Quá Thời Hạn

Chương 8



Cố Bình An ngẩn ra, nghiêm túc hỏi lại:”Tại sao mình làm trong bộ phận hành chính lại không biết gì cả chứ?”

Quan Tiểu Bảo cười thập phần giảo hoạt, vẻ mặt như đang xem kịch vui:”Lão đại tối qua gọi cho mình, nói mình giúp bồ làm công tác tư tưởng trước. Hắn cũng không hề dài dòng, mặc dù nói Tất Nhiễm là người được cử xuống nhưng chung quy anh ấy vẫn như cũ là tổng giám đốc A thị, coi như là thái tử gia đi. Chuyện hắn đã quyết định lão đại sao còn dám hó hé.”

Cố Bình An nhíu mày:”Tại sao thái tử gia lại đến nhận chức phó tổng chứ? Còn các người thì sao?? Mọi người sao cũng đi nịnh nọt hắn, thật đáng khinh bỉ.!”

“Ôi, ôi!” Quan Tiểu bảo nhíu mày, vẻ kinh ngạc nói:”Thánh nữ của chúng ta xuất hiện rồi sao, có gan thì bồ đừng làm! Chúng tôi bé cổ thấp họng, nghèo khổ sao dám đi đắc tội với cấp trên a! Mình còn phải lo cho chiếc xe nữa!”

“Cho bồ phá sản luôn!”

“Đừng nói thế chứ! Cái này là của Đại Bảo tặng a, mình sống chết cũng nhất định phải bảo vệ cho tốt, bằng không lấy gì để đưa bồ đi đây đi đó hả! Đồ không lương tâm!”

“….”

Tất Nhiễm trước giờ cũng không phải là loại người thích dựa vào gia thế. Trên thực tế sau khi tốt nghiệp, hắn quyết không chịu vào làm cho công ty của ba mình mà chọn đi đường vòng, xin vào làm trong công ty quảng cáo lớn nhất bấy giờ. Hắn chỉ dùng thời gian một năm, chức vụ không ngừng tăng nhanh ba cấp, cuối cùng ba hắn phải đem số tiền lớn “Thỉnh” hắn trở về.

Thật ra Cố Bình An không muốn cùng hắn dính líu dây dưa gì nữa, không ngờ lần này hắn vừa ra tay đã đánh một đòn phủ đầu thật lớn làm cô không thể không nghĩ đem chuyện này với quan hệ trước kia của bọn họ mà suy ngẫm.

Cố Bình An vừa đến công ty đã thấy hành lang của bộ hành chính treo tờ thông báo lớn. Cô đứng ở đó hồi lâu vẫn chưa dám nhìn lên, có điều ba chữ to đùng Cố Bình An kia đã được in thật đậm làm cô không thể không chú ý tới, muốn không nhìn thấy sợ cũng không được a.

Đồng nghiệp cùng nhóm không rõ nguyên nhân bên trong, nét mặt cực kỳ hâm mộ chạy đến chúc mừng cô, chỉ có cô là cái mặt đen còn hơn đáy nồi, phải ráng mỉm cười ứng phó.

Khi thấy Tất Nhiễm đến, Cố Bình An cảm thấy trong lòng vô cùng lo lắng, chạy vội

tới văn phòng của hắn.

Qua nhiều năm không gặp, Cố Bình An nhìn hắn, nháy mắt có cảm giác dường như đã trải qua một thời gian rất dài. Tuy khuôn mặt vẫn không khác trước đây, nhưng rõ ràng hắn đã từng trải không ít. Nụ cười rộ lên như ánh mặt trời sáng lạng của cậu sinh viên năm xưa qua thời gian chỉ còn đọng lại một ít tinh thần phấn chấn, cũng giống Thẩm An Bình một bộ dạng điềm tĩnh, thâm sâu, trầm mặc làm cho người ta nhìn không rõ đoán không ra tâm tình.

Tất Nhiễm vừa vào, đem áo khoát vắt trên giá, sau đó ung dung sửa sang lại cổ tay áo sơ mi một chút. Khuy tay áo làm bằng bảo thạch dưới ánh đèn huỳnh quang phản xạ bày ra đủ loại màu sắc, trong nháy mắt Cố Bình An bị ánh sáng kia làm cho phân tâm.

