Prince Joe

Chương 6



Veronica thức dậy sau giấc ngủ vào lúc bảy giờ ba mươi, vẫn cảm thấy kiệt sức nhưng lại quá lo lắng để ngủ. Làm cách nào Joe có thể học được những hành động của Hoàng tử Tedric nếu anh không cho cô thời gian để dạy anh một cách đúng đắn?

Cô đã làm một danh sách và còn hơn cả chi tiết những thông tin mà Joe không cách nào biết được, nhưng thứ như là, Hoàng tử thuận tay phải. Đó cũng là vấn đề bình thường thôi, ngoại trừ cô nhận ra Joe thuận tay trái. Cô cũng đã viết lại những thông tin tầm thường như là Tedric luôn xoay chiếc nhẫn trên bàn tay phải khi anh ta suy nghĩ.

Veronica đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại, cảm thấy bồn chồn lo lắng, thất vọng và tức giận với Joe. Những người đang ngồi trên đống lửa liệu có thực sự thèm bận tâm đến những gì Tedric làm với đồ trang sức của anh ta không? Và tại sao cô phải lập ra một danh sách chi tiết những điều cơ bản như việc đi đứng của Tedric khi mà dáng đi thẳng đuột của anh ta đã liên tục bị lờ đi?

Bồn chồn Veronica sải chân đến chiếc vali đựng quần áo, tìm kiếm một cặp quần soóc đạp xe và áo tập thể dục của mình. Đã đến lúc cô giải tỏa năng lượng tích tụ gây hại thần kinh này. Cô lục tìm xa hơn và thấy cuốn băng yêu thích của mình. Mỉm cười cô bước đến hệ thống âm thanh nổi đắt tiền và nhét băng vào. Âm nhạc nổi lên. Cô vặn lớn tiếng.

Cuốn băng chứa một bộ sưu tập những bài hát cô yêu thích, những ca khúc nhanh với nhịp điệu rộn ràng. Một thứ âm nhạc đẹp đẽ, quen thuộc và lớn.

Giày thể thao của cô đặt trên sàn tủ quần áo gần phòng tắm. Veronica ngột bệt xuống sàn và buộc chặt dây giày. Âm nhạc có sức mạnh thần kì. Cô cảm thấy tâm trạng khá hơn rất nhiều.

Cô lồm cồm bò dậy và bước vào giữa phòng khách, đẩy dẹp các đồ nội thất để giải phóng sàn nhà rộng hơn, tạo một không gian để có thể di chuyển.

Không bị đồ đạc cản trở, Veronica bắt đầu từ từ, kéo dài cơ bắp mệt mỏi. Khi bắt đầu cảm thấy nóng lên, cô nhắm mắt và để cho âm nhạc ôm lấy mình.

Và sau đó cô bắt đầu nhảy.

Đến giữa cuốn băng, nó đã đến - câu trả lời cho sự thất vọng và giận dữ của cô. Cô được thuê để dạy cho Joe cách hành động như một hoàng tử. Và với sự hợp tác của anh ta, nhiệm vụ này đã trở nên thật kinh khủng. Nếu không có sự hợp tác đó, nó sẽ bất khả thi. Nếu anh ta ngừng hợp tác, cô sẽ phải rút lui.

Đúng, đó chúng xác là điều cô phải làm. Vào lúc 9 giờ, khi cô đi xuống hội trường của hoàng gia, cô sẽ 'hành quân' đến trước mặt Joe và nhìn thẳng vào mắt anh ta và –

Một người đàn ông mặc đồ đen đang đứng ngay bên cửa ra vào ban công của cô, dựa lưng vào tường và xem cô múa. Veronica nhảy giật lùi, cơ thể cô phản ứng lại với sự hiện diện không báo trước của một kẻ đột nhập trước khi cô định thần lại rằng đó chính là Joe Catalanotto.

Tim đập thình thịch, ngực phập phồng, cô cố gắng bắt nhịp hơi thở khi cô nhìn anh chằm chằm. Lạy Chúa, làm cách nào mà Joe có thể vào được phòng cô?

Joe cũng đang nhìn chằm chằm lại cô bằng đôi mắt màu xanh biển khi âm nhạc đang gõ nhịp quanh họ. Cô trông sợ hãi, như một con thú hoang, không chắc chắn nên đứng yên hay bỏ chạy.

Đột ngột, cô bước đến dàn loa và tắt nhạc. Sự im lặng đột ngột đến chói tai.

