Phương Đại Trù

Chương 53: Đại hỉ yến cùng con đường nguy hiểm phía trước




Hỉ đường đỏ thẫm, đèn lồng đỏ thẫm, chữ hỉ đỏ thẫm, chăn gối cũng đỏ thẫm.

Trong Thẩm phủ giăng đèn kết hoa, mọi người đều mang tâm tình vui sướng.

Thẩm Dũng và Phương Nhất Chước sau khi thử xiêm y thấy vừa người, lại cởi ra, đợi đến buổi tối bái đường mới mặc.

Sau đó, Phương Nhất Chước chạy tới phòng bếp, nàng muốn tự mình làm một bữa tiệc ngon nhất cho chuyện vui ngày hôm nay.

Thẩm Dũng muốn đến giúp, nhưng Phương Nhất Chước không cho, hắn không biết làm gì khác là đi đi lại lại ở trong phủ, nhưng phát hiện ra không chỗ nào cần hắn hỗ trợ.

Đi đến đại sảnh, Thẩm Nhất Bác đang dẫn người sửa sang lại khố sách, nhân tiện tổng dọn dẹp vệ sinh, thấy Thẩm Dũng vướng chân vướng tay, liền đuổi hắn đến hậu viện.

Thẩm Dũng đến hậu viện, Thẩm phu nhân đang dẫn mấy nha đầu trang trí phòng ốc, cũng không biết nghĩ ra ý tưởng gì mà đem hoa cùng giấy đỏ trải đầy sàn. Thẩm Dũng đi đến, không cẩn thận đạp vào, lại bị Thẩm phu nhân đuổi ra.

Thẩm Dũng bất đắc dĩ, nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn xoay người đến phòng bếp, Phương Nhất Chước nếu cũng đuổi hắn, hắn sẽ chơi xấu cho coi!

Vừa đến cửa phòng bếp, Thẩm Dũng đã ngửi thấy hương thơm nức mũi, nhiều món ăn cùng hòa chung một chỗ tạo nên mùi hương đặc biệt, Thẩm Dũng cảm thấy bụng đói cồn cào.

“Nương tử.” Thẩm Dũng đi vào trong, thấy một bàn thức ăn tràn đầy sắc hương vị, nhịn không được hỏi: “Nương tử… đây là cái gì?”

Phương Nhất Chước quay đầu nhìn hắn, nói: “Hỉ yến* a, tướng công ra ngoài trước đi không được xem!”

*Hỉ yến: Yến tiệc tân hôn.

“Hỉ yến sao?” Thẩm Dũng coi như không nghe thấy, chạy đến trước bàn đầy đồ ăn, hỏi: “Hỉ yến mà cần nhiều thức ăn như vậy sao?”

“Đây là đại hỉ yến, yến tiệc bách niên giai lão.” Phương Nhất Chước thấy Thẩm Dũng không đi, nghĩ rằng hắn không có nơi nào để đi, nên cũng mặc kệ, tiếp tục vừa thả xương sườn vào trong chảo, vừa nói: “Hỉ yến ngon nhất thiên hạ.”

“Thật không?” Thẩm Dũng ghé lại muốn ăn thử, Phương Nhất Chước lại vội vàng bắt lấy tay của hắn, “Không được ăn!”

“Nương tử, cháy rồi!” Thẩm Dũng chỉ vào cái chảo phía sau Phương Nhất Chước.

“A!” Phương Nhất Chước luống cuống, vội vàng buông tay Thẩm Dũng ra, quay lại đảo chảo sườn lên, Thẩm Dũng nhanh tay lẹ mắt, tranh thủ duỗi tay gắp một đũa thức ăn đến thưởng thức, đến khi Phương Nhất Chước quay lại gặp cảnh Thẩm Dũng đang nhai thỏa mãn, thì vừa tức giận vừa buồn cười, muốn đuổi theo hắn, Thẩm Dũng chạy trốn nàng vẫn không quên gắp những món khác, miệng không ngừng khen: “Nương tử, thật ngon! Đúng là ngon nhất thiên hạ!”