Hắn chậm rãi ngẫng đầu, mặt không mỉm cười xem qua thật rất uy nghiêm, đôi mắt lạnh lẽo làm cả người hắn càng toát ra vẻ hung ác cùng nham hiểm. Bóng dáng năm xưa một chút cũng không lưu lại trên người hắn, thậm chí Cố Bình An còn tưởng rằng người đang đứng trước mặt cô bây giờ là mang mặt nạ của Tất Nhiễm.

Tất Nhiễm vẻ mặt không chút tình cảm, nhìn Cố Bình An đánh giá, cuối cùng hờ hững nói:”Ngay cả cửa cũng không gõ, đây là phép tắc gì hả?.”

Cố Bình An bị lời nói bén nhọn của hắn làm đau đớn. Ngày xưa mặc kệ cô làm bất cứ chuyện gì Tất Nhiễm vẫn vô điều kiện bỏ qua, cho nên lúc này cô cảm thấy có hơi ủy khuất. Thật ra vào đây là muốn nói cho hắn biết cô sợ mình không đảm đương được chức vụ thư ký riêng cho hắn.

Cô thật không thể làm được, đối với Tất Nhiễm, cô vẫn còn rất áy náy bởi vì biết rằng mình đối với Tất Nhiễm ngày trước không có tình yêu, chỉ là trách nhiệm. Khi đó Tất Nhiễm nhanh chóng đeo đuổi cô, cô giống như người bị lạc vào trong sa mạc không tìm thấy đường đi, không ngờ có người tìm thấy cô, sau đó lại đem cô trân quý như vàng bạc, châu báu, trở thành vật báu vô giá. Ai cũng nói Tất Nhiễm là người đàn ông tốt, được ở chung với hắn cô nhất định sẽ rất hạnh phúc, cho nên vì mình cô là nên tranh thủ đi giành một cái công đạo, để cho bản thân mình hạnh phúc càng nhiều hơn.

Nhưng vị thần canh cửa Quan Tiểu Bảo kia khi ấy lại nói cho cô biết rằng mình rất thích Tất Nhiễm. Cô rốt cuộc cũng có dũng khí đánh gãy giấc mộng bao năm mịt mờ không thật của mình. Ngay lúc giấc mộng kia bị vỡ nát, cô rơi vào vô lực cùng suy sụp, trái lại cũng cảm giác thật nhẹ nhõm như trút được gánh nặng

Nhưng hiện giờ cô lại bị ánh mắt không chút tình cảm kia làm cho đau đớn. Người đàn ông này rõ ràng đã từng nói qua cả đời này cũng không muốn gặp lại cô. Nhưng sao hiện tại chính hắn lại muốn đem cô đến bên cạnh, nếu mong cô gặp họa chẳng phải chính hắn cũng gặp họa sao.?

Người ta nói lòng phụ nữ rất khó đoán, thật ra tâm tư của đàn ông còn khó đoán hơn nhiều. Cố Bình An không thể tưởng tượng bên người cô đã có một Thẩm An Bình như vậy còn chưa đủ sao giờ lại thêm một người nữa a.

Tất Nhiễm hất tóc, tao nhã ngồi xuống ghế dựa, khí thế mạnh mẽ của hắn làm người khác thấy áp lực. Dù Cố Bình An đứng trên cao nhìn xuống hắn, cũng không tránh khỏi cảm giác lung túng không biết phải làm gì.

Tất Nhiễm cười nhẹ, rõ ràng là hắn đang cười nhưng lại làm cho người ra cảm thấy thật lạnh lẽo a.

“Nói đi, tới tìm tôi có chuyện gì?”. Hắn dường như suy nghĩ một chút, hơi ngẩng đầu:”Hay để tôi đoán, cô có phải đến đây để nói cho tôi biết cô không muốn làm thư ký cho tôi.?”

Cố Bình An sững sốt, lập tức liều mạng gật đầu, hiên ngang lẫm liệt trả lời:”Đúng vậy!”

Ý cười trên môi Tất Nhiễm càng đậm:”Đây là do công ty sắp xếp, tôi cũng chưa bao giờ nghe qua đối với việc công ty điều động nhân viên cần phải được họ gật đầu đồng ý.”

Cố Bình An âm thầm hít sâu, cố gắng giữ cho bản thân mình thật bình tĩnh:”Phó tổng” , cô cố ý nhấn mạnh chữ “phó”, ý đồ nhắc nhở Tất Nhiễm thân phận của hắn,”Công ty có sự điều động quả thật không cần thông qua nhân viên đồng ý, nhưng vì sao ngài lại muốn đích thân đi tìm tổng giám đốc để chỉ định tôi?”. Cô nở nụ cười quyến rũ:”Lấy thân phận quen biết của tôi cùng phó tổng mà nói điều này thật không có lợi cho công tác chút nào.”

