Prince Of Dreams

Chương 11



NIKOLAS KHÔNG THỂ THỞ hay nghĩ gì, cơ thể anh chết đứng vì nỗi sợ hại anh chưa từng biết đến trước đây. Chiếc khóa của cửa chuồng đã bị kéo ra, và Jake đã nâng chốt cửa lên để bước vào bên trong. Cậu bé đang đứng một bên hàng rào, trong khi con hổ đang nằm thu mình ngay giữa chuồng. Manchu kêu làu bàu trong bối rối và khó chịu khi nó thấy một sinh vật nhỏ bé xâm phạm lãnh thổ của nó.

Emma từ từ quay đầu lại nhìn Nikolas. Khuôn mặt cô tái xanh, lông mày cô nhướng lên thành đường vòng cung đỏ rực. Đôi môi tê cứng của cô co rúm lại như thể cô muốn nói điều gì đó, nhưng cô dường như bị tước đoạt mất khả năng ngôn ngữ.

Những suy nghĩ của Emma làm việc nhanh hơn bình thường gấp 100 lần. Cô buộc che kín đi nỗi kinh hòang và nhìn chằm chằm vào con hổ, cố gắng đánh giá tâm trạng của nó. Cô không thích Manchu tập trung cao độ vào đứa nhỏ. Sự chú tâm kiên nhẫn một cách nhạy bén như vậy có thể báo trước một cuộc tấn công bất thình lình. Những cọng râu trắng của nó dựng đứng lên khi nó tiến gần đến cậu bé một cách thận trọng từng bước từng bước một. Mặc dù Manchu không có móng vuốt, nó vẫn còn răng-15 chiếc ở mỗi bên hàm, bao gồm cả những chiếc răng nanh dài chọc thủng đốt sống cổ của con mồi đến chết với hiệu quả nhanh chóng, và những chiếc răng nhai thịt sắc bén. Con hổ có cơ hàm mạnh mẽ để kẹp chặt con mồi xuống, hoặc cắn vào sau gáy để cắt nát tủy sống, hay nghiến chặt cổ cho đến khi nạn nhân nghẹt thở đến chết.

Đối với một sinh vật có kích thước nhỏ nhắn như Jake, Manchu có lẽ sẽ sử dụng cách cắn vào sau gáy. Nhưng Manchu dường như có vẻ lẫn lộn, và Emma nhận ra với chút hy vọng sợ sệt rằng nó vẫn chưa có ý định tấn công. Cô thu hút sự chú ý của nó bằng tiếng huýt sáo vui vẻ, sải chân bước đến chiếc xô đựng thức ăn trống rỗng cuả nó và giơ lên cao như thể nó chứa đầy thịt.

“Manchu!”cô kêu lên, xách chiếc xô ra xa khỏi chuồng, xa khỏi Jake. Cô đứng bên ngoài hàng rào, gọi con hổ. “Đến đây nào, anh chàng đẹp trai…đến xem tao có cái gì này!”

Con hổ từ từ tuân theo, bước uyển chuyển về phía cô với tiếng kêu trầm nhỏ, meo meo. Ngay lúc ấy, Nikolas phóng đến chuồng, nâng chốt cửa lên, và trượt vào bên trong. Nhận thức được một kẻ lạ mặt đột ngột bước vào lãnh địa của nó, Manchu gầm gừ trong thất vọng và quay ngoắt lại, lờ đi giọng nói của Emma. Nikolas giật lấy con trai anh trong cái kẹp chặt đến thâm tím người và mang cậu bé ra, đóng sầm cửa lại chỉ ngay khi con hổ phóng vụt đến đó.

“Papa,”Jake kêu lên bất bình, vùng vẫy người để được tự do. “Con chưa muốn ra! Papa, để con đi!”

Nhưng Nikolas không thả cậu ra, chỉ ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn chặt hơn và rùng mình nhẹ nhõm. Emma thả chiếc xô xuống và tựa người vào bức tường gần đó, hoa mắt chóang váng vì nhịp đập liên hồi của tim cô và cơn sóng sợ hãi dâng tràn trong huyết quản cô.

Khi Nikolas có thể nói, anh đặt đứa trẻ xuống và ngồi chống đùi, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhó nhắn. “Con đang làm gì trong đó?”anh hỏi, giọng gằn gằn. “Cha đã dẫn con lên phòng rồi mà.”

“Con không muốn ở trên đó. Con muốn xem hổ.”Jake ngang ngạnh nói lại với biểu hiện bực bội, vẫn không hiểu được sự nguy hiểm mà cậu vừa vướng vào.

“Con đã được căn dặn rằng không bao giờ đi đến khu trại mà không có Emma hoặc cha.”

“Manchu sẽ không làm đau con, Papa. Nó thích con mà.”

Nikolas nhìn nhợt nhạt và buồn bã. “Con đã không vâng lời cha, Jake. Cha không muốn trừng phạt con, nhưng con không để cha có sự lựa chon. Con sẽ không được phép ghé thăm chuồng thú trong vòng 1 tháng.” Trong khi đứa trẻ phản đối và vùng vẫy, Nikolas lật đầu gối của thằng nhỏ lên và đét 3 cái vào mông cậu. Jake la hét và bắt đầu khóc thét lên vì bất ngờ. Đặt thằng bé đứng trước mặt anh, Nikolas nói bằng giọng khàn khàn. “Con hổ đó rất nguy hiểm, giống như những con thú còn lại trong bầy. Con đã làm Emma và cha sợ hết hồn. Cha không muốn bất kỳ chuyện gì xảy ra với con-đó là lý do con buộc phải tuân theo những luật lệ chúng ta đã đặt ra, dù không phải lúc nào con cũng hiểu rõ lý do tại sao phải xác lập chúng.”

“Dạ, Papa,”Jake nức nở, cúi đầu xuống để che giấu những giọt nước mắt của cậu.

Nikolas kéo cậu lại gần, ôm chặt cậu, và đứa trẻ vòng tay ôm lấy cổ anh. “Được rồi,” anh thầm thì. “Tất cả được tha thứ-hãy nhớ làm theo những gì cha đã nói với con.”

“Con có thể chơi trong phòng bây giờ được không?”

Nikolas gật đầu, anh ôm chặt lấy cậu một cách mãnh liệt thêm lần nữa, “Ừ, con có thể đi.”

Jake lùi lại và lấy hai nắm tay nhỏ chùi đi những giọt nước mắt chảy ra từ mắt cậu. Cậu bé nhìn chằm chằm cha cậu tò mò. “Tại sao cha khóc, Papa?”

Sự im lặng trong chốc lát nổi lên, và rồi Nikolas cộc cằn trả lời. “Bởi vì cha ghét phải đét đít con.”

Nụ cười nhẹ, phẫn uất lướt trên khuôn mặt cậu. “Con cũng ghét nó nữa.”Cậu chạy đến phía Emma, và vòng tay ôm quanh hông cô, bám chặt cô. “Con xin lỗi, Emma.”

Qúa xúc động để nói, cô vò mái tóc và hôn lên đỉnh đầu của cậu trước khi cậu nhỏ chạy vụt đi. Khi những bước chân vội vã mờ dần, Nikolas đứng dậy và vuốt mặt anh, thở dài.

Emma lưỡng lự tiến lại gần anh. “Nikki, tôi nghĩ tôi đã nói rõ với nó-”

“Nó biết là không được phép vào đây một mình,”Nikolas nói, quay sang nhìn cô. “Nó là một đứa trẻ bướng bỉnh, đầy hiếu kỳ. Anh lẽ ra phải đoán được điều này.”

Emma thắc mắc tại sao trông anh vẫn rất tái mét như vậy, và lý do tại sao trong đôi mắt anh lại thóang lên tia nhìn khiếp sợ đến thế. “Ừm, bây giờ mọi chuyện đã ổn cả rồi, cảm ơn Chúa. Chẳng có thiệt hại gì cả.”

Nikolas dường như không đồng ý với cô. Anh kéo tay áo của anh lên bờ trán ẩm ướt, và chùi vào đám tóc ướt đẫm mồ hôi. “ Trước giờ anh chưa bao giờ đánh một đứa trẻ.”

Sau đó Emma hiểu ra. Cảnh tượng này đã gợi anh nhớ đến Misha, anh trai của anh, và tất cả những lần cha họ đã hành hạ anh ấy. “Anh không đánh Jake,”cô nói nhỏ nhẹ. “Đó chỉ là một cú đét vào đít thôi, và đã được đánh rất nhẹ. Anh đã làm điều đó chỉ để chắc chắn rằng thằng bé sẽ không đặt bản thân trong vòng nguy hiểm lần nữa.J ake hiểu mà, Nikolas. Anh không làm đau thằng bé…”Cô ngừng lại và tiếp tục nói với tông giọng dịu dàng. “Và anh không giống cha của anh.”

Anh im lặng, ánh nhìn mông lung, như thể anh để tâm trí vào một khỏang thời gian và nơi chốn khác.

