Phương Trượng, Ngươi Liền Đi Theo Ta

Chương 9



Edit: gau5555

Beta: linhxu

Sắc trời dần sáng lên, ánh sáng đầu tiên xuyên thấu qua cửa sổ giấy, chiếu vào nữ tử đang trang điểm ở trên bàn, trong gương đang hiện lên một dáng người đang tô son, tóc dài như mực, dáng người thướt tha, chẳng qua trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia hai viền mắt thâm quầng, đôi mắt hạnh nguyên bản tròn tròn sưng lên , trong ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi sắc.

” Ai ~” Phó Vân Ngọc nhìn đôi mắt gấu mèo kia khe khẽ thở dài, từ hôm qua sau khi A Căn ca đi rồi, trong lòng mình thật giống như thiếu điểm gì đó, buồn bã lấp kín, đêm qua nằm ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được, trước mắt xuất hiện đều là bóng dáng của hắn. Chẳng lẽ ta thật sự buồn đau giống như trong kịch, lâm vào tình yêu đơn phương vĩnh viễn không có dừng lại? Cũng không biết vương quản gia đã trở về chưa, chỉ thấy trong lòng vẫn treo lên, tâm thì bất an.

Nhắc đến tào tháo, thì tào tháo đến. vương quản gia dáng người mập mạp đang đứng ở cửa, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, chờ bên trong đáp lại. Kỳ thật trong lòng hắn cũng có chút kỳ quái, tiểu thư này không hiểu ra sao lại gọi hắn suốt đêm đi hỏi thăm hai vị sư phó niệm kinh để làm gì? Hắn ở trong phủ làm quản gia đã hai mươi năm, đối tính nết của tiểu thư cũng là nhất thanh nhị sở (rõ ràng), trước kia tiểu thư chưa bao giờ hỏi đến chuyện tình bên ngoài, lần này lại có chút kỳ quái. Đang nghĩ tới, thì hắn bị kêu đi vào.

” Vương thúc, bọn họ hiện tại ở đâu?” Hắn còn chưa bước vào cửa khuê phòng này, Phó Vân Ngọc liền khẩn cấp hỏi.

” Tiểu thư, hai vị sư phó, hôm qua đã đặt chân nghỉ ở khách sạn bình dân cái gì ‘Người một nhà’.”

Trong lòng Phó Vân Ngọc có một loại hưng phấn không hiểu được, mỏi mệt phía trước giống như tất cả đều không quét mà hết. Nàng trấn định một chút, chậm rãi nói: ” Vương thúc, hai ngày này ta muốn đi du ngoạn, ngươi có thể phái một hai gã sai vặt đi theo ta không?” Nàng nghĩ đến chuyện bị bắt cóc lần trước, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Vương quản gia vừa nghe, mi tâm vừa nhíu, giọng điệu trầm xuống nói: ” Tiểu thư, ngài sao lại đột nhiên nghĩ muốn du lịch? Việc này có lẽ nên thông qua lão gia .”

” Đi, ta đi theo nói với phụ thân chuyện này.” Nàng kêu Tiểu Liên, cao hứng phấn chấn chạy tới tiền thính.

Chỉ thấy, Phó chính đang ngồi ở ghế thái sư, nghe hộ viện nói chuyện, trên mặt biểu tình vô cùng nghiêm túc, tay phải một chút một chút vuốt râu hoa râm, nếp nhăn trên cái trán kia giống như là được làm bằng tay .

” Phụ thân, các ngươi đang nói cái gì thế?” Phó Vân Ngọc khéo léo đi qua tiếp cận lại, lộ ra ánh mắt như con mèo nhỏ.

Phó chính tâm đau nhìn nàng một cái, nói: ” Chương hộ viện đã tra ra việc lần trước con bị bắt cóc.” Lão nhân giọng điệu vô cùng ngưng trọng, làm cho Phó Vân Ngọc cẩn thận tâm lập tức chột dạ . Người nọ không phải là Giang gia quái dị kia sao, chính mình đã sớm biết nhưng xấu hổ không dám mở miệng, sợ chính mình nhất thời lanh mồm lanh miệng, đã đem chuyện tình đêm đó nàng cùng tiểu hòa thượng nói ra.

“Ngọc nhi, về sau con phải tận lực ít đi ra ngoài thôi, Giang gia thế lực rất lớn, cùng trọng thần trong triều lại có liên quan, chúng ta quả thật không thể trêu vào.” Lão nhân nặng nề mà thở dài, lại tiếp được đi nói: ” Con yên tâm, phụ thân sẽ mau chóng thay con chọn lựa một lang quân như ý, làm cho Giang gia thiếu gia kia sẽ chết tâm để lấy con.”

