Quan Bảng

Chương 454: Nắm đại quyền



Sắc mặt Lương Xương Quý ngưng trọng đứng phía trước cửa sổ, nhìn Triệu Thụy An cứ như vậy bị mang đi, xoay người nhìn Tô Mộc, trầm giọng hỏi:

- Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Tại sao người của Ban Kỷ Luật Thanh tra thành phố lại đến đây? Lúc trước làm sao một chút tiếng gió cũng không có? Có phải cậu biết chút ít hay không?

Lừa gạt người nào chứ không thể lừa gạt Lương Xương Quý, hơn nữa chuyện này đã bắt đầu hành động, như vậy chứng tỏ Ban Kỷ Luật Thanh tra đã còn không ý tứ che dấu, tin tưởng thị ủy rất nhanh sẽ có văn kiện đưa xuống.

- Lão cậu, chuyện này thật sự tôi biết, nhưng cũng là biết rất vội vàng, là phát sinh tối hôm qua. Lần này là tiểu tổ điều tra liên hiệp của chính quyền thành phố thị ủy tạo thành, dẫn đội chính là bí thư pháp ủy thị chính Lý Nhạc Dân, còn có phó thư kí Khương Vĩnh Tuyền của Ban Kỷ Luật Thanh tra thành phố. Nguyên nhân là bởi vì Cao Bình, nàng có lẽ đã biết chân tướng Cao Thăng tự sát, hoặc giả là vì nguyên nhân khác, dù sao là nàng thọc ra, cho nên liền xuất hiện màn này. Lão cậu, người bị mang đi không chỉ có Triệu Thụy An và hai người kia, người có liên quan đến vụ án còn có mười mấy người, tất cả đều là những lãnh đạo cơ quan cấp huyện.

Tô Mộc bình tĩnh nói.

Quả nhiên là xảy ra đại sự rồi!

Lương Xương Quý nghe được lời nói của Tô Mộc liền hiểu tính nghiêm trọng của chuyện này, không nói những thứ khác, thoáng cái mang đi nhiều cán bộ lãnh đạo như vậy, chuyện này đối với huyện Hình Đường là động đất quan trường, cho dù là thành phố Thanh Lâm chỉ sợ cũng sẽ thoáng cái nổi danh. Chưa nói đến huyện Hình Đường hiện tại, ở thành phố Thanh Lâm tỉnh Giang Nam cũng có số má. Phát sinh chuyện như vậy, tuyệt đối sẽ truyền đi.

Điều Lương Xương Quý hiện tại lo lắng hơn là thoáng cái múc đi nhiều người như vậy, vậy vị trí để trống phải làm thế nào? Phải biết rằng đây cũng là một khối thịt béo, chưa nói đến những vị trí khác, chỉ riêng vị trí một huyện trưởng, hai phó huyện trưởng sẽ khiến rất nhiều người nhớ thương.

- Chuyện này Nhiếp bí thư biết không?

Lương Xương Quý hỏi.

- Biết!

Tô Mộc gật đầu.

- Tốt, tôi không sao rồi. Tô Mộc nhớ kỹ, đừng lẫn vào chuyện này.

Lương Xương Quý dặn dò.

- Lão cậu. Hiện giờ cháu làm gì còn tâm tư lẫn vào chuyện này, cháu đang còn một đống chuyện phiền toái chờ giải quyết. Nhất là vấn đề thu phí của con em công nhân chính là đại sự tôi đang chuẩn bị giải quyết đầu tiên. Trong lúc mấu chốt này, cháu cũng không muốn để cho phương châm giáo dục của huyện chúng ta và văn kiện từ trên thành phố đưa xuống có xung đột. Nếu thật sự như vậy, tình huống quá tệ rồi.

Tô Mộc nói.

- Hà Vị thuần túy nói bậy bạ, cậu đi đi, có chuyện gì tôi sẽ đỡ cho cậu.

Lương Xương Quý lớn tiếng nói.

- Được!

Tô Mộc mỉm cười xoay người rời phòng làm việc.

Lương Xương Quý đứng phía trước cửa sổ, vẻ mặt không có chút nào buông lỏng lẩm bẩm:

- Bắt đầu rồi sao?

Huyện Hình Đường thật bị rối loạn!

Cục diện như thế thật ra cũng có thể lý giải. Thật sự bởi vì chuyện xuất hiện quá đột ngột. Tổ công tác của Ban Kỷ Luật Thanh tra giống như đột nhiên xuất hiện trước mắt, liên tiếp mang đi một số người. Những người này đều là đầu não của các cơ quan trực thuộc huyện, mặc dù hôm nay là chủ nhật, nhưng bên trong thể chế không có bất kỳ bí mật nào. Trong thời gian rất ngắn, cả quan trường huyện Hình Đường liền bắt đầu bàng hoàng lòng người.