“Làm cha mẹ không dễ dàng chút nào, đúng không?”Emma hỏi khẽ. “Có rất nhiều thứ phải lo lắng, những điều anh chẳng bao giờ đoán trước, và anh bị dày vò bởi những quyết định anh cố làm vì lợi ích của chính họ-” Cô ngưng nói khi những suy nghĩ về cha ruột của cô đột ngột gây ra một làn sóng khao khát và tội lỗi. Lucas Stokehurst đã luôn luôn là người cha yêu thương, che chở quá mức cần thiết, vừa làm cha vừa làm mẹ, và cô đã gần như đâỷ ông ra xa khỏi cuộc đời cô. Cô nhớ ông. Cô mệt mỏi vì trừng phạt gia đình cuả cô và chính bản thân cô-cô muốn làm lành với họ. “Đừng cảm thấy có lỗi,” cô lẩm bẩm, quá bận rộn với những suy nghĩ của cô đến nỗi không chú tâm đến sự đáp lại của Nikolas, hoặc nếu anh ta đã làm thế.

Tối hôm đó,Emma đi lên cầu thang đến phòng đứa trẻ lúc 8 giờ tối. Cô có ý định giải thích với Jake rằng mặc dù cô thường kể về Manchu như là một con thú cưng được yêu mến, nó vẫn còn là con thú nguy hiểm, và chắc chắn không hề được thuần dưỡng thành một con chó giống như Samson. Manchu nên được yêu thương nhưng đáng lo ngại, bởi vì bản chất hoang dã của nó sẽ luôn luôn không dự đoán được. Cô cảm thấy mình có lỗi vì đã không nói rõ với Jake trước đây.

Khi cô tiến gần đến bậc thang trên cùng, cô nghe thấy giọng nói thoải mái, buồn ngủ của cậu bé vọng ra từ cửa phòng. “Papa, cha sẽ vẫn kể truyện cho con sau khi chúng ta thuê được vú em chứ?”

“Dĩ nhiên rồi,” giọng nói của Nikolas đáp lại. “Mặc dù cha tưởng tượng ra rằng cô ta sẽ có những câu chuyện riêng khiến con thích thú lắm.”

“Con thích người Nga nhất.”

“Cha cũng vậy,” Nikolas nói với nụ cười ẩn trong giọng nói của anh. “Bây giờ, chúng ta ở đâu rồi nhỉ?”

“Hòang tử Ivan vừa mới gặp con chó sói xám.”

“Ừ,”những trang sách kêu sột soạt. “Chuyện xảy ra rất tình cờ rằng có một con chó sói bị phù phép, biết tất cả về việc Hòang tử Ivan đang tìm kiếm một con chim lửa kỳ diệu. “Tôi biết con chim lửa đang ở đâu,”con chó sói rít lên, và đề nghị dẫn Ivan đến nơi đó. Leo lên phía sau lưng của con chó sói, Ivan phóng nhanh đi suốt cả đêm cho đến khi họ tới một khu vườn được bao quanh bằng những bức tường bằng vàng cao chót vót. Đó là cung điện của Hòang Tử Afron…”

Emma lặng lẽ quay xuống, hình dung cảnh Jacob đang cuộn người trên giường lắng nghe giọng nam cao trầm êm dịu của cha cậu. Cô cảm thấy cô đơn, buồn bã, thiếu vắng điều gì đó mà cô không thể nói rõ. Cô uống một ly rượu vang đỏ mà không hề biết đến mùi vị của nó rồi đi ngủ sớm. Mặc chiếc váy ngủ bằng vải bông mỏng, nằm rúc vào đống mền, cô chờ tấm khăn trải giường lạnh giá dần ấm lại. Căn phòng tĩnh mịch và tối đen, âm thanh từ chiếc bóng vọng đến chế giễu cô.

Cô nhớ đến sự khẩn khỏan của Tasia: “Anh ấy không hề xứng đáng với lòng tin của họ, Emma. Nikolas là mẫu đàn ông nguy hiểm.”

Nỗi đau khổ thầm lặng của cha cô. “Con luôn luôn có thể quay về..Cha sẽ chào đón con với vòng tay rộng mở.”

Và lời cầu xin của Nikolas. “Anh sẽ không làm tổn thương em nữa. Hãy tin anh đi.”

Những hồi ức đó quấy nhiễu cô hàng giờ liền, cho đến cuối cùng cơn ngái ngủ cuốn lấy cô. Nhưng dẫu cho là thế cô vẫn không hề được thanh thản. Một trong những giấc mơ gây lo lắng cho cuộc đời cô đã siết chặt lấy cô với các chi tiết và sự mạnh mẽ làm cho cô lạnh thấu xương.

Cô đang ở trong một cái xà lim tối đen, lạnh lẽo với những bức tường bằng gỗ, một tầng lầu bằng đá, và một cái cửa sổ nhỏ xíu hình chữ nhật. Những cây thánh giá và các biểu tượng vị thánh treo trên các bức tường, những khu mặt u ám nhìn chằm chằm vào cô, phản chiếu sự đau buồn của cô. Cô thổn thức trong tuyệt vọng khi đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ, chiếc áo chòang đen của cô kéo lê trên sàn nhà. Cô biết Nikolas đang càng lúc càng tệ hơn, và cô không thể đi đến bên anh. Tất cả những gì cô có thể làm là chờ đợi ở đây trong đau đớn tuyệt vọng. Hai người phụ nữ khác- một trong số họ là nữ tu sĩ trong trang phục màu xám-đang cố gắng dỗ dành cô, nhưng cô giũ người ra khỏi bàn tay dịu dàng cuả họ và xoay mặt khỏi khuôn mặt trắc ẩn đầy lòng thương hại của họ. “Anh ấy đang chết dần,”cô khóc. “Anh ấy cần tôi, và anh chỉ có một mình. Tôi phải đến với anh!Tôi không thể chịu đựng nổi điều đó, tôi không thể-”

Emma giật mình tỉnh giấc với tiếng thở hổn hển, ngồi bật dậy trên giường. Căn phòng quen thuộc của cô tĩnh lặng đến kỳ quái. Nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chảy ra, và trái tim cô đau đớn như thể có ai đó thưc sự đã chết rồi. Cô không biết làm thế nào để khiến nỗi đau đó mất đi. Cô trượt ra khỏi giường và nhận thấy bản thân đang đi về phía phòng ngủ của Nikolas. Dùng tay áo dài của chiếc váy ngủ để lau khô khuôn mặt ẩm ướt, cô đi đến cửa ra vào của phòng ngủ anh và đứng ở đó, một bóng ma thon thả lượn lợn ngập ngừng trong bóng tối. Ánh trăng chiếu rọi qua khung cửa sổ và vũng nước nhỏ trên sàn trải thảm.

“Nikki,’cô thầm thì.

Cô nghe thấy tiếng sột soạt của tấm mền và giọng nói chệch chọang vì ngái ngủ của Nikolas. “Ai đó?...Emma?”

“Tôi mơ thấy ác mộng,”cô thầm thì. Cô chưa từng trải qua nỗi đau đớn nào lại tuyệt vọng đến như vậy trước đây. Chắc chắn anh ấy có thể cảm nhận được nó, giống như sự hiện diện của ai đó khác trong phòng cùng với họ.

“Hãy nói anh nghe,”anh nói.

“Anh đang hấp hối…và anh muốn tôi, nhưng tôi không thể đến với anh. Tôi đang ở trong một căn phòng tu viện, và họ không để tôi đi.”

Anh không trả lời. Chẳng hiểu sao, anh lại thầm thì tên cô bằng tiếng Nga.

Vật lộn với những giọt nước mắt và ngôn từ, Emma im lặng một lúc lâu. Rồi thì những câu hỏi đau đớn, bắt nguồn từ hàng tuần lễ thất vọng và mong mỏi, bật ra. “Tại sao anh thay đổi nhìêu quá vậy? Chuyện gì đã xảy ra với anh vào ngày anh ngất xỉu ngay trước bức chân dung đó?”

Cuối cùng cô cũng đã hỏi rồi. Lúc đầu Nikolas không thể nói, trong lòng tràn ngập sự háo hức và ham muốn mà anh biết rõ rằng lời giải thích của anh sẽ bật ra với giọng nói cà lăm khó hiểu. Tận sâu trong tâm khảm anh đã diễn tập hàng trăm cách để kể cô nghe, tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để khiến cô chấp nhận, tin tưởng…nhưng dường như là vô vọng. Làm sao cô có thể hiểu khi thậm chí ngay cả anh cũng không thể hiểu nổi chứ?

Gịong nói của anh gần như không thể nghe thấy được khi anh trả lời. “Suốt một tiếng đồng hồ bị bất tỉnh. Anh đã mơ anh đang ở Nga. Anh mơ rằng anh trở thành ông tổ Nikolai.”

“Nikolai,”cô ngập ngừng lặp lại. “Người đã chọn vợ giữa 500 cô gái đồng trinh à?”

“Làm sao em biết điều đó?”Anh xúc động hỏi mạnh.

“Rashel Sidarov đã kể tôi nghe về câu chuyện này. Làm sao Nikolai lại kết hôn với một trong những thiếu nữ-”

“Đúng vậy. Tất cả đều ở đó trong giấc mơ. Em đã là một cô dâu. Tên của em là Emelia Vasilievna, và anh đã yêu em.”

“Rồi chuyện gì đã xảy ra?”Cô hỏi một cách bứt rứt.

“Chúng ta chỉ ở chung với nhau một thời gian ngắn thôi trước khi anh bị bắt giam vì bị nghi ngờ mưu phản. Để tránh phải chịu chung số phận, em đã đi đến Tu Viện Novodevichy, nơi em mang thai con của anh. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với em sau đó.” Anh lặng lẽ nói thêm. “Anh đang cố khám phá ra.”

