Quán Cơm Nhỏ

Chương 11: Háo sắc – bản năng gốc của con người



Trình Tiểu Mãn ngủ no rồi, bắt đầu chạy nhảy khắp nhà, sờ chỗ nọ ngó chỗ kia, lát sau khắp phòng vang lên bài “Hai con hổ”.

Nghe tiếng đàn rộn ràng của con trai bảo bối, Tần Ly cảm thấy thật hạnh phúc, con mình ấy, kỹ năng chơi đàn được rèn luyện thật tốt, nghe bản này mà xem, chơi thật là dễ nghe!

Tô Bạch liếc nhìn anh trai, thấy không có gì bất thường mới yên lòng. Haiz, mấy ngày này tính tình anh ấy rất bất thường, chẳng lẽ đã tới thời kỳ mãn kinh?

Tô lão đại đang có tính toán riêng. Tuổi không còn nhỏ, có thể xây dựng gia đình sinh đứa con cũng hay, cân nhắc một chút về cuộc sống gia đình có vợ có con ấm áp bên mình, vẫn thấy đại nghiệp kiếm tiền ra vẻ hấp dẫn hơn chút, còn về chuyện sinh con kế thừa gia nghiệp thì cứ giao cho thằng út đi! Nhìn thằng em mình ngắm đứa nhỏ xấu xa kia đầy dịu dàng âu yếm, anh hạ quyết tâm, xem ra việc này giao cho thằng út là ổn nhất. Về phần thằng hai, nó muốn làm người rừng thì kệ nó, cùng lắm mình kiếm nhiều tiền chút nuôi sở nghiên cứu của nó là được.

Tô Bạch gặm bắp ngô, cảm thấy quả là ngô mùa thu hấp lên thơm ghê, ngon đấy, đợi lát phải bảo chủ quán làm canh sườn hầm ngô mới được, anh cả thích ăn món này.

“Hết sườn rồi.” Tần Ly lục tủ lạnh, nói.

“Vậy giờ chúng ta đi mua một ít đi, vẫn còn kịp mà, anh cả không ở lâu, chúng ta phải chiêu đãi chu đáo mới được!” Tô Bạch bỏ lõi ngô xuống, lau tay đi lấy ví.

Tô lão đại thở dài. Vì sao mới mấy ngày không gặp, em mình đã thay đổi nhiều như vậy? “Chúng ta”, không ngờ mày với khách trọ là người một nhà, còn anh mày thì thành khách tới chơi sao? Lại còn “chiêu đãi chu đáo”, anh đang muốn “chiêu đãi” mày một trận chu đáo đây!

Cha ra ngoài, tất nhiên Tiểu Mãn sẽ đi theo. Tô lão đại không muốn bị bỏ lại một mình trong nhà, cũng hạ mình theo sau tới nơi anh chưa có mấy dịp đến trong đời.

Một đội ngũ rất “hài hòa” ra đời.

Tiểu Mãn chạy lon ton phía trước, cứ được vài bước là quay lại chờ cha mình, Tần Ly đủng đỉnh đi phía sau, Tô Bạch đẩy xe đi ngay sau hai cha con, Tô lão đại cách đó một quãng thật xa.

Chọn sườn xong, Tần Ly lại mua thêm rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị cho sinh nhật Tiểu Mãn. Sau cùng, tới khu đồ chơi, anh chọn cho Tiểu Mãn một con gấu ôm bự hơn cả bé.

“Đây, quà sinh nhật của con.” Nhìn con trai đứng ngoẹo đầu bên cạnh, Tần Ly nhét con gấu vào lòng nhóc.

“Cảm ơn, cảm ơn ba ba.” Tiểu Mãn ôm con gấu cao hơn cả mình, cố sức xoải chân ngắn đuổi theo ba ba.

Anh ngược đãi nhi đồng hả! Tô Bạch trố mắt nhìn, giận mà không dám nói. Nhưng mà, sinh nhật Tiểu Mãn phải không? Vậy phải tạo ấn tượng tốt mới được!

Tô lão đại mắt sáng lên, vung tay quét sạch tất cả mô hình tàu hỏa trên kệ. Ừm, để bồi dưỡng tình cảm cha con thân thiết cho em mình, cần phải bắt đầu từ trước khi cưới… Rồi về chọn trước vài cô ưa nhìn…

Sinh nhật rất hạnh phúc, nhân vật chính rất thỏa mãn. Thu được một đống lễ vật thật to, chú Đại Bạch còn sửa lại phòng sách thành phòng chơi cho bé, bên trong trang trí như một tòa lâu đài nhỏ trong phim hoạt hình.

“Cảm ơn chú Đại Bạch ạ!” Tiểu Mãn ôm gấu bông, cười khoe hai hàng răng trắng.

“Vậy mau thơm chú một cái!” Nhìn thấy không có ai, Tô Bạch ngồi xổm xuống dụ dỗ bé.

Trình Tiểu Mãn nhìn quanh quất, thừa dịp cha không phát hiện bèn hôn thật nhanh lên mặt Tô Bạch, thì thào, “Chú đừng nói cho ba ba, ba ba bảo không được thơm người khác.”