- Biết không? Cục trưởng cục đất đai chúng tôi bị Ban Kỷ Luật Thanh tra mang đi rồi?

- Làm sao? Cục trưởng của các vị cũng bị mang đi?

- Không sai. Chủ nhiệm Cổ Phồn của quản ủy hội khu đang quy hoạch cũng bị mang đi rồi.

...

Nếu như nói không thể ổn định tràng diện trong thời gian ngắn nhất, rất khó tưởng tượng huyện Hình Đường sẽ phát sinh chuyện gì. Nhưng cũng may tất cả xôn xao đều bị bóp chết trong tã lót, bởi vì Nhiếp Việt sớm biết trước tin tức, đã ra tay tới tiến hành an bài. Trên thực tế sở dĩ Lý Nhạc Dân để cho bọn người Nhiếp Việt tham dự thẩm vấn tối hôm qua, cũng là suy nghĩ cho mục đích này....,

Bất luận phát sinh chuyện gì, duy trì ổn định phải là đại sự số một!

Trong phòng làm việc của Nhiếp Việt. Tất cả điện thoại của mọi người đều tắt đi, các đầu lĩnh cơ quan dù đang nghỉ ngời đều phải trở về. Cơ quan không bị động, vẫn duy trì ổn định tuyệt đối. Cơ quan bị động, cấp phó tạm thời thay mặt thác chức vị chính, giám thị cả cơ quan, chịu trách nhiệm xử lý sự vụ lớn nhỏ của cơ quan. Bởi vì một loạt chuyện được làm tương đối đúng chỗ, mặc dù huyện Hình Đường xảy ra chuyện như vậy, đưa tới chút ít xôn xao, nhưng đều được khống chế trong phạm vi.

Hơn nữa phải biết rằng hiện tại Nhiếp Việt không giống với trước kia, hiện giờ trong văn kiện của chính quyền thị ủy, hắn chẳng những là bí thư huyện ủy, hơn nữa còn kiêm nhiệm chức vụ huyện trưởng, trước khi huyện trưởng tân nhiệm chưa đến, chuyện của chính quyền huyện sẽ do Nhiếp Việt định đoạt.

Lần này Nhiếp Việt có thể nói là nắm đại quyền!

Duy nhất có chút khó chịu chính là phó bí thư khối đảng Lý Kiều!

Tối hôm qua phát sinh chuyện lớn như vậy thế nhưng trước đó Lý Kiều không có được một chút tiếng gió nào cả.

Điều này ý vị như thế nào?

Ý nghĩa trong chuyện này Trương Ngâm Tuyên mất đi tiên cơ, hậu quả mất đi tiên cơ chính là mặc dù Trương Ngâm Tuyên và Tần Mông đã đạt thành hiệp nghị, cả đêm tổ chức tổ công tác, nhưng sau này phân phối thành quả phải chủ động nhượng bộ một chút.

Điều này kêu Trương Ngâm Tuyên không tức giận sao được!

Nếu Lý Kiều anh đứng trong đội ngũ của tôi, nếu có bất kỳ chuyện gì đều phải biết trước biết. Nếu anh không biết trước coi như xong, ở trong huyện anh xảy ra chuyện lớn như vậy, lại còn là tôi nói cho anh biết, anh như vậy gọi là gì, cái này gọi là thất trách!

Điều này làm cho Lý Kiều vô cùng buồn bực!

Thật ra thì Lý Kiều biết, đây chính là chính trị, không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.

Tần Mông và Ôn Bằng mới vừa liên thủ, giành được một số ích lợi ở thành phố Thanh Lâm. Nhưng bây giờ lại quay đầu lại, liên thủ với Trương Ngâm Tuyên, không chút lựa chọn loại bỏ Triệu Thụy An. Tốc độ cực nhanh.

Từ đầu đến cuối người chiếm tiện nghi chẳng qua là Tần Mông, Trương Ngâm Tuyên có lửa giận có ý kiến cũng có thể lý giải.

- Triệu Thụy An chắc không được thả ra nữa rồi, đây là một cơ hội. Không chừng mình có thể được thăng lên làm huyện trưởng, không được, lúc này không thể ở trong huyện, nhất định phải chạy ra ngoài, phải đi tìm Trương bí thư báo cáo tình huống!

