Quán Cà Phê XY

Chương 9



Buông thả dục vọng, kết quả là sáng ngày thứ hai, thụ không tài nào mở nổi mắt, cứ khật khà khật khừ buồn ngủ. Ngược lại, công thì tinh thần sảng khoái, chẳng thấy chút dấu vết nào về vụ cảm sốt hôm qua cả. Sáng tỉnh dậy, anh gọi ngay cho ông chủ, bảo hôm nay thụ không đến làm được.

Ông chủ: “Cậu ấy làm sao thế?”.

Công: “Mệt quá, vẫn đang nằm ngủ”.

Ông chủ: “… Lý do của cậu không phải quá hùng hồn rồi đấy chứ?”.

Công: “… Bởi vì quá mệt mỏi dẫn đến sức khỏe không tốt, thế nên vẫn đang ngủ”.

Ông chủ: “Tôi có thể quan tâm hỏi một câu không, làm gì mà mệt đến thế?”.

Công: “Tôi có thể không trả lời không?”.

Ông chủ: “… Tháng này nhất định phải trừ lương cả hai cậu!”.

Thụ ngủ một mạch đến tận trưa mới dậy, tắm rửa một lát rồi ra ngoài. Nhìn thấy công vừa rửa đồ ăn vừa nghĩ ngợi gì đó, trông có vẻ rất vui. Thụ cảm thấy việc lần này thật mới lạ, hỏi: “Em không biết là anh cũng biết nấu cơm đấy?”.

Công chẳng thèm quay đầu lại, đáp: “Chỉ biết mấy món đơn giản thôi, không ngon bằng em làm đâu”.

Thụ thấy bộ dạng chăm chú của công, nhất thời lại nổi lên ý định muốn trêu đùa một chút. Cậu tiến đến bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo công, sau đó tay phải trực tiếp đi vào dưới vạt áo sơ mi, đặt lên lưng công.

Công bị dọa giật mình: “Sao thế, tay lạnh muốn sưởi ấm à?”.

Thụ không nói gì, bàn tay dần dần di chuyển lên cổ, dùng đầu ngón trỏ ve vuốt xương cổ rồi thuận theo cột sống trượt xuống phía trên thắt lưng công.

Công bị cảm giác tê dại làm cho hơi thở đột nhiên hổn hển, lập tức quay người bắt lấy cổ tay thụ: “Em…”.

Thụ: “Vừa rồi kích thích lắm à? Hình như anh vừa rùng mình một cái”.

Công: “…”.

Thụ: “Hơn nữa mặt mũi còn đỏ hồng”.

Công: “…”.

Thụ: “Anh nhất định rất thích”.

Công dường như vừa giận dữ vừa xấu hổ, chỉ nhìn thụ chăm chăm: “Đừng nói linh tinh nữa, mau dọn bàn đi, sắp có cơm rồi”. Thế là, thụ liền vui vẻ đi đến dọn bát đũa ra bàn, đúng lúc này thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

Nhìn thấy tên người gọi, thụ sững ra một chút, nghĩ một lát, cuối cùng đi ra ban công nghe điện. Kết thúc cuộc gọi thì công cũng đã làm xong món cuối cùng, ba món mặn, một món canh, xem ra không tệ. Lúc ăn cơm, thụ có vẻ không tập trung lắm, công nghĩ có lẽ là do cuộc điện thoại vừa rồi, nhưng cậu đã không nói tức là có lý do của mình, anh cũng không hỏi nhiều.

Thực ra cuộc gọi đó cũng không có gì đặc biệt, chỉ là bạn gái cũ của thụ gọi điện đến. Cô ấy nói công ty phái đến Dương Thành làm việc, sẽ ở đó một thời gian. Biết thụ cũng đang ở Dương Thành nên muốn gặp mặt ăn cơm, nói chuyện một chút. Nếu nói cuộc gọi đó có gì đặc biệt, thì đó chính là bạn gái cũ của thụ và cậu có thể xem như thanh mai trúc mã.

Cô nàng thanh mai trúc mã này tên là Viên Viên, từ nhỏ đã lớn lên cùng với thụ, gia đình hai bên cũng là bạn bè thân thiết, bởi thế lúc nào đi học, tan học cũng đi cùng nhau. Từ lúc hai người còn nhỏ, phụ huynh đôi bên đã tính toán là đợi khi bọn họ học xong đại học thì làm mối cho cả hai thành một cặp. Kết quả lúc lên đại học, thụ có người yêu, còn Viên Viên thì xuất ngoại, việc mai mối này cũng chẳng thành.

Nhận được điện thoại của Viên Viên, cả hai hẹn nhau cuối tuần sẽ đi dạo rồi cùng đi ăn cơm luôn. Thụ không mấy tập trung là bởi đang suy nghĩ có nên mang công cùng đi không, nghĩ đi nghĩ lại một hồi, thụ quyết định cứ từ từ đã. Có điều cậu cũng không muốn giấu giếm công, nói với anh cuối tuần này mình phải đi với một người bạn, bảo anh bữa trưa và bữa tối cứ tự xử đi.