Cô sững người lại vì câu chuyện của anh,một sự- thật quá sức là ngớ ngẩn. “Chúa tôi….anh tin nó thật sự đã xảy ra, đúng không? Anh nghĩ nó còn hơn cả 1 giấc mơ.”

“Nó có thật.”

Sự thừa nhận của anh làm cô giật mình.Cô giơ tay lên miệng, kiềm hãm nổi sợ hãi, cười nhếch môi hoài nghi. “Anh đang nói giống như một người điên!”

“Anh đã yêu em cách đây 170 năm. Bây giờ anh đã tìm ra em một lần nữa.”

Cô bắt đầu run rẩy trong hỏang loạn. “Không.”

“Đừng sợ!”anh nói dịu dàng.

“Điều này không có ý nghĩa gì cả.”

“Tại sao em mơ mình đang ở trong tu viện, Emelia?”

“Đừng có gọi tôi như vậy! Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi!”Cô thở dốc, nỗi sợ hãi dao động khắp toàn thân cô. “Chẳng giống anh chút nào, Nikki. “Anh đã luôn luôn là người sáng suốt hơn tất cả những kẻ khác. Nghe anh xoay tròn câu chuyện bịa đặt như vậy và khẳng định đó là sự thật!...anh chắc chắn đang cố làm tôi hỏang sợ! Chẳng có tác dụng gì đâu-”

“Đó là sự thật.”

Emma thấy anh đứng dậy khỏi giường và đến với cô, cơ thể gầy guộc của anh chạm nhẹ với sự dịu dàng và chiếc bóng mờ mờ của thân hình trần truồng. Mặc dù cô cố chạy trốn, đôi chân cô lại không tuân theo, và cô đứng ở đó trong nỗi hoang mang tê cứng.

Vòng tay nóng bỏng, cứng rắn của anh trượt quanh cô, một bàn tay đẩy vào bên dưới mái tóc cô để kìm chặt đằng sau cổ cô. Cô nao núng và thở hổn hển, cơ thể cô run rẩy. “Tôi không tin anh,”cô thầm thì. “Tôi không tin vào giấc mơ của anh.”

Nikolas tràn đầy nhẹ nhõm vì có thể kể ra hết cho Emma nghe. Mùi hương và sự hiện hữu của cô, tất cả những thứ anh cần để truyền đạt đến cô, choán lấy anh trong vội vã. Anh phải có cô ngay bây giờ. Anh nói chuyện với cô bằng tiếng Nga, những âm ngữ trầm, dịu dàng mà cô không hiểu.

“Anh đang nói gì vậy?”cô nài nỉ.

Anh dịch ra cho cô, hơi thở của anh thiêu cháy làn da của cổ cô. “Anh không quan tâm liệu em có tin anh không. Anh muốn em trên giường anh tối nay. Anh muốn được ở trong em, và cảm nhận cánh tay và đôi chân em quanh người anh.”

Emma uốn cong người tránh xa khỏi anh, nhưng anh quá mạnh, những cơ bắp của anh siết chặt lại với quyết tâm. “Anh muốn em,”anh nói, tông giọng khàn hơn bình thường. “Anh muốn làm tình với vợ của anh.”

Cô cảm nhận được miệng anh trên vú cô, sức nóng cháy rực xuyên qua lớp vải mỏng manh của chiếc váy ngủ. Anh tìm kiếm được đôi nụ nhỏ của cô, cắn nhẹ, và nút đôi núm căng cứng đó cho đến khi cô ngừng vùng vâỹ và rên rỉ trong sự khoái lạc chấp thuận. Bàn tay anh trượt vào giữa đùi cô, vuốt ve vùng đồi mịn màng xuyên qua lớp vải bông mỏng che lấy cô. “Emma,”anh rên rỉ, đè mạnh cô áp chặt vào chỗ căng cứng của anh, những ngón tay anh cắm chặt vào mông cô.

“Vâng,”cô thì thầm, ưng thuận và ham muốn quấn quýt lấy nhau bên trong cô.

Nikolas đưa cô lên giường và nằm lên trên cô, luống cuống kéo mạnh chiếc váy ngủ tốc lên. Cô giấu mặt vào trong đống vải bông rối bùi và giang rộng đùi khi cô cảm nhận được anh đang gieo xuống người cô. Anh đẩy vào bên trong cô trong sự dò dẫm mạnh mẽ và rên lên thỏa mãn khi cơ thể cô bao bọc và che chắn lấy anh, kéo anh thúc mạnh vào bên trong vùng ngọt ngào tối đen. Anh đâm vào cô một cách mạnh mẽ, đáp trả lại sự thúc ép giật mạnh của hông cô trong nhịp điệu khiến cô đạt tới sự khóai cảm dữ dội. Cô thổn thức và vẫn giữ lấy anh, run rẩy thỏa thích khi cô cảm nhận được anh đang phun trào hạt giống của anh bên trong cô.

Cả hai chậm chạp cuộn vào nhau trên giường, tay chân rã rời và kiệt sức. Emma cảm nhận được hơi ấm của anh dọc bờ lưng cô, đôi chân anh quấn vào bên dưới cô, cánh tay anh bên dưới cổ cô. Cơn chóang váng nhỏ này vẫn khuấy động cả người cô. Một khỏang thời gian dài trôi qua trước khi cô nói chuyện trong tông giọng thì thầm nhỏ yếu.

“Em sợ.”

“Sao vậy, dushenka?”

“Nghĩa là gì?”

“Linh hồn nhỏ bé của anh,” anh trả lời ngay, vuốt thẳng mái tóc rối bù của cô. “Tại sao lại sợ?”

Một giọt lệ chảy dài xuống má và run rẩy trên đỉnh cằm của cô. “Bởi vì em không muốn yêu anh,”cô thở hổn hển nói. “Rồi thì em sẽ phụ thuộc vào anh, và anh sẽ xé nát em ra thành từng mảnh. Em sẽ không để đìêu đó xảy ra, Nikki.”

Anh dỗ cho cô nín khóc với những lời thầm thì dịu dàng và kéo tay cô sang một bên. Anh bắt đầu hôn lên cổ họng cô, giao giữa đường viền áo ngủ và làn da cô…những nụ hôn sâu khiến hơi thở cô trở nên nhanh hơn và núm vú cô căng cứng lên áp sát vào tấm vải lanh mịn. Anh di chuyển lên trên cô, đôi bờ vai nặng nề của anh sáng rực lên với tia sáng bàng bạc khi ánh trăng lướt qua họ. Đôi tay anh, xục xạo thật tàn bạo và mạnh mẽ, trượt nhẹ nhàng từ hông lên đôi vú cô. Anh thầm thì với cô, thỉnh thỏang bằng tiếng Anh, lúc thì bằng tiếng Nga, những thanh âm của anh phủ tràn trên cơ thể cô. Từng bước nâng chiếc váy ngủ của cô lên, anh tán dương làn da dần dần để lộ ra của cô bằng những vết cắn nhẹ nhàng và những nụ hôn. Emma cúi người xiết chặt lấy cơ bắp của lưng anh, lần tìm hình dáng quen thuộc của những vết sẹo.

Chiếc váy ngủ đã được kéo ra khỏi đầu cô, để cô hoàn toàn trần truồng. Emma quấn người quanh anh, ôm anh một cách trọn vẹn. Họ hôn nhau thật nồng nàn, xoay tròn một lần, rồi hai lần trên giường ngủ. Nikolas rên rỉ vì bàn tay vuốt ve dò dẫm của Emma, những đầu ngón tay của cô cong lại dịu dàng quanh khúc thịt căng cứng của anh. Đầu anh hạ xuống vùng bụng căng mịn của cô và di chuyển xuống vùng đồi mịn màng giữa đùi cô, cho đến khi lưỡi của anh thông thạo xác định ra vị trí nhạy cảm nơi tập trung tất cả những khoái lạc tình dục đáng mơ ước.

Run lên vì khao khát,Emma chạm vào mái tóc anh, những ngón tay cô dò dẫm vào trong làn tóc mượt mà và quấn chặt lấy chúng. “Bây giờ,” cô thầm thì đòi hỏi, quằn quại đáp lại những giục giã của miệng anh. “Làm ơn đi, ngay bây giờ…”

Nikolas nâng mình lên trên cô và chậm chạp tiến vào, nhấp thấp xuống và lấp đầy cho đến khi cô gào lên vì thỏa mãn. Họ vẫn giữ im, gắn chặt lấy nhau. Emma nhìn thấy ánh mắt anh lấp lánh trong bóng tối, đường nét bí ẩn của khuôn mặt anh. Anh thật xa lạ đối với cô, dịu dàng hơn và nồng nàn hơn cô đã từng tưởng tượng. “Anh là ai?”

“Anh là người rất yêu em,” anh thầm thì. “Mãi mãi, Emma.”Anh thậm chí còn đẩy vào sâu hơn, dường như đang say mê tiếng nấc thổn thức vì khoái cảm của cô. Cô bám lấy anh trong sự đầu hàng, táo bạo và rộng mở, dâng hiến tất cả bản thân cô. Và anh cũng trao lại giống như vậy, để cho sự đam mê bốc cháy vượt khỏi tầm kiểm soát cho đến khi tất cả hồi ức đều bị thiêu trụi đi và thế giới trở nên trong sạch và mới mẻ.

