Prince Joe

Chương 5



Và không bao giờ, được tự mở cửa" Veronica nói "Luôn luôn chờ một ai đó - một người hầu - Để làm điều đó cho anh" Joe ngồi phía bên kia chiếc bàn hội nghị của Tedric và nhìn cô qua thành chiếc cốc. "Không bao giờ?" anh hỏi, nhấp một ngụm cafe, vẫn nhìn cô, đôi mắt đen tuyền, khó dò "Ted già cả không bao giờ mở cửa cho bất kỳ ai sao?"

"Nếu là vua hay nữ hoàng, anh có thể mở cửa" Veronica nói, liếc nhìn xuống bản ghi chép của mình. Và đưa mắt ra xa "nhưng tôi nghi ngờ anh sẽ được gặp bất kỳ ai như vậy trong chuyến công du này"

"Ted làm gì khi anh ta ở một mình?" Joe bắt đầu đặt cốc nước xuống chiếc bàn gỗ sồi lớn và được đánh bóng, nhưng dừng lại vì anh sợ làm hỏng mặt gỗ. Anh kéo một trong các tập tài liệu của Veronica gần hơn và đặt cốc nước trên bìa cứng "Chỉ cần đứng đó cho đến khi một người hầu đến mở cửa? Đó sẽ là một hạn chế thực sự nếu anh ta đang trong một cuộc chạy đua nước rút" Anh tựa cằm vào lòng bàn tay, khuỷu tay đặt trên bàn, khi anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô.

"Thưa hoàng thân, một hoàng tử Ustanzian không bao giờ dựa khuỷu tay lên bàn" Veronica nói với một vẻ buộc phải kiên nhẫn.

Joe mỉm cười, vẫn không di chuyển. Anh chỉ nhìn cô qua đôi mắt khép hờ đầy nhục cảm. Họ đã làm việc cùng nhau cả đêm, và không một lần anh để cô quên rằng cô là một người phụ nữ và anh là một người đàn ông "Tôi không phải hoàng tử Ustanzian" anh nói "Tuy nhiên"

Veronica đặt ngay ngắn tay trên trang đầu tiên của tập ghi chú "Và không được nói 'head'." Cô nói "Không John, không toilet, không nhà tắm. Đó là khu vệ sinh. W.C. Chúng ta đã nói về phần này rồi, nhớ không, thưa Điện hạ?"

"Nếu tôi gọi nó là Căn phòng nhỏ của Hoàng tử thì thế nào?" Joe hỏi.

Veronica cười mặc dù ý thức ngày càng tăng về ngày tận thế. Hoặc có thể là nó. Liệu cô có thể làm gì với chất giọng mang âm hưởng New Jersey của Joe không? Và cô sẽ thật sự phải làm gì với người đàn ông này, với mỗi giây, có bất cứ điều gì họ đang làm được gọi là nghiêm túc không?

Và để tiếp nối những thất bại của mình, cô gần như sẵn sàng ngã lăn ra vì kiệt sức trong khi anh nhìn như thể đang trong tư thế sẵn sàng chạy.

"Tên mẹ tôi là Maria. Bà là một nữ bá tước Ý trước khi gặp cha tôi. Cha tôi là vua Derrick IV, cha ông là Derrick III" Joe đọc "Tôi sinh ra ở thủ đô vào ngày 7 tháng 1 năm 1961 - Cô biết đấy, điều này sẽ dễ dàng hơn nhiều cho cả hai chúng ta nếu cô chỉ đưa cho tôi những gì cô có về anh chàng này và một đoạn băng video để tôi có thể tận mắt nhìn thấy cách anh ta đi đứng và..."

"Xin lỗi, Trung úy" Một nhân viên FlnCOM đứng tránh sang bên nhường đường cho West.

Joe nhìn lên thấy ngay một sĩ quan hải quân. Anh ngồi thẳng và ngay lập tức chú ý. Giờ thì, tại sao không thể là Veronica có thể khiến anh ta nghiêm túc đến vậy chứ?"

"Theo mệnh lệnh của Đô đốc Forrest, ngài Laughton yêu cầu phải tham khảo ý kiến của ông, thưa ông, trong lịch trình kế hoạch của các chuyến công du, và các chiến lược để bảo vệ ông" West tiếp tục " Đó là, nếu ông muốn có bất kỳ ý kiến nào"

Joe đứng lên "Chết tiệt những gì tôi làm" anh nói "Hệ thống an ninh của mấy người thật bốc mùi. May mắn là mấy kẻ khủng bố là mấy tay gà mờ, hoặc tôi đã chết rồi"

West cứng người "An ninh, chúng tôi đã cung cấp ở mức độ cao nhất"