Gì? Muốn đem ta gả đi ra ngoài? Chẳng lẽ lại muốn thân cận? Hay là tìm bạn trăm năm a? Phó Vân Ngọc trong đầu đồng thời dần hiện ra hai bức họa, một bức là Mỗ Vệ Thị ở thế kỷ hai mươi mốt X thành chớ quấy rầy, một bức là cảnh đấu võ kén rể trong TV đánh tới đầu rơi máu chảy, hai loại hình ảnh này sau một phen đấu tranh, X thành chớ quấy rầy rốt cục đã bại trận.

” Phụ thân, chớ không phải là muốn vì Ngọc nhi luận võ chọn rể?”Trong giọng nói của Phó Vân Ngọc có che giấu không được sự hưng phấn, bởi vì nàng đột nhiên nghĩ tới tiểu hòa thượng cao cường võ nghệ kia.

Phó gia lão nhân kinh ngạc nhìn nàng một cái, từ sau khi khỏi bệnh, khuê nữ này càng ngày càng thẳng thắn, hắn trầm mặc một hồi, rốt cục nói: ” Ngọc nhi là muốn phụ thân dùng luận võ dể chọn rể để tuyển chọn lang quân như ý?” Kỳ thật, trong lòng hắn sớm đã có chủ ý, con của mấy lão bằng hữu hiện tại đều đã trưởng thành, văn võ song toàn, lại có thiên phú buôn bán thật tốt. Song có lẽ, nếu nữ nhi bảo bối muốn luận võ chọn rể, thì cũng sẽ theo của ý của nàng.

Phó Vân Ngọc cúi đầu nhỏ xuống, kín đáo, vô cùng ngượng ngùng gật gật đầu.

” Đúng rồi, phụ thân, Ngọc nhi có chuyện muốn hỏi ngươi.”

” Nói đi.”

” Phụ thân, phu quân của ta có phải chỉ cần công phu giỏi hay không, ta hợp ý là có thể đúng không?” Nàng đỏ mặt hỏi.

” Uh.” Lão nhân gật gật đầu, mặt lộ vẻ mỉm cười, khuê nữ này đây là lần đầu cùng hắn vì chuyện hôn sự của chính mình, trong lòng hắn tự nhiên cảm thấy thực an ủi .

” Chuyện kia phụ thân, chỉ cần hắn văn võ song toàn, cho dù cùng với gia đình chúng ta không môn đăng hộ đối cũng có thể?”

” Uh, tất cả của phụ thân về sau tự nhiên cũng là của con.”

” Kia, có phải cha mẹ đã mất, xuất thân bần hàn cũng có thể hay không?”

Phó lão nhân, ngẩn người, trong lòng có chút nghi hoặc, khuê nữ này rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Nhưng nhìn đến nữ nhi ánh mắt chờ mong, liền lại gật gật đầu.

Phó Vân Ngọc thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi: ” Phụ thân, Ngọc nhi còn có vấn đề, nếu ta chọn ý trung nhân hắn không phải như người bình thường?”

Không phải người bình thường? Phó lão nhân mê mang hỏi: ” Ngọc nhi, không phải người bình thường là có ý tứ gì?”

” Ý của con nói là, hắn không giống với chúng ta.” Phó Vân Ngọc đè thấp tiếng nói, trong lòng có chút không yên.

Phó lão nhân nghe là như lọt vào trong sương mù, kể cả hai hòa thượng cũng không hiểu, nghi hoặc nói: ” Ngọc nhi, rốt cuộc là loại người nào?”

Nàng căng lên nhìn Tiểu liên, cúi đôi mắt, tay nhỏ bé gắt gao dắt góc áo, nhẹ giọng nói: “Là hòa thượng cũng có thể được?”

Thật sự là nói ra làm người ta sợ hãi không ngớt, Phó chính hoài nghi lỗ tai của hắn có vấn đề, cái hòa thượng kia làm sao có thể trở thành con rể của mình, quả thực chính là hoang đường rồi! Hai chòm râu ở khóe miệng kia run nhè nhẹ, nếp nhăn che kín khóe mắt run rẩy, một trái tim già ở trong gió hỗn độn, đang phát ra thanh âm nói: ” Ngọc nhi, chớ có hay nói giỡn.”