- Không được, Trương bí thư hiện tại chỉ sợ là không có có tâm tư nhìn thấy mình. Thay vì đến lúc đó bị chửi, làm hư chuyện tốt. Chi bằng hiện tại cứ an tâm ở lại trong huyện, tranh thủ lợi ích lớn nhất. Dưới tình huống trên cơ, lúc này tuyệt đối không thể có bất kỳ sai lầm.

Lý Kiều đi tới đi lui trong phòng làm việc, đầu óc cấp tốc chuyển động, suy tư hơn thiệt.

Chỗ ở của Mễ Nương ở ngoại ô.

Sau khi Triệu Thụy An rời đi Mễ Nương cũng chưa thức dậy, mệt mỏi nằm trên giường. Làm một nữ nhân không thích vận động, nếu như có thể, Mễ Nương thậm chí có thể ở nhà mấy ngày như vậy.

Đột nhiên khi Mễ Nương đang suy nghĩ ngủ tiếp, cửa phòng bất chợt bị mở ra.

- Sao vậy? Có phải quên thứ gì hay không?

Mễ Nương giơ người lên hỏi, nàng cho rằng người tiến vào chính là Triệu Thụy An, nhưng không ngờ, bên tai truyền đến thanh âm của Mễ Thừa.

- Mễ nương, là ta!

Mễ Thừa trầm giọng nói.

- Ca, sao anh lại tới đây?

Mễ Nương nhất thời tỉnh táo, nhìn Mễ Thừa gấp gáp hỏi:

- Không phải nói với anh nếu không có chuyện gì thì không được qua đây sao? Trong điện thoại chúng ta đã nói rồi, anh còn trực tiếp móc chìa khóa mở cửa, anh không biết, nếu để cho Triệu Thụy An biết, không chừng hai chúng ta cũng không thu thập được....,

Mễ Thừa tham lam liếc nhìn thân thể mỹ lệ của Mễ Nương, nhưng mạnh mẽ khắc chế chính mình:

- Đừng nói nhiều như vậy, mau thu thập các thứ của em, hôm nay chúng ta phải rời khỏi huyện Hình Đường!

- Rời đi? Tại sao?

Mễ Nương không hiểu nói:

- Chúng ta ở chỗ này không phải rất tốt sao?

- Tốt cái gì mà tốt, em có biết không, sáng nay Triệu Thụy An đã bị nhà nước điều tra rồi, đồng thời bị song quy còn có rất nhiều cán bộ, đều là một hệ với Triệu Thụy An. Anh tạm thời không bị điều tra, nhưng đây cũng là vấn đề sớm muộn. Lúc này nếu không đi..., sợ rằng sau này có muốn đi cũng không được.

Mễ Thừa gấp giọng nói.

- Thiệt hay giả?

Sắc mặt Mễ Nương nhất thời khó coi. Nói cho cùng nàng chỉ là một nữ nhân, còn là một nữ nhân dựa vào Triệu Thụy An. Nếu Triệu Thụy An bị ngã ngựa, nàng tuyệt đối sẽ không được yên thân.

- Đừng nói nhảm nữa, anh còn có thể lừa em sao, đi nhanh lên!

Mễ Thừa gấp giọng hô.

- Được, được, để em dọn dẹp một chút!

Mễ Nương cũng chẳng quan tâm gì khác, vội vàng từ trên giường đứng lên, không do dự, bắt đầu thu dọn trước mặt Mễ Thừa.

Mễ Thừa đứng bên cạnh, nhìn thân thể tuyệt đẹp của Mễ Nương, trong mắt nhất thời toát ra lửa nóng dào dạt. Nói ra hai người cũng không phải huynh muội thật sự, Mễ Nương là tình nhân của Mễ Thừa, tên thật là Lệ Trân, nhưng vì Mễ Thừa muốn bò lên trên, liền cống hiến nàng cho Triệu Thụy An. Nếu không Mễ Thừa cũng không thể từ một viên chức nhỏ ban đầu, trở thành chủ nhiệm văn phòng chính quyền huyện hiện tại.

Nghĩ đến thân thể mềm mại của Mễ Nương cứ như vậy bị Triệu Thụy An hưởng dụng, Mễ Thừa liền cảm thấy có một luồng tà hỏa từ dưới bụng toát ra, hai con mắt gắt gao nhìn cặp mông trắng nõn bên cạnh, bất chợt từ trong cổ họng phát ra một tiếng hô trầm thấp. Trong nháy mắt Mễ Nương còn chưa kịp phản ứng, liền thoáng cái bổ nhào nàng ngã xuống đất, sau đó bắt đầu chinh phạt.

Dưới không khí khẩn trương, trong phòng lại tràn ngập tiếng rên rỉ của đôi tình nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.