“Được, chú không nói đâu.” Tô Bạch sờ sờ má, hạnh phúc thăng thiên.

Tô lão đại nhìn em, hài lòng gật đầu, quyết định sáng mai đi, phải cẩn thận chọn vài ứng viên sáng giá cho vị trí em dâu mới được. Còn về chủ quán cơm kia, tìm dịp thuận tiện để hỏi xem cậu ta có quan hệ thế nào với cố thi họa gia Tần Ly.

~*~

Kỳ nghỉ lễ quốc khánh dài ngày chấm dứt, sinh hoạt trở lại quỹ đạo cũ.

Năm giờ dậy, chạy bộ tới quán cơm, sáu giờ mở cửa làm việc – Đây là Tần Ly.

Bảy rưỡi dậy, đánh răng rửa mặt, xách Tiểu Mãn ra khỏi nhà, tám giờ mười lăm phút tới quán cơm ăn sáng, tám rưỡi đưa Tiểu Mãn tới nhà trẻ, chín giờ đi làm – Đây là Tô Bạch.

Bảy giờ dậy, tự thay quần áo, đánh răng rửa mặt, bảy rưỡi gọi chú Đại Bạch dậy, đi nhờ xe tới chỗ ba ăn sáng, đi nhờ xe tới nhà trẻ - Đây là Tiểu Mãn.

Mục Triết Viễn ngậm một cái bánh cuộn, như quả bóng xì hơi rũ ra trên bàn ăn.

“Lâu quá không gặp.” Tần Ly cười cười, bỏ lại công việc tới ngồi cùng.

“Anh chướng mắt tôi chỗ nào?” Mục Triết Viễn nói ra nghi hoặc trong lòng.

“Vậy anh coi trọng tôi điểm nào?” Tần Ly hỏi ngược lại.

“…” Mục Triết Viễn nghẹn.

“Anh xem, chính anh cũng không biết.” Tần Ly nhướng mày.

“Chủ quán, làm người phải phúc hậu, đối xử với người vừa thất tình phải dịu dàng chút, có biết không?” Mục Triết Viễn lườm một cái. Đúng vậy, mình coi trọng người này điểm nào? Vừa nhỏ nhen vừa cay nghiệt…

“Người ta đến độ tuổi nhất định sẽ mong ước có một cuộc sống yên ổn. Mục Triết Viễn, anh thích tôi mới muốn ổn định lại hay là muốn ổn định cuộc sống mới thích tôi?” Tần Ly từ từ nói, sắc mặt nghiêm túc, “Anh chọn tôi vì tôi cho anh cảm giác yên ổn. Điều anh muốn, đó là nghiêm túc, ổn định, còn đối tượng là ai không quan trọng, đúng không?”

Mục Triết Viễn trầm mặc, nghĩ điều chủ quán nói có chỗ nào đó không ổn, song lại cảm thấy có lý. Như vậy, chọn anh ta, coi trọng anh ta, rốt cuộc vì cái gì? Là vì cảm giác an tâm này, hay là chỉ vì anh ta là anh ta?

“Mấy lời này nghe sao là lạ?” Phân vân một trận, Mục Triết Viễn bắt được trọng điểm.

“Tô Bạch chỉ tôi nói.” Tần Ly thành thật khai báo. Nói thật, những lời này có ý gì anh cũng không rõ, luôn cảm thấy rất trúc trắc.

“Hứ, lại phá đám mình.” Mục Triết Viễn vỗ bàn một cái, hầm hừ trở về văn phòng tìm người tính sổ.

Biết có người phá rối, Mục Triết Viễn lại không chịu bỏ cuộc, bắt đầu suy tính đến phương pháp đường vòng.

“Chủ quán à, Triển Vân muốn gặp anh, chưa báo trước đã tự ý mang cậu ta tới đây, có bất tiện gì cho anh không?” Mục Triết Viễn bám lấy cánh cửa, vươn đầu về phía phòng bếp tăng âm, bỏ qua thủ trưởng đang mở cửa cho mình.

Triển Vân? Vị cao thủ quyền anh trông xinh trai cười lên càng xinh kia? Tần Ly có hứng.

Háo sắc – bản năng gốc của con người. Bạn nhỏ bốn tuổi Trình Tiểu Mãn cũng không ngoại lệ, rất nhanh đã bị Triển mỹ nhân hấp dẫn sự chú ý. Bảo bối của chủ quán, Tô Bạch cảm thấy mình có nghĩa vụ bảo hộ, cho nên cũng tới ngồi bên.

“Tiểu Mãn à, mấy hôm trước sinh nhật cháu, chú không tới được, đây, quà của cháu đây!” Mục Triết Viễn tặng bé một hộp bút sáp màu có hình Tiểu Tân.

“Oa, là Tiểu Tân với Tiểu Bạch!” Tiểu Mãn vui vẻ, ôm lấy không buông, “Cháu cảm ơn chú Triết Viễn ạ.”