"Những gì tôi muốn nói là hệ thống an ninh ở cấp cao nhất của các anh không đủ tốt, anh bạn" Joe phản đối. Anh quay lại nhìn Veronica "Cô đã nói là cô cần một giấc ngủ ngắn, Ronnie, và chúng ta sẽ gặp lại..." Anh liếc nhìn đồng hồ " mười một một trăm (11:00) thế nào? Chỉ hơn hai tiếng nữa thôi"

Nhưng Veronica chỉ đứng đó, lắc đầu. Cô thèm ngủ một cách tuyệt vọng, nhưng cô phải được tham gia cuộc họp này, chuyến thăm hỏi Saint Mary’s sẽ bị hủy bỏ trong kế hoạch trực tiếp của FlnCOM "Tôi cũng muốn có một số ý kiến trong cuộc họp này, Mr West" cô lạnh lùng nói "Tôi chắc chắn ông Laughton hay Đô đốc Forrest sẽ không phiền nếu tôi ngồi lại"

Joe nhún vai "Tùy cô"

"Hoàng tử không nhún vai, thưa Điện hạ" Veronica nhắc anh khi họ theo West ra hành lang tiến về phía phòng hội nghị.

Joe đảo mắt.

"Và hoàng tử không đảo mắt của mình" cô nói.

"Chết tiệt" anh lẩm bẩm.

"Họ cũng không chửi thề, thưa Điện hạ" Veronica nhắc anh "Không, ngay cả những từ Mỹ đó cũng chỉ được sử dụng ở những nơi tồi tệ thôi."

"Vậy chứ cô không phải người Mỹ à" Joe nói, quay lại để có nhìn thẳng vào cô "Mac Forrest có lẽ đã nhầm. Ông ấy nói với tôi, bất kể chất giọng cô thường sử dụng, là thứ mà cô học được"

Joe đã nói chuyện với đô đốc Forrest về cô. Veronica cảm thấy một tia ấm áp của niềm vui đang lan tỏa mà cô ngay lập tức cố gắng để làm dịu nó. Vậy thì, Joe và đô đốc Forrest đã nói gì về cô. Cô đã nói chuyện về Joe với đô đốc, chỉ đơn giản là một số thông tin cô cần biết, về người mà cô sẽ làm việc rất gần trong vài tuần tới.

"Ồ, Tôi là người Mỹ" Veronica nói "Tôi thậm chí còn có vốn từ khá phong phú trong vài dịp" Joe cười. Anh có nụ cười thật đẹp, rạng rỡ và trọn vẹn. Nó làm cô muốn mỉm cười "Tôi sẽ không tin cho đến khi tự mình nghe thấy"

"Tốt thôi, anh sẽ không nghe được đâu. Thưa điện hạ. Điều đó không lịch sự và không thích hợp"

Đôi giày của cô lún trong tấm thảm dày, và cô vấp nhẹ. Joe bắt lấy cô và vòng tay quanh người cô, dừng lại để chắc chắn rằng cô đã đứng vững. Veronica trông như thể vừa bị đánh. Cô trông như thể sẵn sàng ngã - điều mà cô suýt làm. Joe có thể cảm nhận được sự ấm áp của cánh tay cô, thậm chí là qua cả lớp áo khoác và áo sơmi của cô. Anh không muốn buông cô ra, và anh cũng không làm vậy. Họ đứng đó, trong hành lang khách sạn, với West đang chờ đợi một cách sốt ruột.

Joe đang đùa với lửa. Anh biết mình đang đùa với lửa. Nhưng, quỷ thật. Anh là một chuyên gia phá hủy. Anh được đào tạo để xử lý tất cả những thứ có thể nổ tung trên bầu trời cao bất cứ lúc nào.

Veronica nhìn xuống tay anh vẫn giữ lấy tay cô, sau đó hướng đôi mắt xanh to lên nhìn anh "Tôi ổn rồi, Điện hạ" Cô nói với chất giọng Julie Andrew (Nữ huân tước Julie Elizabeth Andrews, là một diễn viên điện ảnh, ca sĩ, đạo diễn kịch nghệ, diễn viên múa người Anh. - Ở đây mang nghĩa Veronica sử dụng chất giọng Anh được đào tạo)

"Cô đã mệt hơn quỷ rồi" anh phản đối thẳng thừng "Đi ngủ chút đi"

"Tin hay không, tôi có một số thông tin quan trọng cần phải thêm vào lịch trình cuộc họp này" cô nói sôi nổi, đôi mắt xanh chuyển động tóe lửa "Tôi thật sự đánh giá cao việc anh buông tôi ra và chúng ta có thể đi tiếp, thưa điện hạ"

"Chờ đã" Joe nói "Đừng nói với tôi. Một hoàng tử không bao giờ đưa tay ra để giúp đỡ, phải không? Một hoàng tử sẽ để một quý cô ngã dập mặt, nhỉ?"