Những lọn tóc đỏ của cô đung đưa trên vai khi cô quay người nhìn lại anh "Anh đang làm gì ở đây?" cô hỏi.

"Chứng minh luận điểm" anh trả lời. Giọng anh căng thẳng và khàn. Không nghi ngờ tại sao lại vậy. Nhìn thấy cô như vậy làm máu anh tăng tốc, cùng với những thứ khác.

"Tôi không hiểu" cô nói, nheo mắt khi cô nghiên cứu gương mặt anh, tìm kiếm câu trả lời "Làm cách nào anh vào được đây? Tôi khóa cửa rồi"

Joe chỉ vào cánh cửa trượt dẫn đến ban công "Không, cái này thì không. Thực tế là, nó đang mở. Một buổi tối ấm áp. Nếu cô hít thở sâu, cô có thể gần như ngửi thấy mùi hoa anh đào"

Veronica nhìn chằm chằm vào anh, đấu tranh để dung hòa những lời anh vừa nói với sự thật cô đang dần nhận thức. Phòng này nằm ở tầng thứ 10. Mười tính từ dưới lên, từ mặt đất. Những du khách không bao giờ đơn giản là sẽ đi dạo qua cánh cửa ban công.

Joe không thể giữ mắt anh không trượt xuống cơ thể cô. Với đàn ông, cô thật nóng bỏng. Trong bộ đồ bó - chiếc quần soóc điểm hoa văn màu tím và màu ngọc lam và chiếc áo ngắn màu đen mà các tay đua tốc độ sẽ rất hoan nghênh có sự bầu bạn, chiếc bụng phẳng lì màu kem cùng với những lọn tóc đỏ xinh đẹp được cột lỏng lẻo xõa trên bờ vai sáng màu của cô, cô trông cực kỳ ướt át. Cô thanh mảnh, nhưng không gày như anh nghĩ. Eo nhỏ, bụng phẳng, và vòng hông đầy đặn vòng ra phía sau. Đôi chân cô, thật khó tin, nhưng anh đã biết từ trước. Tuy nhiên, trong chiếc quần soóc bó, đôi chân cô trông thật quyến rũ và dài bất tận dẫn mắt anh ngược lên trên. Ngực cô đầy đặn với tất cả những đường cong hiếm có, từng đường cong chi tiết được vạch ra một cách rõ ràng qua chất liệu vải quyết rũ hàng đầu của cô.

Và Chúa ơi, cách cô nhảy múa khi anh vừa trèo lên ban công đã dấy lên trong anh ham muốn, một niềm đam mê hiếm có. Cô đã che giấu điều đó bên dưới những bộ đồ cứng nhắc, phù hợp, bảo thủ cùng với thái độ xa cách. Ai có thể ngờ được cô lại dành thời gian nhảy múa một mình như trong một chương trình MTV thế chứ?

Cô vẫn đang thở hổn hển từ việc nhảy. Hoặc có thể, khả năng cao hơn, cô đang thở mạnh từ cú sốc đột ngột anh cho cô. Anh thực sự đã đứng trong cánh cửa ban công khoảng mười phút trước khi cô nhìn lên. Anh không vội cắt ngang cô. Anh có thể ở ngay đó, cực vui vẻ, và xem cô nhảy múa cả đêm.

À, có thể không phải cả đêm...

Veronica bước lùi lại thêm một bước, xa khỏi anh, như thể cô có thể nhìn thấy mọi suy nghĩ trong mắt anh. Đôi mắt cô đang mở to và có màu xanh rực rỡ "Anh đã bước vào... từ ban công à?"

Joe gật đầu và đang cầm thứ gì đó đến chỗ cô. Đó là một bông hoa, Veronica nhận ra. Anh đang cầm theo một bông hoa bướm, thay vì trông ủ rũ và nhàu nát thì những cái hoa lại cong lên và tươi mới. Cô đã nhìn thấy những bông hoa và đã rất thích thú khi thấy nó mọc trong những luống hoa bên ngoài khách sạn.