Tiểu Tân… Tiểu Bạch… Mục Triết Viễn cậu cố ý…

Mức độ xem thường của Tô Bạch dành cho cấp dưới của mình được nâng lên tầm cao mới.

“Tiểu Mãn à, có biết sinh nhật ba ba cháu vào ngày nào không?” Mục Triết Viễn làm bộ bình thường hỏi, Tô Bạch lặng lẽ dựng tai lên.

“Biết ạ, là mùng một đầu năm ạ.” Tiểu Mãn gật đầu, nhìn Tiểu Bạch với Tiểu Tân trong tay, rất là hoan hỉ.

“Thế cháu có biết ba ba thích gì nhất không?” Mục Triết Viễn hỏi tiếp.

“Đương nhiên biết ạ, ba ba thích nhất là Tiểu Mãn đó!” Trình Tiểu Mãn bĩu bĩu cái miệng nhỏ, cái này cũng phải hỏi sao, ba ba đương nhiên thích Tiểu Mãn nhất rồi!

“… Ngoại trừ Tiểu Mãn, ba ba còn thích cái gì thứ hai?” Mục Triết Viễn tiếp tục dẫn dắt.

Ba ba thích thứ hai là cái gì? Trình Tiểu Mãn nhướng mày đau khổ suy tư, lát sau, mắt sáng ngời.

“Biết rồi, ba ba thích thứ hai là sờ chú Đại Bạch ạ.” Trình Tiểu Mãn siết nắm tay nhỏ, nói chắc như đinh đóng cột.

Phụt…

Tô Bạch hộc ba thăng máu, lập tức bỏ mình. Đồng ngôn vô kỵ, nếu là mấy người bình thường cùng ngồi đây, những lời này sẽ không bị hiểu theo nghĩa khác. Thế nhưng, ngồi trước mặt anh lúc này, là hai tên đoạn tụ!

Mục Triết Viễn liếc xéo Tô Bạch một cái, trong lòng phát hỏa, ngoài miệng vẫn tiếp tục khai thác tư liệu. Còn Triển Vân cầm một đĩa hạt dưa, thoải mái tựa vào salon, vẻ như đang xem hí kịch.

“Thế à? Ba ba cháu sờ chú Đại Bạch như thế nào? Sờ ở những đâu?” Mục Triết Viễn cố gắng giả bộ ôn hòa.

“Sờ ở đây ạ!” Trình Tiểu Mãn vỗ cái bụng nhỏ của mình, có điều tay trẻ con vung không chuẩn vị trí, vỗ xuống dưới rốn ba thốn.

“Ba ba có nói gì không?” Tay Mục Triết Viễn bắt đầu run run.

“Có ạ, hôm qua ba ba vừa bóp vừa bảo là xúc cảm tốt gì đấy, còn nói hơi cứng rồi. Chú Triết Viễn ơi, xúc cảm tốt là cái gì ạ?” Trình Tiễu Mãn ngửa mặt, không ngại học hỏi kẻ dưới.

Sờ… bóp… xúc cảm tốt… hơi cứng…

Trời ạ! Hai người này câu nhau từ lúc nào, sao tiến triển nhanh thế? Mục Triết Viễn tàn bạo trừng mắt với thủ trưởng nhà mình, chẳng trách cứ phá mình suốt, ra là, ra là định tự mình ra tay, gian phu, gian phu…

Loại chuyện thế này muốn giải thích cũng không được, càng thanh minh càng thấy đen tối. Vậy nên Tô Bạch vẫn bình thản thơ ơ nhìn cấp dưới bi phẫn đầy mặt, im lặng không nói. Tên trong bếp kia là cái hũ nút, có thể nói với anh ta sờ bụng người khác là quấy rối hay sao?

“Ăn cơm thôi!” Cửa bếp mở, Tần Ly bưng thức ăn ra. Máy hút khói chạy khá ồn, Tần Ly không nghe được đoạn nói chuyện kinh dị của con trai bảo bối. Đương nhiên, cho dù nghe được, vị này cũng sẽ không cảm thấy có gì bất thường.

Sáu món thức ăn một canh, bốn mặn hai rau.

Tô Bạch quyết định hóa bi phẫn thành sức ăn, không để ý tới cấp dưới nữa. Tần Ly thì tất bật chăm Tiểu Mãn.

Triển Vân mỉm cười ngồi xuống, thấy bộ dáng ở chung của Tần Ly và Tô Bạch, nghĩ hình như chuyện không phải như vậy, đoán chừng tên ngu ngốc bị đố kỵ che mắt kia hiểu lầm.

Mục Triết Viễn vẫn còn đang chìm trong trạng thái bị đả kích. Thì ra coi trọng thủ lĩnh, thảo nào chướng mắt mình! Nhưng mà thích sếp thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải vòng vo tam quốc, tôi cũng hiểu câu “vợ bạn không thể trêu” mà, đâu ra kiểu người thích bắt nạt người khác thế này chứ!