"Một hoàng tử không lợi dụng cơ hội khi thấy một quý cô vấp ngã" Veronica nghiến răng "Anh đã giúp tôi - cảm ơn. Bây giờ để tôi đi. Làm ơn. Thưa ngài"

Joe cười. Lần này là một âm thanh trầm khàn, một thứ âm thanh nguy hiểm. Tay anh nắm chặt tay cô và anh kéo cô lại gần hơn để mũi họ gần như chạm nhau, và Veronica có thể cảm thấy thân nhiệt của anh qua chiếc áo phông mỏng và chiếc quần may đo tối màu đã được sửa lại để vừa với anh sáng nay.

"Bé yêu, nếu em nghĩ đây là lợi dung, thì em sẽ không bao giờ bị lợi dụng đâu" Anh hạ giọng và cúi đầu nên anh đang nói trực tiếp vào tai cô "Nếu em muốn, tôi sẽ chứng minh sự khác biệt. Vinh dự của tôi."

Cô có thể cảm giấy sức nóng trong hơi thở của anh râm ran trên cổ cô khi anh chờ cô phản ứng lại. Anh đang mong cô bỏ chạy, la hét, tránh xa anh ra. Anh mong cô cảm thấy bị xúc phạm, bực tức, rầu rĩ, phẫn nộ.

Nhưng tất cả những gì cô có thể nghĩ tới là anh có mùi thật tuyệt.

Anh sẽ nói gì, anh sẽ làm gì nếu cô quay đầu một chút, chỉ khoảng 1 inch sang phải và áp má vào chiếc cằm thô ráp của anh. Anh sẽ làm gì nếu cô ngẩng đầu lên và thì thầm vào tai anh "Oh, vâng" ? Anh đang chờ đợi, và điều đó là không thể, chắc chắn. Nhưng sự thật là, đây không phải là tình dục, đó là về quyền lực. Veronica đã chơi bóng chày với các cậu bé to xác đủ lâu để biết được.

Không phải là anh không hứng thú - anh còn hơn cả thế trong cách anh nhìn cô suốt đêm dài. Nhưng Veronica sẵn sàng cược rằng ngay cả bây giờ Joe cũng đang lừa phỉnh. Và trong lúc cô không gọi anh là đồ lừa đảo, cô sẽ cho anh ta biết rằng chỉ vì anh lớn hơn và khỏe hơn cô, không có nghĩa rằng anh ta sẽ tự nhiên mà giành được thắng lợi.

Vì vậy, cô ngẩng đầu lên và giữ giọng mình một cách trong trẻo, gần như lạnh lùng "Một người có thể nghĩ rằng một Navy SEAL có thể nhận thức được sự nguy hiểm khi đứng quá lâu trong một hành lang công cộng, xét đến việc ai đó ở kia đang muốn Tedric - người mà, ngay bây giờ, trông khá là giống anh, nhỉ"

Joe cười lớn.

Không chính xác là phản ứng cô mong đợi sau cuộc tấn công bằng ngôn ngữ. Là người đàn ông khác có thể cảm thấy khó chịu và từ chối hợp tác. Người đàn ông khác sẽ bĩu môi và trừng mắt. Joe chỉ cười lớn.

"Tôi không biết, Ron" anh nói, để cô đi. Đôi mắt đen của anh ánh lên sự thích thú, nhưng cũng còn điều gì đó khác nữa. Là sự tôn trọng sao? "Cô hoàn toàn...đúng, nhưng tôi không nghĩ rằng cô thật sự có ý vậy, phải không? Tôi nghĩ rằng tất cả chỉ là diễn thôi. Tôi nghĩ cô sẽ về nhà từ nơi làm việc, và cô sẽ cởi bỏ bộ đồ Margaret Thatcher (nữ thủ tướng Anh), thả mái tóc ra và mặc vào bộ đồ đính khuy kim loại cùng đôi giày gót nhọn, ra ngoài và nhảy mambo trong vài hộp đê Latin cho tới bình minh"

Veronica khoanh tay "Anh bỏ qua mấy gã trai bao rồi" cô nói quả quyết "Tôi sẽ mang theo gã trai bao hiện tại của tôi và sau đó chúng tôi sẽ nhảy mambo cho tới bình minh"

"Cho tôi biết khi nào đến lượt, em yêu" Joe nói "Tôi sẽ rất hạnh phúc để nhận việc này"

Tất cả sự hài hước biến mất trong mắt anh. Anh trông rất nghiêm túc. Veronica quay đi, sợ anh sẽ thấy những điều đang hiện ra trong mắt cô khi cô biết được sẽ hấp dẫn thế nào nếu được khiêu vũ với anh cho tới bình minh, cơ thể họ sẽ khóa chặt với nhau, cùng chuyển động theo nhịp đập của tiếng trống Latin.