***************

Lần đâù tiên Emma thức dậy vào buổi sáng trong vòng tay của chồng cô. Cô chờ đợi những khoảnh khắc ban đầu của sự bối rối trôi qua, rồi quay sang nhìn vào khuôn mặt của Nikolas. Đôi mắt màu hổ phách của anh đang mở ra, tia nhìn dò dẫm. “Chào buổi sáng,”anh nói, giọng anh nghe sột soạt-ngái ngủ.

Anh đã ôm cô suốt cả đêm, thỉnh thỏang cắt ngang những giấc mơ của cô bằng cách hôn lên mặt và cổ cô. Họ đã làm tình một lần nữa khi gần đến sáng, cơ thể họ di chuyển với nhịp điệu uể oải cho đến khi cả hai tan ra rồi rùng mình phấn khích. Cô có thể nói gì với anh sau một đêm dục tình cuồng lọan đây? Cô quay mặt đi chỗ khác không nhìn vào mặt anh nữa, đôi má cô nóng bừng, và cô làm động tác lăn ra khỏi giường.

Anh chặn cô lại, kẹp chặt cô xuống nệm. Anh nhìn đắm đuối vào mắt cô. “Em cảm thấy thế nào?”

“Em không biết. Em chẳng có khái niệm gì về việc phải đi đâu hoặc ở bên anh như thế nào. Thật dễ để lúc nào cũng tranh cãi-đó là điều em từng quen thuộc. Nhưng làm hòa…em không biết liệu chúng ta có thể làm thế được không.”

Đôi bàn tay ấm áp của anh phủ lên vùng dưới trần trụi của cô, siết vào những nếp gấp căng phồng. “Đơn giản thôi mà, ruyska. Chúng ta sẽ làm điều đó hàng ngày.”

Emma cảm nhận được sự kích động của vật đó ngay giữa họ, sự giục giã không ngừng nghỉ tiết lộ ra nỗi đam mê vừa mới được kích hoạt lại của anh. Anh kẹp chặt vùng dưới của cô, giữ cô nằm ở trên dưới khi miệng anh dò dẫm vào vùng trũng bờ ngực ẩm ướt của cô.

Cô thở hổn hển phản đối. “Không được, Nikki. Đến bữa sáng rồi-”

“Anh không đói.”

“-Và em vẫn chưa gặp bầy thú sáng nay-”

“Chúng có thể chờ.”

“Jacob có thể đến tìm anh-”

“Không đâu. Thằng bé không phải là đứa con phá đám.”

Cô cố gắng lần nữa để khiến anh xao lãng. “Em đau…”

“Anh có thể sửa chữa điều đó,”anh thầm thì, lăn tròn cho đến khi cô bị ép nằm ngửa ra. Anh kéo đùi cô ra và đặt cái của anh hướng vào cô để thuyết phục cô nằm im. Emma ngừng chống cự với tiếng rên rỉ đê mê khi đôi bàn tay và miệng anh thi hành những lời hứa mà anh sẵn lòng thực hiện để đáp ứng cô.

Nikolas có vẻ cứ tin rằng anh sẽ được chào đón trong giường cô sau đó, và Emma không từ chối anh. Một tuần trôi qua nhanh chóng, trong khi Emma thức dậy mỗi ngày với cảm giác khám phá. Cô đang trải nghiệm những điều về ông chồng mà cô chưa từng đoán biết nổi trong tất cả những tháng trước đây trong cuộc hôn nhân của họ. Có những khoảnh khắc anh trở nên dịu dàng một cách đáng kinh ngạc, giúp cô gỡ xuống hàng đống thứ nặng nề của mái tóc cô vào buổi tối, những đầu ngón tay xoa bóp những vết đau nhức do những cái kẹp tóc và lược gây ra trên da đầu cô. Anh dịu dàng thoa thuốc mỡ lên bàn tay cô nơi đã bị phồng rộp hoặc bị cắt trong khi làm việc, hoặc xen vào trong lúc cô đang tắm và tắm cho cô như thể cô là một đứa trẻ.

Một lúc nào đó tâm trạng của anh trở nên đầy tà tâm, thì anh lại dồn cô vào bên trong trang trại. Lờ phắt đi sự phản đối hỏang hốt của cô, anh mở quần cô và ép cô dựa sát vào tường, cho đến khi cả hai đều ở trong tình trạng ướt sũng-mồ hôi và thở hổn hển thỏa mãn. Anh trêu chọc cô một cách không khoan nhượng, chọc tức cô và cùng lúc khiến cô cười phá lên, cho đến khi cô không biết liệu nên hôn anh hay là giết anh.

Vào buổi trưa khi Robert Soames đang vẽ chân dung cho Emma, Nikolas đến ngồi quan sát, nhìn chằm chằm vào cô đầy say mê khiến cô cuối cùng phải tống anh ra khỏi phòng. “Em không thể cứ ngồi im và nhìn tôn quý trong khi anh quan sát em,” cô thông báo cho anh biết, đẩy anh về phía cửa ra vào. Nikolas miễn cưỡng tuân theo, cau có khi cô đóng sầm cửa lại trước mặt anh.

Anh kể về giấc mơ của anh lần nữa, vào ngày họ đi dạo trên vùng đất bụi-tuyết quanh điền trang. Những bông hoa tuyết rơi nhẹ nhàng khắp bầu trời, và Nikolas dừng lại để hôn lên mảnh tuyết nhỏ đang tan chảy trên khuôn mặt Emma. “Em giống như thiên thần,” anh thầm thì, chạm vào những nụ tuyết bám trên tóc cô.

“Anh cũng vậy,” cô lặp lại và cười phá lên khi cô phủi tuyết trên mái tóc vàng nâu của anh. “Một thiên thần sa ngã.”

Nikolas đột nhiên im lặng. Emma nhận thấy anh đang nhìn chằm chằm vào cô, sững sờ. “Chuyện gì vậy?”cô hỏi thận trọng.

“Em giống như trước đây, ở Nga. Anh đã tặng em chiếc khăn chòang đăng ten màu trắng, và em đã phủ nó lên tóc em.”

Mình chưa bao giờ ở Nga, cô muốn nói, nhưng kiềm giữ những lời đó lại khi cô quan sát chồng mình. Anh có thường xuyên nghĩ về một giờ huyền diệu đó không khi anh chìm vào trong giấc mơ quá khứ của anh? Cô cảm nhận được sự khao khát muốn khám phá ra đằng sau biểu hiện khép kín của anh, mong muốn giành lại những gì đã chiếm giữ lấy anh. Nikolas thật sự tin họ đã từng gặp và yêu nhau trong quá khứ. Chắc chắn cô sẽ không khuyến khích niềm tin của anh, nhưng cô cũng không thể chế giễu anh vì điều đó.

“Anh yêu người phụ nữ trong giấc mơ của anh, đúng không?”cô lặng lẽ hỏi.

Một sự xúc cảm không thể phân biệt được lóe sáng trong mắt anh. “Người phụ nữ đó là em.”

“Dù đúng là như vậy, bây giờ nó cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta,”cô nói. “Nó chẳng quan trọng gì đối với cuộc sống của chúng ta.”

“Nó ảnh hưởng rất quan trọng đến anh. Anh nhớ rõ cảm giác yêu em, và được yêu trở lại.”

“Em rất tiếc nếu đó là điều anh muốn từ em,”Emma nói với giọng điệu không được tự nhiên. “Không thể thực hiện được. Không đủ đối với anh phải không?Trở thành những người bạn thông thường, và tìm kiếm niềm vui trong sự bầu bạn cùng nhau.”

“Không,”giọng nói buồn rầu của anh đáp lại. “Nó không đủ.”

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng cho đến khi chợt thấy một công trình kiến trúc bằng đá nhỏ, ngôi nhà nguyện thuộc tài sản của điền trang đã được xây dựng lại để phục vụ cho những gia nhân người Nga.

“Em chưa bao giờ đến đây trước kia,” Emma nói. “Nó trông ra sao nhỉ?”

Nikolas quan sát ngôi nhà nguyện mà không có biểu hiện gì và hướng dẫn Emma đi đến cánh cửa vòm cong, nhỏ. Anh đẩy cánh cửa ra và giữ lấy nó cho cô khi cô bước vào bên trong. Bao phủ mái tóc cô là chiếc khăn chòang len màu xanh dương, Emma liếc nhìn xung quanh nhà nguyện. Nó phủ đầy những biểu tượng các vị Thánh và những bệ thờ chứa đầy nến. Một trong số chúng vừa mới được thắp sáng, ánh lửa nhỏ xíu tạo ra nền ánh sáng yếu ớt bao phủ không khí. Đó là nơi trang nghiêm và ảm đảm. Các bức tường dường như hấp thụ những lời thú tội và những tiếng cầu xin khẩn nài của tất cả những người đã ở đó ngay trước chúng. “Em thắp nến lên được không?” cô hỏi với tông giọng thầm thì.

Nikolas không đáp lại. Nét mặt tuấn tú của anh vẫn tập trung quan sát những biểu tượng các vị Thánh xung quanh họ.

“Ừm, nó không thể gây hại mà,” Emma nhận xét, chọn một thanh nến dài. Cô thắp sáng nó từ ngọn lửa đang cháy và đặt nó cẩn thận vào một trong những giá đặt nến ngay trước mặt bức tranh Đức Mẹ Maria-và-hài nhi. Quay lại, cô nhìn lướt qua Nikolas, và ngừng thở.