“Tôi mở một quán bar, cuối tuần khai trương, có rảnh thì tới chơi nhé!” Triển Vân mời.

“Được, nhất định đi.” Tần Ly gật đầu. Tuy không thích kiểu ồn ào ở quán bar nhưng anh khá thích chủ bar này, khai trương muốn tới ủng hộ.

“Vậy đến lúc đó tôi bảo Triết Viễn tới đón anh.” Triển Vân nhìn người bên cạnh trưng mặt lạnh cắm đầu ăn cơm, cảm thấy rất hay. Vụ này quả là thú vị!

~*~

Quán bar mở ở khu trung tâm. Không đi không được nhưng Tần Ly lo cho con, Tiểu Mãn đương nhiên không thể vào những chỗ thế này, anh đành gọi Lý Tranh tới làm bảo mẫu.

“Ba ba đi đi, con sẽ trông chú Lý Tranh cẩn thận!” Trình Tiểu Mãn vung tay nhỏ bảo đảm với cha mình. Ba ba nói, không thể gây trở ngại chuyện hẹn hò của người khác, không thì sẽ bị sét đánh, cho nên Tiểu Mãn tuyệt đối không muốn quấy rầy ba ba và chú Đại Bạch đi ra ngoài hẹn hò đâu.

Tần Ly bật cười, cùng Tô Bạch ra cửa. Còn về Mục Triết Viễn, người này đã hoàn toàn tuyệt vọng với Tần Ly, đang cố gắng tìm mùa xuân thứ (n+1) của mình.

Khi Tần Ly và Tô Bạch tới, bên trong đã rất náo nhiệt. Tần Ly khẽ nhíu mày, quả thật không thích loại không gian này, vừa ồn vừa tối.

Quán không đông lắm, ngày đầu khai trương chỉ mời bạn bè tới, tốp năm tốp ba chụm vào từng góc. Triển Vân nhiều việc, chỉ tới chào hỏi lại tất bật chạy đi.

“Ở đây cũng được đấy, khá yên tĩnh.” Tô Bạch ngắm nhìn bốn phía, rất hài lòng về bài trí trong bar. Trên vách quầy bar có treo nhiều nhạc cụ, xem ra định đi theo hướng bar âm nhạc.

Chọn một ghế ngồi xuống, Tần Ly nhìn người thanh niên cách đó không xa đang chơi dương cầm, nghĩ liệu sau này Tiểu Mãn có thể cũng ung dung diễn tấu như vậy không.

“Nhìn chuyên chú thế!” Mục Triết Viễn hừ lạnh, ngồi xuống đối diện Tần Ly, cùng Tô Bạch chơi trò trừng mắt với nhau.

“Khụ, hai người cứ động chút là lại thâm tình nhìn nhau như vậy, tôi có trót hiểu lầm cũng là bình thường.” Tần Ly tằng hắng một cái, xin lỗi về hiểu lầm trước đó.

Thâm tình… nhìn nhau…

Gọi là trừng mắt nhìn nhau có được không hả?

Hai vị luật sư cùng trợn nhau một cái, đồng thời quay đi.

“Đang nói chuyện gì thế?” Liếc thấy trò hay lại nổi lên, Triển Vân cấp tốc hiện thân.

“Đàn dương cầm.” Hai luật sư đồng thanh.

“Thế à, anh Trình rất thích đàn dương cầm phải không, tôi thấy phòng khách có một cây đàn đấy!” Triển Vân mỉm cười tiếp lời, vẫy tay kêu người đang chơi đàn lại đây.

“Đây là bạn tôi, Thi Lang, nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng.” Triển Vân nghiêm trang giới thiệu.

Thi Lang[1]? Danh nhân lịch sử đây, Tần Ly mỉm cười, nhìn vài lượt. Một chú đẹp trai, giám định hoàn tất.

[1. Danh tướng thời kỳ cuối Minh đầu Thanh.]

“Thi Lang, là ‘lang’ trong ‘lang quân’ chứ không phải trong ‘cẩm thạch’, hân hạnh được gặp.” Thi Lang cười đáp lại, ngồi xuống bên cạnh Tần Ly.

“Trình Lâm.”

“Tô Bạch.”

“Anh Trình và anh Tô đây cũng rất thích dương cầm, ba người có thể cùng trò chuyện.” Triển Vân nói.

Tần Ly và Tô Bạch liếc nhau, chết rồi. Với dương cầm, hai người này chỉ là thường dân, hiểu biết còn không bằng Tiểu Mãn.

“Cậu ấy đang hỏi hai người khúc cậu ấy vừa chơi thế nào?” Mục Triết Viễn đạp Tô Bạch một cái dưới bàn, gọi chú ý của hai người về.

“Rất êm tai.” Tần Ly nói.

“Đinh đinh đang đang rất vui.” Tô Bạch nói.

Hai người không hiểu dương cầm ăn ngay nói thật, không phát hiện sắc mặt Thi Lang đã đỏ bừng.

“Chẳng hay hai vị thích tiếng đàn của nghệ sỹ nào?” m thanh của cậu ta đã lạnh xuống tám độ.