"Chúng ta tốt nhất là không nên để ông Laughton chờ thêm nữa" Cô nói. "Điện hạ"

"Chết tiệt" Joe nói "Sự trở lại của Margaret Thatcher"

"Rất xin lỗi đã làm anh thất vọng" Veronica thì thầm khi họ đi về phía nhân viên mật vụ "Nhưng bà ta chưa bao giờ rời đi"

"Saint Mary's ở ngay trong Washington" Veronica nói từ chỗ cô đang ngồi ngay bên cạnh Joe trước bàn hội nghị lớn "Vài người cho Saint Mary's ra khỏi danh sách"

"Không cần thiết" Kevin Laughton nói thẳng thừng, chất giọng miền Tây kéo dài.

"Tôi phản đối" Veronica nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Thôi nào, Ronnie" Thượng nghị sĩ McKinley đáp, và Veronica đã nhắm mắt trong vài giây. Lạy Chúa, nhưng Joe Catalanotto giờ đây đã khiến tất cả mọi người gọi cô là Ronnie. "Có lẽ cô không hiểu, dear, nhưng Saint Mary's cũng không cần thiết. Kiến trúc quá nhỏ, an ninh tốt, và rất khó khăn để sát thủ hành động. Bên cạnh đó, nó không phải là sự kiện công cộng. Những sát thủ sẽ muốn tin tức. Chúng muốn chắc chắn rằng đang có hàng triệu người theo dõi khi chúng giết hoàng tử. Bên cạnh đó, không có thiết lập mục tiêu rõ ràng khi đến và đi khỏi đó. Sẽ là sự lãng phí thời gian của chúng ta"

"Chuyến thăm này đã được lên kế hoạch nhiều tháng" Veronica khẽ nói "Nó đã được lên kế hoạch từ khi thư ký của Ustanzian thông cáo với báo chí về chuyến công du đến Mỹ của hoàng tử Tedric. Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể dành một giờ trong ngày để thực hiện lời hứa của hoàng tử"

Henri Freder, đại sứ Ustanzian ở Hoa Kỳ vặn vẹo trong chiếc ghế của mình "Chắc chắn Hoàng tử Tedric có thể đến thăm Saint Mary's ở cuối chuyến công du, sau hành trình đến Alaska, trên đường trở về"

"Lúc đó thì quá muộn" Veronica nói

"Đường biển?" Joe nói "Nếu những sát thủ không bị bắt trước chuyến hành trình bằng đường biển đã được lên kế hoạch đến Alaska, thì chẳng có cách quái nào chúng ta có thể lên được con thuyên đáng yêu đó" Anh nhìn quanh bàn một lượt "Một chiếc tàu du lịch là đủ cách biệt. Đó sẽ là mục tiêu tự nhiên cho một điệu Tango" (ý là mục tiêu dễ dàng á)

Anh mỉm cười trước vẻ mặt mọi người "Tango" Joe lặp lại “T trong Terrorists (Bọn khủng bố.) Những kẻ xấu với những khẩu súng" Ah, đám đông xung quanh đã có nhận thức. "Trừ khi, tất nhiên, chúng ta đã sẵn sàng và đang chờ chúng." Joe tiếp tục "Và có lẽ đây cũng không phải ý tồi. Thay nhân viên trên tàu và danh sách khách mời bằng một trung đội SEALs đi, và - "

"Không được" Laughton nói "FlnCOM xử lý chuyện này. Đây không phải một kế hoạch quân sự. SEALs không có chỗ ở đây"

"Với khủng bố thì có đấy" Joe phản đối "Đội SEAL 10 đã được đào tạo chống khủng bố chuyên nghiệp. Người của tôi luôn được chuẩn bị cho - "

"Chiến tranh" Laughton kết thúc giúp anh "Những người đàn ông của anh đã được chuẩn bị và đào tạo cho chiến tranh. Đây không phải là một cuộc chiến, Trung úy"

Joe chỉ vào điện thoại di động trên bàn trước mặt Laughton "Vậy, ông tốt nhất là nên gọi cho mấy tên khủng bố. Gọi cho 'Đám mây Chết', gọi cho Diosdado. Gọi hắn đến và nói với hắn rằng đây không phải một cuộc chiến. Bởi vì hắn chắc như quỷ rằng nó đúng là vậy"

"Làm ơn" Veronica xen vào "Trước khi chúng ta tiếp tục, có thể tất cả đều đồng ý cho Saint Mary's vào lịch trình chứ?"

McKinley cau mày nhìn xuống đống giấy tờ trước mặt "Tôi thấy từ danh sách rằng không có bất kỳ phương tiện truyền thông nào có mặt trong sự kiện tại Saint Mary's"

"Không phải tất cả các sự kiện đều để moi tin tức và những tấm ảnh, Thượng nghị sĩ" Veronica nói đều đều, liếc nhìn xung quanh bàn "Thưa các quý ông. Chỉ thêm vài giờ làm việc của tất cả chúng ta. Tôi đang cố gắng hợp tác một cách tốt nhất, và chắc chắn các ngài cũng vậy. Nhưng tôi biết việc xuất hiện tại Saint Mary's có ý nghĩa vô cùng quan trọng với hoàng tử Tedric"

Mắt cô mở to, ngây thơ "Nếu cần thiết, tôi sẽ gọi cho hoàng tử và yêu cầu xác nhận và - "

"Không cần đâu" Thượng nghị sĩ McKinley vội nói.