“Đáng ghét!” Phương Nhất Chước không đuổi kịp Thẩm Dũng thì bắt đầu giận dỗi, trong khoảng thời gian này Thẩm Dũng khổ luyện võ công, thân thủ đột nhiên tăng mạnh, hiện tại Phương Nhất Chước cũng không biết mình có thể đánh lại được hắn hay không, dù sao thời điểm Thẩm Dũng bị nàng đánh cũng chỉ biết bỏ trốn cùng giả bộ kêu đau, giống hệt như lúc trước…

Cuối cùng mỗi món ăn đều được Thẩm Dũng thử qua một lần, Phương Nhất Chước cũng mệt chết, xoa thắt lưng thở dốc quyết định không đuổi theo hắn nữa, quay lại tiếp tục nấu thức ăn, còn không quên trừng mắt nhìn Thẩm dũng đang ở một bên cười hì hì.

Lát sau, Thẩm Dũng tiến đến bên người Phương Nhất Chước, thấy nàng dùng bột mỳ nặn ra hai con hổ nhỏ, liền hỏi: “Là nàng sao?”

Phương Nhất Chước đạp hắn một cái, “Rõ ràng là ngươi!”

Thẩm Dũng hắc hắc cười xấu xa, “Không phải nha, nhìn thế nào cũng thấy giống nàng, vừa rồi khi đuổi đánh ta, nàng đúng là mang biểu tình thế này.”

“Chàng dám nói ta là hổ mẹ sao?!” Phương Nhất Chước duỗi tay nắm lỗ tai Thẩm Dũng, nhưng Thẩm Dũng vội xoay người, duỗi tay nắm chặt lấy tay nàng.

Phương Nhất Chước rút tay trở về, hỏi: “Chàng học chiêu này ở đâu thế?”

Tất nhiên Thẩm Dũng không nói với nàng là lão đạo sĩ chỉ dạy cho hắn, chỉ cười hì hì nói, “Bản lĩnh trời sinh, cái này gọi là võ học kỳ tài.”

“Phi!” Phương Nhất Chước đấm hắn, “Lại ba hoa cái gì!”

Thẩm Dũng nhớn mi một cái, “Không tin sao, nương tử, bây giờ nàng đã không phải đối thủ của ta nữa!”

“Khoác lác!” Phương Nhất Chước bị chọc giận, quay ra đá hắn.

Thẩm Dũng cười hì hì tránh né, cọ cọ bên người nàng, “Nương tử, đừng đá phía dưới, lát nữa còn phải dùng đó!” (*Phụt* lau màn hình)

Phương Nhất Chước bỗng nhiên đỏ bừng mặt, đấm mạnh hắn, “Ngươi muốn chết!”

Thẩm Dũng tiếp tục cười xấu xa, hỏi: “Những món này gọi là gì thế?”

Phương Nhất Chước tiếp tục nặn con hổ nhỏ, phớt lờ hắn: “Không nói!”

Thẩm Dũng tiếp tục dây dưa, cuối cùng Phương Nhất Chước không chịu nổi, hậm hực nói: “Được rồi, ngươi nghe nhé…

Tình thâm song cao phi

Kim cầu chiếu sáng ảnh

Phượng hoàng triển ngọc đường

Tâm tâm giai tương ấn

Quỳnh du dao trì vũ

Ngân yến bảo hỉ lai

Vĩnh kết thị đồng tâm

Hỉ thước báo phúc âm

Lương thần hựu mỹ cảnh

Bách niên vĩnh hảo hợp

Hỉ đường hồng bào thiêm hỉ khánh

Uyên ương phỉ thúy ngọc yêu đái

Long phượng chấn sí trùng vân tiêu

Quỳnh lâu ngọc vũ trì trung bảo

Bích ba du long tình tứ hải

Thập toàn thập mỹ như ý chung

Tinh quang kim sa mãn đường thải

Cẩm tú bách hoa như ý

Giai ngẫu vĩnh kết thị đồng tâm

Bách niên nhân duyên khánh hảo hợp

Phương Nhất Chước nói xong tên món ăn, Thẩm Dũng cũng trợn tròn mắt, há miệng một lúc lâu sau mới hỏi, “Nương tử đây là tên thức ăn hay là thơ tình thế?”

Mặt Phương Nhất Chước càng đỏ, “Thơ tình gì chứ, không đứng đắn chút nào, đó đều là tên thức ăn!”