“Trình Thiên Tường.” Tần Ly nói.

“Giống trên.” Tô Bạch phụ họa.

Trình Thiên Tường? Ai nhỉ? Nổi danh từ bao giờ? Thi Lang cố gắng hồi tưởng. Triển Vân đã hoàn toàn mơ hồ. Mục Triết Viễn kinh ngạc, thủ trưởng không thông âm luật của anh si mê loại âm nhạc cao nhã như dương cầm này từ bao giờ? Lại còn biết nghệ sỹ dương cầm mà đến Thi Lang cũng chưa từng nghe nói.

“Ừm…” Thi Lang ngập ngừng.

“Trình Thiên Tường, con trai tôi, năm nay bốn tuổi, tác phẩm tiêu biểu là ‘Hai con hổ’.” Tần Ly giải thích, Tô Bạch gật đầu mỉm cười.

Mọi người cười ngất.

“Xin đừng vũ nhục dương cầm.” Thi Lang phẫn nộ. Dương cầm là tất cả đối với cậu, là ước mơ cả đời cậu. Cậu không thể cho phép kẻ ngoại đạo này làm nhục niềm kiêu ngạo của mình.

Lông mày Mục Triết Viễn giật giật, tinh mắt phát hiện thủ trưởng nhà mình đã híp mắt lại. Không ổn, đây là điềm báo Tô hồ ly tức giận. Nếu thủ lĩnh thực sự phát hỏa, anh cũng chỉ đành hát một bài phúng điếu chàng nghệ sỹ này thôi.

Triển Vân thấy tình thế không ổn, muốn nhanh chóng đổi chủ đề nhưng Tần Ly đã tước mất cơ hội của anh.

“Tôi xin lỗi. Thật xấu hổ, vừa rồi nghe chưa cẩn thận, vậy mời anh dời bước diễn tấu một khúc mới được chứ ạ? Chẳng qua có vài khúc không biết anh có chơi được hay không thôi!” Tần Ly hơi nghiêng người, lười nhác dựa vào Tô Bạch.

“Chưa có từ khúc nào tôi không chơi được.” Thi Lang liếc nhìn Tần Ly, đứng lên đi về phía cây đàn.

“Vậy trước tiên là khúc ‘Thập Diện Mai Phục’ đi.” Tần Ly cách cây đàn gần nhất, tủm tỉm cười mở miệng.

Tay Thi Lang đã nâng lên lại dừng giữa không trung.

“Không được sao? Vậy đổi ‘Tướng Quân Lệnh’, hoặc là ‘Cao Sơn Lưu Thủy’? ‘Quảng Lăng Tán’? ‘Dương Quan Tam Điệp’? ‘Mai Hoa Tam Lộng’[2] chắc có một cái được đi?” Tần Ly kéo Tô Bạch lại, dựa vào như cũ.

[2. Các danh khúc của cổ nhạc Trung Hoa.]

Trong nháy mắt, trái tim nhỏ bé của Tô Bạch kinh hoàng không ngớt. Chủ quán luôn luôn ôn hòa, mình cũng từng nhìn thấy bộ dạng tức tối xù lông của người này, thế nhưng, sắc bén như vậy thì đây là lần đầu tiên. Phù, may mà trước đây không đắc tội người này nhiều lắm! Tô Bạch âm thầm cảm thấy may mắn.

Mục Triết Viễn đứng phía sau hai người đã không còn gì để nói. Đại ca, những khúc anh nói là dành cho dương cầm thật sao?

“Anh, anh đang hạ nhục tôi hay đang hạ nhục đàn dương cầm?” Thi Lang gắt gao nhìn Tần Ly chằm chằm, sợ rằng lúc này thật muốn nhảy tới cắn chết người kia.

“Không được? Quả nhiên nhạc khí của man di không xứng với tinh túy âm nhạc Trung Hoa ta!” Tần Ly đứng dậy, Tô Bạch cũng đứng lên.

“Anh Thi, tôi không hề có ý hạ nhục anh hay đàn dương cầm. Ai có sở thích của người đó, anh theo đuổi âm nhạc man di, tôi yêu tinh túy truyền thống, chúng ta không ai can thiệp sở thích của ai, anh kích động như thế làm gì? Chúng tôi không hiểu đàn dương cầm, chẳng lẽ muốn chúng tôi phun châu nhả ngọc mới là không vũ nhục đàn dương cầm của anh?” Tần Ly nói xong, quay sang cười cười với Triển Vân, biểu thị xin lỗi.

“Tôi thật sự không hiểu âm nhạc, nếu anh thấy tôi nói anh đàn đinh đinh đang đang vui tai là vũ nhục anh thì tôi xin lỗi.” Tô Bạch thành khẩn tạ lỗi, lại đế một câu, “Song tôi thật sự nghĩ âm thanh rất vui tai, giống như Tiểu Mãn đàn vậy.”