Nhận ra mình là trung tâm trong sự chú ý của hoàng tử Tedric là điều cuối cùng mà bất cứ ai muốn. Cái người gọi là 'đầu vào' trong dự án này sẽ đến và xác nhận lại. Nhưng cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì phải làm để giữ lại chuyến thăm Saint Mary's trên lịch trình.

McKinley nhìn quanh bàn "Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể giữ lại Saint Mary's trong danh sách". Một tiếng rì rầm đồng ý.

Joe quan sát Veronica. Những lọn tóc đỏ của cô được búi chặt trên đỉnh đầu. Với sự mong manh tinh tế và đôi mắt xanh vô tội, cô nhìn nghiêm trang đến từng inch, quý cô Anh Quốc trầm tĩnh, và một lần nữa, Joe có ấn tượng rằng vẻ ngoài của cô chỉ là cho công việc. Cô không nghiêm trang hay trầm tĩnh, và nếu cảm giác của anh đúng, cô có lẽ cũng không khéo léo lắm trong việc thâu tóm họ. Nhưng quỷ thật, cô có. Nhưng cô đã làm nó một cách tinh tế mà không ai biết răng họ đang bị điều khiển.

"Còn về chuyến hải trình đến Alaska" Thượng nghị sĩ McKinley lên tiếng.

"Sẽ không cho đến cuối chuyến công du" Joe dựa lưng vào ghế "Cho nó ra khỏi danh sách chính thức. Chúng ta sẽ không muốn T's - terrorists (bọn khủng bố) - có được cơ hội nào nữa. Chúng ta không muốn bị tấn công quá sớm. Nhưng còn nữa, chúng ta có thể thỏa thuận với đội SEAL, bắt đầu với việc tiếp đón vài người như một sự dự phòng trên tàu"

"Không SEALs”, Kevin Laughton nói ngắn gọn.

Joe thưởng cho người đứng đầu FlnCOM cái nhìn hoài nghi "Ông muốn có thương vong cao à? Có phải đấy là mục tiêu của ông ở đây?"

"Dĩ nhiên là không - "

"Chúng ta cùng một đội đấy, ông bạn" Joe nói "Chúng ta đều làm việc cho chính phủ Hoa Kỳ. Chỉ là tôi là Hải quân còn ông là Fink-"

"Không SEALs" Laughton quay sang trợ lý "Đưa lịch trình này cho các phương tiện truyền thông càng sớm càng tốt, bỏ chuyến hải trình ra khỏi danh sách" Ông ta đứng dậy "Người của tôi sẽ bắt đầu giám sát mỗi trang web"

Joe cũng đứng dậy "Ông nên bắt đầu ngay tại khách sạn này" anh nói "Nếu ông nghiêm túc về toàn bộ an ninh của hoàng gia, ông đang cực thiếu nhân sự. Và cánh cửa trượt ở ban công trong phòng ngủ không có khóa. Loại an ninh kiểu gì đấy?"

Laughton nhìn anh chằm chằm "Anh đang ở tầng thứ 10 đấy"

"Bọn khủng bố luôn biết cách để lên được" Joe nói.

"Tôi có thể đảm bảo với anh là nó khá an toàn" Laughton đáp.

"Và tôi có thể đảm bảo với ông là không. Nếu an ninh vẫn kiểu đó, nếu Diosdado và băng đản của hắn quyết định vào khách sạn này để đến được chỗ hoàng tử Tedric, tôi coi như chết rồi."

"Tôi có thể hiểu mối quan tâm của anh" Laughton nói "Nhưng - "

"Vậy thì ông sẽ không có bất kỳ phản đối nào để đưa phần còn lại của Alpha Squad của tôi đến đây" Joe ngắt lời "Ông rõ ràng là đang thiếu người. Và tôi cảm thấy sẽ tốt hơn một cách chết tiệt nếu..."

"Không" Laughton nói "Tuyệt đối không. Một đội Navy SEAL sao? Cực kỳ hỗn loạn. Nhân viên của tôi sẽ không làm vậy. Tôi sẽ không đồng ý"

"Tôi sẽ đứng sang bên, kệ xác một mục tiêu đang nhắm ngay ngực mình" Joe vặn lại "Tôi muốn người của tôi ở quanh, yểm trợ phía sau, lấp các lỗ hổng trong mạng lưới an ninh của FlnCOM. Tôi có thể nói ngay bây giờ, họ sẽ không ngáng đường người của ông"

"Không" Laughton nói lại "Tôi chịu trách nhiệm an ninh, và tôi nói không. Cuộc họp kết thúc" Joe nhìn đội trưởng FlnCOM rời khỏi phòng, sau đó ngước lên thấy Veronica đang nhìn mình "Tôi đoán chúng ta sẽ phải làm việc này theo cách khó khăn" anh nói.

