gì mới là thật?” Thẩm Dũng không giải thích được hỏi.

Lão đầu lại chọc chọc đầu Thẩm Dũng, “Hỏi chính mình đi.” Nói xong, xoay người nhảy lên nóc nhà, tựa như một làn gió, thoáng cái đã không thấy bóng dáng.

Thẩm Dũng quyết định không ngủ, những gì lão đầu vừa nói hắn căn bản không hiểu rõ lắm, suy nghĩ một chút, liền cầm nhân sâm chạy đến phòng bếp, quả nhiên thấy trên mặt đất đặt một con gà Ô Cốt mập mạp.

Thẩm Dũng bắt đầu bận việc, giết gà nhổ lông, để nấu gà hầm nhân sâm cho Phương Nhất Chước.

Thẩm Dũng cũng không biết làm cái gì, chỉ biết là nhân sâm cùng gà Ô Cốt đều là thứ tốt, ninh lâu một chút, thịt gà mềm ra, đến khi có hương thơm là tốt rồi.

Vừa hầm gà, Thẩm Dũng vừa suy nghĩ lời lão đầu nói, không lâu sau, đã ngửi thấy hương thơm nức mũi.

Thẩm Dũng tuy rằng không biết nấu ăn, thế nhưng nghe nói qua, gà Ô Cốt là bảo bối, bồi bổ cơ thể hơn cả ba ba, dưỡng thương hơn vịt trắng, vừa nghe quả nhiên không giả a.

Có lẽ nếu thực sự dùng tâm để nấu, thì không có gì không thể ăn đi, canh gà nhân sâm đúng thật mê người, tỏa ra hương vị thanh thanh nhàn nhạt của nhân sâm, dùng chiếc đũa chọc chọc một chút thịt gà đã mềm, Thẩm Dũng cầm muôi nếm thử một ngụm, hai chữ ——?? Ăn ngon!

Đến sáng sớm, khi Phương Nhất Chước tỉnh lại liền ngửi thấy được mùi hương của canh gà, mở mắt ra, thấy Thẩm Dũng đang bưng một bát canh gà, cười tủm tỉm nhìn nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.