Thẩm Dũng liên tục lắc đầu, “Thơ đó có từ nào liên quan đến thức ăn đâu? Quả thực là mới nghe lần đầu!”

Phương Nhất Chước đắc ý, bắt đầu giải thích cho Thẩm Dũng, “Thật ra, đây là hỉ yến cát tường, tên thật là:

Bào ngư chưng

Tỏi hấp sò điệp

Sườn xào chua ngọt

Bào ngư om vây cá

Môi cá nhám cách thủy

Cơm gạo nếp hấp dầu

San hô xào súp lơ

Hoa quả tươi theo mùa

Chè hạt sen đậu đỏ

Thịt nguội xào thập cẩm

Tỏi hấp tôm hùm

Vây cá phật khiêu tường

Cá mè nấu nấm đông cô

Cá bảy chấm hấp

Cá muối cách thủy thịt gà

Thịt dê non hầm

Măng xào hạnh nhân bào ngư và nấm

Bánh mứt táo hoa cúc

Cơm hoàng gia

Phương Nhất Chước cười vui vẻ nói tên từng món ăn, Thẩm Dũng nghe xong chậc chậc lưỡi lấy làm kỳ lạ, cười nói: “Nương tử a, làm sao nàng có thể biết nhiều món ăn như vậy? Hơn nữa loại thức ăn này không phải những gia đình bình thường có thể biết được?”

Phương Nhất Chước nghe xong ngẩn người, nhỏ giọng nói, “Đây ta học được theo sách của cha ta để lại.”

“Ồ?” Thẩm Dũng tò mò, “Cha nàng lúc sinh thời làm đầu bếp ở đâu thế? Sao có thể biết được thực đơn thức ăn như thế này?”

Phương Nhất Chước nghĩ nghĩ, “Ta từng nghe mẹ nói rằng ông không phải đầu bếp bình thường, nhưng ta thấy ông ấy cũng không làm được chuyện lớn gì cả, chỉ là thỉnh thoảng đi vài nơi làm cơm để kiếm chút tiền.”

“À…” Thẩm Dũng gật gật đầu, thấy vẻ mặt Phương Nhất Chước có chút ảm đạm, vội vàng tát vào má mình, “Nương tử, nàng xem ta thật là ngu ngốc, ngày vui mừng thế này còn nhắc chuyện khiến nàng thương tâm, chi bằng nàng đánh ta vài cái?”

Quả nhiên, Phương Nhất Chước lại trở nên vui vẻ, lắc đầu, “Ngươi đúng là miệng lưỡi trơn tru.”

“Tất nhiên!” Thẩm Dũng gắp một miếng cá ăn, “Con cá này thịt vừa mềm lại vừa tươi ngon, không phải cũng là miệng lưỡi trơn tru sao!”

Phương Nhất Chước cũng không có biện pháp nào với Thẩm Dũng, đành phải xoay người tiếp tục nấu cơm.

Thẩm Dũng vui vẻ đứng ở một bên, thỉnh thoảng sẽ nói hai câu chọc cười nàng.

Chờ đến khi hỉ yến chuẩn bị gần xong, Thẩm phu nhân chạy tới phòng bếp, nắm lấy tai Thẩm Dũng, “Ai nha, sao ngươi còn ở chỗ này, trước khi thành thân phải tách ra!”

Thẩm Dũng bật cười, “Mẫu thân, chúng ta đã sớm thành thân rồi!”

“Mặc kệ!” Thẩm phu nhân kéo Thẩm Dũng đi ra ngoài, ra đến sân, liếc mắt vào bên trong, chắc chắn là Phương Nhất Chước không nhìn thấy được, Thẩm phu nhân mới lặng lẽ lấy ra một quyển sách đưa cho Thẩm Dũng, “Tranh thủ xem cho kĩ đi, đừng để đến tối ngay cả động phòng cũng không biết làm thế nào!”

Thẩm Dũng hơi buồn bực, nhận lấy quyển sách đến khi nhìn xem thì xấu hổ đến đỏ mặt tía tai, “Mẫu thân à, sao người lại đưa con xem thứ này?”

Thẩm phu nhân nhớn mi cười, “Làm sao? Ai u, còn e lệ sao!”

Thẩm Dũng nói thầm một câu, “Loại chuyện này con còn cần người dạy sao.”

