Phượng Vũ Chiến Ca

Quyển 3 - Chương 84-2: Ngoại truyện Liệt: Huynh đệ



Dịch giả: Thiên Ý

Nói chính xác, ta bị A Mộc Đồ dùng một cái đùi gà lừa về bên người hắn.

Mà Lạc Bình Xuyên, mặc dù không đến mức mất mặt như ta vì một cái đùi gà, nhưng cũng gần giống như ta, vì kiếm miếng ăn mới đi theo A Mộc Đồ.

Cho nên ta vừa đi vừa nói với Lạc Bình Xuyên rằng ăn cơm là chuyện vô cùng quan trọng. Đúng thế! Anh hùng không có cơm ăn cũng sẽ chết đói đấy. Vì lương thực mà cúi đầu cũng chẳng phải chuyện đáng xấu hổ gì, huống hồ là được đi theo một minh chủ. Thế nhưng Lạc Bình Xuyên cũng chẳng hề nể mặt mũi ai, ngay cả cười cũng lười, chỉ giật giật môi một chút rồi không thèm để ý tới ta.

Lạc Bình Xuyên luôn mang theo bộ mặt vô cảm như người chết. Từ lúc ta bắt đầu biết hắn, hắn lúc nào cũng giống như cương thi vậy.

Để nghĩ xem, lần đầu ta gặp hắn là khi nào?... À, hẳn là trong kế hoạch ám sát Chu Bôn.

Ngoại trừ việc cầm đùi gà lừa gạt ta, A Mộc Đồ còn mang rất nhiều thứ khác ra lừa những người khác. Những người đó đều thề sống chết với hắn, giống hệt ta vậy.

Năm giết Chu Bôn, ta đã theo A Mộc Đồ được năm năm, khi đó ta vừa tròn 12 tuổi.

Người ngoài nhìn vào đều nghĩ chúng ta là bạn chơi đùa với hắn, nhưng trên thực tế chúng ta đều là thị vệ của hắn. Chỉ có những đứa trẻ con như chúng ta mới có thể gạt được mắt của đám người Hán Thống.

Kế hoạch ám sát Chu Bôn được trù tính vô cùng nghiêm mật, đây là hành động đầu tiên của A Mộc Đồ, mà lại nhằm vào Đại tướng quân Hán Thống nên phải vô cùng cẩn thận. Lúc ấy chúng ta vẽ ra mười phương án khác nhau, đem mọi khả năng ngoài ý muốn cùng bày ra, sau đó tìm ra phương án chạy trốn tốt nhất.

Là lúc đó, ta và Lạc Bình Xuyên biết nhau.

Lần đầu tiên gặp hắn, rất nhiều người nghĩ hắn là con gái. Hắn không chỉ có dáng người thấp bé mà vô cùng nhỏ nhắn đáng yêu. Đến khi hắn chỉ vào địa đồ giảng giải phương án hành động, ta không nghe lọt được chữ nào. Thanh âm của hắn vô cùng mềm mại, mang cho người ta cảm giác thoải mái và lười biếng.

Lúc phát hiện ra ta phân tâm, hắn dùng nhóm tay trắng bóc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, lạnh giọng nói: “Có biết hành động lần này rất nguy hiểm không hả? Bất kỳ sơ sót nào cũng có thể làm toàn quân bị diệt. Không phải một người chết mà sẽ rất, rất nhiều người gặp nạn. Mau, các ngươi đều nói lại cho ta nghe kế hoạch hành động lần này.”

Hắn nói xong, chúng ta mới vội vàng tập trung vào công việc.

Khi còn bé, Lạc Bình Xuyên khá nhỏ, lại điềm đạm, nho nhã nên thoạt nhìn có vẻ nhỏ tuổi hơn chúng ta. Thế nhưng hắn bao nhiêu tuổi thì ngay cả hắn cũng chẳng biết được. Bởi vì từ lúc hiểu chuyện, hắn đã ở giữa một đám ăn mày khác rồi. Nhưng vận khí của hắn tốt hơn đám ăn mày khác một chút là vì hắn rất xinh đẹp, nên có một lần ăn xin ở ven đường, một phu nhân giàu có đã đưa hắn về, từ đó hắn bắt đầu đọc sách, tập viết.