Đôi mắt Nikolas tràn ngập những giọt lệ dâng tràn nơi khóe mắt. Anh không thể kiểm soát nổi phản ứng của mình khi thấy Emma đứng giữa những bức tranh Nga và ánh nến. Anh chưa bao giờ biết đến nỗi đau đớn nào kinh khủng như vậy. Dường như cô ấy có quyền sinh sát đối với anh. Anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô không bao giờ yêu anh. Anh sợ hãi loại người anh sẽ trở thành.

Dường như một khỏanh khắc dài vô tận đang từ từ lê bước trôi qua trước khi anh nói với giọng tự chủ vô hồn, tông giọng thấp và đều đều. “Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với anh ngày hôm đó. Anh không chắc nó có thật không nữa. Tất cả những gì anh biết là anh cần em.”

Emma đứng ở đó trong sự hoang mang bế tắc, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đã từng dụ dỗ, kết hôn, và phản bội cô…người đàn ông phức tạp và đáng e ngại nhất mà cô từng biết. Thật sự phải can đảm lắm để ở lại với anh. Cô có cảm tưởng như thể cô đang đứng mặt-đối-mặt với một con hổ, không có những hàng rào giữa họ. Có quá nhiều cảm xúc giành cho anh…sợ hãi, ham muốn, giận dữ, đồng cảm. Liệu có bất kỳ ai từng làm cho cô mê muội giống như anh chưa? Liều lĩnh khám phá ra anh thật sự quan tâm đến cô liệu có đáng giá không?

Cô bước đến bên anh và đặt bàn tay dịu dàng lên hàm anh. Cô cảm nhận được cơ thể run rẩy của anh, một sự căng thẳng vượt quá nỗi sợ hãi. “Có lẽ em cũng cần anh,” cô lẩm bẩm.

Bàn tay anh vò rối mái tóc cô, siết chặt đầy sở hữu, và anh kéo cô vào lòng anh, ép chặt và đẩy mạnh cô áp sát vào cơ thể anh. Anh lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa lên môi cô, sau đó hôn cô một cách dữ dội, ôm lấy cô như thể anh sẽ không bao giờ từ bỏ.

***********

“Cô đang dẫn con đi đâu vậy?”Jake hỏi vào ngày hôm sau, bàn tay bé nhỏ của cậu nắm lấy tay Emma khi họ leo lên ghế ngồi đằng trước của cỗ xe ngựa. “Và tại sao chúng ta mặc quần áo đẹp vậy?”

Emma đã chú ý ăn mặc cẩn thận cho cậu bé với quần ống túm màu đen nhỏ, áo gilê xanh dương, và một chiếc mũ cũng màu xanh dương đội lên mái tóc xoăn, đen dày của cậu bé. Còn đối với mình, cô đã chọn một chiếc váy dài màu xám sang trọng đính với lụa màu tím-và-xám-sọc. Mái tóc cô được thắt búi gọn gàng kẹp lại, và đội chiếc mũ nỉ màu xám đính kèm dải ruybăng lụa sọc ngang và khăn chòang cổ màu hoa ỏai hương mỏng. Một chiếc áo chòang không tay có mũ trùm đầu bằng nhung với khăn chòang phủ lên bờ vai cô.

“Chúng ta sẽ đến thăm gia đình cô,” cô nói với Jake. “Mẹ kế đã viết thư cho cô, nói rằng họ sẽ ở lại thành phố trong vài ngày.”

“Cô cũng có mẹ kế hả?” Cậu bé hỏi với vẻ ngạc nhiên.

“Ừh, đúng rồi.”Emma chỉnh ngay ngắn cái mũ của cậu một cách cẩn thận và mỉm cười. “ Con biết đấy, đâu phải chỉ mình con mới có mẹ kế.”

“Bà ấy như thế nào?”

“Bà ấy là người Nga, giống như con và cha con.”

“Bà ấy có biết những cậu chuyện Nga không?” Có một tia hiếu kỳ hăm hở thấp thóang trong đôi mắt đứa trẻ.

Emma mỉm cười. “Có lẽ là hàng trăm câu chuyện cổ tích.” Cô biết ơn vì giọng nói riú rít vui vẻ của Jake, cách cậu bé ngồi yên trong cỗ xe và lôi những chú lính đồ chơi ra khỏi túi của cậu, dàn xếp chúng thành một trận đánh giả. Tất cả sự xao lãng này đều rất đáng chào đón, vì chúng giúp cô lờ phắt đi những lo lắng đang nhộn nhạo trong dạ dày cô.

Cô đã từ chối gặp cha mẹ kể từ đám cưới của cô với Nikolas cách đây 4 tháng rưỡi. Hiếm khi mọi người liên lạc với nhau, ngoài trừ vài lá thư cứng ngắc trao đổi giữa cô và Tasia. Cô tự hỏi họ sẽ phản ứng như thế nào khi nhìn thấy cô. Sự đón tiếp của họ sẽ nồng ấm hay lạnh lẽo đây? Họ sẽ nói gì về Jacob? Có lẽ đi một mình sẽ là tốt nhất, nhưng Emma cần sự bầu bạn của đứa trẻ này. Và cô muốn họ biết về đứa trẻ-Nó sẽ giúp họ hiểu rõ những điều cô sẽ cố nói với họ. Jacob dường như là một phần trọn vẹn của sự thay đổi đã diễn ra ở Nikolas.

“Có lẽ con sẽ gặp các em trai của cô, William và Zachary,”cô nói khi chiếc xe ngựa tiến ra đọan đường rộng dài trước mặt.

“William bằng tuổi của con, Jake, và phần nào con là anh em họ của chúng, mặc dù mối quan hệ xa đến nỗi rất khó khăn để xác định. Những người Nga đánh giá rất cao khái niệm gia đình, và rất tự hào về dòng dõi cuả họ, vì vậy cô tưởng tượng được rằng William sẽ khá vui để chú ý đến con.”

Jake trông có vẻ dè dặt. “Liệu con sẽ thích bạn ấy chứ?”

“Con chắc chắn sẽ thích bạn ấy,”Emma khẳng định. “Em ấy là cậu bé dễ thương, Jake. Em ấy không phải loại trẻ con chửi bới hay chọc ghẹo những người khác.”

“Nhưng con nói chuyện giống như thứ nhà quê ấy…và con còn là đồ con hoang nữa.”

Emma không biết đứa trẻ lại nhận ra âm giọng nhà quê thô cứng của cậu. “Con không phải nói với mọi người điều đó, Jake. Xuất thân của con không có gì đáng xấu hổ cả, chắc chắn con cũng không thể cải thiện điều đó. Thứ hai là, William sẽ không quan tâm đến giọng nói của con. Và khi con lớn lên, ngữ giọng đó sẽ mềm mại hơn một chút.”

“Thật không ạ?”Jake trông khá hài lòng, và quay trở lại chơi với những chú lính của cậu.

Sự lo sợ của Emma tăng dần trong suốt đoạn đường đến ngôi biệt thự được xây theo phong cách Ý của gia đình cô trên dòng sông Thames. Thật đáng yêu, ba tòa tháp vòng tròn quen thuộc với mái nhà hình nón và xung quanh là những hành lang lọt vào tầm mắt. Cỗ xe ngựa dừng lại ngay cổng trước ngôi biệt thự, và những người hầu trong bộ trang phục thêu nặng nề bước đến để giúp cô và Jake ra khỏi xe ngựa. Có lẽ cảm nhận được nỗi e sợ của cô, và chia sẻ điều đó, Jake trượt bàn tay cậu vào trong tay cô khi họ bước đến cửa trước. Emma liếc nhanh cậu bé và nhìn lại cô để chắc rằng cả hai có vẻ ngoài hoàn hảo nhất.

Viên quản gia gặp họ ở trước cửa, một nụ cười mỉm phá vỡ vẻ bình tĩnh thường ngày của ông ta khi ông ta nhận ra cô. “Cô Emma,”ông nói, chào mừng họ bước vào đại sảnh chỉ ngay khi Tasia vội vàng lao xuống để gặp họ.

“Mẹ nhìn thấy xe ngựa bên ngoài cửa sổ phòng,” Tasia kêu lên, vội vã chạy đến chỗ Emma. Gương mặt của bà ánh lên vẻ vui sướng. “Thật tuyệt vời biết bao khi được gặp con!” Bà giang rộng cánh tay quanh Emma, và cả hai cùng cười phá lên vui vẻ, cái ôm nồng nhiệt này bị cản trở bởi chiếc áo chòang không tay của Emma. Nỗi lo lắng của Emma nhạt dần khi cô sung sướng đắm mình trong sự thân thuộc của ngôi nhà, sự hiện diện đầy yêu thương của Tasia.

Tasia lùi lại và ngắm nhìn cô đánh giá. “Hấp dẫn,” cô nói. “Tươi cười, lộng lẫy, cực kỳ rực rỡ…con dường như đang rất khỏe, Emma.” Tia nhìn của bà chuyển đến thân hình bé nhỏ đứng cạnh Emma, và đôi mắt xám-xanh dương của bà hơi mở to một chút. Sự ngạc nhiên làm mặt bà hơi tái xanh. Những đường nét mềm mại của miệng bà run rẩy, và bà thầm thì điều gì đó bằng tiếng Nga. Cuối cùng bà cũng có vẻ hòan hồn lại. “Ai…”bà nói run run. “Ai đây?”

“Đây là Jake,”Emma trả lời, vẫn giữ tay cô trên bờ vai căng thẳng của đứa trẻ. “Con trai của Nikolas.”