“Cố Bình An” Tất Nhiễm khinh thường kêu lên một tiếng, ánh mắt lập tức phát lạnh:”Tôi nghĩ, cô có phải đã suy nghĩ quá nhiều không?”

Cố Bình An rất vừa lòng nhìn thấy phản ứng của hắn, nháy mắt cười khẽ, giọng nói ngọt ngào:”Tôi quả thật đã suy nghĩ nhiều rồi, phó tổng đặc biệt chiếu cố tôi sẽ ghi nhớ. Hy vọng phó tổng không nên đối với tôi tình cũ mà khó quên đi, có như vậy tôi mới không suy nghĩ lung tung để tập trung làm việc. Ngài cũng biết tôi cho đến nay xe còn không có lấy một chiếc, nếu chọc giận phó tổng, cuộc sống của tôi sau này sẽ ra sao đây?”. Cô cười bày ra vẻ mặt vô tội, biểu tình nhìn rõ là cố ý, lời nói làm cho người nghe không thể không chán ghét.

Tất Nhiễm có phần hoảng hốt, thật ra trước đây khi ra quyết định này cũng đoán được cô sẽ kịch liệt phản đối. Nhưng thời khắc cô xuất hiện, hắn mới ý thức được cho dù bao năm qua hắn có bày ra vẻ ngoài lạnh lùng thế nào, dù cố gắng không muốn nghĩ đến cô, chỉ lo vùi đầu vào công việc thì ra chỉ là phí công vô ích. Một khắc kia nhìn thấy cô, nháy mắt tắt cả đều bị phá hủy hết.

Hắn hơi cười khổ một chút, nhưng lập tức mọi biểu tình khi nãy liền thu lại hết, đem văn kiện trên bàn mở ra, lấy viết ra bắt đầu ghi chép, vẫn không ngẫng đầu lên:”Nếu như Cố tiểu thư một lòng thầm nghĩ muốn tìm một người đàn ông để cải thiện cuộc sống chính mình, tôi nghĩ đây cũng là một ý nghĩ đứng đắn.”

Hắn nói rành mạch, tuy không nhìn thấy nhưng Cố Bình An vẫn có thể tưởng tượng được đến vẻ mặt của hắn lúc này, nhất định một bên mày sẽ vễnh lên, tay mân mê môi, vừa nghiêm túc lại vừa có chút trẻ con, cô đột nhiên cảm thấy một khắc kia hô hấp như muốn ngừng lại.

Cố Bình An không biết mình nên khóc hay cười, đã phóng lao thì đành phải theo lao,cô chỉ là muốn thuyết phục Tất Nhiễm để cô có thể trở lại làm việc tại bộ hành chính, nhưng hiện tại có vẻ như hai người càng nói càng xa. Lát sau, cô hướng Tất Nhiễm cúi đầu dứt khoát bỏ đi ra ngoài.

Trước khi ra khỏi phòng, Tất Nhiễm đột nhiên kêu cô :”Cố Bình An”

Cố Bình An dừng lại, thản nhiên quay đầu nở nụ cười yếu ớt:”Phó tổng còn chuyện gì muốn phân phó nữa sao?”

Ánh mắt Tất Nhiễm dừng lại trên mặt cô vài giây:”Những lời tôi vừa nói khi nãy, là thật”

…..

Shit!

Cố bình An thở phì phò đem đồ đạc của mình bỏ vào hộp giấy, đem chuyển sang chỗ làm mới.

Suốt cả buổi sáng hôm nay cô bận rộn đem công việc bàn giao lại cho người mới được an bày để thay thế vào chỗ cô. Dù sao công việc này cô làm gần hai năm, giờ đây nói bàn giao liền bàn giao cho người khác, Cố Bình An lòng có chút luyến tiếc.

Sau giờ nghĩ trưa mới xong việc bàn giao, cô mệt rối tinh rối mù tự vô pha cho mình một ly cà phê.