Chủ nhật, thụ dẫn Viên Viên đi dạo phố, công cũng rủ A ra ngoài ăn cơm.

A cảm thấy cực kỳ bất thường, hỏi: “Sao ông không ăn với Chiêu Ninh?”.

Công: “Cậu ấy có hẹn rồi, đưa bạn đi chơi”.

A: “Sao ông không hỏi trước, lỡ tôi cũng có hẹn rồi thì sao?”.

Công: “Ông có hẹn rồi à?”.

A: “… Không. Nhưng mà nói ra thì, cậu ấy đã đi với bạn, sao không đưa ông đi cùng luôn?”.

Công: “Bọn tôi cũng đâu phải trẻ sinh đôi dính liền cơ thể, sao bắt buộc phải đi với tôi?”.

A: “Ồ, tôi ngửi thấy mùi chua chua”.

Công: “Ông hoang tưởng rồi, tôi có hẹp hòi thế đâu”.

Hai người đi đến quán lẩu thì gặp người quen. Công vừa chuẩn bị bước vào thì bị A kéo lại: “Hình như tôi nhìn thấy đối tượng của ông thì phải”.

Công nhìn theo hướng A chỉ, quả nhiên thấy thụ đang ngồi với một cô gái.

A: “Đó là bạn Chiêu Ninh à? Nhìn đẹp phết, rất có phong thái nữa”.

Công: “…”.

A: “Hình như nói chuyện rất vui vẻ, hai người cười nói không dứt kìa”.

Công: “…”.

A: “Còn tặng cô ấy hoa hồng nữa chứ!”.

Công trợn tròn mắt nhìn qua: “Cái gì?!”.

A: “À, nhìn nhầm, là bàn trước đó”.

Công: “…”.

A: “Bọn họ…”.

Công: “Đồ hôm nay tôi mặc trông ổn chứ?”.

A: “Hả?”.

Công quay đầu nhìn A: “Chúng ta qua chỗ họ cùng ăn”.

Hai người đứng trước cửa quán bàn bạc một hồi. Theo A thì mặc dù đúng là tình cờ đấy, nhưng nếu bây giờ vào trong cùng ăn thì lại chẳng giống vô tình gặp tý nào, khó tránh khỏi hiểu lầm. Tốt nhất là làm ra vẻ tình cờ đến thôi, bởi vậy, A nêu ý kiến, cứ để cậu vào trước, ra vẻ bất ngờ khi gặp thụ, sau đó lại gọi điện thoại cho công, giả vờ gọi anh đến cùng ăn.

Công: “Một mình ông tự dưng lại chạy đi ăn lẩu, không phải sẽ hơi bất thường à?”.

A: “Vậy…”.

Công: “Cũng được, thật ra đối với ông thì việc đó cũng bình thường thôi”.

A: “… Tóm lại, lúc đến ông phải ra vẻ mình rất bận rộn, căn bản là không muốn đến, nhưng nghe nói bạn thân đến rồi nên mới cố đến góp mặt”.

Công: “… Độ khó có vẻ cao đấy”.

A: “Dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt nhà vợ. Nếu không phải là thời gian eo hẹp, chúng ta còn có thể sắp xếp vài cái NPC[1] góp phần nhấn mạnh việc ông đến được đây là khó khăn đến mức nào, nhân thể làm nổi bật sự coi trọng đối với người bạn này đến thế nào nữa”.

[1] NPC: Non-player character, từ dùng trong các trò chơi, chỉ những nhân vật được thiết kế sẵn trong trò chơi để giúp đỡ, hướng dẫn người chơi.

Công: “… Tôi thấy trí tưởng tượng của ông phong phú quá đấy, bạn của Chiêu Ninh có lẽ không biết quan hệ của bọn này đâu”.

A: “Ông thì biết gì, cái này gọi là phòng ngừa chu đáo”.

“Phòng ngừa chu đáo cái gì?”

A vừa nói dứt câu, giọng thụ đã vang lên từ sau lưng. A trưng ra bộ mặt vô cùng bất ngờ, quay đầu lại: “Trùng hợp quá…”.

“Sao hai người lại ở đây?”, thụ tiếp tục hỏi.

Công và A nhìn nhau một cái, đồng thời mở miệng: “Vô tình gặp”.

Thụ: “Vậy có muốn…”.

A: “Tốt thôi, vậy thì cùng ăn nào”.

Công & thụ: “…”.

Thụ dẫn hai người đến bàn cậu ngồi, giới thiệu với Viên Viên: “Hai người này là bạn của tớ. Vừa vặn nhìn thấy bọn họ đứng ngoài cửa nên tớ mời vào ăn cùng chúng ta luôn”.

Viên Viên: “Tốt quá, ăn lẩu phải nhiều nhiều người một chút mới vui mà”.