Mục Triết Viễn nhịn không được quăng một cái lườm. Ông anh, ngài đang xin lỗi thật à? Sao nghe cứ như đổ dầu vào lửa vậy? Hồ ly đúng là hồ ly, bị nuôi trong nhà bản chất vẫn là hồ ly.

“Không bằng xin hai vị đây để tôi biết một chút về tinh túy trong âm nhạc truyền thống của các vị?” Thi Lang giận dữ. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Mục Triết Viễn vỗ trán, nhóc con, cậu chết chắc rồi!

“Triển Vân, tôi hỏi anh,” Tô Bạch giành Tần Ly nói trước, “Người này từ đâu tới?”

Triển Vân ngẩng đầu nhìn trời, làm bộ không có mặt.

“Tinh túy âm nhạc truyền thống của các vị, ‘của các vị’ nha…” Tần Ly mỉm cười.

“Triển Vân điếc, anh Thi, xin cho tôi biết, anh là quỷ ngoại quốc từ đâu tới?” Tô Bạch bình thản hỏi. Triển Vân tiếp tục giả điếc.

“Tô Bạch, còn một khả năng, là Hán gian trong nước…” Tần Ly lộ vẻ khổ não, như thể cảm thấy sỉ nhục vô cùng.

Mục Triết Viễn thở dài. Nói chuyện với luật sư phải hết sức cẩn thận, nếu chẳng may nói sai thì chỉ có nước chờ chết! Đã sớm biết họ Tô kia không phải thứ tử tế, cũng biết chủ quán không phải đồ hiền lành gì cho cam, thì ra hai người cùng chơi xấu một ai đó thật như thể quần anh tụ hội vậy! Họ Thi, tự bảo trọng nhé, tôi không thọc thêm một nhát là đã tử tế lắm rồi.

Thi Lang lỡ lời mà cũng là vô tâm, nhưng lời nói như bát nước hắt đi, đây gọi là họa từ miệng mà ra. Hai kẻ, người này chơi chữ, người kia bắt từ, một người cho tới nay không phải người tốt, một người từ trước đến nay không nằm trong phạm trù người tốt. Đụng phải hai người này, Thi Lang, cậu nhắm mắt đi thôi!

Thi Lang phẩy tay bỏ đi, Triển Vân muốn tìm cột để đâm đầu. Nhưng Triển Vân lần này cũng giải quyết không được tử tế, dù sao Thi Lang cũng là khách của cậu ta mà cậu ta không nói đỡ một câu, thế nào cũng thấy không được bình thường, còn về nguyên nhân trong đó, mọi người ở đây đều không rõ.

“Hai người cứ thế mà về?” Mục Triết Viễn đã khâm phục trình độ bỉ ổi của hai kẻ này.

“Gây họa không chạy ngay, chờ ông chủ tới bắt đền à? Tôi biết kiếm đâu một nghệ sỹ dương cầm cho anh ta trưng? Chẳng lẽ đưa Tiểu Mãn tới?” Tô Bạch nhìn cấp dưới nhà mình, kéo Tần Ly chạy lấy người.

Đúng là vô sỉ trước sau như một! Mục Triết Viễn hung hăng giơ ngón giữa với cái lưng của sếp mình.

~*~

Về đến nhà, Tiểu Mãn đã ngủ, tay chân đều quấn lên người bảo mẫu Lý Tranh. Cậu đang định ngồi dậy thì Tần Ly đè xuống, hạ giọng, “Đừng, cứ ngủ ở đây đi, sáng mai em có một ca dạy, ở đây gần hơn, vừa tiết kiệm công sức chạy qua chạy lại. Anh chen chúc với anh Tô Bạch một chút là được.”

“Sao tôi lại phải ngủ chung với anh?” Tô Bạch khóa mình trong chăn, vô thức nắm chặt áo ngủ. Không thể để bị sờ tiếp, sẽ có chuyện mất…

“Chẳng lẽ anh muốn ra sofa?” Tần Ly rất hài lòng trước hành vi hiến giường của chủ nhà nhưng vẫn băn khoăn, “Kỳ thực chúng ta chen chúc một chút cũng được, sofa ngắn quá, để anh ngủ ở đó thì khổ thân lắm, tôi không ngại chia cho anh một nửa giường đâu.”

Tô Bạch rơi lệ đầy mặt. Tôi nói tôi ra ngủ sofa lúc nào? Anh ra đó mà ngủ thì có! Thế nhưng, phản kháng vô hiệu, chăn bị kéo ra, người đàn ông trần thân trên đã chui vào rồi.

“Sao anh lại không mặc đồ ngủ?” Tô Bạch thấy người nọ lột quần xuống thì trợn mắt kinh hoàng.

“Tôi quen ngủ trần, chẳng phải trước anh cũng ngủ trần hay sao? Hôm nay mặc nhiều vậy?” Tần Ly dừng tay lại, kinh ngạc thấy Tô Bạch còn mặc cả bộ đồ ngủ. Người này trước đây chỉ mặc độc cái quần lót thôi mà!