Cô cắn môi suy nghĩ, vẫn sợ bản thân không thể gánh vác công việc sau này. Sự thay đổi của Tất Nhiễm không chỉ nhờ từng trải mà trọng yếu hơn có lẽ chính vì tâm tình không ổn định của hắn. Cô đột nhiên nghĩ đến Thẩm An Bình, hắn thì khác lúc nào cũng như thế yên ổn mà cười rộ lên, bộ dáng thật xấu xa. Mặt khác hắn cũng rất trẻ con nhất là lúc say rượu, thật là muốn cười lớn mà. Thẩm An Bình nếu có xấu cũng chỉ là xấu cái miệng thôi, mặc kệ Cố Bình An có bất kỳ khó khăn gì, Thẩm Bình An luôn xuất hiện bên cô trước tiên. Nếu như có người nào dám khi dễ cô, đương nhiên hắn sẽ không chút lưu tình mà thay cô trả đũa.

Thẩm An Bình luôn nửa đùa nữa thật nói:”Anh luôn là người đi ăn hiếp người khác , sao lại có thể tha cho người bắt bạt mình chứ?”

Nhưng hiện tại dù muốn Cố Bình An cũng không dám gặp hắn để hỏi cái vần đề này, chỉ đành phải tự mình tìm ra, cái gì kêu là tự làm bậy không thể sống, người đó chính là cô a.

“Này…..Cố Bình An!” Đồng nghiệp lớn tiếng kêu cô, chỉ chỉ vào chiếc điện thoại trước mặt cô, chuông nội bộ đang không ngừng reo lên a.

Cố Bình An ngượng ngùng xin lỗi nhanh tay bắt điện thoại, đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói thiếu kiên nhẫn của Tất Nhiễm:”Sao lâu như vậy mới trả lời hả?”

“Thực xin lỗi, phó tổng!”

“Trong giờ làm việc không cần lúc nào cũng nghĩ đến đàn ông”. Không cần nói cũng biết hắn là đang chế nhạo cô. Cố Bình An im lặng tỏ ý xem thường, không biết sáng nay là người nào đã làm cho cô tâm tình trở thành thế này hả, hắn trở mặt thật sự còn nhanh hơn là lật sách a.

“Xin hỏi phó tổng có gì phân phó sao?”

“Có đem theo quần áo thể thao không?”

Cố Bình An ngẫm nghĩ, hình như trong tủ đồ dành cho nhân viên của cô có một bộ, lần trước Quan Tiểu Bảo hẹn cô đi tập thể thao nên cô mang đến, sau Tiểu Bảo bận việc không đi nữa nhưng cô cũng quên mất không đem về nhà. Cô không kêu ngạo cũng không nịnh nọt trả lời hắn:”Có!”

“Ừ!” Hình như tâm tình Tất Nhiễm cũng không tệ lắm, giọng nói có phần thoải mái:”Chúng ta buổi chiều sẽ đi gặp khách, cô có chơi golf không?”

“Cũng tạm!”

“Không có việc gì nhiều, trang điểm một chút là được”

Cố Bình An hiểu ra ý tứ hắn,liền nhanh nhẹn nhắc nhở:”Công việc tiếp khách trước giờ đều do bộ hành chánh sắp xếp người đi giao tiếp.”

Tất Nhiễm vẫn nhàn hạ nói:”Nhưng tôi muốn đem thư ký của mình theo không được sao?”

“Dĩ nhiên được” Cố Bình An nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ.

“….”

Điện thoại vừa ngắt, cô không ngừng oán thầm, Tất Nhiễm này thật là càng ngày càng quá đáng, bây giờ ở trước mặt cô còn bày ra cái dạng đại gia. Nếu không phải vì sợ bị gọi về nhà cô mới không thèm đồng lương nhỏ nhoi này, đã sống dở chết dở mà còn bị người khác khinh thường nữa chứ.

Cô thu thập mọi thứ đầy đủ rồi xuống bãi đậu xe chờ hắn. Đứng hơn mười phút, mới thấy Tất Nhiễm ung dung bước đến, hắn tay cầm chìa khóa cũng không thèm ngẩng đầu nhìn cô vừa đi vừa nói:” Cô là nghĩ đi xuống địa phủ bàn chuyện làm ăn sao? Nét mặt sao lại nhìn căm phẫn thế kia hả?”

Cố Bình An chán nản nói:”Phó tổng, tôi đã nói qua với ngài nên tìm người bên phòng ngoại giao, xem xem ngài bây giờ lại đem tôi ra soi mói, tôi cũng là thấy rất khó xử nha”

Tất Nhiễm rốt cuộc dừng lại, vuốt cằm nói “Thế a!!” rồi chậc lưỡi nói tiếp:”Cố thư ký của chúng ta chẳng lẽ thẹn quá hóa giận ..…..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.