"Đầu tiên tôi đã leo xuống và hái cái này" Joe nói giọng anh khàn, mềm mại và quyết rũ, nồng nàn và thân mật "Đó là bằng chứng rằng tôi đã thực sự ở đó"

Anh vẫn đang giữ bông hoa xa khỏi cô, nhưng Veronica không thể di chuyển, tâm trí cô đang ghi nhận những điều anh nói. Một dải băng đen trên trán, giữ cho mái tóc anh ở nguyên vị trí. Anh đang mặc một chiếc quần đen, áo cổ lọ dài tay màu đen, với một chiếc áo gile đựng vài thiết bị, mặc dù đêm mùa xuân khá ấm áp. Lạ lùng là, anh đang đi chân trần. Anh không cười, khuôn mặt anh trông gần như khắc nghiệt và không khoan nhương. Và nguy hiểm. Rất, rất nguy hiểm.

Veronica nhìn anh chằm chằm, trái tim cô nảy lên tận họng. Khi anh bước lại gần và ép bông hoa vào tay cô, cô như bị kéo sâu hơn vào đôi mắt anh. Ngọn lửa cô nhìn thấy trong đó khiến cô tan chảy. Miệng anh siết chặt và trông đói khát khi anh thu ánh nhìn xuống cơ thể cô.

Và anh đột ngột rời ra.

Anh sẽ lại leo xuống đất...? Và quay trở lại lần nữa? Mười tầng á?

"Anh leo ra ngoài khách sạn và không ai cản anh lại à?"

Veronica nhìn xuống bông hoa, hy vọng anh sẽ không nhận ra sự run rẩy trong giọng cô.

Anh bước đến cánh cửa trượt và kéo nó đóng lại. Là để đảm bảo an toàn, hay sự riêng tư?

Veronica tự hỏi khi cô quay đi. Cô sợ anh có thể nhìn thấy ham muốn lộ liễu đang vang vọng trong đôi mắt cô.

Ham muốn á? Có chuyện gì với cô vậy? Thật sự thì, Joe Catalanotto đẹp trai đến tội lỗi. Nhưng mặc cho vẻ ngoài của anh ta, thì anh ta thật thô lỗ, thiếu tế nhịn, thiếu tôn trọng, thô bạo trong cách cư xử và trong cả sự hiện diện của mình. Thực tế thì, anh ta còn xa mới là một hoàng tử như người đàn ông mà cô biết. Họ gần như còn không có cả một cuộc đối thoại bình thường.Tất cả những gì họ làm là đấu khẩu. Vại tại sao mà tất cả những gì cô có thể nghĩ được trên đời lại không gì khác ngoài bàn tay anh ta trên làn da cô, môi anh trên môi cô, cơ thể anh...?

"Không ai nhìn thấy tôi leo lên hay leo xuống" Joe nói, giọng của anh bao quanh cô mềm mại ngọt ngào "Không có bảo vệ ở phía bên này khu nhà. Các đặc vụ FlnCOM không nhìn nhận mấy cái ban công như một cánh cửa. Một cách đột nhập từ cửa sau"

"Nó quá cao từ mặt đất" cô phản đối trong sự hoài nghi.

"Nó leo khá dễ. Mất không đến một giờ"

Không đến một giờ. Đây là những gì anh đã và đang làm với thời gian của mình, Veronica đột nhiên nhận ra. Anh ta phải làm việc với cô, học cách cư xử giống Tedric, và thay vào đó anh ta leo lên và xuống bên ngoài khách sạn như một loại siêu anh hùng vớ vẩn. Sự tức giận tràn ngập trong cô.

Joe đã bước một bước về phía trước, thu hẹp khoảng cách nhỏ giữa họ. Sự cấp thiết phải được chạm vào tóc cô, lướt sự mềm mại của chúng lên má đã áp đảo anh.

Đây không phải kịch bản anh đã tưởng tượng khi anh leo bên ngoài khách sạn và lên ban công của cô. Anh đã hy vọng tìm thấy Veronica đang gặp khó khăn trong công việc, đang giận dữ nguệch ngoạc những ghi chú cô mang theo, hoặc điên cuồng gõ vào chiếc máy tính xách tay của mình. Anh mong đợi trông thấy cô mặc một thứ gì đó giấu đi những đường cong kia và che đậy sự nữ tính của cô. Anh mong đợi trông thấy mái tóc cô được búi gọn sau cổ. Anh mong đợi cô nhìn lên anh, giật mình và hổn hển ngạc nhiên khi anh bước vào phòng.

Và, phải, anh dự định sẽ gây ấn tượng khi anh bảo cô anh đã leo bên ngoài khách sạn để chứng minh mức độ an ninh của đặc vụ FlnCOM.