Về sau, ta hỏi Bình Xuyên: “Nếu như năm đó người ta không nhặt ngươi về thì có phải ngươi sẽ không gặp được A Mộc Đồ, cũng sẽ không làm tướng quân, đúng không? Rất có thể ngươi sẽ làm ăn mày cả đời, có lẽ một ngày nào đó đi ngang đường, ta còn ném cho ngươi một cái màn thầu đấy.”

Bình Xuyên cười, miễn cưỡng trả lời ta: “Trên thế giới này làm gì có nhiều ‘nếu như’ như thế. Liệt này, ngươi đừng có suy nghĩ những chuyện chẳng đâu ra đâu nữa, suy nghĩ nhiều những chuyện đó sẽ làm ngươi ngu đi đấy, biết không hả?”

Hắn luôn nói ta ngu ngốc, điều này làm ta tức giận cực kỳ. Nhưng hắn lại luôn lấy vẻ tức giận của ta làm trò tiêu khiển, thấy hắn cười vui vẻ ta cũng sẽ bày ra bộ dạng cười ngây ngây ngô ngô rất không có tiền đồ. Sau đó ta cũng không rõ là hắn cười ta hay ta cười hắn nữa.

Kỳ thật ta cũng không biết mình ngốc, nhưng bị hắn nói nhiều quá nên thỉnh thoảng ta cũng nghĩ có phải mình thật sự rất ngốc không?

Mặc kệ ta ngốc hay không ngốc thì vẫn có hắn là người thông minh, ít nhất là ta chưa từng gặp ai thông minh như hắn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta còn chưa gặp ai lười như hắn.

Đám trẻ con bọn ta rất thích tập võ, chúng ta cảm thấy phải mạnh mẽ mới có thể sống sót được. Thế nhưng Bình Xuyên chưa từng luyện tập cùng bọn ta. Ăn cơm trưa xong, chúng ta luyện đao dưới ánh mặt trời, còn hắn lại ôm sách ngủ gà ngủ gật. Mỗi lúc như thế, ta đều nghĩ người như hắn, lúc làm ăn mày không bị chết đói cũng là một kỳ tích rồi.

Hắn là kẻ thích đặc lập độc hành, ở với nhau càng lâu thì ta và hắn càng thân thiết. Không thể không nói, nhiều lúc ta rất muốn bóp chết hắn, thế nhưng lại có những lúc hắn làm người ta không thể không thích.

Ta cảm thấy trên đời này chẳng có chuyện gì có thể làm khó hắn. Hắn luôn mang bộ mặt bất đắc dĩ, dù hỏi cái gì hắn cũng sẽ đều trả lời được, chuyện có phức tạp tới đâu cũng sẽ đơn giản vô cùng khi qua miệng hắn, nhờ hắn mà ta được khai sáng không ít.

Sau đó hắn cười như một con hồ ly, vô cùng hưởng thụ ánh mắt sùng bái của ta.

Hắn luôn nói: “Đạo lý thế gian đơn giản vô cùng, là do người ta nghĩ nhiều nên mới thành phức tạp.”

Ta nghi hoặc hỏi: “Sao ta cảm thấy ngươi mới là kẻ nghĩ nhiều nhất trong đám chúng ta?”

Bình Xuyên cười ha ha, đáp: “Đó là cái khác của người thông minh. Ngươi hiểu được hết thảy nên sẽ tự thông những đạo lý nhỏ nhất. Cứ như cái đầu của ngươi thì mãi mãi cũng không hiểu ra đâu.”

Hắn nói ta nghĩ mãi cũng không hiểu làm ta rất không phục. Sau đó ta về suy nghĩ hết một tháng trời, một tháng sau ta mới rút ra được kết luận: hắn đang trêu đùa ta.

Không phải ta không tin huynh đệ của mình mà người này thực sự rất đáng đánh.