“Ngươi làm sao?” Thẩm phu nhân trừng hắn, “Đừng để đến lúc đó run sợ không biết làm thế nào, để Nhất Chước ghét bỏ ngươi!”

Thẩm Dũng càng thêm xấu hổ, nói: “Mẫu thân à, người thế nào lại…”

“Ta làm sao?” Thẩm phu nhân liếc mắt nhìn hắn, “Ngươi từ trong bụng ta đi ra, bộ dạng cởi truồng cũng nhìn thấy rồi, còn thẹn thùng cái gì.” Nói xong, lắc lư bước đi.

Thẩm Dũng thấy Thẩm phu nhân đi rồi, cúi đầu nhìn thoáng qua tập tranh vẽ trong tay, nhịn không được cười cười, lại liếc mắt ngó trái phải, thấy không có ai phát hiện, liền lặng lẽ giấu vào trong tay áo, trở về phòng.

Đêm đó hỉ yến được lên kế hoạch như thế này.

Người một nhà uống tiệc rượu trước, ăn uống thống khoái sau một canh giờ, Phương Nhất Chước đi theo Thẩm phu nhân, còn Thẩm Dũng theo chân Thẩm Nhất Bác đến thư phòng nghe gia huấn.

Buổi tối, cả hai sẽ thay y phục, Phương Nhất Chước trùm khăn voan lên, nắm tay Liên Nhi và Tiểu Thạch tiến vào hỉ đường, cùng Thẩm Dũng bái thiên địa, sau đó trực tiếp vào động phòng. Buổi sáng ngày hôm sau, hai người sẽ cùng nhau đến thư phòng, dâng trà cho nhị lão. Sau ba ngày ở nhà vui mừng, Thẩm Dũng sẽ dẫn theo Phương Nhất Chước, Tiểu Kết Ba, thêm cả Thẩm kiệt, Lưu Đại Phương, cùng với Đông Đông và Lưu Mậu vào kinh thành.

Thương lượng xong xuôi, mọi người y theo kế hoạch làm việc.

Đây là bữa tiệc vui vẻ nhất từ trước đến giờ của Thẩm phủ, mọi người ngồi xuống bàn ăn uống nói chuyện, no đến nỗi không đứng lên nổi, liên tục tán thưởng đời này chưa từng được thưởng thức mỹ vị như thế.

Phương Nhất Chước ngồi ở bên cạnh Thẩm Dũng, Thẩm Dũng vừa ăn vừa không quên gắp thức ăn cho nàng, miệng nói: “Nương tử, ăn nhiều một chút, buổi tối rất mệt đấy!”

Phương Nhất Chước đỏ mặt, giơ chân đạp Thẩm Dũng một cái.

Sau khi ăn xong, Phương Nhất Chước và Thẩm Dũng lưu luyến tách ra, Thẩm Dũng đi theo Thẩm Nhất Bác đến thư phòng, Thẩm Nhất Bác thật sự đọc gia huấn của Thẩm gia cho hắn nghe, gia huấn này trước kia Thẩm Dũng đã nghe không ít, nội dung cũng đã thuộc như trong lòng bàn tay, có điều vẫn phải nghe.

Thật vất vả nghe xong, Thẩm Dũng sốt ruột muốn trở về xem sách quý mà Thẩm phu nhân đưa cho, lúc nãy mới nhìn qua mà hắn đã nhiệt huyết sôi trào rồi.

“Dũng nhi.” Thẩm Nhất Bác đột nhiên gọi hắn một tiếng, ý bảo hắn ngồi xuống trước mặt, rồi mới nói: “Có chuyện này, ta muốn nói với ngươi.”

“À, được.” Tư tưởng Thẩm Dũng vẫn chưa tập trung lắm.

“Ngươi nên tập trung vào, là về Nhất Chước.” Thẩm Nhất Bác đột nhiên nói.

Thẩm Dũng sửng sốt, giương mắt nhìn thần sắc Thẩm Nhất Bác, thấy sắc mặt phụ thân vô cùng nghiêm túc, hơi khẩn trương hỏi: “Phụ thân, nương tử làm sao vậy?”

Thẩm Nhất Bác lấy từ trong ngực ra một phong thư, hỏi: “Biết ta vì sao ta phải để Thẩm Kiệt và Đại Phương theo các ngươi vào kinh thành không?”

