Phượng Tần

Chương 5



Tạc nhật ân sủng như yên thệ

(Hôm qua được sủng ái như khói dễ bay đi)

Kim triều tư quân quân vong tình

(Hôm nay hoài niệm thì quân vương đã hờ hững)

Như kim dữ nhữ hữu thử duyên

(Hiện giờ cùng ngươi có căn duyên)

Nguyện nhữ đãi nhi do như thân.

(Mong đối xử với nhi tử như phụ thân)

Ở trong hoàng cung uy nghiêm hoa lệ, có một nơi không hề được hoan nghênh, trong đó mọi người vô quyền vô thế, có thể nói so với bà tánh bình dân còn không bằng, thì chắc chắn là lãnh cung, là nơi dành cho phi tần ngụ tại đó vì đắc tội với Hoàng Thượng hoặc Thái Hậu.

Tại một tiểu viện quạnh quẽ xuất hiện hai bóng dáng rõ rêt, một nam tử dáng người gầy, mặc bạch y diện mạo thanh tú xuất trần cùng một tiểu hài tử ước chừng ba bốn tuổi xinh đẹp đáng yêu đang tản bộ bên cạnh ao, ở đằng sau họ còn có một người đi theo. Đột nhiên tiểu nam hài đến gần bên cạnh ao, “Phụ thân, ngươi xem, nơi này thật nhiều cá bơi lội, rất thú vị nga, phụ thân người mau đến xem!”

Nam tử đi đến cạnh hắn nói: “Vũ Nhi ngoan, chớ lại gần ao, rất nguy hiểm.”

Đi theo họ còn có Tiểu Tương nói: “Tiểu chủ tử, nương nương nói đúng a, phải cẩn thận, nước ao này thật sự rất sâu .”

“Không sợ đâu, ta sẽ cẩn thận, phụ thân, ngươi mau đến xem thôi!” Vũ Nhi nài nỉ nam tử phải đến xem.

“Hảo hảo, Vũ Nhi ngoan, phụ thân đến xem .” Nam tử bất ngờ trượt chân ngã, cả người rơi vào trì lí. (rơi vào trong ao)

Tiểu tương thấy nương nương rơi vào trì lí, lập tức chạy đi tìm người cứu nương nương, nương nương ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì a, bằng không tiểu chủ tử sau này khiến người ta càng thêm khi dễ , “Người tới a, cứu mạng a, Phượng hầu phi nương nương rơi vào trong ao . . . . . .”

Vũ Nhi thấy phụ thân rơi vào trì lí , biết là họa do chính mình gây ra, khóc lóc nói: “Phụ thân. . . . . . Ô. . . . . .” Tuy rằng phụ thân cư xử rất lạnh nhạt, đối với mình nói cũng không nhiều, chính là hắn biết phụ thân hiểu rõ hắn nhất, người hắn tiếp xúc từ lúc sinh ra cũng chỉ có phụ thân và Tiểu Tương , chưa từng gặp mặt phụ hoàng, có thể còn không biết đến sự tồn tại của hắn, người thân nhất với mình là phụ thân , bình thường có cái gì tốt hay đồ ăn ngon cũng là phụ thân dành cho mình trước, phụ thân yêu thương mình như thế, nếu phụ thân xảy ra chuyện gì, Vũ Nhi cũng không biết phải làm sao cho tốt . . . . . .

Kevin lúc mơ màng nhìn thấy một bóng dáng nam tử  gầy, dường như nghe được hắn nói với chính mình: “Tên ta gọi là Phượng Tần, ta biết ngươi là người tốt, chúng ta có thể gặp nhau ở nơi này, ta nghĩ âu cũng là duyên phân hai ta. Ta phát hiện mình không bao giờ … có thể tồn tại ở nơi đó được nữa, ta yêu người không yêu ta, mong tha thứ cho sự yếu đuối của ta, ta hy vọng ngươi có thể thay  ta sống thật tốt, ta còn có tiểu hài tử, ta xin người có thể giáo dục hắn nên người. Hôm qua ân sủng như yên thệ, sáng nay tư quân quân vong tình; hiện giờ cùng ngươi có duyên này, nguyện ngữ đãi như do như thân. . . . . .”

Kevin lắng nghe, cảm giác như càng nghe càng hồ đồ , yếu đuối? Từ này ý là sao? Hắn gọi ‘ Phượng Tần ’? Hai chữ này viết ra sao? Nhi tử của hắn giao cho ta chiếu cố? Chính là ta không phải gặp sóng thần chết rồi sao? Làm sao mà giúp hắn chiếu cố đây? Còn mấy câu cuối cùng hắn nói như ngâm thơ là có ý nghĩa gì? Ai có thể giải đáp giúp ta không?

“Ô. . . . . . Phụ thân sao vẫn chưa tỉnh lại? Ô. . . . . . Tiểu Tương ngươi gạt ta. . . . . . Ô. . . . . .”

“Tiểu chủ tử đừng khóc, nương nương nhất định sẽ tỉnh lại, tiểu tương sẽ không lừa tiểu chủ tử đâu, ngoan. . . . . .”

Kevin nghe thấy tiếng la khóc cùng tiếng an ủi chậm rãi tỉnh lại, thấy có hai người mặc loại phục trang của Trung Quốc cổ đại, một tiểu nam hài không ngừng khóc, bên cạnh hắn là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi đang an ủi..

[. . . . . . Các ngươi là ai?] Kevin dùng tiếng Anh hỏi. ( Băng Băng: bởi vì KEVIN là người ngoại quốc không thông thạo nhiều tiếng Trung, khi đòi hỏi dùng tiếng Anh Băng Băng dùng kí hiệu [] để mọi người dễ phân biệt.)

“A! Phụ thân tỉnh rồi!” Nhưng Vũ Nhi thấy phụ thân sau khi tỉnh lại nói những câu chính mình chưa từng nghe thấy bao giờ, liền tò mò hỏi han: “Phụ thân, ngươi nói cái gì a?”

Phụ thân? Là tiếng Trung, nhưng đây có ý gì? Sao nghe như với tiếng Anh chúng ta cũng không khác biệt cho lắm, nếu mình không có đoán sai thì tiểu nam hài này vừa gọi mình là ba ba. Kevin đột nhiên nhớ tới lúc mình hôn mê thấy bóng dáng và nghe thanh âm xuôi tai kia, lập tức dùng tiếng Trung không chính gốc hướng đến Tiểu Tương đứng bên cạnh nói: “Xin ngươi lấy cái gương cho ta được không?” Dù gì hiện tại cũng là linh hồn Kevin, tiếng Trung đương nhiên cũng không tốt cho lắm.

Nghe Phượng hầu phi dùng khẩu khí so với trước kia đều không có giống nói với mình, sao nương nương mới ngã vào trì lí một lát mà ngay cả nói cũng không chính xác? Hắn lập tức đi đến bàn trước mặt cầm gương đồng đưa cho Phượng Tần: “Nương nương, gương của người đây.”

“Nương nương? Xin hỏi là gọi ta sao?” Kevin có phần không xác định được liền hỏi.

“Đúng vậy.” Tiểu tương cảm thấy rất kỳ quái, nương nương sao lại hỏi chuyện như vậy? Chẳng lẽ. . . . . .”Nương nương, chẳng lẽ người mọi chuyện đều quên sao?”

“A?” Kevin có điểm khó mà tin nổi, ‘ nương nương ’? Thật sự xưng hô rất ẻo lả mà. -_-|||

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.