Thay vào đó, sau cú sốc ban đầu của cô khi thấy anh, Veronica đang khoanh tay trước khuôn-ngực-tội-lỗi của mình và nhìn anh trừng trừng "Tôi không thể tin được" cô nói "Tôi có nghĩa vụ phải dạy cho anh cách đánh lừa cả thế giới đẫm máu này để anh trở thành Hoàng tử Tedric và anh thì đang chơi trò chơi biệt kích leo lên xuống mười tầng nhà bên ngoài khách sạn này?"

"Tôi không phải lính biệt kích, tôi là một SEAL" Joe nói, cảm thấy sự tức giận tăng cao "Có sự khác biệt đấy. Và tôi không chơi một trò chơi. An ninh của FlnCOM thật bốc mùi"

"Tổng thống Hoa Kỳ không có bất cứ mối lo ngại nào về khả năng của FlnCOM để bảo vệ ông ấy" Veronica nói ngắn gọn.

"Tổng thống Hoa Kỳ được theo sau bởi khoảng mười lăm đặc vụ sẵn sàng nhảy vào lửa và hứng đạn cho ông ấy nếu cần thiết" Joe phản đối. Anh gỡ dải băng quanh đầu và kéo nó ra, lướt tay qua mái tóc đẫm mồ hôi đáng nản của mình "Nghe này Ronnie, tôi không đến đây để tranh luận với cô"

"Đó có phải một lời xin lỗi bởi nghĩa vụ không?"

Không phải, và cô biết rõ cũng như anh. "Không"

Veronica cười hoài nghi trước sự thẳng thắn cụt ngủn của anh.

"Không" cô lặp lại "Tất nhiên là không. Tôi thật ngớ ngẩn. Bất kể tôi có thể đã nghĩ gì?"

"Tôi không thể xin lỗi được" Joe nghiến răng "Bởi vì tôi chẳng làm gì sai cả"

"Anh đang lãng phí thời gian" Veronica nói "Thời gian của tôi. Có thể anh không hiểu, nhưng giờ chúng ta còn không đến hai tư giờ để giải câu đố này"

"Tôi sử dụng tốt thời gian đã qua" Joe nói.

"Tôi đã xem những băng ghi hình Mac Forrest đã gửi qua. Nó cũng không quá khó, Thực tế thì, nó cũng chỉ như một miếng bánh. Tôi có thể tạo dáng giống hoàng tử, không vấn đề. Cô cứ thư giãn đi và tin tôi". Anh quay đi và nhấc điện thoại trên mặt bàn cô đã đẩy ra để lấy không gian "Tôi cần cô gọi một cú điện thoại cho tôi, được không?"

Veronica cầm điện thoại từ tay anh ta và dập lại "Không" cô nói, lạnh lùng "Tôi cần anh ngừng lên mặt kẻ cả, vỗ tay và nói tôi nên thư giãn. Tôi cần anh một phút nghiêm túc chết tiệt."

Joe cười lớn. Anh không thể ngừng được. Cô đang đứng đó, trông thật nóng bỏng, hấp dẫn, đáng khao khát, nhưng giọng cô nghe thật giân dữ, như thể cô đang cố gắng để đóng băng anh đến chết. "À, anh thấy thật đáng buồn cười, phải không?" Đôi mắt cô lạnh như băng "Tôi đảm bảo với anh, Trung úy, anh không thể làm điều này mà không có tôi, và tôi đang gần như đang sắp bước ra khỏi cánh cửa đẫm máu kia đấy."

Cô giận dữ còn hơn cả địa ngục, và Joe biết một điều rằng anh không nên tiếp tục cười. Nhưng đáng nguyền rủa là anh không thể ngừng được. "Ronnie" anh nói, giả vờ ho thay vì cười. Tuy nhiên anh không thể giấu được nụ cười của mình "Ronnie, Ronnie, tôi đang rất nghiêm túc đấy, bé yêu. Thật sự."

Tay chống hông, miệng cô hé mở hoài nghi "Anh là đồ ngớ ngẩn!" cô nói "Nói cho tôi biết, ý định thật sự của anh để... để... tiếp tục làm việc này mà sẽ không tự đặt bản thân anh vào nguy hiểm khi giả dạng hoàng tử?"

Nụ cười của Joe tắt ngấm, và Veronica biết chắc chắn rằng cô đã đi quá xa.

Anh bước một bước về phía cô, cô lùi lại một bước, xa khỏi anh. Anh rất cao, vai rộng và đang cực kỳ tức giận.

