Quân Cưng Sủng Nhàn Thê

Chương 7-2: Cố ý chọc giận (2)



"Lão công, đã nói người ta còn chưa phải là phụ nữ mà." Cô chính là muốn đụng vào thần kinh nhạy cảm của Hoa Tử Ngang, để cho anh quen thuộc cô, quen với việc có cô bên cạnh, không thể rời bỏ cô.

"Tôi thấy dường như cô rất muốn trở thành phụ nữ." Hoa Tử Ngang vừa nói, chợt kéo người cô vào trong trong ngực mình, bàn tay khác vẫn còn đang giam cầm eo thon uyển chuyển của cô, anh không gần nữ sắc, nhưng cũng không có nghĩa là anh không có dục vọng, sẽ không nổi lên thú tính.

Trưởng Tôn Ngưng đang tìm kiếm cơ hội mà không được, không ngờ tới Hoa Tử Ngang lại đột nhiên trở nên bá đạo mạnh mẽ như thế, thân thể nhỏ gầy yếu của cô bị anh kéo một cái lập tức mất đi trọng tâm, đập vào lồng ngực của anh. Trước ngực mềm mại đụng vào lồng ngực bền chắc của anh, không khỏi khiến cô không thoải mái, buồn bực hừ một tiếng, "Đau. . . ."

"Không phải cô muốn trở thành phụ nữ sao, một chút đau này cũng không chịu nổi." Tiếng nói của Hoa Tử Ngang vang lên từ trên đỉnh đầu Trưởng Tôn Ngưng, lộ ra mấy phần khinh thường, nhưng dường như đang cố gắng đè nén cái gì đó?

"Lão công, anh thật là hư!" Trưởng Tôn Ngưng hờn dỗi nói, còn cố ý cọ cọ bộ ngực no đủ của mình. Cánh tay dài của Hoa Tử Ngang lập tức co rúc lại, giam cầm cô càng chặt hơn, vốn là muốn cô đừng có lộn xộn nữa, lại giống như càng ép cô vào thân trong thể mình. Đối với anh mà nói đây là một cỗ cảm giác rất kỳ quái, làm tế bào toàn thân hưng phấn không thôi, ở trong người điên cuồng nhảy loạn lên, vội vàng muốn tìm người phát tiết ra ngoài.

"Tại sao phải làm lão bà của tôi?" Lần đầu tiên gặp anh ngay cả thần chí cũng không rõ ràng đã lập tức kêu lên ‘lão công tương lai’, hiện tại dứt khoát trực tiếp đổi thành gọi lão công. Lão bà tự nhiên từ trên trời rơi xuống, lại rơi vào trong ngực anh, hơn nữa bản lĩnh của cô, còn có việc cô biết bí mật của anh, có thể nào không làm cho anh nghi ngờ rằng cô có dụng ý khác?

"Bởi vì em thích anh." Trưởng Tôn Ngưng thật lòng thích Hoa Tử Ngang, có vài người, một cái nhìn thôi chính là cả đời, cô thích toàn bộ con người anh, không cần lý do. Cô sẽ không rụt rè, sẽ không che giấu, sẽ không do dự, thích chính là thích, dứt khoát tuyệt đối, rõ ràng sảng khoái.

"Những cô gái thích tôi có nhiều đếm không hết."

"Em chính là một người vui vẻ duy nhất trong đó." Chỉ cần anh thích cô, cho dù phụ nữ toàn thế giới thích anh, thì có sao đâu?

Thích? Hai bên đều không không quen biết, miễn cưỡng coi là biết, thế này đã nói thích, chẳng phải rất qua loa? Cô cái cô bé lừa đảo, biết cái gì là thích? Thích đơn thuần không cần trách nhiệm, nhưng nếu cô muốn vị trí Nhị thiếu phu nhân nhà họ Hoa chính là cam kết hôn nhân. Hôn nhân không phải là trò chơi của trẻ con, nó là kết quả của tình cảm giữa hai người, là chịu trách nhiệm đối với nhau, là trách nhiệm đối với người nhà.

Anh là quân nhân, cái thân phận này đã định trước cô gái gả cho anh phải gánh chịu những thứ cô gái bình thường không gánh nổi gánh nặng và lo lắng hãi hùng. Cô đơn, trống vắng, ngã bệnh, vui vẻ, không vui, anh cũng có thể không có cách nào ở bên người cô an ủi và chia sẻ với cô. Cô mới 19 tuổi, làm sao có thể khiến anh tin tưởng rằng cô có khả năng yên lặng gánh vác được quyết định của mình, gánh vác những thứ này, làm một người quân tẩu. Còn có, tính tình cô trước sau trái ngược, bản lĩnh, mưu trí của cô làm cho anh hiện tại không có cách nào an tâm tin tưởng.

"Tôi không tin." Giọng nói Hoa Tử Ngang vô cùng kiên định.

Trưởng Tôn Ngưng biết anh thật sự không tin, băn khoăn và nghi ngờ của anh, tất cả cô đều hiểu. Nếu nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng, nhưng anh là người mà cô đã chọn, cô sẽ kiên quyết không buông tay.

"Làm sao anh mới có thể tin tưởng em?"

Hoa Tử Ngang nhớ mẹ mình từng nói, cô gái nguyện ý vì một người đàn ông sinh con dưỡng cái, mới là thật lòng yêu người đàn ông đó, chỉ có cô gái đã làm mẹ, trái tim mới có thể an ổn."Trừ khi cô tình nguyện sinh con dưỡng cái cho tôi."

"Chỉ cần anh gieo giống vào là được, em sẽ lập tức sinh." Cô đã từng đảm nhiệm rất nhiều nhiệm vụ, cũng đã từng đóng vai rất nhiều thân phận, nhưng chỉ duy nhất không có có nhân vật người mẹ. Công việc đó nặng nhọc cả đời, nhưng cô sẵn lòng làm một người mẹ, cùng nhau nuôi dưỡng con cái với người đàn ông mình yêu thích.

"Đây chính là tự cô nói." Hoa Tử Ngang lật người ôm ngang Trưởng Tôn Ngưng lên, nhảy ba bước thành hai bước vào trong phòng ngủ chính, ném cô ở trên giường, cúi người...

Phản ứng của Hoa Tử Ngang rốt cục để cho tảng đá trong lòng Trưởng Tôn Ngưng rơi xuống đất, cám ơn trời đất, anh là người đàn ông bình thường. Cô đã nói rồi, mắt của cô luôn luôn sắc sảo, làm sao có thể chọn một người đàn ông không có năng lực đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.