***

Gã đàn ông được biết đến dưới cái tên Diosdado ngước nhìn lên từ chiếc bàn trước mặt khi Saiustiano Vargas bước vào phòng

"Ah, bạn cũ" Vargas chào đón vui vẻ "Sao mọi người không nói cho tôi biết trước là anh đến chứ?"

Diosadado im lặng, nhìn vào người đàn ông đối diện và vuốt bộ râu của mình.

Vargas thả người xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc và thoải mái duỗi chân trước mặt "Đã lâu rồi, phải không?" anh nói "Có gì mới không, bạn già?"

"Rõ ràng là không nhiều như anh đâu" Diosdado mỉm cười, nhưng chỉ là cái nhếch mép nhạt phô ra hàm răng ông ta.

Nụ cười của Vargas xoắn lại "Eh, ông đã nghe rồi, phải không?" Nụ cười của gã biến thành một vẻ cau có. "Tôi lẽ ra đã có thể khoan một lỗ giữa người thằng khốn đó nếu người đàn bà chết tiệt kia không đẩy hắn khỏi đường đạn"

Diosdado đứng lên "Anh gặp may đấy - rất, rất may mắn - rằng viên đạn của anh không trúng Tedric Cortere" ông ta nói cay nghiệt.

Vargas nhìn ngạc nhiên "Nhưng - "

"Nếu anh còn giữ liên lạc, anh đã có thể nhận được kế hoạc của tôi trong tháng" Diosdado không cao giọng khi ông nổi giận. Ông ta hạ giọng. Ngay bây giờ, có điều gì đó rất, rất yên tĩnh.

Vargas mở miệng định nói, để phản đối, nhưng gã khôn ngoan khi kiềm lại.

"'Đám mây Chết' có ý định để Cortere làm con tin" Diosdado nói "Dự định" ông ta sửa lại.

"Chúng ta vẫn sẽ bắt hắn" Ông ta bắt đầu - ngập ngừng, kéo lê chiếc chân thương tật của mình theo sau "Tất nhiên, nhờ sự can thiệp của anh, an ninh quanh hoàng tử đã được tăng cường. FlnCOM có liên quan, và tin mật báo cho biết Hải quân Mỹ cũng có một chân trong trò chơi bảo vệ Cortere"

Vargas nhìn ông chằm chằm.

"Vậy thế nào" Doisdado tiếp tục, nhìn thẳng mặt Salustiano Vargas "Anh có đề xuất gì về mức độ an ninh cao và sự bảo vệ nghiêm ngặt này trước khi anh lại phạm lỗi không?"

Vargas nuốt xuống, biết điều người đàn ông kia đang nói tới, và biết rằng gã sẽ không thích những gì sắp nghe "Tất cả bọn họ đều đang chờ đợi một vụ ám sát" Diosdado nói "Cho đến khi họ có nó, an ninh sẽ rất nghiêm ngặt. Anh có biết anh sẽ phải làm gì không, anh bạn cũ Salustiano?"

Vargas biết. Gã biết, và gã không thích nó "Diosdado" gã lên tiếng "Làm ơn. Chúng ta là bạn. Tôi đã từng cứu mạng ông - "

"Anh sẽ quay lại "Diosdado" nói rất rất nhẹ nhàng "và anh sẽ nỗ lực lại để lấy mạng hoàng tử. Anh sẽ thất bại, anh sẽ bị bắt. Đã chết hoặc còn sống – do anh tự chọn"

Vargas ngồi im lặng khi Diosdado khập khiễng, lê bước ra khỏi phòng.

***

"Nói cho tôi biết điều gì về Navy SEALs mà làm cho Kevin Laughton khó chịu thế, điện hạ?" Veronica hỏi khi cô và Joe đã an toàn trong phòng khách sạn của của hoàng tử Tedric. "Tại sao ông ta không muốn Alpha Squad ở quanh?"

"Ông ta biết người của ông ta sẽ khiến ông ta gặp rắc rối nếu để người của tôi làm việc phải làm." Joe nói "Đó giống như một cái tát vào mặt. Nó ngụ ý rằng Tôi không nghĩ FlnCOM làm được việc."