Khi bàn tay lành lạnh xốc vạt áo ngủ sờ lên bụng mình thì Tô Bạch triệt để sụp đổ. Sờ đi sờ đi, cứ sờ thoải mái đi! Tô Bạch lột áo ngủ, chỉ chừa lại mỗi quần trong, nằm thẳng cẳng giữa giường bày ra tư thế mặc người chà đạp, sắc mặt đau thương khỏi nói.

Đáng tiếc giáo sư Tần nhà ta đã tắt đèn nên không thấy bộ dáng cô dâu mới bị trêu ghẹo của Tô Bạch, đôi tay còn đang sờ hăng hái, vuốt vuốt, bỗng không hài lòng.

“Tô Bạch, anh gầy rồi, sờ không thấy mềm nữa, xem ra phải làm thêm vài món bồi bổ cho anh!” Giọng điệu của Tần Ly rất u buồn.

Tô Bạch hộc máu. Đại ca, tôi đang tập thể hình, đang giảm béo, không thể béo thêm nữa, gần đây bước vài bước đã hổn hà hổn hển rồi!

“Này, tôi có chuyện này muốn nói cho anh.” Tô Bạch nói sang chuyện khác, cố gắng quên bàn tay sờ qua sờ lại trên bụng mình.

“Nói đi.” Tần Ly sờ sờ bụng mình, cứng thật, sờ đâu cũng khó chịu, bụng chủ nhà sờ vẫn thích hơn.

“Chỗ tiệm cơm của anh sắp bị giải tỏa, chỗ đó vốn xây dựng trái phép, muộn nhất là cuối tháng này có thông báo xuống đấy.” Tô Bạch chưa nói xong, bụng béo đã bị người ta bấm mạnh một cái. Đau quá, có phải tôi cho phá đâu, cấu tôi làm gì? Luật sư Tô bi phẫn vô hạn.

“Vậy tôi thất nghiệp rồi.” Tần Ly không để tâm lắm. Xem ra phải đi tìm công việc mới, chỉ hơi tiếc chỗ đó còn một năm tiền thuê, không ít đâu.

“Đại sảnh lầu một chỗ tôi làm có quán trà đang muốn chuyển nhượng, anh có muốn thử không? Nhưng ở đó phải trả một lượt ba năm tiền thuê.” Tô Bạch nhích sang bên kia một chút.

“Để tôi nghĩ lại đã, sợ tiền thuê không đủ.” Tần Ly băn khoăn.

“Anh cứ từ từ nghĩ sau, ngủ đi đã, muộn rồi.” Tô Bạch thành công tạo cự ly hai mươi phân giữa hai người, hài lòng ngáp một cái.

“Ừ, ngủ ngon.” Tần Ly trở mình, ghé vào bên cạnh Tô Bạch, gọn gàng tiêu diệt khoảng cách, nhắm mắt, ngủ.

Tô Bạch hết chỗ nói rồi. Người này cầm tinh keo con voi à, dính vào là bóc không ra? Nỗ lực giãy giụa một lúc không được còn bị ôm chặt hơn, Tô Bạch thật muốn tung một cước tới.

“Tiểu Mãn, đừng nhúc nhích.” Tần Ly lầm bầm, tay siết chặt hơn.

Thì ra xem mình là con trai để ôm! Tô Bạch khuất phục rồi.

~*~

“Anh làm gì thế?” Sáng sớm đã bị đạp xuống giường, ai cũng không thể nói năng nhỏ nhẹ, tâm trạng của Tô Bạch càng xấu hơn. Cướp giường của tôi còn đạp tôi xuống đất, có còn thiên lý nhân tính gì không?

“Sao anh lại ngủ trên giường tôi?” Tần Ly nhíu mày nhìn chủ nhà ngã sấp trên đất. Thân thể Trình Lâm huyết áp hơi thấp, giáo sư Tần lúc này đang trong cơn cáu bẳn buổi sáng…

“Nhìn lại đi, đây là giường tôi.” Tô Bạch tức giận, bò lên chui vào chăn bọc lại. Mới có năm giờ, mới năm giờ sáng, ngày thường bảy rưỡi mới dậy, hôm nay còn là cuối tuần! Cuối tuần, ngày lễ ngủ nướng đấy, biết không?

“À, vậy anh ngủ tiếp, tôi đi chạy bộ.” Tần Ly trước khi đứng lên còn sờ bụng Tô Bạch một cái, lẩm bẩm, “Nghe nói ngủ có lợi cho nuôi mỡ, béo hơn một chút thì sờ mới thích.”

Tô Bạch đấm giường tuyệt vọng. Ông trời ơi, sao không cho tôi một tia sét bổ người này ra luôn đi!

Chạy bộ buổi sáng về, hai lớn một nhỏ còn đang ngủ, Tần Ly bắt tay làm điểm tâm. Đang làm bánh bột mì cuộn hành hấp, Trình Tiểu Mãn chân trần chạy tới, ôm đùi cha không chịu buông. Có lẽ bé vừa tỉnh dậy thấy bên cạnh đổi thành người khác nên lo lắng.