Biểu tình nghiêm túc cùng ánh mắt sợ hãi kia, làm cho Phó Vân Ngọc trong lòng nổi lên từng đợt mất mát, chẳng lẽ tìm hòa thượng làm tướng công làm cho người ta khiếp sợ như vậy sao? Hòa thượng cũng là nam nhân mà, chỉ cần có tính năng nam nhân bình thường là không có thể sao? Chẳng lẽ cùng hòa thượng kết hôn thì chính là khẩu vị có vấn đề sao? Thế thì kêu người này đồng tính luyến ái thì làm sao mà chịu nổi! Làm sao mà chịu nổi! Hòa thượng làm sao vậy, hòa thượng có thể so với loại hoa hoa công tử sẽ có trách nhiệm hơn. Nàng ngẩng đầu, trong mắt hạnh hàm chứa nước mắt, vẻ mặt ủy khuất, cầm khăn lụa cố làm ra vẻ ở trên mặt chà lau, thê thê ai ai nói: ” Phụ thân, Ngọc nhi tuy rằng từ nhỏ không có nương, nhưng mà Ngọc nhi biết phụ thân cùng nương là vô cùng yêu nhau, Ngọc nhi chẳng qua cũng muốn được giống như nương, tìm nam nhân mà bản thân yêu, cho dù thân phận của hắn là hòa thượng thì thế nào, Ngọc nhi thầm nghĩ chỉ muốn cùng người mình yêu ở cùng một chỗ, hắn là thân phận gì Ngọc nhi căn bản không cần, phụ thân, người khác không rõ, chẳng lẽ người còn không rõ sao?”

Tiếng thanh âm khóc kể cùng những câu nói làm cho Phó chính đau lòng, càng khơi dậy tưởng niệm đến tình cảm của hắn đối với vong thê, nhìn khuê nữ trước mắt khóc không thành tiếng, trong lòng hắn rốt cục cũng buông ra, chỉ cần là khuê nữ thích, thì để cho nàng đi thôi, có cái gì quan trọng hơn được ở cùng với người mà mình yêu thương?

Phó Chính giữa tiếng khóc của nữ nhi đến tê tâm liệt phế, rốt cục thật mạnh gật gật đầu.

Trong khách sạn “Người một nhà”, một lớn một nhỏ hai cái đầu bóng loãng vừa ăn xong thức ăn chay. A Căn ca ngồi ở trên giường tiếp tục niệm bài kinh của hắn, cứ thấy giống như không có hiệu quả, ngay cả đêm qua cũng đều mơ thấy nàng. A Canh ca thần bí hề hề đem tất cả cửa sổ đều đóng cửa, theo trong lòng xuất ra hai bàn tập thật dài đặt lên bàn, nhìn thoáng qua sư đệ đang nhắm mắt niệm kinh, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: ” Sư đệ, đừng niệm nữa, sẽ không có ích, lại đây, vi huynh cho ngươi xem một quyển kinh văn.” A Căn tiểu hòa thượng vừa nghe xong, liền theo trên giường xuống dưới, ở bên cạnh hắn ngồi xuống.

” Sư huynh, hai bản tập này là nội công bí kíp gì? Đối cử chỉ điên rồ này của ta thật sự hữu hiệu sao?” Trong đôi mắt xếch tràn ngập nước, lộ ra chờ mong.

Tiểu hòa thượng A Canh thần bí cười cười, hai tay che kia hai bản tập, nói: ” Sư đệ, hai bản bí tịch này là vi huynh nửa đêm trèo tường, thật vất vả mới tìm được, ngươi phải nhìn kỹ. Vi huynh cam đoan, chỉ cần ngươi xem đến thân thể không có gì phản ứng, cử chỉ điên rồ này của ngươi cũng sẽ trừ bỏ.” Kỳ thật, A Canh ca trong lòng cũng chưa hề xem đến, hắn thật sự ngượng ngùng cùng sư đệ nói, rằng hai quyển sách này là cung xuân đồ, ngươi nên xem nên xem, nhìn đến thời điểm JJ không có phản ứng thì ngươi đối với nữ nhân kia cũng sẽ không có cảm giác.

” Ân, đa tạ sư huynh, ta khẳng định sẽ thật sự học tập, sẽ không phụ lòng trông mong của sư huynh .” Ngữ khí của hắn vô cùng chân thành, còn gật đầu thật mạnh.