Không biết từ khi nào, hắn bắt đầu lấy ta làm trò tiêu khiển, ngay cả ăn cơm cũng bố trí cạm bẫy để ta sa vào. Mười mẫy người cùng cười sặc sụa một chỗ là tràng cảnh đồ sộ cỡ nào chứ, ta giận quá bèn quơ ngay bát nước canh hất thẳng vào gương mặt non mịn như con gái của hắn.

Sau đó, một ngày ta lại phát hiện ra, ta hơn Lạc Bình Xuyên duy nhất ở lĩnh vực chiến đấu.

Thế nên ta hưng phấn chờ cơ hội, muốn dùng thân thể này hung hăng chà đạp Lạc Bình Xuyên một phen. Ý nghĩ này của ta đối với Lạc Bình Xuyên có tầm cỡ của một cuộc cách mạng.

Đó là một ngày xuân, sau giờ ngọ, Lạc Bình Xuyên nằm ngủ trên thảm cỏ cạnh sân luyện tập của bọn ta. Theo lời hắn, buổi chiều của mùa xuân thường rất dễ ngủ. Lúc chiều, A Mộc Đồ tới thăm chúng ta, như thường lệ cả bọn lại tổ chức một trận đấu vật theo vòng tròn.

Ta điềm nhiên giành hạng một, A Mộc Đồ cao hứng hỏi ta muốn thứ gì, ta nói: “Từ lúc ta ở đây tới giờ, chỉ có một người ta chưa từng thắng qua!”

A Mộc Đồ cũng tò mò, hỏi: “Ai thế?”

Ta chỉ vào Lạc Bình Xuyên đang ngủ gà ngủ gật gần đó, nói: “Hắn.”

Ta tin chắc lúc ấy A Mộc Đồ cũng có ý đó, đôi mắt như mắt sói của hắn tràn đầy vui vẻ.

Sau đó Lạc Bình Xuyên bị kéo vào vòng đấu với gương mặt vẫn còn ngái ngủ. Lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, ta đã động thủ, bắt đầu lột y phục của hắn ra.

Hắn cũng không phải kẻ yếu, nhưng so với ta thì kém rất nhiều. Lúc hắn sợ hãi giãy giụa thì ta đã thành công lột cái quần cộc cuối cùng trên người hắn ra.

Lạc Bình Xuyên từa thẹn vừa giận, tức đến mức không chịu nổi. Thế nhưng thừ đó, hắn cũng hiểu ra một đạo lý: bạo lực mới là vương đạo. Đầu óc dù có thông minh nhưng có hiểu hết mọi đạo lý trên đời này cũng không thể ngăn được việc bị người ta cởi mất quần.

Từ đó về sau, Bình Xuyên huynh đệ bị sự kiện đó kích thích, bắt đầu điên cuồng luyện tập chiến đấu. Vì thế, nhiều năm sau, ta đắc ý nói với hắn: “Lạc đại tướng quân à, nếu năm đó không có sự hun đúc của ta, ngươi cho rằng mình có thể lên làm tướng quân sao? A, khi còn bé tay chân người lèo khoèo như con gái, lớn lên cũng chẳng khác gì, nếu ra ngoài sẽ làm mất mặt Khế Sa chúng ta mất thôi.”

Sau đó, A Mộc Đồ xưng vương, chúng ta đều vào quân đội.

Ta vẫn thường cùng hắn cãi nhau, hắn cũng thường tìm cách bỡn cợt ta. Cho nên mỗi lần hắn híp híp mắt cười với ta, phản ứng đầu tiên của ta là: chạy! Từ nhỏ đến lớn, số lần ta bị hắn tính toán đã không thể đếm nổi rồi, thế nhưng hắn chưa một lần nào làm tổn thương tới ta.

Ta vẫn cho là chúng ta có thể cả đời này làm huynh đệ với nhau!