"Nhưng rõ ràng là, anh không nghĩ là họ có thể"

Joe lắc đầu và ngồi xuống một trong những chiếc ghế bành sang trọng trong phòng khách sạn hoàng gia. "Tôi nghĩ rằng họ sẽ dẫn đầu trong công việc bảo vệ thứ cấp" anh nói "Nhưng giờ tôi đang ở đây, và những gã xấu xakhông phải bọn ăn chơi đường phố hay mấy thằng điên mang súng. Chúng là những kẻ chuyên nghiệp. Diosdado điều hành một tổ chức khủng bố hàng đầu. Hắn là đối thủ đáng gờm. Hắn có thể qua được máy giám sát và hệ thống an ninh này chỉ với một cái chớp mắt. Tuy nhiên, hắn không thể qua được Alpha Squad. Tôi biết đội SEALs của tôi còn hơn cả tốt nhất. SEALs 10 là những người ưu tú nhất, và Alpha Squad được hình thành từ những người giỏi nhất trong đội 10. Tôi muốn họ ở đây, ngay cả nếu tôi có phải đi bằng đầu ngón chân hay xúc phạm một số nhân viên FlnCOM. Kết quả cuối cùng là tôi vẫn sẽ sống sót. Cô có theo kịp không đấy?"

Veronica gật đầu, ngồi xuống ghế sofa và đặt chiếc cặp tap lên bàn cafe dài bằng gỗ. Chiếc ghế thật thoải mái, mềm mại. Thật dễ dàng để ngả đầu ra sau và nhắm mắt –

"Có lẽ chúng ta nên nghỉ ngơi" Joe nói "Cô chỉ đang có thể cố giữ cho mắt mình mở thôi"

"Không, anh còn rất nhiều thứ phải học" Veronica nói. Cô ngồi thẳng dậy. Nếu anh vẫn có thể giữ tỉnh táo, cô cũng có thể. "Lịch sử Ustanzia. Tên của các cơ quan cấp cao Ustanzia". Cô kéo một tệp tài liệu từ chiếc cặp của mình và mở ra. "Tôi có năm mươi bảy bức ảnh của những người mà anh sẽ tiếp xúc. Thưa điện hạ, tôi cần anh ghi nhớ những gương mặt và những cái tên, và - Chúa ơi, giá mà có cách khác để làm chuyện này."

"Tai nghe" Joe nói, lật giở các tệp tài liệu.

"Xin lỗi?"

Anh ngước nhìn cô "Tôi đeo một chiếc tai nghe được giấu kỹ" anh nói "Và cô có một cái mic. Chúng ta sẽ đặt một chiếc máy quay video để cô có thể nhìn thấy và nghe thấy tất cả mọi thứ tôi đang làm trong khi cô vẫn ở một khoảng cách an toàn, thậm chí là có thể trong một chiếc xe tải giám sát. Khi ai đó đến bắt tay tôi, cô nói cho tôi tên và tước hiệu của họ cùng bất kỳ thông tin cần thiết khác" Anh lướt qua những bức ảnh và đưa chúng lại cho Veronica "Chọn ra 10 người đầu bảng và tôi sẽ xem xét họ. Những người khác không cần thiết"

Veronica nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên cảm thấy cực kỳ tỉnh táo. Anh ta có ý gì, những người khác anh ta không cần biết?

"Tất cả năm mươi bảy người bày là những nhà ngoại giao mà Tedric biết khá rõ. Anh có thể chạm mặt bất kỳ ai vào bất cứ lúc nào trong suốt cuộc hành trình" cô nói "Các tài liệu ban đầu có 300 khuôn mặt cơ"

Joe lắc đầu "Tôi không có thời gian để ghi nhớ những khuôn mặt và những cái tên" anh nói "Với những thứ đồ công nghệ cao chúng tôi có thể truy cập được - "

"Anh không có thời gian á?" Veronica lặp lại, nhướn mày "Chúng ta đang chạy đua với thời gian đấy, Trung úy. Đây là nhiệm vụ của tôi phải chuẩn bị cho anh. Cứ để tôi quyết định đó là gì và vào lúc nào"

Joe chồm người lên phía trước "Xem này, Ronnie, không có ý xúc phạm, nhưng tôi đang chuẩn bị mọi thứ theo tốc độ của riêng tôi" anh nói "Tôi đánh giá cao tất cả những thứ cô đang cố làm, nhưng thật sự thì, cái cách mà Ted đi lại và nói năng là những thứ tôi ít quan tâm nhất. Tôi có an ninh và việc giám sát - "

"Đó là việc của Kevin Laughton" cô ngắt lời "Không phải của anh"

"Nhưng là cái mông tôi đang bị ngắm bắn đấy" anh nói thẳng "FlnCOM sẽ thay đổi kế hoạch an ninh của họ, hoặc việc này chấm dứt"

Veronica gõ gõ móng tay lên tập giấy ghi chú đang cầm "Và nếu anh không nhìn và hành động được như hoàng tử Tedric" cô nói gay gắt "việc này sẽ chấm dứt"

"Đưa một cái băng đây." Joe phản công "Đưa tôi một cái băng video và băng ghi âm của anh chàng, và tôi hứa với cô, tôi thề là, tôi sẽ nhìn và hành động và nói chính xác như Ted"

Răng của Veronica đang nghiến chặt trong việc kiềm chế "Chi tiết" cô nói chặt chẽ "làm thế nào để anh biết được mỗi chi tiết? Giả sử, tất nhiên, rằng anh có thể có sự chuyển biến thần kỳ vào một phiên bản châu Âu chỉ đơn giản từ một cuộn băng video?"