Sử dụng một lượng lớn khả năng tự chủ của bản thân, Tasia cố che giấu sự ngạc nhiên của bà. “Dĩ nhiên rồi…không thể nhầm đi đâu được vẻ ngoài của nhà Angelovsky. Đặc biệt là, đôi mắt.”Cô bắt gặp ánh mắt của cậu bé và nhếch môi mỉm cười. Gịong bà thật ân cần. “Con trai của Nikolas…Mẹ nghĩ điều đó khiến mẹ trở thành bà ngoại rồi, đúng không?” Bà quỳ xuống trong tiếng sột soạt của lớp lụa và mùi nước hoa bao bọc cậu trong vòng tay dịu dàng của bà.

“Bà quá xinh đẹp để trở thành bà ngoại,” Jake nói một cách trung thực, chấp nhận vòng ôm của bà. Cậu nói thêm với giọng nghèn nghẹt. “Và bà không có mùi giống như những người khác.”

Tasia mỉm cười. “Và con, chàng trai của ta, có lối cư xử rất khéo léo với phụ nữ-cũng giống như cha con. Con có thể gọi ta là babushka, nếu con muốn. Đó là từ tiếng Nga để gọi bà ngoại.”Bà ấy đứng dậy và mở nón của cậu bé ra, vuốt thẳng mái tóc đen của cậu bé. “Con có muốn ngồi với con trai William của ta và gia sư của nó trong khi họ kết thúc bài học? Đi cùng ta nào, và chúng ta sẽ ghé thăm họ."

“Thế còn Zachary thì sao ạ?”Emma hỏi.

“Nó đang ở trong phòng-ngủ rồi.”Tasia đưa tay xuống cho Jake, cậu bé nắm lấy tay bà một cách ngoan ngoãn.

Cả ba người bọn họ đi qua hành lang, hàng dãy đá cẩm thạch và những cột trụ, đến cầu thang, tiếp giáp với những tấm thảm thêu vô giá vẽ quang cảnh xã hội của cuộc sống thời trung cổ. Tasia khuyến khích Jake nói chuyện, và cậu bé háo hức kể cho bà nghe về bầy thú ở dinh thự Angelovsky và tất cả những gì cậu làm với papa của cậu. Họ đi đến phòng học, là nơi ấm áp chất đầy đồ chơi và sách, những bức tường treo các tấm bản đồ và các bức tranh chạm trổ được đóng khung về những câu chuyện của trẻ con.

William, đang ngồi trên bàn với vẻ uyên thâm, nghiêm túc giống như một cậu thanh niên trẻ tuổi, ngước mắt nhìn những vị khách. Tia nhìn đầu tiên của cậu chiếu vào Emma, và cậu bé hét to mừng rỡ, nhảy ra khỏi ghế. “Emma!”cậu la to lên, ném vòng tay của cậu quanh người cô đầy phấn khởi. “Emma, chị trở về rồi!”

Cô cười và ôm cậu thật chặt. “Ồ, William, em đã cao lên ít nhất là một inch rồi.” Đứa em trai tóc-đen của cô cực kỳ sung sức và khỏe mạnh hơn bao giờ hết. Nhìn xuống Jake, cô thấy rằng cậu bé đã lùi lại vài bước, quan sát họ với sự pha trộn giữa tính hiếu kỳ và sự ghen tị chiếm hữu. Cô thả em trai của cô ra và kéo Jake về phía trước, giữ cả hai tay cô trên vai cậu. “William, đây là em họ Jake. Con trai của Nikolas.”

Cả hai cậu bé quan sát nhau gần hơn, trong suốt quá trình đánh giá và chấp nhận diễn ra trong vòng vài giây. “Vậy thì, cậu là một Angelovsky hả?”William hỏi.

Jake gật đầu với vẻ tự hào dè dặt. “Mình có một nửa là người Nga.”

“Mình cũng vậy,”William trả lời, và cả hai trao cho nhau nụ cười nhút nhát.

“Nhìn xem mình có cái gì nè.”Jake lôi một vài tên lính đồ chơi ra khỏi túi của cậu, và William kiểm tra chúng với vẻ hết sức quan tâm.

Tasia can thiệp vào ngay sau đó, nói thật nhanh với người gia sư và hỏi Jake liệu có muốn cùng tham gia lớp học không. Khi cả hai cậu bé được đặt ngồi sóng đôi nhau trên bàn học, Tasia và Emma rời khỏi phòng học và cùng đi về phía phòng khách.

“Papa có ở nhà không ạ?”Emma hỏi.

“Ông ấy đang họp với ban lãnh đạo tại công ty đường sắt. Ông ấy sẽ về sớm thôi, mẹ mong vậy.”Tasia trượt cánh tay xung quanh vòng eo thon thả của Emma. “Bây giờ, kể cho mẹ nghe về Jake đi.”

“Nikolas chưa bao giờ gặp cậu bé cho đến vài tuần trước đây. Người mẹ đã làm việc tại nơi sản xuất sữa ở một trong những nông trại cuả Nikolas. Cô ấy vừa mới qua đời, và ai đó từ ngôi làng của cô ta đã mang đứa trẻ đến cho chúng con. Nikolas đã quyết định giữ Jake lại và công khai thừa nhận cậu bé là con trai anh.”

“Mẹ nhận thấy điều đó khá bất ngờ,”Tasia nói thật lòng. “Mẹ nhớ rằng Nikolas chưa bao giờ thích trẻ con. Không những vậy, đứa trẻ này cực kỳ giống Mikhail-điều đó chắc chắn khiến cho Nikolas rất khó chịu.”

“Đúng vậy,”Emma nói nghiêm túc. “Tất cả những điều đó đã từng là cú sốc dữ dội đối với anh ấy. Lúc đầu anh gần như tránh xa khỏi đứa bé. Nhưng bây giờ anh rất yêu thương Jake. Thật đáng ngạc nhiên khi nhìn thấy họ ở cùng với nhau.”

Tasia lắc đầu sửng sốt. “Mẹ nghĩ rằng trẻ con có thể khơi gợi những điều tốt đẹp nhất trong con người. Ngay cả đối với một người đàn ông như Nikolas.”Bà ngừng lại hồi lâu. “Con trông rất khỏe mạnh và hạnh phúc, Emma. Mẹ hy vọng điều đó có nghĩa rằng Nikolas đang đối xử tốt với con?”

“Lúc đầu anh ấy không như vậy,”Emma thừa nhận, hơi đỏ mặt. “Nhưng sau đó…”Khuôn mặt cô ửng đỏ hơn nữa. “Gần đây mọi việc đã tốt lên rất nhiều. Hiện giờ anh ấy đã thay đổi. Con không thể chắc chắn rằng sự thay đổi này là vĩnh viễn. Tất cả những gì con có thể làm giờ đây là hy vọng.”

Bọn họ ngồi trong phòng khách, trò chuyện trong khi Tasia may vá. Đôi bàn tay của bà khéo léo và nhanh nhẹn khi bà mạn lại túi áo hơi bị rách từ chiếc áo sơmi của chồng bà. Tìm kiếm một công việc làm để khuây khỏa bản thân. Emma kể cho bà nghe về hành vi lạ kỳ của Nikolas những tháng vừa qua. “Đầu tiên anh ấy có những hành động kỳ quặc, khi anh ấy cảm giác nhìn thấy cái gì đó quen thuộc. Anh ấy đã có những ảo ảnh mà anh không thích kể ra, và chúng dường như làm phiền anh ấy rất nhiều.”

“Những ảo ảnh,” Tasia lặp đi lặp lại, đặt chiếc áo sơmi đang vá nằm trong lòng bà và nhìn chằm chằm Emma chăm chú. “Loại ảo ảnh nào?”

“Con cũng không biết chính xác nữa. Nhưng mỗi lần nó xảy ra, trên khuôn mặt anh lại xuất hiện tia nhìn kỳ lạ, rất sợ hãi và tức giận…và sau đó con tìm thấy một bức tranh. Mẹ có nhớ một trong những lá thư con đã gởi cho mẹ đề cập rằng chúng con đang phục hồi một bức tranh phong cảnh cổ không? Hóa ra bên dưới đó là bức chân dung của một vị tổ tiên nhà Angelovsky… ông cố Nikki, thật đó. Đó là hình ảnh phản chiếu của anh ấy. Khi anh ấy nhìn thấy nó lần đầu tiên, anh ấy trở nên trắng bệch và chết ngất đi. Chúng con không thể khiến anh ấy hồi tỉnh trong suốt một tiếng đồng hồ. Và khi Nikki cuối cùng cũng thức dậy, anh ấy…khác lắm.”

“Khác à?”Tasia giật mình và ngạc nhiên.

“Giống như việc lật ngửa đồng xu đó mẹ. Một phút trước anh ấy không muốn làm gì với Jake hoặc con, và tiếp theo, chúng con trở thành những gì quan trọng nhất trên thế giới này đối với anh ấy. Sau đó anh ấy nói rằng anh ấy đã nhớ lại một-một cuộc sống ở quá khứ, trong đó chúng con đã kết hôn với nhau. Đối với anh ấy, điều đó dường đã thay đổi tất cả mọi thứ.”Emma cau mày có vẻ bồn chồn. “Không người sáng suốt nào lại tin vào một câu chuyện như vậy. Điều đáng ngạc nhiên đó lại chính là Nikolas, trong tất cả mọi người, lại bịa đặt ra một câu chuyện giống như vậy. Hãy nói với con đi, Belle-mère, chồng con đang phát điên, hay là anh ấy đang cố gắng biến con thành một con lừa ngu ngốc nhất còn sống sót?”