"Tôi tình nguyện tham gia công việc này, bé yêu" anh nói, nhả từng chữ "Tôi không ở đây để an dưỡng hay để lấy một tờ sec trả lương, hoặc vì danh tiếng hay tài sản hay bất cứ thứ chết tiệt gì giống như cô. Và tôi chắc như quỷ là không ở đây để tử vì đạo. Nếu tôi kết thúc cuộc đời bởi một viên đạn thay cho Hoàng tử Tedric, nó có thể xảy ra bất chấp thự tế là tôi đã làm tất cả những gì có thể để ngăn chặn nó. Không phải bị một vài gã đẩy đít như lũ FlnCOM đang 'chơi bóng' với những luật lệ từ cả năm năm trước"

Veronica im lặng. Cô có thể nói được gì nữa chứ? Anh đã đúng. Nếu an ninh không đủ tốt, anh có thể bị giết. Cô không thể đổ lỗi cho anh khi anh muốn chắc chắn về sự an toàn của bản thân. Và cô không thích cảm giác sợ hãi choáng váng kì lạ này như cô đang cảm thấy, suy nghĩ về tất cả cơ hội mà những kẻ khủng bố được đào tạo bài bản sẽ găm một viên đạn vào đầu Joe. Anh đã dũng cảm nhận nhiệm vụ đặc biệt này ngay cả khi anh không dành chút thiện cảm nào cho Tedric Cortere. Cô lẽ ra không nên ngụ ý khác.

"Tôi xin lỗi" Veronica thì thầm. Cô nhìn xuống thảm. Không thể nhìn thẳng vào mắt anh.

"Và đang nói về chuyện nghiêm túc..." Joe đưa tay ra và đặt một ngón tay dưới cằm cô, anh nâng đầu cô lên để buộc cô phải nhìn vào mắt anh "Cô sai rồi. Tôi đang rất nghiêm túc"

Sự kết nối giữa họ - ngay lập tức trở nên nóng bỏng. Cái nhìn trong đôi mắt Joe đầy mê hoặc. Nó xóa nhòa mọi thứ, mọi thứ giữa họ - tất cả những từ ngữ tức giận và hoài nghi, tất cả sự thất vọng và hiểu lầm và chỉ còn lại những bản năng, sự thu hút gần như nguyên thủy, đó là điều đơn giản nhất trong tất cả. Chỉ còn là giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Thật dễ dàng để nhượng bộ. Veronica cảm thấy cơ thể cô đang lắc lư hướng về phía anh như sự lôi kéo của một đợt thủy triều, nguyên thủy và mù quáng. Tất cả những gì cô phải làm là trao đi, và đó chỉ là sự ham muốn, thiêu đốt và sự khuất phục. Nó bao quanh họ, thống trị họ. Nó sẽ đưa cả hai đến tận thiên đường.

Nhưng đó sẽ là một chuyến du lịch vòng quanh. Khi kết thục, khi mọi thứ lắng xuống và qua đi, họ sẽ lại ở ngay đây - quay lại ngay nơi mà cả hai đã bắt đầu.

Và sau đó thực tế trở lại. Veronica sẽ cảm thấy xấu hổ vĩ đã thân mật với một người đàn ông cô chỉ đơn giản là biết. Joe không nghi ngờ gì, sẽ rất tự mãn.

Và họ có thể lãng phí thêm một hay hai giờ quý giá.

Joe rõ ràng đang suy nghĩ chính xác như vậy. Anh chạy ngón tay cái nhẹ nhàng trên môi cô "Em đang nghĩ gì vậy, Ronnie?" anh hỏi, giọng anh khàn khàn "Em có nghĩ rằng chúng ta có thể dừng lại sau một nụ hôn không?"

Veronica giật người lại, tim đập mạnh. Nếu anh hôn cô, cô sẽ chịu thua mất "Đừng có ngu ngốc" cô nói, cố gắng để giữ cho giọng của mình khỏi run rẩy.

"Khi anh làm tình với em" anh nói, giọng anh trầm vào nguy hiểm và cực kỳ chắc chắn "Anh sẽ tận hưởng đến từng giây ngọt ngào"

Cô quay lại nhìn anh với một sự can đảm mà cô thậm chí còn không cảm nhận được "‘Khi’ á?" cô nói "Trong tất cả đấng mày râu, anh - là một người táo bạo! Không phải là nếu, nhưng khi tôi làm tình với anh. Hay anh ngừng thở đi, Trung úy, bởi vì nó sẽ không xảy ra."