Thẩm Dũng nghĩ nghĩ một lát, “Để cho hai người bọn họ vào kinh đi dạo một chút?”

Thẩm Nhất Bác trắng mắt liếc hắn, Thẩm Dũng sờ sờ mặt, “À… Có thể vì Thẩm kiệt có nhiều kinh nghiệm giang hồ, Lưu đại ca thông minh tháo vát đúng không?”

Thẩm Nhất Bác gật gật đầu, “Đúng thế, nhưng vẫn còn có một nguyên nhân khác.”

“A?” Thẩm Dũng khó hiểu, “Nguyên nhân nào nữa?”

Thẩm Nhất Bác đưa phong thư trong tay, giao cho Thẩm dũng, “Ngươi tự mình xem đi.”

Thẩm Dũng nhận lấy thư, mở ra bắt đầu đọc, thư rất dài, đến vài trang giấy, trên mặt Thẩm Dũng vốn là thần sắc tùy ý, cũng dần dần trở nên nghiêm túc, Thẩm Nhất Bác quan sát thấy thần sắc Thẩm Dũng biến hóa, cũng không nói lời nào.

Sau khi Thẩm Dũng xem xong thư, vuốt cằm, thật lâu sau mới nói ra một câu, “Thì ra có chuyện như vậy.”

“Xem xong thư này, ngươi và Nhất Chước cũng đã thành thân rồi, hối hận không?” Thẩm Nhất Bác đột nhiên hỏi.

Thẩm Dũng bật cười, nhìn Thẩm Nhất Bác, “Phụ thân, bây giờ người mới hỏi chuyện này có phải quá trễ rồi hay không, tại sao trước khi thành thân không đưa cho con xem.”

“Trước khi thành thân đưa cho ngươi xem, ngươi sẽ không cưới Nhất Chước sao?” Thẩm Nhất Bác hỏi lại.

Thẩm Dũng lắc đầu, “Tất nhiên là không, nếu con chưa gặp được Nhất Chước mà biết tin này có lẽ sẽ do dự có nên cưới nàng hay không, nhưng con đã gặp được Nhất Chước, cuộc đời này quyết chỉ có một mình nàng, chuyện này cũng không có gì lớn lao, con gánh vác được.”

Thẩm Nhất Bác gật gật đầu, “Được lắm, có can đảm.”

Thẩm Dũng đưa thư đến trước ngọn lửa, đốt.

Thẩm Nhất Bác hơi giật mình, hỏi: “Không để Nhất Chước xem sao?”

“Lúc trước mẫu thân đã dặn con, sau này nếu con đường phía trước là nguy hiểm, phải cõng nương tử đi qua.” Thẩm Dũng kiên định lắc đầu, “Không đến thời điểm cuối cùng con sẽ không để nương tử biết.” Nói xong, đứng lên ra ngoài.

“Đi đâu đó?” Thẩm Nhất Bác hỏi hắn.

Thẩm Dũng hắc hắc cười cười, vỗ vỗ sách giấu trong ngực, “Đi nhìn thứ tốt.” Nói xong, bước ra khỏi cửa.

Ra đến cửa phòng, liền rút tập xuân cung đồ ở trong ngực ra, vừa định xem, đúng lúc đụng phải Liên Nhi đang bưng chén trà đi tới… tập tranh trong tay Thẩm Dũng rơi xuống dưới, một trận gió thổi qua, Liên Nhi vừa khéo nhìn thấy, “A!” một tiếng, tiểu nha đầu la toáng lên, “Thiếu gia, người thật là hạ lưu! Đáng chết đáng chết!” Nói xong, ném chén trà trong tay, vội vã chạy đi giống như con thỏ nhỏ.

Thẩm Dũng khó khăn tiếp được chén trà nha đầu kia ném lại, quay đầu, chỉ thấy Thẩm Nhất Bác dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn, lắc lắc đầu.

Bên kia, Phương Nhất Chước đang kéo Thẩm phu nhân ăn quá no, ở trong sân đi bộ cho tiêu thực.

“Lát nữa, đem bộ trâm cái và trang sức, Dũng Nhi mua hai ngày trước, đặt ở trên đầu giường.” Thẩm phu nhân căn dặn.