Công miệng thì nói “Ngại quá, làm phiền hai người dùng bữa rồi”, mắt lại len lén nhìn thụ. Thụ thấy thế liền lùi vào ngồi ghế bên trong. Công vừa định ngồi xuống, Viên Viên đã nói: “Không sao, tôi ngồi với Chiêu Ninh là được rồi, hai người ngồi bên này đi”.

Công & thụ: “…”.

A: “… Cô thật chu đáo quá”.

Dựa theo nguyên tắc ưu tiên phụ nữ và khách hàng, việc chọn món hầu hết đều do Viên Viên đảm đương, A chỉ có nhiệm vụ tìm đề tài để nói.

A: “Đây là lần đầu tiên cô đến Dương Thành à? Hôm nay đã đi được những đâu rồi?”.

Viên Viên: “Đúng thế, Dương Thành thật đẹp, không khí cũng rất trong lành. Tôi thích nhất là con đường buổi sáng đi, đường gì ấy nhỉ?”.

Viên Viên quay đầu sang nhìn thụ, thụ chậm rãi nói: “Đường Đông Quan”.

Viên Viên: “Đúng thế, đúng thế, đường Đông Quan. Chiêu Ninh bảo ở đó rất nhiều đồ ăn vặt, vì thế chúng tôi đã ăn một lượt hết các món, lại mua thêm một đống đồ nữa. Đến giờ thì mệt chết rồi”.

Nói đến đây hình như nhớ ra điều gì, cô rút từ trong túi ra một tập giấy nhìn rất giống sách nghiên cứu đưa cho thụ: “Hôm nay mải đi dạo phố, suýt nữa thì quên mất đồ cho cậu, đồ án nguyên gốc của kiến trúc sư người Anh, James Smith. Tớ biết là cậu muốn có lâu rồi”.

Thụ nhìn thấy lập tức vui mừng không thôi: “Không ngờ cậu vẫn còn nhớ!”.

Viên Viên: “Thôi đi, chuyện của cậu có chuyện nào mà tớ không nhớ chứ!”.

Công thấy hơi tò mò: “Kiến trúc? Sao tự nhiên lại muốn đọc sách về mảng này thế?”.

Viên Viên: “Anh không biết à? Lúc học đại học Chiêu Ninh học về kiến trúc mà. Nói ra thì, cậu còn nhớ ước mơ hồi nhỏ của bọn mình không, muốn mở một tiệm cà phê do chính mình tự thiết kế ấy”.

Thụ bật cười: “Đương nhiên nhớ chứ. Cậu xem, tớ đang cố gắng vì nó đây còn gì”.

Viên Viên: “Bây giờ nhớ lại lúc nhỏ thật vui, nghe nói A Dương nhà thím hai đã kết hôn rồi đấy”.

Thụ: “Cưới từ năm ngoái rồi, tớ cũng đi dự đám cưới mà”.

Viên Viên: “Thảo nào, lúc đó tớ vẫn còn đang ở nước ngoài. Í, sao hai người không nói gì?”.

Công: “… Hà hà”.

A: “… Ha ha”.

Nghiêm khắc mà nói, Viên Viên là một cô gái rất tuyệt: xinh đẹp, hài hước, ăn nói khéo léo, rất dễ gây cảm tình với người khác. Có điều không biết có phải tưởng tượng không, nhưng công thấy Viên Viên hình như có địch ý với mình. Anh nghĩ có khi Viên Viên thích thụ, dựa vào giác quan thứ sáu của phái nữ mà nhận ra được “tình địch” là anh, thế nhưng lại cảm thấy hình như không phải vậy. Có điều dù thế nào thì anh cũng có thể khẳng định là Viên Viên không thích mình lắm. Bởi bất luận anh với thụ đang nói về vấn đề gì, Viên Viên luôn có thể lôi kéo chủ đề về lại cuộc sống lúc trước của hai người: từ quán đậu của nhà họ Lý ở ngõ Dương Gia đến con chó nhà đối diện cổng trường tiểu học nuôi. Tóm lại bữa ăn này chủ đề chính là: hồi ức, hồi ức và hồi ức.

Tâm tình công không tốt. Cả bữa ăn anh cứ có cảm giác mình bị cô lập, có điều công cũng rất cố gắng tỏ ra vui vẻ. A nhìn thấy chỉ có thể than thầm một tiếng: Đây rõ ràng không phải đám lâu nhâu mà là Boss lớn rồi!

Thụ lại dường như không cảm nhận được gì khác thường, vẫn nói cười vui vẻ với Viên Viên.

Đợi đến lúc kết thúc bữa ăn, Viên Viên đột nhiên ra vẻ thần bí hỏi công: “Tôi có thể mạo muội hỏi anh một chuyện không?”.

Công: “Được, cô hỏi đi”.

Viên Viên: “Sao lúc ăn anh cứ nhìn chằm chằm vào Chiêu Ninh thế?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.