Tiểu hòa thượng A Căn ngồi thẳng thân mình, cầm trước một quyển sách trong đó, trên bìa mặt không có thư danh, trong lòng hắn âm thầm nghĩ, quả nhiên là bí kíp, thư danh đều phải giấu kín. Mở trang thứ nhất ra, một nam một nữ nắm tay ở trong rừng cây đi tới, trong lòng hắn có chút nghi hoặc, đây là cái gì, vì sao bản thân xem lại không hiểu, mở ra trang thứ hai, vẫn là đôi nam nữ này, chính là hai người bọn họ đã muốn ôm cùng nhau, cái nữ kia lộ vai ra ngoài, nam tử đặt ở trên người nàng giống như đang cắn cái gì. Tiểu hòa thượng A Căn vẫn là không có hiểu gì, chẳng lẽ nam nhân này vì nữ nhân mà hít như thuốc phiện? Chẳng qua, võ công này thật sự có chút khác loại, không giống như là phong cách của các môn phái ở trung nguyên, không phải là đến từ tây vực chớ? Mang theo nghi hoặc, hắn mở trang thứ 3 ra, chỉ thấy kia nữ nhân toàn thân xích lỏa, nam chính ghé vào trên người nàng, hai bộ phận tư mật đang cực lỳ gắt gao ái ân cùng một chỗ.

” A!” Tiểu hòa thượng A Căn theo trên ghế nhảy lên, ôm hai mắt, vẻ mặt xấu hổ, đối với tiểu hòa thượng A canh hô to: ” Sư huynh, ngươi cho ta xem cái này không phải là bí kíp võ lâm, rõ ràng là vật dâm uế mà a!”

Ngạch… Hắn mới biết được? A Canh ca thật sự thật không ngờ bản thân của sư đệ lại hé ra vẻ mặt yêu nghiệt như vậy, tư tưởng cũng là đơn độc thuần khiết như vậy, hắn cảm giác có hai nguồn gió âm lạnh lẽo từ chính hướng thổi tới, liền đi đến trước mặt tiểu hòa thượng A Căn, bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng sáng lạn nói: ” Sư đệ, cái này làm sao lại là vật dâm uế, đây là bí kíp sư huynh giúp ngươi sớm ngày thoát khỏi cử chỉ điên rồ mà a ~ “

A Căn ca vô cùng oán hận theo dõi hắn, cắn răng nói: ” Sư huynh chớ nghĩ ta vào đời muộn mà gạt ta, hôm nay ta nhìn này vật dâm uế này, dĩ nhiên phạm vào tự quy, trở về lại sẽ hướng sư phó lĩnh tội. Chính là sư huynh ngươi, còn thu vật đồi phong bại tục này cẩn thận đuổi kịp thứ như vậy, sẽ bị đóng nhập vào mười tám đồng nhân trận.”

Mười tám đồng nhân trận này năm chữ giống như đường sắt ngầm thiêu cháy ở trong lòng A Canh Ca, hắn vô lực nhìn trời, hốc mắt rưng rưng, nhớ tới ba năm trước đây bị trường phạt vô cùng thê thảm, nghĩ đến đây trái tim mình còn run rẩy lên ba lần. Ba năm trước đây, chính mình xuống núi nấu nước, trong lúc vô tình thấy có mấy cô gái đang ở Thanh tuyền tắm rửa, lúc ấy nhất thời tò mò, liền nhìn đi nhìn lại mấy lần vừa vặn bị sư phó đi chữa bệnh từ thiện trở về nhìn thấy. Sau khi bị nắm trở về chùa Thanh Huyền, trải qua các vị trưởng lão thương lượng, suy nghĩ cho hắn một trừng trị nghiêm khắc, thì phải là đóng nhập mười tám đồng nhân trận, trải qua mười tám đồng nhân huấn luyện nghiêm khắc. Cái gọi là huấn luyện nghiêm khắc, chính là thời điểm đi ra, toàn thân hắn trên dưới không có chỗ nào là tốt, mặt lộ ra cũng bị đánh tới nhìn không ra bộ dạng ban đầu, chỉ có một tròng mắt còn có thể động vài cái, tứ chi tất cả đều bị phế đi, xương sườn chặt đứt hai cái, nằm suốt nửa năm, nằm trên giường suốt nửa năm mới có thể xuống giường a!

A Canh ca nhìn liếc mắt sư đệ một cái u oán, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, vô cùng ôn nhu lấy lòng hắn: ” Sư đệ, ta sai lầm rồi, về sau sẽ không bao giờ tìm loại vật dâm uế này nữa, lần này cũng chỉ là muốn giúp ngươi, ngươi sẽ không muốn nói cho sư phó chứ? A? Sư đệ tốt ~ vi huynh cũng là có lòng hảo tâm a ~ “

Tuy rằng tiểu hòa thượng này hiện tại toàn thân đều là oán niệm, nhưng mà tâm địa của hắn còn vô cùng thiện lương , huống chi sư huynh cũng là vì muốn giúp hắn vô ý lầm mê mẩn đồ , vì thế, hắn đồng ý giúp A canh ca bảo thủ bí mật này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.