“Vâng.” Phương Nhất Chước gật gật đầu, trên mặt vui rạo rực.

“Nhất Chước à.” Thẩm phu nhân vỗ vỗ tay Phương Nhất Chước, nói: “Lần này hai con đi kinh thành, Dũng Nhi nếu có hiếu kỳ để ý nơi nào đó, con đừng hoài nghi hắn, hắn tất nhiên là muốn tốt cho con.”

Phương Nhất Chước hơi ngẩn người, rồi lập tức gật gật đầu, cười: “Vâng.”

Thẩm phu nhân hơi bất ngờ, nhìn Phương Nhất Chước, “Con không hỏi là có chuyện gì sao?”

Phương Nhất Chước nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu, “Con không muốn.”

Thẩm phu nhân đột nhiên nở nụ cười, duỗi tay sờ sờ mặt nàng, “Tốt lắm! Không hổ là con dâu Thẩm gia ta, thông minh!”

Phương Nhất Chước cười, tiếp tục tản bộ cùng Thẩm phu nhân.

Chớp mắt, đã qua một canh giờ, Thẩm Dũng xem xong xuân cung đồ Thẩm phu nhân đưa cho thì cả người nôn nóng, đi đi lại lại ở trong phòng, thỉnh thoảng lại hỏi Tiểu Kết Ba, “Giờ nào rồi? Sao còn chưa bái đường?”

Thật vất vả mới đợi được đến giờ, Thẩm Dũng nhấc chân xông ra ngoài, chạy đến hỉ đường. Lúc này, trời đã tối hẳn, đèn lồng đỏ thẫm treo ở trên cao cũng đã được đốt lên.

Thẩm Dũng đứng ở trong hỉ đường nhìn ra bên ngoài, trăng sáng chiếu khắp sân, đèn đuốc rực rỡ… Phương Nhất Chước một thân hỉ phục màu đỏ, trên đầu trùm một cái khăn voan cũng màu đỏ, Liên Nhi và Tiểu Thạch ở hai bên nắm tay nàng, chậm rãi đi đến.

Trong lòng Thẩm Dũng bỗng nhiên dâng lên cảm giác khó tả, hắn đúng là đã thành thân một lần, nhưng cho đến tận bây giờ, mới chính thức có cảm giác Phương Nhất Chước là nương tử của hắn.

Phương Nhất Chước bước vào cửa, khăn hồng trong tay, được trao cho Thẩm Dũng, Thẩm Dũng một tay cầm lấy khăn hồng, một tay đỡ lấy Phương Nhất Chước, dẫn nàng, chậm rãi đi đến trước mắt Thẩm Nhất Bác cùng Thẩm phu nhân.

Tự mình đặt bồ đoàn, giúp đỡ Phương Nhất Chước quỳ xuống, xong xuôi Thẩm Dũng cũng quỳ gối xuống bên cạnh.

Tiểu Kết Ba ở một bên la lớn, “Nhất bái thiên địa…”

Thẩm Dũng và Phương Nhất Chước lúc bắt đầu còn cảm xúc mênh mông, nhưng khi nghe thấy Tiểu Kết Ba hô lên, hai người đều phì cười, Thẩm Nhất Bác ho khan một tiếng, nói: “Không thể vui đùa!”

Hai người vội vàng thu lại nụ cười, bắt đầu bái thiên địa, sau đó đến bái nhị vị phụ mẫu, cuối cùng là phu thê giao bái, rồi hai người được đưa vào động phòng.

Tiểu Kết Ba vốn muốn nháo động phòng, nhưng lại bị Thẩm Kiệt lôi ra, mọi người trong viện không hề gây ra tiếng động lớn nào, chỉ sợ đôi vợ chồng son ngượng ngùng.

Cửa lớn khép lại, trong phòng chỉ còn Phương Nhất Chước và Thẩm Dũng.

Thẩm Dũng giúp đỡ Phương Nhất Chước ngồi xuống bên giường, lau lau mồ hôi trong lòng bàn tay, gãi gãi đầu ngượng ngùng nói với Nhất Chước, “Nương tử à, ta vén khăn voan nhé!”

Phương Nhất Chước gật đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, trong ngực đều là cảm giác ngọt ngào.