Anh mỉm cười, và để đôi mắt lang thang xuống cơ thể cô "Phải rồi"

"Anh đã bao giờ nghe đến 'địa ngục lạnh giá' chưa?" Veronica hỏi ngọt ngào. Cô băng ngang phòng đến chỗ vali của mình, tìm thấy một chiếc áo thun và kéo nó qua đầu. Cô vẫn đổ mồ hôi và vẫn còn đang quá nóng, nhưng cô có thể làm bất cứ điều chết tiệt gì để che đậy bản thân trước ánh mắt mãnh liệt của anh.

Anh nhấc điện thoại lên lần nữa "Xem này, Ronnie, tôi cần cô gọi đến phòng của tôi và yêu cầu được nói chuyện với tôi"

"Nhưng anh đâu có ở đó"

"Chính thế" anh nói "Mấy tay đặc vụ FlnCOM nghĩ rằng tôi đang ngủ, ấm áp thoải mái trên giường. Giờ chính là lúc để cho họ thấy."

Cẩn thận giữ khoảng cách của mình, cẩn thận không để những ngón tay của họ chạm nhau, Veronica nhấc điện thoại từ tay Joe và quay số nội bộ. West nhấc máy.

"Ms. St. John đây" cô nói "Tôi cần nói chuyện với Trung úy Catalanotto"

"Xin lỗi, thưa cô" West trả lời "Anh ấy đang ngủ"

"Đây là chuyện khẩn cấp, Mr. West" cô nói, liếc nhìn Joe, đang gật đầu khích lệ "Đánh thức anh ấy đi."

"Xin chờ chút"

Im lặng ở đầu dây bên kia, và sau đó là tiếng la hét, như thể từ khoảng cách xa. Veronica bắt gặp ánh mắt Joe lần nữa "Tôi nghĩ rằng họ hơi tỉnh ra rồi" cô nói.

"Treo máy đi" anh nói, và cô dập máy. Anh nhấc điện thoại lên lại và gọi "Cô có một chiếc quần jean nào để mặc ngoài chiếc quần soóc đó không?" anh hỏi Veronica.

"Có" cô nói "Tại sao?"

"Bởi vì trong vòng khoảng 30 giây nữa, 50 đặc vụ FlnCOM sẽ vào hạ cánh trước cửa phòng cô - Xin chào? Yeah, Kevin Laughton, Làm ơn". Joe lấy tay che ống nghe và nhìn Veronica đang đứng, nhìn anh chằm chằm "Nhanh lên đi" Anh nói vào tai nghe "Yeah, tôi vẫn đây"

Veronica giật tung vali, kéo mạnh một chiếc quần jean màu xanh cô đã đóng gói trong chuyến đi này.

"Ông ta à?" cô nghe Joe nói vào điện thoại "Tốt, có lẽ anh nên ngắt lời ông ta"

Cô cởi giày và kéo mạnh chiếc quần jean, nhảy vòng quanh.

"Tại sao anh không nói là Joe Catalanotto đang trên đường dây. Catalanotto". Anh thở dài bực tức "Chỉ cần nói Joe Cat, được chứ? Ông ta sẽ biết tôi là ai"

Veronica kéo quần jean lên hông, nhận thức rằng Joe đang quan sát cô. Cô cài thắt lưng, không dám nhìn về phía anh. Khi làm tình với em... Không phải là 'nếu', 'khi'. Như thể sự thân mật đó chắc chắn rằng sẽ xảy ra. Đó là một sự khẳng định, không chối cãi và là một mệnh lệnh.

"Yo, Laughton" Joe nói vào điện thoại "Thế nào rồi, anh bạn?" Anh cười "Yeah, Tôi nghĩ rằng tôi nên cung cấp cho ông chút ít dẫn chứng thực tế, và chỉ ra những điểm yếu an ninh của FlnCOM. Ông có thích nó không?" Anh nhích ống nghe xa khỏi tai "Rất tốt, đúng không? Yeah, tôi đã đi bộ một chút xuống vườn" Anh bắt gặp ánh mắt Veronica và nhe rằng cười, rõ ràng là đang thích thú "Ừ, tôi bị ấn tượng bởi vẻ đẹp của những bông hoa, vì vậy tôi đã mang theo một bông vào phòng cô St. John cùng mình để chia sẻ với cô ấy, và - "

Anh nhìn vào ống nghe, thực tế đánh mạnh vào anh, và sau đó đến Veronica.

"Tôi đoán là họ đang đến" anh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.