Tasia im lặng một lúc, tập trung vào công việc may vá của bà. “Mẹ cho rằng mẹ có thể tin vào câu chuyện của Nikolas,”cuối cùng bà nói.

“Mẹ đang giỡn chơi à!”

“Tính cách bẩm sinh của người Nga luôn tin vào những điều như vậy. Chúng ta là một dân tộc đầy mâu thuẫn. Rượu chè quá độ, huyền bí, mê tín…”Tasia nhún vai và cười mỉm. “Có lẽ tất cả chúng ta đều trải qua những cuộc đời trong quá khứ. Ai dám nói chúng ta không có nào?”

“Nhưng mẹ rất sùng đạo mà!Mẹ thuộc làu cả một quyển kinh Thánh.”

“Đối với người Nga, tôn giáo là thứ dễ dàng thay đổi. Nó bao gồm nhiều tín ngưỡng và những quan niệm khác nhau.”

“Con không giống như vậy. Con không bao giờ cho phép bản thân tin vào điều gì đó quá khác thường. Nhưng con biết Nikolas đã tự thuyết phục bản thân rằng trải nghiệm của anh ấy là thật, và điều đó làm cho anh ấy trở nên tốt đẹp hơn.”

“Vậy thì có lẽ con không cần chất vấn về nó quá nhiều, Emma. Con phải cố gắng chấp nhận những gì đã xảy ra và chỉ cần xuôi theo thôi.”

“Nhưng làm sao-”Emma bắt đầu, và đột nhiên cô nhận ra có ai đó đang đi vào phòng. Cô ngẩng đầu lên, và trái tim cô đập thình thịch khi nhìn thấy cha cô. Lucas Stokehurst trông vẫn giống như mọi khi, cao to và quý phái, đôi mắc xanh của ông ta sáng rực lên và sắc bén. Một sự thay đổi lướt qua nét mặt của ông khi ông nhìn sững vào cô, nét mặt của ông dịu hẳn với niềm hy vọng và tình yêu thương.

“Emma-”

Cô nhổm dậy và chạy đến bên ông, giang rộng vòng tay ôm chầm lấy ông. Ông thật rắn chặt đầy vẻ ấm áp và thân thương. Một làn sóng hạnh phúc ngập tràn trong cô, và cô vùi mặt vào bờ vai ông.

“Papa, xin lắng nghe con,”cô nói nhanh, vòng tay của cô ôm ghì xung quanh cổ ông. “Con đã nhận ra rất nhiều thứ gần đây. Con đã luôn luôn đòi hỏi rất nhiều từ những người khác, mong họ trở nên hoàn hảo. Và con là kẻ cứng đầu nhất đối với những người con yêu thương, giận điên lên khi họ làm con thất vọng. Cha đã cố gắng bảo vệ con và giúp đỡ con, và cha đã hoàn toàn đúng về Adam Milbank. Xin tha thứ cho những gì con đã nói với cha. Con đã rất tức giận, con không có ý gì đâu. Con yêu cha, Papa. Con nhớ cha nhiều lắm.”

Cha cô không thể trả lời, chỉ ép cằm ông sâu hơn trong mái tóc cô và nuốt giọng khó khăn, trong khi vòng tay ông kẹp chặt lấy cô. Emma khóc nức nở vì hạnh phúc. Cô đang ở cùng với gia đình cô, và tất cả mọi thứ cuối cùng đều tốt đẹp.

Emma ngồi xuống và hăm hở trò chuyện với cha mẹ cô, kể cho họ nghe từng chi tiết cặn kẽ về cuộc sống của cô tại điền trang Angelovsky. Cô rất vui vì cha cô đã vươn tay ra siết chặt tay cô trìu mến. Sau một hồi lâu các chàng trai đi đến phòng khách để dùng trà và bánh. William và Jake đã nhanh chóng trở thành bạn bè của nhau. Zachary, vẫn còn lơ mơ buồn ngủ, ngồi trong lòng Tasia.

“Con muốn đi thăm Jake và xem chuồng thú,” William tuyên bố, những ngón tay và cằm cậu dính đầy bánh kem phủ đường từ chiếc bánh cậu và Jake đang ăn. “Khi nào em có thể đi? Chị sẽ dẫn em đến đó chứ, Emma?”

“Em phải đến sớm nhé,” Emma trả lời, mỉm cười. “Bầy thú sẽ rất vui được gặp lại em, William.”Cô ngập ngừng trước khi đề xuất với cha mẹ cô, “Bây giờ đã đến những kỳ nghỉ lễ rồi, có lẽ ba mẹ nên đến dự tiệc Ngày Gíang Sinh với chúng con, và dùng bữa tối cùng chúng con ngay sau đó.”

Tasia đồng ý ngay lập tức, bà chép môi thích thú khi nghĩ về những món ăn Nga tuyệt vời mà các đầu bếp nhà Angelovsky chắc chắn sẽ chuẩn bị. Trong khi họ đang ở giữa cuộc bàn luận kế hoạch sôi nổi, viên quản gia đi đến với lời thông báo rằng có một thanh tra cảnh sát đang chờ ở đại sảnh. “Tôi đang chờ ông ta,” Luke nói. “Xin lỗi. Tôi phải nói chuyện với ông ta một chút.”

William và Jake ngay lập tức kiếm cớ để rời khỏi phòng. Emma chắc chắn là bọn chúng sẽ đi dòm lén vị khách đó.

Khi gian phòng khách trống rỗng một cách nhanh chóng,Emma nhìn chằm chằm Tasia với đôi mắt-mở to ngỡ ngàng. “Trời đất, tại sao viên thanh tra cảnh sát lại ở đây?”

Tasia nhăn nhó. “Căn nhà đã bị cướp vào đêm hôm trước, trong khi chúng ta đang ngủ! Nó đã khiến mẹ và đám trẻ lo lắng kinh khủng. Cha của con thì cực kỳ giận dữ.”Bà hạ thấp giọng bộc bạch. “Điều đó làm tổn thương lòng tự tôn của người đàn ông khi tài sản của ông ta bị đánh cắp ngay trước mũi ông. Luke đã khiến cho Phòng điều tra hình sự Scotland rối tung lên-họ đã điều hai trung sĩ và một thanh tra đến đây ngày hôm qua-và ông ấy sẽ không cho phép bất kỳ ai nghỉ ngơi cho đến khi nào tên tội phạm bị bắt.”

“Con thương hại cho tên trộm tội nghiệp nào sẽ bị Papa bắt được,” Emma nói lạnh nhạt. “Đã mất gì ạ?”

“Vài món nữ trang, một hộp tiền mặt, một cây súng ngắn.” Tasia cau mày và lắc đầu. “Dễ dàng đoán ra rằng tên trộm này rất thông thuộc bản đồ ngôi nhà và vị trí những món đồ có giá trị.”

“Vậy thì có khả năng chúng ta đã biết ai làm điều đó rồi phải không ạ?”

Tasia gật đầu, hôn lên đỉnh đầu của Zachary và ôm cậu dáng vẻ che chở. “Tất cả gia nhân đều thân quen và đáng tin cậy, vì vậy chúng ta nghi ngờ rằng thủ phạm có lẽ là một trong những vị khách mời của chúng ta. Chúng ta thậm chí còn chiêu đãi anh ta tại bữa ăn tối hoặc là tiệc tùng.”

Emma hơi rùng mình. “Con chẳng thích điều này tý nào cả.”

Tasia nhún vai, quay trở lại với dáng vẻ dửng dưng thường lệ. “Cuộc sống luôn đầy rẫy những điều bất ngờ, cầu Chúa phù hộ.”

******************

Khi Emma và Jake quay trở về điền trang Angelovsky, Nikolas đang bắt đầu họp với một nhóm nhỏ những người quản lý điền trang, kế toán, và luật sư, tất cả bọn họ đang bàn luận về những bản báo cáo nửa năm về tài sản của anh. Khi vị khách cuối cùng rời đi, Nikolas nhấc con trai ngồi trên đầu gối anh, hỏi cậu ngày hôm nay như thế nào. Anh kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện hào hứng của cậu về những người anh em họ và ông bà mới của cậu. “Vậy thì con có thích những người nhà Angelovsky không?”Nikolas hỏi lặng lẽ.

“Ôi, có ạ.”Jake quả quyết với anh. “Con chưa từng gặp ai giống như vậy trước giờ.”

“Cha cũng chắc chắn về điều đó,” Nikolas cộc lốc đáp lại, liếc nhìn sang phía Emma. Anh cười toe toét vì vẻ mặt hơi cau có của cô và quay sang con trai anh. “Tại sao con không đi lên phòng nhỉ, Jake? Có lẽ có một món đồ chơi mới đang chờ con trên đó đấy.”

Jake chạy nhanh lên cầu thang để kiểm tra, bỏ đi với sự hấp tấp rối rít đến khó coi khiến Nikolas và Emma mỉm cười.

Nikolas đứng dậy và nhướng đôi chân mày vàng nâu hơi trêu chọc. “Thế nào rồi?”