Rất nhanh, Lý Tranh đuổi tới, cũng chân trần, nhấc Tiểu Mãn lên cười gập người, hình như sáng nay bé vừa gây ra chuyện gì rồi.

“Sao vậy?” Tần Ly đi lấy dép cho hai đứa.

“Đái dầm rồi ạ.” Lý Tranh vừa cười vừa ho khan, Tiểu Mãn vội vã vươn tay nhỏ bịt miệng chú Lý Tranh.

“Nhấn chìm cả chú Lý Tranh luôn rồi?” Tần Ly cũng cười, anh vẫn nhớ, hồi Trình Lâm còn sống, nhất là nửa năm cuối đó, buổi tối rất ít cho Tiểu Mãn uống nước, lúc ấy Tiểu Mãn đã hiếm khi đái dầm. Sau khi Tần Ly “nhận ca” liền cưng chiều con hết mực, trước khi đi ngủ phải uống một cốc sữa tươi, ban ngày hơi đùa nhiều, tối liền tạo thành hiện trạng mưa dột gầm giường.

“Không được cười, toàn là người xấu.” Tiểu Mãn mất hứng, đạp cha một cái, chạy đến phòng chú Đại Bạch mong được an ủi.

Lý Tranh đang vội, ăn sáng xong đi ngay. Tần Ly lột drap giường vỏ chăn bỏ vào máy giặt, ruột chăn phơi ra ngoài ban công, dọn bữa sáng ra bàn rồi mới vào gọi lớn nhỏ ra ăn. Vừa mở cửa phòng Tô Bạch, mặt Tần Ly bỗng tối sầm.

Tiểu Mãn vểnh mông nhỏ nằm sấp bên cạnh chú Đại Bạch, chăn Tô Bạch chỉ kéo tới ngang hông, một tay ôm ngang người Tiểu Mãn, hai người ghé sát đầu, thân mật vô cùng.

“Bỏ con tôi ra!” Hai mắt Tần Ly bốc hỏa.

Tô Bạch run bắn người, cấp tốc nhét Tiểu Mãn sang bên cạnh, mặc quần áo rời giường, động tác đến là lưu loát, đến là nhanh gọn.

“Còn dám tranh thủ con tôi, cho anh ngày nào cũng ăn rau!” Tần Ly ôm con, hung hăng uy hiếp.

“Tôi có phải thỏ đâu!” Tô Bạch nhỏ giọng lầm bầm, giương cờ trắng đầu hàng áp bức.

~*~

Công văn yêu cầu di dời rất nhanh được phát xuống, chỉ sau khi Tô Bạch tuồn tin tức có một tuần. Tần Ly chẳng muốn tranh thủ mấy ngày cuối kiếm tiền mà phát cho mỗi người ba tháng tiền lương rồi đóng cửa.

Lúc này đã cuối tháng Mười một. Tần Ly tính lại tiền vốn, muốn thuê gian hàng kia thì còn thiếu một nửa, hơn nữa người ta có cho thuê hay không còn chưa chắc chắn. Tần Ly quyết định chờ sang đầu năm rồi tính. Dù sao hiện tại không thiếu tiền, dành chút thời gian chơi với con cũng hay.

Tần Ly thất nghiệp ở nhà, Tô Bạch lần thứ hai cấp tốc béo phì, chỉ là hiện tại trời lạnh, bụng béo mềm mềm đã không thể sờ tới…

“Tối nay ăn gì?” Tần Ly rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ quan tâm thực đơn ba bữa.

“Bảo bối Tiểu Mãn muốn ăn gì?” Tô Bạch quay sang hỏi Tiểu Mãn.

“Đừng có lân la thân thiết!” Tần Ly giận dữ, “Đừng tưởng tôi không biết mấy hôm trước anh dỗ con tôi gọi anh là ba ba, nếu lần sau tái phạm sẽ chặt anh ninh canh đấy!”

Tô Bạch bới cơm, vờ như không nghe thấy.

~*~

Biết tiểu sư đệ rảnh rỗi mốc meo, lão Mã ghen tị, gửi ngay một đống tài liệu nhờ dịch. Phiên dịch cần máy tính, Tần Ly lần thứ hai bước vào phòng làm việc của Tô Bạch.

Phòng này Tô Bạch không khóa, mọi thứ chưa từng hạn chế Tần Ly sử dụng. Trong đó cũng có một số tài liệu mật nhưng với trình độ của Trình Lâm, Tô Bạch không cần đề phòng.

Tài liệu dung lượng lớn, tải xuống khá lâu, Tần Ly nhàm chán xoay xoay ghế dựa, ánh mắt lướt đi, thoáng lọt qua kẽ bàn, rơi vào mấy giấy tờ vứt bên trong. Hì hục lôi ra, phủi bụi, mấy hàng chữ bên trên đập vào mắt anh.

Những dòng tiếng Pháp chi chít đầy trang.

Lật từng trang từng trang, đọc từng dòng từng dòng.

Toàn thân cứng đờ, tay chân lạnh băng.

Đây là kết quả - giám định ADN.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.