"Viết lại" Joe nói không do dự "Tốt nhất là tôi sẽ giữ lại những thông tin viết tay". Chuông điện thoại reo và anh dừng lại, lắng nghe trong khi West nói chuyện "Trung úy, điện thoại của anh" anh nói.

Joe sải bước qua phòng "Yo. Catalanotto đây"

Yo. người đàn ông đó trả lời điện thoại với 'Yo' và Veronica được cho là phải tin anh ta có thể vượt qua bản thân để trở thành một hoàng tử, với ít hoặc không hề có sự hướng dẫn của cô?

"Mac" Joe nói vào điện thoại. Đó là đô đốc Forrest ở đầu dây "Tuyệt. Cảm ơn đã gọi lại. Phải nói gì để mang được Alpha Squad đến đây?"

Làm cách nào mà một Trung úy có thể gọi tên thân mật của một Đô đốc? Veronica biết rằng đô đốc cũng từng là một SEAL trong sự nghiệp hải quân lâu dài của ông. Và từ những gì cô biết về SEALs cho đến giờ, cô ngờ rằng họ linh hoạt hơn rất nhiều trong những kế hoạch tác chiến của mình.

Joe nghiến răng, các cơ bắp bên phải khuôn mặt anh căng ra khi anh nghe Đô đốc nói. Anh chửi thề mạnh mẽ, không thèm che đậy ngôn ngữ xấu xa của mình. Như Veronica thấy, anh đưa tay lên đầu và bóp trán - dấu hiệu đầu tiên của anh rằng anh đã có một ngày mệt mỏi.

"FlnCOM đáng bị đày xuống địa ngục" anh nói "Chuyện này sẽ không thể kết thúc", theo sau là sự im lặng và anh nói thêm sôi nổi "An ninh của họ rất lỏng lẻo, thưa ngài. Chết tiệt, ông cũng biết điều đó y như tôi" Một khắc tạm dừng khác "Tôi đã hy vọng mình không phải làm thế"

Joe ngước lên và bắt gặp ánh mắt Veronica. Cô quay đi, đột nhiên nhận thức rằng mình đang nghe trộm một cách công khai. Khi cô rà soát lại những tài liệu của mình, cô cảm thấy ánh mắt anh vẫn bám lấy mình.

"Trước khi cúp máy, thưa ngài" anh nói vào điện thoại "Tôi cần một sự trợ giúp khác. Tôi cần những cuốn băng ghi âm của Tedric được gửi tới phòng tôi càng sớm càng tốt"

Veronica ngước nhìn, và bắt gặp ngay ánh mắt Joe "Cảm ơn, Đô đốc" anh nói và gác máy "Ông ấy sẽ gửi chúng ngay bây giờ" anh nói với Veronica khi đứng lên.

Anh trông như thể sắp sửa rời đi, đâu đó. Nhưng cô thậm chí còn không có cơ hội để hỏi anh.

"FlnCOM đang có một cuộc họp về các địa điểm viếng thăm trong D.C" Joe nói "Tôi cần đến đó"

"Nhưng - "

"Sao cô không ngủ chút đi" Joe nói. Anh nhìn đồng hồ, và Veronica cũng tự liếc nhìn đồng hồ của mình. Đã gần 5 giờ chiều. "Chúng ta sẽ gặp lại ở đây vào giờ hai mốt một trăm"

Veronica nhanh nhẹn đếm bằng đầu ngón tay. Là 9 giờ. "Không" cô nói và đứng lên "Lâu quá. Tôi có thể cho anh một tiếng nghỉ ngơi, nhưng - "

"Cuộc họp này rất quan trọng" Joe nói "Nó sẽ kết thúc lúc hai mươi một trăm, nhưng tôi cần thêm một giờ"

Veronica lắc đầu bực tức "Kevin Laughton thậm chí còn không muốn anh ở đó" cô nói "Anh sẽ dùng toàn bộ thời gian để tranh cãi - "

"Chết tiệt là tôi sẽ tranh luận" Joe nói "Nếu FlnCOME khăng khăng nhảy điệu Tango của họ rằng sẽ có kẻ bấm chuông cửa trước khi tấn công, và tôi thì ở sẵn đó, cố giữ mình sau cánh cửa để được an toàn."

Joe đang bước về phía cửa. West và Freeman đang tranh nhau đi trước để theo kịp anh "Viết lại những chi tiết mà cô đã nói đến ra giấy" Joe đề nghị "Tôi sẽ xem xét nó trong vài giờ". Veronica nhảy dựng "Anh được chỉ định phải làm việc với tôi" cô nói "Anh không thể chỉ... để lại... "

Tuy nhiên, anh đã biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.