Hắn nói với ta, nếu có một ngày hắn chết trận sa trường, nhớ phải đem thi thể của hắn về mai táng thật tốt. Hắn còn nói, ai cũng đều phải chết, thế nên không được khóc. Nếu không thể tìm thấy thi thể của hắn thì dựng cho hắn một bài vị, muốn khóc thì khóc trước bài vị để mình hắn xem là được, không thể khóc trước mắt người khác, như thế sẽ rất mất mặt.

Dù hắn nói thế nhưng ta chưa từng nghĩ một ngày ta sẽ dùng da ngựa bọc thây mang hắn trở về.

Ngày đó như một cơn ác mộng. Ta ôm chặt lấy hắn, ngực ta dán chặt vào lưng hắn cũng không thể ngăn máu của hắn chảy ra. Sau đó, máu cũng không còn mà chảy, miệng vết thương khô lại, thân thể của hắn dần trở nên lạnh ngắt.

Rất lạnh. Rất rất lạnh. Nước mắt cũng như nhiệt độ cơ thể ta cũng không thể làm hắn ấm lên…

Thế mà lúc ấy hắn còn chọc tức ta, đôi mắt hắn hẹp dài như mắt của hồ ly. Ta không tin hắn đã chết, cho dù trái tim hắn đã ngừng đập, ta cũng không tin là hắn đã chết!

Ta không biết mình đưa hắn về nơi trú quân như thế nào. Ta không nghe được thanh âm ầm ĩ xung qunah. Người huynh đệ ta coi như tay trái của mình, một người mà ta thân thuộc nhất, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng của hắn, thế nhưng hắn sẽ chẳng bao giờ nở nụ cười với ta nữa.

Mãi cho đến nhiều năm sau, ta cũng không thể tin được hắn đã chết. Ta vẫn cảm thấy hắn ở ngay bên cạnh mình, ta chỉ muốn đẩy cánh cửa phòng hắn ra, vẫn thấy ôm cuốn sách nằm ngủ quên dưới gốc cây nhỏ trong sân.

Những lúc như thế, ta lại nằm ở nơi hắn từng nằm để nhớ về hắn.

Ánh mặt trời len lỏi qua những tán lá, thả bóng loang lổ dưới đất. Thời gian của hắn đã dừng lại, vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc ánh nắng ban mai buổi sớm rọi xuống.

Sống và chết có phải là một khoảng cách rất xa hay không? Ta suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra nổi. Bình Xuyên nói đúng, ta quá ngu ngốc. Nên ta không biết làm cách nào để khống chế thân thể mình đừng vì quá bi thương mà run rẩy.

Ta chôn hắn dưới gốc cây dong trong sân. Ta hy vọng, khi không có ai ở đó, hắn có thể vụng trộm trốn ra ngoài, nằm phơi nắng một hồi dưới gốc cây.

Về sau, Lỗ Hãn nói với ta, Lạc Bình Xuyên đã yêu một người không thể yêu.

Lời này ta luôn không hiểu, đến tận hơn một năm sau, nàng tới và mở cánh cửa đó ra, ta mới hiểu được.

Ta cũng đã hiểu ra ý nghĩa của câu nói mà hắn từng nói với nàng: “Trữ Hạ, nàng phải sống!”

Trữ Hạ, nàng phải sống.

Những lời này là lời hứa của hắn.

Phải có bao nhiêu dũng khí và quyết tâm mới có thể một người đứng giữa vạn người, quyết tâm giữ lời hứa của mình.

Đó là một ngày đầu hạ, gió nhẹ, trời xanh lam thăm thẳm.

Nụ cười của nàng rất thản nhiên, khoan khoái và nhu hòa như mặt trời ngày hôm đó.

Cũng đúng lúc này, ta hiểu ra, Lạc Bình Xuyên, huynh đệ của ta đã mang theo tâm tình thành kính thế nào mà đứng sững giữa chiến trường như một ngọn núi.

Nàng ngồi cả một buổi chiều trong sân, đến tận khi mặt trời lặn mới đứng dậy ra về.

Nàng rời đi, nhẹ nhàng khép cửa lại, ánh hào quang trên đất cũng theo đó dần dần yên tĩnh và biến mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.