Emma hấp tấp chạy đến bên anh và trượt tay ôm quanh vòng eo rắn chắc của anh. “Tasia vẫn ngọt ngào và tốt bụng như thường, còn Papa và em đã giải quyết hết tất cả những khác biệt của cha và em trước kia. Trước khi em đi, ông ấy thậm chí còn thừa nhận rằng anh không thể là người chồng xấu xa được khi em nhìn trông rất khỏe. Em nghĩ Papa muốn làm lành với anh, Nikki. Đừng ngạc nhiên nếu ông ấy muốn nói chuyện riêng với anh vào một ngày gần đây nhé-Em nghĩ ông ấy sẽ sẵn sàng để chấp nhận anh là con rể của ông ấy.”

Nikolas mỉm cười nhạo báng. “Tại sao suy nghĩ đó lại khiến anh ớn lạnh thế này nhỉ?”

Cô cắn nhẹ lên tai anh. “Nếu Papa quyết định sẽ dễ thương với anh, em hy vọng anh cũng sẽ làm hết sức mình để khiến ông ấy vui lòng nhé. Vì lợi ích của em.”

Nikolas bỏ mũ của Emma ra và bàn tay anh vuốt ve đầu cô. “Anh chẳng thích em thắt bím và ghim chặt mái tóc của em tý nào.”

“Em đang cố gắng để trông đáng kính hơn.”

“Em không cần trở nên đáng kính. Em cần phải cởi mở và tự nhiên, giống như bầy thú của em. Đừng, đừng có cắn anh nữa…Anh có một món quà cho em này.”

“Qùa gì vậy? Nó ở đâu?”

“Em sẽ khám phá ra thôi,”anh nói, mỉm cười khi cô bắt đầu dò dẫm những chiếc túi của anh. “Đừng có thô lỗ như vậy, ruyshka…em có thể phá hỏng thứ gì đó giá trị đấy.”

Emma đắc thắng khi tìm thấy một chiếc túi nhung nặng và lôi nó ra. Nới lỏng dải rút(để cột miệng túi), cô giữ vật đó trong lòng bàn tay cô. “Ôi,” cô kêu nhẹ lên, hụt hơi. Đó là một chiếc nhẫn, một viên đá saphia duy nhất đính trên chiếc nhẫn vàng. Viên đá sáng lấp lánh, hào nhóang có kích thước của một quả trứng chim cổ đỏ, với màu xanh rực rỡ ẩn sâu bên trong viên đá quý. Emma chóang váng nhìn lên khuôn mặt chồng cô.

“Hãy đeo thử đi,” anh nói.

Emma quan sát khi anh trượt chiếc nhẫn saphia to vào ngón tay cô. Chiếc nhẫn vừa khít hòan hảo, quả cầu lửa màu xanh chiếu lấp lánh trên bề mặt bàn tay cô. “Tại sao anh mua cái này cho em?” Cô sung sướng hỏi.

“Bởi vì nó hợp với đôi mắt em.”

“Thật không thể tin được, nhưng…”Cô vuốt ve ngực anh, lần tìm những đường cong cứng cáp của cơ bắp anh. “Tại sao anh mua cái này cho em chứ?”

“Nó mang lại cho anh niềm vui khi ngắm nhìn em đeo những gì đẹp đẽ…hầu như còn vui hơn khi được ngắm em không mặc gì cả.” Anh thầm thì những lời yêu thương với cô, nhẹ nhàng vuốt ve và mơn trớn cơ thể cô, mở rộng cổ áo chiếc váy của cô. Đôi môi anh âu yếm vùng cổ bị phơi bày ra của cô, lưỡi anh vuốt ve vùng trũng nhạy cảm nơi trái tim cô đập thình thịch.

Emma thở dài và nhắm mắt lại. “Nikki,đừng-”

“Hãy đi lên lầu nào.”

“Không phải trước khi ăn tối,” cô kêu lên, đỏ mặt.

“Anh muốn nhìn thấy em khỏa thân-ngoại trừ chiếc nhẫn.”

“Anh thật quá quắt,” cô nói, cho phép anh kéo cô ra khỏi phòng.

**************

Một tuần trước ngày lễ Gíang Sinh, Emma bận rộn trang trí dinh thự với những chiếc chuông, những bải cỏ với dây ruybăng đỏ, lá và quả cây nhựa ruồi, và cây tầm gửi**. Những chị em nhà Sidarov và hai gia nhân leo lên thang để treo những món đồ trang trí lên trên cây thông cao chót vót nằm giữa đại sảnh. Khi họ làm việc, họ vui đùa với Emma bằng cách hát to những bài hát Gíang Sinh Nga.

“Gía mà chỗ này không quá lớn,” Emma than vãn, cột những trái nhựa ruồi vào lan can. “Phải tốn gấp ba lần thời gian để trang trí cho nơi này trở nên ấn tượng hơn.”

“Đúng vậy, nhưng nó trông rất tuyệt vời.”Rashel kêu lên, cẩn thận dán một hình nộm bánh gừng lên trên nhánh cây thông. Bọn họ đã nướng bánh gừng(gingerbread***) thành một loạt hình dạng khác nhau, và sẵn sàng đương đầu với những kẻ xâm lấn nào dám ăn vụng. Samson là mối đe dọa thường xuyên, cậu tựa người bên dưới những cành cây thơm phưng phức, thỉnh thỏang cào vào cái nơ bướm màu đỏ lễ hội được cột quanh cổ cậu.

Viên quản gia tiến lại phía Emma với biểu hiện lúng túng trên khuôn mặt giống như diều hâu của ông ta. “Thưa Đức Bà,” ông ta nói nhỏ. “Tôi vừa phát hiện ra gói này trên ngưỡng cửa.”

Dừng công việc đang làm trên lan can, Emma bước xuống bậc thang và nhận lấy vật đó từ ông ta. Đó là một cái hộp nhỏ màu trắng với cái nơ màu đỏ, đính lên tấm thiệp, chỉ ghi đơn giản, Emma.

Một nụ cười nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt cô. “Tôi tự hỏi ai lại tặng quà theo cách như vậy.”

Cô tháo dây ruy băng và mở chiếc hộp bìa cứng hơi ẩm, lạnh ra. Nó chứa một mảnh vải bằng nhung, một bông hồng đỏ tươi tinh nguyên, và một tấm thiệp nhỏ với chữ cái A trên đó. Nụ cười của cô biến mất và trán cô nhăn lại. Ai đã gởi cô món quà như vậy chứ, và theo kiểu cách bí ẩn thế này? Có thể là Adam Milbank không nhỉ? Một lần, rất lâu trước đây, hắn ta cũng đã tặng cô một bông hồng đỏ giống như thế này. Cô chạm vào bông hồng, và giật mạnh tay ra khi một cây gai đâm vào ngón trỏ cuả cô. “ỐI!” Cô ngậm vào chỗ đau, nếm được vị máu tanh nồng mằn mặn.

Đôi chân mày đen của Stanislaus nhíu lại. “Thưa Đức Bà, nếu bà cho phép tôi sẽ…”Ông lấy chiếc hộp ra khỏi tay cô và trải mảnh vải bằng nhung ra, đặt nó vào trong lòng bàn tay của Emma.

Cô vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy một đôi hoa tai bằng ngọc trai, rơi tòn ten, cảm nhận được vẻ nằng nặng ,ấm lạnh của đôi bông tai trong lòng bàn tay cô. Những cô gái nhà Sidarov đi đến để xem chúng, thốt lên ngưỡng mộ. “Đẹp quá,” Rashel nói.

Emma nhận ra cảm giác khó chịu, lạnh lẽo đó. Cô đã từng đọc được rằng ngọc trai có nghĩa là nước mắt. Một chiếc hộp với bông hồng đỏ và những viên ngọc trai…máu và những giọt nước mắt. Cô thả rơi đôi hoa tai vào trong chiếc hộp. “Thật tốt khi Nikolas không có ở đây,” cô lẩm bẩm. “Tôi không nghĩ rằng anh ấy đánh giá cao việc tôi nhận quà từ người đàn ông khác.”

“Không, Thưa Đức Bà.”Satanislaus đồng ý.

Emma nhìn lướt qua món quà với vẻ mặt kinh tởm. “Làm ơn trả lại nó cho Ngài Milbank. Tôi ngờ rằng ông ta là người có trách nhiệm gởi nó đến cho tôi.” Cô dừng lại và nhìn đám gia nhân xung quanh cô. “Không cần phải đề cập điều này với Nikolas. Anh ấy rất ghen tuông và dễ giận dữ, và tôi thích trải qua mùa Gíang Sinh đầu tiên của chúng tôi trong yên bình.”

Tất cả mọi người đồng ý ngay lập tức và trở lại làm việc, cố gắng khơi dậy lại tâm trạng vui vẻ vài phút trước đó. Emma lo lắng không yên bởi món quà bất ngờ đó, nhưng cô phải vứt bỏ nó ra khỏi tâm trí cô. Adam có ý gì khi làm điều này chứ? Để cô biết rằng hắn ta vẫn còn quan tâm đến cô sao? Hắn ta muốn gì từ cô chứ, chẳng lẽ là sự ngọai tình sao? Đám đàn ông sao lại ngớ ngẩn thế nhỉ, chỉ mong muốn những gì bọn họ không thể có được. Hoặc có lẽ món quà chỉ là sự thể hiện chân thành lời chào từ biệt. Không quan trọng-cô dự định hướng đến tương lai, chứ không phải quá khứ. Cô đã có cuộc sống hạnh phúc với Nikolas, và nó hứa hẹn những điều tốt đẹp hơn. Không gì có thể phá hỏng những cơ hội của họ. Cô có thể chắc chắn điều đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.